Vũ nam – CHƯƠNG 2-11

0
39

Thiên Vũ ngồi dậy đi mở cửa, cửa vừa mở thì Tiêu Nam sầm mặt đi vào.

“Sao anh lại tới đây?”

Thiên Vũ nói một câu rồi quay người trở về giường. Người hắn chẳng còn chút sức lực nào, định về giường nằm tiếp. Thế nhưng còn chưa đi đến giường đã bị Tiêu Nam túm mạnh từ phía sau, đột ngột đẩy hắn.

Thiên Vũ lảo đảo, suýt chút nữa va vào tường đối diện. Hắn túm vào đầu giường, dựa vào đó mới đứng vững, điên tiết xoay người nhìn Tiêu Nam.

“Anh làm gì thế?”

Tiêu Nam đột nhiên giơ tay lên quăng cho hắn một cái bạt tai.

Thiên Vũ bị cú đánh này làm tỉnh hẳn. Hắn kinh ngạc quay đầu lại, Tiêu Nam còn muốn đánh tiếp, bị Thiên Vũ gạt ra.

“Anh điên à?”

“Lý Thiên Vũ, giờ cậu là trung tâm vũ trụ rồi hả? Đủ lông đủ cánh là bay đi hả? Không thèm để ý đến lời của tôi nữa đúng không?”

Tiêu Nam trừng mắt nhìn Thiên Vũ.

“Tôi đang ốm!”

Thiên Vũ nói, Tiêu Nam cười khẩy.

“Ốm thì thế nào? Cậu không cử động được à? Không thở được à? Đừng giả bộ làm Lâm Đại Ngọc với ông đây.”

Thiên Vũ kiềm chế để không điên tiết, muốn nằm ngủ tiếp. Tiêu Nam đến ngồi trên sô pha, cởi khóa quần ra, nhìn Thiên Vũ rồi chỉ xuống đó.

“Đến đây. Liếm cho tôi.”

“Cái gì?”

Thiên Vũ trợn mắt.

“Tôi nói cậu l**m cho tôi đi!”

Tiêu Nam quát to.

Thiên Vũ im lặng, nhìn chằm chằm Tiêu Nam.

“Tiêu Nam, anh đừng có quá đáng.”

Thiên Vũ nói rành rọt từng chỗ một.

Tiêu Nam khinh thường cười khẩy.

“Lúc trước khi cầu cạnh tôi, cậu làm thế có ít đâu? Giờ lại muốn giả bộ cao quý à? Lý Thiên Vũ, câu không nghĩ nếu không có tôi thì giờ cậu là cái dạng gì chắc, thế mà dám giả vờ giả vịt với ông đây. Cậu chẳng qua chỉ là một thằng trai bao thôi, ông đây đã chơi là chơi chết cậu.”

Thiên Vũ dồn lực vào hai nắm tay, cố thở ra.

Hắn kiềm chế bản thân để không đấm vào mặt Tiêu Nam.

“Anh cút đi.”

Thiên Vũ nói. Dạ dày cuộn lên, cuộn đến mức hắn muốn nôn ra.

Tiêu Nam cười khinh miệt.

“Bảo tôi biến à?”

Y cười ngạo mạn, đứng lên đi đến cạnh Thiên Vũ, ghé vào lỗ tai hắn thì thầm.

“Không có tôi thì cậu chả là gì đâu. Lý Thiên Vũ tôi nói cho cậu biết, đừng tưởng cậu là cái gì ở Hán Thành này. Có nhiều cách để hủy hoại cậu lắm, để xem tôi có mất hứng không.”

Y ghé vào bên tai Thiên Vũ, giọng nói rất nhỏ.

“Đừng quên bố cậu chết thế nào. Chỉ riêng chuyện này thì cậu cũng phải biết ơn tôi rồi.”

Thiên Vũ không lên tiếng, cũng không nhúc nhích.

Tiêu Nam nhẹ nhàng nói, giữ lấy cằm Thiên Vũ.

“Nói xin lỗi tôi đi, lần sau không dám nữa. Nói đi.”

Thiên Vũ đứng bất động.

Tiêu Nam vuốt ve cằm hắn.

“Nói nhanh lên. Nói rồi tôi sẽ coi như đêm nay không có chuyện gì.”

Thiên Vũ nhắm mắt lại.

“… Xin lỗi.”

“Còn một câu nữa.”

“…. Lần sau tôi không dám nữa.”

Tiêu Nam mở miệng, hôn lên mặt Thiên Vũ.

“Đây mới là Tiểu Vũ ngoan ngoãn của tôi.”

