Vũ nam – CHƯƠNG 3-3

0
27

A Hạo cũng không tiếp tục đề tài này, đột nhiên ngẩng đầu nhìn một cái, nở nụ cười, cầm giá nướng vội vàng ăn hết rồi kéo Thiên Vũ đi.

“Đốt lửa trại, đi!”

Thiên Vũ bị A Hạo kéo qua một sườn núi, trước mắt là lửa trại rất lớn, không biết bao nhiêu người tạo thành vòng tròn, cho thêm mấy cảnh củi thô ráp vào giữa thì ngọn lửa bốc lên rất cao, không trung sáng bừng ánh lửa, mọi người đồng loạt reo hò vui vẻ. A Hạo kéo Thiên Vũ chen vào giữa đám người, nhạc vang lên, đã có người bắt đầu biển diễn múa hát, hai người tràn đầy hào hứng nhìn theo đám đông vây xung quanh, các màn biểu diễn rất phong phú, xem ra là chương trình cố định diễn ra vào cuối tuần, đến đoạn sau thì bắt đầu trò chơi, đám đông bắt đầu cười đùa, có người đề nghị chơi trò “Dính bánh vừng”, trò này là hai người cùng nhóm kề sát nhau, tất cả đứng thành một vòng tròn, một người trốn một người đuổi, nếu người trốn đứng ở đằng trước hoặc sau một nhóm nào đó thì người bắt sẽ phải đi bắt người của nhóm đó, liền cho đến khi bắt được mới thôi. Trò này càng nhiều người, vòng càng lớn thì chơi càng vui, mọi người đều lập tức đồng ý, vội vàng tìm đối tượng để tạo thành nhóm, chỉ sợ nếu lẻ ra sẽ thành người bắt. Thiên Vũ kéo A Hạo lên, ôm cậu từ phía xong rồi dính sát vào người cậu, lợi dụng cơ hội ôm chặt không chịu buông, nghĩ thầm không ngờ trò này khiến hắn được lời!

Bắt đầu trò đuổi bắt, mọi người chạy như bay trong khu vực ấy, người trốn hét ầm ĩ chân thấp chân cao xoay lòng vòng trong phạm vi vòng tròn, nếu không chạy trốn thì sẽ chạy đến đứng phía trước hai người, có hai người chưa kịp phản ứng với đằng sau nên bị người bắt túm được, cười ha ha rồi xoay người bắt đầu chạy trốn. Trốn không thành công sẽ phải chạy đi bắt nhưng đâu có dễ dàng thế, nhanh chóng bị người trốn lôi vào một nhóm khác. Người bị dính lấy lần này cũng khá lanh lợi, anh ta bèn vung chân chạy như bay, chạy vài bước đã dính vào người tiếp theo, cứ như thế thay đổi vài người, người đuổi theo không thể bắt kịp mà người đó lại là một cậu mập, vừa chạy vừa thở hồng hộc, thấy mọi người vừa cười vừa trêu cũng không buồn bực mà tiếp tục đuổi theo, trong mắt mọi người lại thành đáng yêu, cả khu vô cùng ầm ĩ.

Thiên Vũ ôm A Hạo mà thấy thú vị, gác cằm lên bờ vai to rộng của cậu, mặt cũng sán lại rất gần, tâm trí A Hạo đều tập trung vào người đuổi kẻ trốn nên căn bản không để ý, Thiên Vũ vui vẻ ăn đậu hũ, dồn cả trọng lượng thân thể mình lên lưng A Hạo như thể treo lên người cậu, ánh lửa sáng bừng trước mặt soi tỏ mặt A Hạo làm khuôn mặt kia càng thêm đẹp trai sống động, nhìn thấy thế Lý Thiên Vũ càng mê mẩn, thiếu chút nữa không kiềm chế được mà hôn lên khuôn mặt ấy.

