Vũ nam – CHƯƠNG 2-10

0
30

Tiêu Nam đã trở lại.

Lúc Thiên Vũ quay về công ty, vừa mở cửa ra đã thấy một người lười biếng ngồi trên sô pha. Tiêu Nam giơ tay vẫy vẫy hắn với vẻ đắc ý.

“Bảo bối, cậu về rồi.”

Không thèm để ý thư ký còn chưa kịp đóng cửa lại, Tiêu Nam ngang ngược nhìn ngắm hắn, tiếng gọi rất to. Đợi thư ký vội vàng đóng cửa xong, Thiên Vũ vứt túi xuống, ngồi ở bàn làm việc.

“Đi Venice thế nào?”

“Vẫn thế, cứ đi đi lại lại trên sông làm tôi chóng cả mặt.”

Tiêu Nam bắt chéo chân, bóc một quả chuối.

“Có khó đối phó không?”

“Bọn Tây đúng là chả ra cái gì, bảo chấp nhận năm phần thì đồng ý có hai phần, con mẹ nó đúng là một lũ nghèo đói, chúng ta gặp đại một giám đốc nhà máy ở Quảng Đông cũng đè chết được thằng giàu nhất đám chúng nó.”

Tiêu Nam nói rất cay nghiệt, vừa ăn vừa nhìn Thiên Vũ một cái.

“Này, sao cậu không qua đây?”

Thiên Vũ bật máy tính, kiểm tra tài liệu, mặt cũng không quay lại.

“Anh cứ ăn đi, tôi đang bận.”

“Một tháng tôi không về, cậu đã thái độ thế à? Lại đây!”

Tiêu Nam trừng mắt với Thiên Vũ, Thiên Vũ ngồi một chút rồi vẫn đứng lên, định ngồi xuống sô pha cạnh Tiêu Nam.

Tiêu Nam cười suốt khi nhìn Thiên Vũ đi tới, lại chỉ chỉ chân mình.

“Ngồi đây đi.”

Thiên Vũ hơi mất kiên nhẫn.

“Lại lên cơn à?”

Tiêu Nam cũng không giận, cắn miếng chuối cuối cùng rồi đột nhiên cúi người xuống, giữ vai Thiên Vũ để hôn, dùng đầu lưỡi đẩy nửa miếng chuối vào miệng hắn, thân thể cũng đè lên người hắn, miệng cuốn lấy môi Thiên Vũ.

Thiên Vũ miễn cưỡng nuốt miếng chuối, kiềm chế một chút rồi đẩy Tiêu Nam ra.

“Được rồi, đây là văn phòng đấy.”

“Này cưng, sao như còn ngây thơ vậy, có phải chưa từng làm thế này đâu.”

Tiêu Nam cười cười, hôn lên mũi lên môi Thiên Vũ đến quên trời quên đất.

“… Tiểu Vũ, tôi nhớ cậu đến phát điên.”

Thiên Vũ hiểu Tiêu Nam, lúc này tốt nhất đừng chống đối hắn. Vất vả chờ cơn ghiền của Tiêu Nam đi qua, Thiên Vũ mới đứng dậy khỏi sô pha.

Tiêu Nam nhìn Thiên Vũ như thể còn chưa hết thèm khát.

“Buổi tối đến Sơn Sa, giới thiệu cho cậu một người.”

“Ai thế?”

“Người mới quen, cậu cũng gặp rồi. Ngoại hình đẹp lắm, da mềm cực, cắn một cái là thành dấu đỏ rồi.”

Thiên Vũ biết đối tượng mới của Tiêu Nam.

“Tôi đi làm gì? Làm kỳ đà cản mũi à?”

“Tôi muốn xem hai người các cậu ai đẹp hơn.”

Tiêu Nam vung chân.

Thiên Vũ ngồi lại vào bàn làm việc, cũng không ngẩng đầu lên.

“Cậu ta đẹp hơn.”

Với đám thái tử đảng này thì không có buồn chán nhất, chỉ có buồn chán hơn.

“Chỗ tôi cũng đặt rồi, ăn cơm xong ba chúng ta đi Lạc Lạc.”

