Vũ nam – CHƯƠNG 2-9

0
26

Thiên Vũ ngồi trước bàn, thấy A Hạo càn quét sạch bong bát đĩa trước mặt, thiếu chút nữa nuốt luôn cả ngón tay.

“Cậu can đảm thật đấy!” Thiên Vũ không kiềm chế được nên mở miệng. “Chưa từng làm cơm bao giờ mà dám mời tôi đến ăn à?”

A Hạo vừa ăn vừa cười.

“Xin lỗi. Tại tôi sợ nếu ăn ngoài thì anh không chịu.”

Vốn định mua đồ ăn chín luôn, lại sợ đồ ăn không tươi … A Hạo giải thích.

“Dạy cậu một chiêu, lần tới không sợ đốt nhà thì làm nồi lẩu! Mua đồ bán sẵn rồi vứt hết vào nồi là được.”

“Lần sau không cần phải thế.”

“Tại sao?”

“Không phải đã có anh rồi à?”

A Hạo cười.

“Lợi cho cậu á? Cậu có trả lương cho tôi không?”

Thiên Vũ nói móc, trong lòng hơi nhộn nhạo.

Đôi khi hắn thật sự không biết A Hạo ngốc thật hay giả ngốc. Nói cậu chẳng biết gì thì đôi khi chỉ một lời nói, một ánh mắt của cậu cũng có ý tứ. Bảo cậu biết thì lúc thăm dò lại không có phản ứng gì.

Hai người vừa ăn vừa uống, đều uống không ít. Đêm dần về khuya. Thiên Vũ kiểm soát được tửu lượng, cũng không ngừng rót rượu cho A Hạo.

“Hôm nay cậu uống nhiều một chút đi.”

“Sao lại thế?”

“Không vì gì cả.”

Tửu lượng của A Hạo bình thường, vài chén xuống bụng thì mặt đã đỏ lên. Tuy chưa đến mức say bí tỉ nhưng khi nói chuyện cũng dùng tiếng địa phương khá nhiều.

“Thiên Vũ …”

“Sao?” Thiên Vũ quay đầu nhìn A Hạo. Hai người đã uống đến độ đẩy bàn ra, ngồi dàn hàng trên sàn nhà.

A Hạo ngẩng mặt, trên tay cầm một chai rượu, mắt hơi nhắm lại.

Thiên Vũ nhìn yết hầu nhô lên kia thì nuốt nước miếng. Hắn rất muốn hôn lên đó. Muốn dùng đầu lưỡi để miêu tả hình dáng khêu gợi ấy.

Hắn từ từ đến gần A hạo, tay đặt lên vai cậu.

Đúng lúc này A Hạo đột nhiên mở miệng.

“… Thiên Vũ, tôi có lời này muốn hỏi anh.”

Trong lòng Thiên Vũ nảy lên một cái. Phản ứng đầu tiên là A Hạo đã biết rồi.

Biết thì đương nhiên biết. Một người đối tốt với một người thì không thể không có mục đích gì. Cậu nhóc này nên sớm hiểu được đạo lý này.

Thiên Vũ bình tình một chút, chờ A Hạo nói tiếp.

“Có chuyện gì?”

A Hạo vẫn nhắm mắt mà ngẩng đầu lên, sau đó mở mắt nhìn Thiên Vũ.

“… Thiên Vũ. Từ khi tôi đến đây, anh là người đối xử tốt nhất với tôi.”

Thiên Vũ không lên tiếng, chờ cậu nói tiếp.

“Tôi không biết phải cảm ơn anh thế nào. Anh quan tâm tôi như vậy, tôi … rất áy náy.”

Thiên Vũ nhận ra ý tứ trong lời nói của A Hạo.

“Cậu nói gì thế. Không coi tôi là bạn bè à?”

Hắn nói mấy lời mơ hồ.

“Không phải vậy.”

A Hạo hơi nhíu mày như thể đang phân vân xem nên nói thế nào.

“Chỉ là …”

Cậu hơi im lặng một chút, sau đo vẫn nói tiếp.

“Có một việc … chính là chuyện của bố tôi … không trách anh. Thật sự đấy, không liên quan đến anh. Tôi hi vọng … anh không nên coi đó là trách nhiệm của mình. Anh không nợ tôi, chỉ có tôi nợ anh thôi.”

Thiên Vũ nghe xong thì vỡ lẽ.

Hóa ra cậu nghĩ hắn đối tốt với mình là vì việc này.

Thiên Vũ không lên tiếng. Hắn ngẫm nghĩ rồi từ từ mở miệng.

“Nguyên nhân này cũng đúng.”

A Hạo nhìn hắn.

“Tuy nhiên đấy chỉ là một phần. Tôi đối tốt với cậu vì lí do khác nữa.”

Thiên Vũ nhìn A Hạo.

“Tôi thích cậu.”

A Hạo sửng sốt. Thiên Vũ cũng không nói gì. Hai người cứ tiếp tục nhìn nhau như thế.

Sau đó, A Hạo lùi người về sau theo bản năng.