Đột nhiên có người lảo đảo chạy đến, lúc này đã đổi sang nhóm người đuổi người trốn khác, người trốn là một cô gái vừa hét ầm ĩ vì sợ hãi vừa chạy, ngẩng đầu thấy A Hạo bèn chạy luôn đến rồi nhào vào người A Hạo, đứng ngay phía trước cậu.

A Hạo liền đẩy Thiên Vũ đang đứng sau mình.

“Chạy mau!”

Thiên Vũ kinh ngạc, người đuổi đã vươn tay muốn túm hắn. Thiên Vũ vội vàng nghiêng người tránh được cảnh nguy hiểm, hốt hoảng chạy đi, bàn chân không cẩn thận bị cỏ quấn vào suýt nữa thì ngã, bộ dạng chật vật khiến mọi người cười to, cười Lý Thiên Vũ không dứt, hắn luôn luôn quen đùa giỡn người khác bỗng nhiên lại bị như vậy, mặt lập tức đỏ bừng, tập trung sức lực chạy trốn, tốc độ rất nhanh, bỏ xa người truy đuổi mới lấy lại được chút mặt mũi.

“Anh zai! Còn đang tìm người đẹp hả?”

Nhìn hắn chỉ chạy chứ chẳng chịu dính vào người nào, trong đám đông có người lớn tiếng cười trêu hắn, mọi người lại bắt đầu bật cười, Thiên Vũ ngẩng đầu thì đã chạy đến trước mặt A Hạo, A Hạo cũng quay đầu khúc khích cười với hắn, cô gái kia không biết là vô tình hay cố tình mà cứ dính chặt lấy A Hạo, còn quay đầu cười đùa với cậu. Thiên Vũ chạy tới, A Hạo đột nhiên vươn tay kéo hắn vào, cô gái kia sợ hãi kêu lên, đang chuẩn bị chạy thì Thiên Vũ lại không dính lấy A Hạo, ngược lại chạy ra phía sau một cô gái đứng bên cạnh cậu làm người cùng nhóm của cô phải chạy đi.

Thiên Vũ dừng lại mà thở hổn hển, A Hạo kinh ngạc một chút rồi cười đùa hắn.

“Anh chạy tốt đấy chứ, sao lại không chạy một vòng?”

“Cậu không phục hả, đợi lát nữa chúng ta so tài nhé?”

A Hạo cười, đột nhiên không để ý đến Thiên Vũ mà cúi đầu thì thầm với cô gái đứng trước mình, có vẻ rất chi là thân thiết.

Ghê thật, tôi trốn nhanh, tốc độ thằng nhóc cậu còn nhanh hơn. Thiên Vũ thấy cô gái kia tủm tỉm gật đầu, đang không thoải mái bị lại một người trốn chạy tới. A Hạo bỗng nhiên với tay lôi người kia ra phía sau mình, người đó bị kéo đi còn chưa đứng vững thì cô gái phía trước A Hạo bèn di chuyển, chỉ di chuyển từng bước, xong đứng luôn vào phía trước cô gái trước Thiên Vũ! Thiên Vũ còn chưa bình tĩnh thở xong, nào có nghĩ tình hình có thể thay đổi đột ngột mà lại đến phiên hắn, sửng sốt xong thì đã bị người đuổi ôm chầm lấy!

“Bắt được rồi! Ha ha!”

Người nọ cười lớn rồi xoay người bỏ chạy, Thiên Vũ cũng xem như phản ứng nhanh trở tay túm cậu ta, người đó đang tìm người lẻ trong vòng để dính lấy thì đã bị một cánh tay kéo đến phía trước một người, Thiên Vũ nhìn thì hóa ra là A Hạo và người phía sau thay đổi vị trí, cậu túm người trốn về phía trước người đứng trước mình, dính lấy nhau như vậy thì A Hạo thành người trốn.

Thiên Vũ kinh ngạc thì A Hạo đã chạy ra khỏi vòng tròn, nhìn Thiên Vũ đứng im lìm thì xoay người cười to.

“Chạy đi, anh ngốc à!”

Thiên Vũ ngẩn người nhìn khuôn mặt tươi cười trong ánh lửa bập bùng.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here