Vũ nam – CHƯƠNG 3-2

0
25

Buổi chiều hai người đi chơi núi, lúc về người ẩm ướt hết, về khách sạn tắm rửa xong thì trời đã tối. Thiên Vũ tắm xong thì mặc áo tắm mà khách sạn cung cấp, nhìn thấy A Hạo cũng mặc đồ tắm, đã bắt đầu nướng thức ăn bên hồ.

Buổi tối có ít khách đến đây, cũng có vài lều trại được dựng lên. Ráng chiều đỏ dập dềnh trên mặt nước, khuôn mặt A Hạo bị ánh lửa lẫn ráng chiều chiếu vào nên càng đẹp trai hơn, bên cạnh còn hai cô gái vây quanh, không biết là đang nói chuyện gì.

Thiên Vũ đi đến, hai cô gái kia nhìn thấy Thiên Vũ thì dán mắt về phía hắn, nhìn không dứt ra được.

Thiên Vũ cũng không nhìn các cô, thò đầu nhìn A Hạo đang nướng chân gà, cầm một cái lên giúp cậu quết mật ong lên.

“Mấy bạn này đến mượn giá nướng.” A Hạo nói với Thiên Vũ. Thiên Vũ còn chưa kịp nói gì thì một cô cướp lời.

“Các anh có hai người à? Vậy chúng ta cùng nướng đi.”

A Hạo nhìn vẻ mặt cô gái kia một cái, lại thoáng nhìn Thiên Vũ, cúi đầu cười. Thiên Vũ bắt tay nướng chín một cái chân gà đưa cho cô gái kia, cô gái kinh ngạc mừng rỡ cầm lấy, Thiên Vũ nói với cô: “Còn bạn gái tôi nữa, còn đang tắm.”

Chờ hai cô gái kia đi rồi, A Hạo lắc đầu.

“Sao cậu lại lắc đầu?”

Thiên Vũ hỏi hắn. Tay A Hạo vẫn liên tục, nướng một cây xúc xích.

“Lợi hại quá.”

Thiên Vũ một miếng dăm bông đã nướng cắn quá nửa, nửa còn lại đột nhiên đưa đến bên miệng A Hạo. A Hạo hơi sửng sốt, há miệng ăn.

“Cậu muốn chơi với mấy cô gái đó à?”

Thiên Vũ lại cầm một xiên chân gà, muốn đưa lên miệng.

“Ấy, cái đó chưa chín.”

A Hạo giành lấy, thả lại vào giá nướng cùng miếng xúc xích kia, lại quét một lớp mật ong.

“Nếu muốn chơi, lát nữa đi tìm mấy cô ý đi.”

Thiên Vũ ngả ngớn nói xong thì đánh giá sắc mặt A Hạo trong cảnh chiều tà. A Hạo cười cười, ngẩng đầu liếc Thiên Vũ.

“Anh rất thẳng thắn với con gái.”

Thiên Vũ nghĩ, đây là lời nói thật.

“Tôi không có hứng thú với con gái.”

Thiên Vũ nói, lại thấy A Hạo không định tiếp lời, Thiên Vũ xoa cằm hỏi cậu.

“Này, cậu thích người như thế nào?”

“Tôi á?”

A Hạo lom lom nhìn đồ đang nướng trên tay, nghĩ ngợi.

“… Tôi thích người có hiếu, thấu tình đạt lý.”

A Hạo nói. Thiên Vũ biết cậu sẽ trả lời nghe giống thật nhưng thật ra là giả.

“Nói cụ thể hơn đi. Mặt mũi, người ngợm, ba vòng … chẳng hạn.”

Thiên Vũ đùa A Hạo. A Hạo hiểu hắn nói đùa nên không do dự mà trả lời luôn.

“Không phải anh đã gặp rồi à? Kiểu như vậy đó.”

Nụ cười của Thiên Vũ cứng lại.

Hắn nhớ tới Đình Đình. Thiên Vũ nghẹn họng, nín thinh.

Từ sau khi chia tay với Đình Đình, A Hạo chưa lần nào nhắc đến cô, Thiên Vũ đương nhiên càng không nhắc đến, đã sớm quên cô từ lâu. Bây giờ nhìn biểu cảm của A Hạo, mặt hơi ảm đạm, vẻ mặt rõ ràng là chưa quên người ta. Sự hào hứng của Thiên Vũ liền giảm xuống, cũng chẳng còn tâm tư đùa cậu.

Hình như A Hạo nhận thấy Thiên Vũ mất hứng nên đổi đề tài.

“Thiên Vũ, bàn với anh chuyện này.”

Thiên Vũ tưởng chuyện gì, hóa ra là việc chọn môn chuyên ngành thứ hai ở lớp học của A Hạo, cậu đang phân vân chọn môn chuyên ngành thứ hai giữa tài chính và tài chính – kế toán. Thiên Vũ đưa cho cậu vài đề xuất, nói đến mấy thứ này hắn đột nhiên thao thao bất tuyệt, A Hạo nghe rất chăm chú, liên tục thảo luận với hắn.

Thiên Vũ biết A Hạo là người sáng suốt, cậu hiểu nhảy múa chỉ là kiếm cơm khi còn trẻ, không thể nhảy múa cả đời. Cậu sốt sắng thay đổi tình hình hiện giờ, tìm con đường mới, chẳng qua cách thức thực hiện thì trong mắt Thiên Vũ vẫn vô cùng khờ khạo.

Vì thế Thiên Vũ nói luôn: “Tôi đã nói là muốn để cậu đến công ty tôi. Chỉ cần cậu muốn thì lúc nào cũng được. Cậu suy nghĩ lại đi.”

A Hạo vẫn cười ôn hòa, nhưng thể hiện rõ là từ chối.

“Tôi thật sự không rõ …”

Thiên Vũ nghiêng người, quan sát cậu.

“A Hạo, có nhiều chuyện rõ ràng quá thì chán lắm. Tôi nói với cậu, không có chuyện tôi làm gì bất lợi cho bản thân, cũng không nuôi không cấp dưới. Tôi nói cậu đến là muốn cho cậu một cơ hội, cơ hội này cuối cùng có thuộc về cậu hay không còn phụ thuộc vào biểu hiện của cậu nữa. Đây là một việc công bằng và thỏa đáng, sao cậu lại không đến?”

A Hạo im lặng một chút, sau đó lên tiếng: “Thiên Vũ, tôi biết anh rất tốt với tôi.”

Thiên Vũ không hiểu nổi tại sao A Hạo lại đắn đo nhiều như vậy.

Xã hội này vốn là lợi dụng lẫn nhau, càng người nhà bạn bè thì càng muốn cùng có lợi, chuyện này không liên quan đến tình cảm, ấy là nhận thức chung của nhiều người hiện giờ. Nếu không thì sao báo chí lại đưa những tin kiểu như, bố mẹ sẵn sàng bỏ một số tiền lớn như thế để con cái đi học trường quý tộc, chẳng lẽ chỉ để bồi dưỡng đứa trẻ từ lúc còn nhỏ? Tự mình đến để được hắn lợi dụng, cậu lại không tận dụng, Lý Thiên Vũ không cảm thấy đây là phẩm chất đạo đức tốt đẹp, hắn nhìn nhận đây là sự bảo thủ.

Lợi mình không hại người, hay chuyện người hại người, không phải hàng ngày mọi người đều làm sao?

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here