Vũ nam – CHƯƠNG 2-7

0
32

Thiên Vũ đến trường thì vẫn còn sớm, A Hạo chưa tan học. Hắn lái xe đến một chỗ gần đó để chờ, trong lòng khá phấn khởi.

Hắn nhìn lướt quá đám túi lớn túi nhỏ đằng sau xe, nghĩ đến biểu cảm của A Hạo thì bắt đầu mỉm cười.

Từ khi A Hạo quay lại, hứng thú của Thiên Vũ với cậu chỉ có tăng chứ không giảm.

Thiên Vũ không phải chưa từng làm người theo đuổi. Đối tượng ngày trước, có người tự đến, cũng có người mà hắn theo đuổi. Với quá trình thế này có thể coi hắn là kẻ lão luyện.

Nhưng đây là A Hạo, trường hợp đặc biệt.

Thiên Vũ chưa bao giờ lãng phí thời gian với trai thẳng. Trước kia hắn cũng từng vừa ý với trai thẳng, trai thẳng giống như trăng trong nước, đối với những người như hắn mà nói vô cùng cuốn hút. Đối với bọn họ, Thiên Vũ hoặc là mượn cứ đùa giỡn, đi cùng một, hai lần, sau cùng chỉ cười đùa rồi cho qua như không có việc gì hoặc là thật sự không được thì hắn sẽ dứt khoát từ bỏ. Người đẹp trai không thiếu, hắn sẽ chẳng vì một thân cây mà bỏ mặc cả rừng cây.

Phần lớn thời gian Thiên Vũ chỉ loanh quanh với người trong giới. Trong giới sẽ không có nhiều phiền phức như thế. Hắn lựa chọn cách hành động, phần nhiều là được đáp lại. Sau này hợp thì ở cùng nhau, không hợp sẽ chia tay.

Chỉ có A Hạo này, cho đến bây giờ hắn cũng không nhìn ra cậu có cong không, Thiên Vũ lại không nỡ thu tay lại.

Hắn cũng từng nghĩ rút cục tại sao A Hạo lại thu hút hắn. Mục tiêu đã từ bỏ một lần thì hắn gần như không cân nhắc đến lần hai. Hắn nghĩ với trường hợp của A Hạo, đại khái cũng giống như chán ăn thịt cá, đột nhiên nếm món ăn quê trên núi nên cảm thấy mới mẻ, có mùi vị khác!

A Hạo thật sự khiến người khác phải thích cậu. Ở cùng với cậu rất dễ chịu, cũng rất thoải mái. A Hạo không đòi hỏi gì ở hắn, lúc nói chuyện cũng không có bệnh chung của mấy anh trai đẹp là tự cho mình đúng, khiêm tốn lễ nghĩa, lại không phụ họa hùa theo, thái độ đứng mực này làm Thiên Vũ nghĩ lúc rảnh rỗi dành thời gian ở cùng cậu là lựa chọn không hề sai lầm. Giống như một cốc nước tinh khiết, không có cồn nhưng lại kích thích như thế, càng uống càng thỏa cơn khát, uống nhiều còn gây nghiện.

Nhưng Thiên Vũ cũng sẽ không để cậu tinh khiết mãi như vậy nữa. Đến giờ hắn vẫn không quên mục đích của mình.

Trong trường lần lượt có người đi ra, đã hết giờ học. Thiên Vũ chăm chú nhìn cửa trường học, mãi cũng nhìn thấy bóng dáng A Hạo. A Hạo đi cùng một nhóm người, nói nói cười cười với bọn họ, có vẻ quan hệ rất tốt.

Thiên Vũ đang định nhấn còi thì thấy một sinh viên nữ phía sau A Hạo kéo cậu lại, hai người đứng nói chuyện, dần xa khỏi nhóm người kia.

Thiên Vũ thoáng nhìn bọn họ. Nữ sinh kia và A Hạo rất thân thiết. Nói xong thì kiễng chân, vịn vào vai A Hạo, ghé vào tai cậu nói gì đó, sau đó cười khanh khách. A Hạo cười với cô.

Thiên Vũ nhìn chòng chọc vào bọn họ.

Được đấy. Rất nhanh.

A Hạo đã chia tay với Đình Đình. Vì Đình Đình nghĩ cậu sẽ ở lại quê, không chịu quay lên đây. Không ngờ nhanh như thế đã có người mới à?

Nghĩ lại cũng dễ hiểu. Vẻ ngoài của A Hạo thế này thì con gái sao bỏ qua được. Nói thế nào thì cũng là chàng trai trẻ trung mạnh mẽ, cái tuổi như hổ như sói. Luôn luôn có nhu cầu về mặt kia đúng không?

Thiên Vũ bấm còi. A Hạo và sinh viên nữ kia đều quay về phía bên này. A Hạo vừa nhìn thấy xe Thiên Vũ thì quay đầu chào tạm biệt sinh viên nữ kia rồi chạy lại. Thiên Vũ thò người ra, mở cửa xe cho cậu. Thiên Vũ cười rồi ngồi vào trong xe.