Giọng nói của Tiêu Nam nhẹ nhàng như thể là một người khác hẳn, mắt lại cười. Y đặt Thiên Vũ lên giường, bàn tay thò vào trong áo sơ mi của hắn để vuốt ve.

“Nóng quá … Đúng là ốm rồi.”

Chậc chậc, thật đáng thương … Y thở dài hai cái, hôn từ mặt đến tai Thiên Vũ, ngậm vành tai của hắn vào miệng.

“Về sau không được trái lời tôi, nghe chưa?”

Tiêu Nam dịu dàng nói, liên tục hôn Thiên Vũ một lúc rồi mới buông Thiên Vũ không hề phản ứng gì ra, cười khẩy đi ra cửa chính.

Khi Thiên Vũ tỉnh dậy thì đã mơ lộn xộn cả một đêm.

Trong người nóng quá, vẫn còn sốt. Hắn cố sức đi đến tiệm thuốc ở ngoài cổng mua thuốc hạ sốt, uống thuốc xong lại ngủ. Lúc tỉnh thì bật lại di động, gọi cho thư kí dặn dò công việc, đang định ngủ tiếp thì điện thoại lại kêu.

“A lô.”

“Thiên Vũ.”

Giọng nói nhẹ nhàng dễ chịu đầy sức sống của A Hạo.

“Anh có bận không? Có người cho tôi 2 vé xem phim, thời gian không đẹp lắm, là giữa trưa, nhưng vé thì đẹp, anh có thời gian không?”

“Không, cậu tìm người khác đi.” Thiên Vũ muốn cúp máy.

“Đi đi! Tôi không tìm người khác đâu.”

Thiên Vũ vô cùng váng đầu, đột nhiên trở nên mất kiên nhẫn.

“Không đi! Người lớn ai đi xem phim giữa trưa? Không đi làm à? Cậu tự đi đi!”

Hắn dập máy.

Ném di động sang một bên, Thiên Vũ lại hơi hối hận. Chẳng hiểu sao lại cáu kỉnh thế, vừa nghe giọng của A Hạo thì không hiểu sao lại thấy bực mình, toàn bộ cơn giận đè nén một đêm bùng phát, trút giận một cách vô lý.

Thôi quên đi, hôm nào giải thích sau. Thiên Vũ lại tắt di động, hắn bắt đầu ngấm thuốc nên ngủ mê mệt.

Vừa tỉnh lại thì cả người đổ mồ hôi. Thiên Vũ giật mình, trên trán hắn có cái gì đó, thò tay sờ thử hóa ra là một chiếc khăn mặt.

Thiên Vũ sững sờ cầm khăn mặt trong tay. Trước lúc ngủ làm gì có cái này? Ngoài cửa phòng bỗng nhiên có người đi qua rồi quay lại đây xem Thiên Vũ.

“Anh tỉnh rồi à?”

Thiên Vũ há hốc miệng khi thấy A Hạo.

“… Cậu vào bằng cách nào?”

“Tôi gọi điện đến văn phòng anh thì thư ký nói anh bị ốm, tôi đến thì thấy cửa ngoài kia không khóa nên đi vào.”

A Hạo vươn tay sờ lên cổ hắn.

“Ra mồ hôi rồi.” Hắn cười rồi rút tay về. “Lúc tôi đến anh nóng lắm, tôi sợ muốn chết, còn nghĩ có nên lau nước cho anh không.”

Thiên Vũ từ từ ngồi dậy. A Hạo cầm một bát cháo từ bếp ra.

“Anh ăn chút nhé?”

Thiên Vũ nhìn bát cháo, rồi lại nhìn A Hạo.

“Cậu nấu à?”

“Ừm.”

“… Liệu có ăn được không?”

“Yên tâm, nấu cháo thì tôi làm được.” A Hạo cầm bát đặt lên tay Thiên Vũ, Thiên Vũ sợ bỏng nên rụt tay lại.

“Gì đấy, muốn dịch vụ hậu mãi à?” A Hạo cười rồi ngồi xuống bên giường, xúc một thìa cháo, rất tự nhiên chìa về phía Thiên Vũ.

“Há mồm đi.”

Thiên Vũ ngẩn người ăn miếng cháo. Cháo đặc, hơi nóng nhưng cũng không nóng quá, ăn vào miệng rất thoải mái.

Không ngờ A Hạo lại đút cho hắn từng thìa từng thìa một, Thiên Vũ nhìn hắn.

“Hôm nay cậu không đi học à?”

“Tôi xin nghỉ rồi.” A Hạo không suy nghĩ mà trả lời luôn.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here