Vũ nam – CHƯƠNG 3-7

0
31

Tiêu Nam dựa vào sô pha, đang hút thuốc.

Thấy Thiên Vũ đi vào, y tỏ ý bảo hắn ngồi đi. Thiên Vũ ngồi xuống, hỏi hắn: “Rút cục có chuyện gì? Sao lại gấp thế?”

Sau buổi tối hôm đó Thiên Vũ chưa gặp Tiêu Nam. Bề ngoài không thể trở mặt với Tiêu Nam, nỗi nhục trong lòng vẫn chưa giảm. Cũng may Tiêu Nam không tìm đến hắn, Thiên Vũ cũng vui vẻ vì không phải nhìn thấy người này, thật yên tĩnh.

Tiêu Nam nâng mí mắt lên, nhìn Thiên Vũ một chút, vẫn hút thuốc, không lên tiếng nhưng mắt vẫn liên tục quan sát, di chuyển trên khuôn mặt Thiên Vũ.

Thiên Vũ hơi mất kiên nhẫn.

Không phải hắn không suy nghĩ nửa đêm Tiêu Nam gọi hắn vì lí do gì. Trước kia không phải chưa từng có tiền lệ, hứng thú cùng nhau, bất kể hắn ở đâu thì một cú điện thoại cũng gọi được hắn đến. Trước kia rất lâu khi hai người cùng nhau, Tiêu Nam gọi là hắn đến sau đó quan hệ lợi ích của hai người càng sâu, mối quan hệ kia ngược lại còn không chặt chẽ bằng quan hệ trên phương diện làm ăn, với chuyện nửa đêm này Thiên Vũ cũng có thể từ chối, trừ khi Tiêu Nam cực kì nhớ, còn lại quá nửa cũng không ép buộc hắn, cười cười xong là cho qua, vẫn thể hiện chút phong độ.

Thiên Vũ từng nghĩ loại quan hệ ràng buộc này với Tiêu Nam đã hết rồi. Thỉnh thoảng hai người vẫn lên giường, cùng lắm chỉ có Tiêu Nam hứng thú, hồi tưởng chuyện xưa mà thôi.

Thế nhưng sau buổi tối hôm đó, hắn mới phát hiện ra bản thân vẫn là một con cá trong lưới.

Hắn chưa từng gắng thoát khỏi Tiêu Nam, cũng chưa bao giờ thật sự có tự do.

Tuy nhiên hiện giờ hắn không muốn nghĩ nhiều về vấn đề này. Hắn và Tiêu Nam đều được lợi từ nhau. Suy xét quá sâu vấn đề này cũng không quan trọng với bản thân.

Vì thế hiện giờ hắn kệ ánh mắt của Tiêu Nam, mặc y đánh giá mình.

Tiêu Nam nhìn hắn một lúc, đem nửa điếu thuốc dụi vào gạt tàn, dịch người ngồi cạnh Thiên Vũ, vươn tay vuốt vuốt tóc hắn. Thiên Vũ quay đầu nhìn y một cái, không ngờ vẻ mặt của Tiêu Nam lại rất dịu dàng.

“Vẫn còn giận à?”

Tiêu Nam dịu dàng nói, động tác cũng rất nhẹ nhàng.

Thiên Vũ đã ngán mấy lời cũ rích này từ lâu rồi. Hắn thuận miệng nói: “Không.”

Mu bàn tay Tiêu Nam dán lên khuôn mặt của hắn, trượt xuống một chút.

“Xem cậu này, vẫn còn giận đấy. Tôi cũng chỉ muốn tốt cho cậu thôi. Cậu hiểu chứ?”

Giọng nói của Tiêu Nam vô cùng nhẹ nhàng. Hơi thở phả lên mặt Thiên Vũ, rất ấm nóng. Thiên Vũ bình tĩnh hơi nghiêng mặt sang một bên, túm lấy bàn tay Tiêu Nam đang vuốt ve trên mặt hắn mà đẩy xuống, quay sang nhìn hắn.

“Anh bảo tôi đến chắc không phải vì lấy lời sến sẩn đàn bà này chứ? Rút cục có chuyện gì?”

Tiêu Nam cũng không đùa hắn nữa, lấy một bao thuốc lá từ túi áo ra, rút một điếu.