“Anh đến lúc nào thế? Tôi còn chưa nhìn thấy anh.”

“Đến từ sớm rồi. Cậu có quay đầu tìm tôi đâu.”

Thiên Vũ cười nói, mắt liếc sinh viên nữ kia một cái. Cô gái kia nhìn bên này, hơi nghi ngờ mà nhìn bọn họ.

Thiên Vũ xoay vô lăng, lái xe đi.

“Ai thế?”

Thiên Vũ thản nhiên hỏi.

“Ai cơ?”

A Hạo hỏi lại xong mới hiểu, à một tiếng.

“Bạn cùng lớp.”

“Cũng xinh nhỉ.”

“Cũng được.”

Thiên Vũ liếc A Hạo một cái.

“Hình như cô bé có ý với cậu nhỉ?”

A Hạo hơi ngượng ngùng.

“… Chắc là thế.”

Nhìn vẻ mặt của cậu, Thiên Vũ lại cười.

“Dễ chịu nhỉ. Có thích người ta không?”

“Không, là bạn học thôi.” A Hạo nhìn ra ngoài cửa sổ. “Bây giờ tôi làm gì có thời gian quen bạn gái.”

“Có thật là không thích không? Đi cùng người ta cười vui vẻ thế còn gì.”

A Hạo quay lại cười với hắn.

“Hay là anh vừa ý với cô ấy rồi? Có muốn tôi giới thiệu cho không?”

“Bố khỉ. Tôi mà còn cần giới thiệu à? Muốn thế nào mà chả có.”

“Anh có bạn gái à? Sao tôi chưa thấy bao giờ?”

“Nhiều lắm, chỉ là cậu chưa gặp thôi.”

A Hạo sững người. Quay đầu nói không nên lời.

“Trâu bò.”

Thiên Vũ cười to.

Tâm trạng hắn lại tốt lên.

Hai người cùng quay lại ký túc xá của A Hạo ở Hoàng Long. Ký túc xá là tòa nhà xây lâu rồi, ở quanh khu vực đó thông thoáng trên dưới, điều kiện cũng không tệ. Hoàng Long thuê hai tầng, cho một số nhân viên độc thân ở, bình thường một nhà có 3-4 người nhưng A Hạo là trưởng nhóm nên cho cậu cả một nhà riêng. Việc này cũng là Lục Thành cố ý sắp xếp.

A Hạo nói muốn tự mình nấu cơm, Thiên Vũ cùng về căn phòng nhỏ này với cậu. Đây không phải là lần đầu hắn đến đây nhưng hôm nay chắc chắn đã được dọn dẹp, rất sạch sẽ. Nhà ở tầng 7, một phòng khách nhỏ, một phòng ngủ, phòng bếp phòng vệ sinh đều có. Thiên Vũ nhìn lướt qua phòng bếp, bên trong một đống đầy ắp, không hiểu A Hạo muốn buôn cái gì nữa.

“Trước tiên nói rõ, ăn xong bị làm sao tôi không chịu trách nhiệm.”

“Từ từ đã, để tôi đi mua bảo hiểm nhân thọ trước.”

A Hạo cười lớn, xắn tay áo đi vào bếp. Thiên Vũ bật TV, nghiêng ngả trên giường của A Hạo, đổi hết kênh này sang kênh khác.

Giường màu xanh, có mùi nắng đặc trưng. Xem ra mới phơi nắng chưa lâu. Trên giường có mùi nam tính riêng biệt, Thiên Vũ ngửi ngửi. Đây là mùi của A Hạo chăng?

Hắn tựa vào đầu giường, thay đổi tư thế ngồi, xuyên qua cửa phòng trong suốt nhìn bóng dáng cao lớn của A Hạo trong bếp. TV xa không bằng nhìn cậu thanh niên đẹp trai này. Thiên Vũ gối đầu lên hai bàn tay, thoải mái ngắm nhìn thân thể của A Hạo.

Vai rộng, eo mềm dẻo khỏe đẹp, chân dài khỏe mạnh. Ánh mắt Thiên Vũ dán vào eo với mông cậu. Hắn thật sự thích eo của A Hạo, lúc nhảy múa giống như loại ma quỷ dụ dỗ con người, tất cả đều là mùi vị của giống đực.

Thiên Vũ nhìn, hơi không kiềm chế được. Hắn xuống giường, đi về phía A Hạo.

Nhiều ngày ở cùng A Hạo như vậy, hắn vẫn phải tự động kiềm chế. Cũng có những lúc bị kích thích, đa số lại ở bên ngoài nên Thiên Vũ không thể làm gì. Giờ chỉ có hai người ở riêng một chỗ, ham muốn lại trỗi dậy.

Hắn tới gần A Hạo, nhân lúc cậu cúi đầu nấu ăn thì ôm eo cậu từ phía sau.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here