“Anh … là ai thế?”

Mắt cậu mở rất to, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Thiên Vũ.

“Là ai?”

Thiên Vũ thấy phản ứng của cậu thì trong lòng rất không dễ chịu. Hỏi rất qua loa.

“Chính là người kia.”

A Hạo nói. Người thì lùi lại nhưng mặt lại đang cười.

Thiên Vũ cuối cùng cũng nhìn thấy ý trêu đùa trong nụ cười ấy. Hắn giật chai rượu trong tay cậu, đưa tay ra kéo A Hạo vào trong lòng.

“Đúng thế! Đúng là người kia! Cậu lại đây!”

“Ha ha!”

A Hạo cười to, đẩy bàn tay Thiên Vũ định tóm cậu, dùng lực túm một cái làm Thiên Vũ xoay người, Thiên Vũ biến thành người bị giữ tay sau lưng, tay kia của A Hạo giữ cả hai tay hắn, Thiên Vũ không cựa quậy được.

Cổ tay bị đau, Thiên Vũ kêu “Á!” một tiếng, A Hạo nới lỏng tay nhưng không thả hắn ra.

A Hạo cười trêu tức, cố ý giữ chặt tay.

Thiên Vũ rất đau. Hắn nghiến răng nghiến lợi.

“Cậu từng huấn luyện à? Sao khỏe thế?”

“Lần tiếp theo, lần sau anh có khiêu khích tôi nữa thì với sức lực của anh cũng vô ích thôi.”

A Hạo đắc ý nói, trong đó có cả sức mạnh của rượu, hơi thở nóng rực phả lên gáy Thiên Vũ.

Thiên Vũ nhận ra thân thể hai người áp sát vào nhau, lưng hắn dán vào ngực A Hạo, tư thế của hai người nửa ôm nửa ấp, thật sự rất ám muội. Hắn không giãy nữa, mặc kệ A Hạo túm tay hắn, ngả về sau tựa lên vai cậu.

A Hạo lại nới tay ra.

“Đừng quậy.”

Hắn cười với Thiên Vũ.

Thiên Vũ xoay người nhìn A Hạo. Khuôn mặt ưa nhìn kia không có biểu cảm gì.

Đột nhiên hắn cảm thấy thằng nhóc này không đơn giản.

Hoàn toàn không đơn giản.

Hai người uống rượu cười đùa, đến đêm khuya Thiên Vũ không nói sẽ đi, A Hạo cũng không bảo hắn về. Trong tiếng TV không biết đang bật kênh nào, Thiên Vũ nhìn A Hạo, rõ ràng đã uống nhiều, mắt nhắm lại, tựa vào tay vịn của sô pha. Thiên Vũ đẩy đẩy hắn, A Hạo hơi mở mắt, ánh mắt mờ mịt nhìn về phía Thiên Vũ. Thiên Vũ thấy mắt hắn ươn ướt, trong mắt sáng long lanh.

“… Cậu sao thế?”

Thiên Vũ từ từ lại gần, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve hai má cậu.

“Khó chịu à?”

Hắn cúi mặt, nhẹ giọng hỏi.

A Hạo lắc đầu.

“Cám ơn anh … hôm nay đã ở cùng tôi.”

A Hạo nhìn hắn, giọng hơi khàn khàn. Thiên Vũ không nói gì, cầm chai rượu trên nền nhà đưa vào tay A Hạo rồi tự mình cầm một chai khác, nhẹ nhàng cụng chai với cậu.

“Chúc mừng sinh nhật.”

Thiên Vũ mỉm cười, nhỏ giọng nói.

Đôi mắt A Hạo hơi chấn động.

“Sao anh biết?”

“Tôi đoán.”

Thiên Vũ cười. A Hạo nhìn hắn, trong mắt có cảm động, có đau lòng. Hắn quay đi, không trả lời lại, dựa vào sô pha nhắm nghiền mắt.

Thiên Vũ nhìn A Hạo chằm chằm. Lông mày rất đẹp, đôi mắt ươn ướt, mũi cao thẳng. Hắn im lặng nhìn, vén tóc A Hạo rồi đưa tay về phía cằm cậu, vuốt ve, xoay mặt cậu về phía mình.

Hắn từ từ cúi đầu lại gần, rồi khựng lại.

Hai má A Hạo, nước mắt đang chảy xuống.

Hình như A Hạo sợ bị thấy, lập tức quay đầu đi, hai tay ra sức lau mặt.

Thiên Vũ thở dài, giữ vai cậu.

“Lại đau lòng à?”

Thiên Vũ nhớ lại buổi tối hôm đó A Hạo khóc nức nở trong lòng mình. Ngay lúc ấy là đau lòng và thương tiếc, còn cả đẹp rực rỡ trong lòng hắn.

Một loại cảm xúc không nói nên lời dâng lên. Thiên Vũ vươn tay ôm A Hạo, ôm chặt.

“Không sao. Có tôi ở đây.”

A Hạo quay mặt đi, Thiên Vũ nghe thấy mũi cậu sụt sịt ….

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here