Tiêu Nam cười ha hả, lời nói rất có ý sâu xa rồi đi mất.

Tiêu Nam toàn như vậy.

Không chỉ thích chơi 3P mà còn thích ngồi xem hai người chơi nhau, có một lần còn kéo Thiên Vũ cùng xem hai cậu thiếu niên làm với nhau, điều làm Thiên Vũ buồn nôn chính là việc hai người đó là song sinh. Hai khuôn mặt giống nhau như đúc l**m láp thân thể cho nhau, l*m t*̀nh trên giường, khi người anh cắm vào thân thể cậu em thì Thiên Vũ không thể chịu nổi nữa. Hắn nhìn Tiêu Nam ngồi bên cạnh, phía dưới của y đã hưng phấn mà dựng đứng lên, mặt nóng bừng, y đứng lên rồi cởi quần ra, gia nhập hai anh em đang quần nhau kia, chồng lên người người anh, nôn nóng đến mức không chịu nổi mà lắc eo, hai khuôn mặt lẫn thân thể giống nhau như đúc đều đung đưa rên rỉ dưới thân y …

Ngày đó Thiên Vũ thật sự nôn ói, ở phòng vệ sinh hắn nôn ra be bét.

Hắn biết Tiêu Nam là kẻ biến thái. Mà Tiêu Nam hết lần này đến lần nọ bắt hắn xem, biến thái vô cùng.

Không phải Thiên Vũ không muốn thoát khỏi Tiêu Nam. Thế nhưng hiện giờ chưa phải lúc.

Giữa hắn và Tiêu Nam có ràng buộc quá sâu, biết rất nhiều nội tình và khúc mắc lợi ích, dù ai động chạm đến ai thì người kia cũng sẽ khó chịu. Con đường này hắn đã đi lên thì cần phải đi xuống. Thiên Vũ biết Tiêu Nam còn hứng thú với mình, mặc dù mấy năm nay đối tượng của Tiêu Nam thay đổi nhiều vô kể nhưng thật sự chỉ hỗ trợ giúp đỡ một mình hắn. Đây vốn là lợi thế rất lớn của Thiên Vũ nhưng Thiên Vũ càng ngày càng chán ghét Tiêu Nam.

Buối tối Thiên Vũ đang bận bịu trong phòng làm việc thì nhận được điện thoại của Tiêu Nam.

“Sao còn chưa đến?”

“Tôi đã nói là không đến mà. Mọi người cứ ăn đi.”

“Đừng nói vớ vẩn, mau đến đây đi!”

“Tôi không đi đâu, vẫn đang bận.”

Tiêu Nam hơi im lặng một chút.

“Sao cậu lại thế này? Cố tình không nể mặt tôi à?”

“Tôi không khỏe.”

Thiên Vũ nói.

“Không khỏe á? Sớm không mệt muộn không mệt, đúng lúc tôi về cậu lại không khỏe?”

“Thật sự không khỏe mà.”

Tiêu Nam cười khẩy.

“Cho cậu nửa tiếng. Nếu không đến thì tự mình đi mà lo việc.”

Thiên Vũ giải quyết xong việc thì lái xe về nhà. Vào nhà cởi đồ xong thì ụp người xuống giường. Hắn không nói dối Tiêu Nam, buổi trưa cả người hắn đã bắt đầu rét, cố gắng trụ cả buổi chiều, bây giờ trán đã nóng lên, dạ dày cũng cuộn hết cả lên.

Thiên Vũ nằm một lúc thì cố đứng lên lấy một cốc nước, muốn tìm thuốc hạ sốt mà không tìm được nên đành quay về giường.

Điện thoại không ngừng kêu, Thiên Vũ cầm lên xem rồi tắt máy. Dù không bị ốm thì hắn cũng không định đến bữa tiệc phóng đãng này. Giờ không giống lúc trước việc gì cũng phải theo Tiêu Nam, đi đến đó còn không biết sẽ phải biến mình thành cái dạng gì, chỉ nghĩ thôi dạ dày cũng đau rồi.

Thiên Vũ ngủ lơ mơ, cũng không biết ngủ bao lâu thì nghe tiếng chuông cửa điếc cả tai.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here