“Nghỉ một chút, theo tôi lên máy bay.”

“Máy bay? Đi đâu?”

Thiên Vũ ngạc nhiên hỏi.

“Macao.”

“Đi làm gì?”

Tiêu Nam đặt điếu thuốc lên bàn gõ gõ, mặt không có biểu cảm gì.

“A Hoàng gặp chuyện rồi.”

A Hoàng … trước mắt Thiên Vũ xuất hiện một gương mặt ham mê sắc đẹp. Chủ nhiệm văn phòng thành ủy A Hoàng, Thiên Vũ quen ông ta, người này cũng là khách quen của Hoàng Long. Người này háo sắc, ham cờ bạc, bề ngoài chính nhân quân tử hơn bất kì ai nhưng bên trong là ngũ độc câu toàn.

(Ngũ độc câu toàn: ngũ độc là bọ cạp, rắn, rết, thạch sùng và cóc cụm từ có nghĩa là làm toàn chuyện xấu)

Nghe hắn gặp chuyện Thiên Vũ cũng hơi giật mình. Tiêu Nam nói sơ lược với hắn, lúc A Hoàng theo đoàn thương nghiệp quốc doanh đi Hongkong du lịch đã đến Macao đánh bạc, vốn đi chỗ đó chỉ cần anh không nói thì chẳng ai quân tâm anh là ai, cứ như thế đánh bạc, thế nhưng A Hoàng ở vùng khác mà điệu bộ chẳng kiêng nể ai, uống rượu lại thua nhiều tiền, bắt đầu cáu lên thì tỏ vẻ quan chức rồi đánh nhân viên sòng bạc, động chạm đến cảnh sát. Vốn sự việc không phải không cứu vãn nổi thế nhưng A Hoàng uống nhiều nên say rượu làm càn, thậm chí cảnh sát mà cũng dám đánh, còn lớn tiếng quát “Phía trên tao có người đấy.”. Cảnh sát cũng không phải đám vô dụng, bắt đến cục cảnh sát lập hồ sơ điều tra nghiêm khắc, nhanh chóng tìm ra thân phận của A Hoàng. Làm quan cũng chẳng bằng làm ngay ở đó, không phải quan chức địa phương, cũng không phải của trung ương, một cán bộ cấp thành phố của nơi khác chẳng là cái gì, một báo cáo thông báo sự việc về trong tỉnh.

Thân phận A Hoàng được điều tra đến chân tơ kẽ tóc, chuyện tụ tập đánh bạc ngày trước ở Hoàng Long khó tránh bị liên lụy. Ở chính Hán Thành không ai đụng chạm đến Hoàng Long, nhưng nếu sự việc quá lớn, kinh động khiến phía trên tra xuống thì sẽ thành việc khó giải quyết.

Thiên Vũ nghe xong cũng biết việc này nói nhỏ có thể nhỏ, bảo to có thể to, thảo nào Tiêu Nam muốn đích thân đến Macao. Tuy việc này cũng không liên quan đến hắn nhiều nhưng Tiêu Nam gặp phiền phức, chỉ cần mở miệng gọi hắn thì Thiên Vũ sẽ không từ chối. Vài năm nay hắn gặp khó khăn Tiêu Nam ra tay giúp đỡ không ít lần. Cái tình này Thiên Vũ ghi nhận.

Chẳng qua không nghĩ sự việc lại khéo thế. Đêm này của hắn với A Hạo xem ra bị nhỡ rồi. Miếng ăn đến miệng còn rơi, Thiên Vũ không khỏi buồn bực, thế nhưng vừa nghĩ thì dù sao cũng đã dễ như trở bàn tay, sớm muộn vẫn là mình ăn được, có chạy cũng không thoát. Xa nhau vài ngày cũng tốt, để thằng nhóc cậu cũng nếm chút cảm giác hụt hẫng.

Hắn nhắn một cái tin đơn giản cho A Hạo là không quay về, phải đi nơi khác, cũng không nói chuyện gì khác. A Hạo cũng chỉ trả lời một chữ “Được” nhưng Thiên Vũ hình như cảm thấy mùi oán giận, lòng thấy thú vị, càng lúc càng nhiều.

Đêm đó hắn và Tiêu Nam đến Macao.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here