Vũ nam – CHƯƠNG 4-10

0
30

A Hạo ngẩng phắt đầu lên. Trương Thư Thần im lặng nhìn Thiên Vũ.

“Lại muốn ra vẻ trong sạch cao thượng à? Cởi ra! Cởi sạch đi!”

Cuối cùng A Hạo không kiềm chế được nữa.

“Đừng có quá đáng!”

Thiên Vũ cười khẩy.

“Cậu đừng hiểu lầm. Dù bây giờ cậu có lột hết ra nằm trên mặt đất thì tôi cũng chẳng có hứng, tôi chỉ tò mò thôi, cậu chưa từng hầu hạ người khác chơi bao giờ đúng không? Tôi muốn xem cậu lột hết đồ ra thì có gì khác với người khác, là hai quả cà hay cái gì.”

A Hạo nắm chặt tay, đứng bất động, Thiên Vũ nói với Trương Thư Thần.

“Đi, cởi cho cậu ta.”

Trương Thư Thần nhìn nắm đấm của A Hạo thì không nhúc nhích. Thiên Vũ cười.

“Cậu ta dám làm vì với cậu, tôi sẽ làm thế với cậu ta.”

Trương Thư Thần hơi do dự, thế nhưng vẫn đứng lên.

A Hạo không để Trương Thư Thần kịp đến gần, đột nhiên xoẹt một tiếng cởi áo khoác đồng phục vứt trên mặt đất. Kéo nơ rồi cởi ra. Cầm chiếc áo sơ mi đã bị dính rượu trước ngực, kéo xuống dưới, tiếng cúc áo rơi, vạt áo sơ mi bung rộng ra, A Hạo cởi áo để lộ nửa thân trên trần trụi, vứt xuống nền nhà.

Thiên Vũ mặt không đổi sắc nhìn tất cả động tác của cậu.

A Hạo nửa thân trên nhẵn nhụi cường tráng, mặt đối mặt nhìn Thiên Vũ. Thiên Vũ nhìn cậu, chờ một chút.

“Tiếp tục đi.”

Nhân viên phục vụ bên cạnh đột nhiên run rẩy nói: “Sếp Lý, là do tôi làm không tốt, không liên quan đến quản lý Long … Sếp Lý, anh …”

A Hạo đưa tay xuống thắt lưng, rút ra, cởi nút quần bò, kéo phéc mơ tuya xuống.

Lúc làm hành động này cậu nhìn chằm chằm Thiên Vũ. Phía sau sáng bừng, không nhìn rõ nhưng lại giữ chặt ánh mắt của Thiên Vũ.

Thiên Vũ bất động, cũng không có biểu cảm gì hết, chỉ nhìn cậu.

A Hạo vẫn đang nhìn chằm chằm Thiên Vũ rồi đưa tay cầm cạp quần kéo xuống.

Thiên Vũ đột nhiên đứng dậy lao về phía trước, vào lúc không ai kịp phản ứng gì, vung tay bạt tai A Hạo một cái!

A Hạo bị hắn đánh nghiêng sang một bên, Thiên Vũ trợn trừng mắt, cả mặt đỏ bừng:

“Mẹ kiếp bảo cậu cởi là cởi thật à? Cậu không có lòng tự trọng à?”

A Hạo bị cú bạt tai này làm choáng váng, điên lên trừng mắt quát Thiên Vũ:

“Đồ khốn kiếp!”

“Tôi khốn kiếp à?” Thiên Vũ quát to. “Tôi là đồ khốn kiếp nên mới ngu si để cậu đùa cợt đó!”

Thiên Vũ quay đầu nói với nhân viên phục vụ và Trương Thư Thần: “Đi ra ngoài!”

Trương Thư Thần nhìn Thiên Vũ và A Hạo, rồi nhìn Thiên Vũ: “Tôi ở lại …”

“Biến!”

Thiên Vũ thét lên. Trương Thư Thần im lặng rồi kéo nhân viên phục vụ ra ngoài. Ngoài cửa vẫn có rất nhiều người đứng, có người nhìn xuyên qua khe cửa thấy A Hạo cởi trần và quần lộn xộn, tất cả câm như hến. Trương Thư Thần đóng cửa lại.

Thiên Vũ xoay người giữ cằm A Hạo, xiết chặt.

“Cậu vì Chu Tiểu Châu mà bằng lòng cởi quần cơ à? Nếu tôi muốn chịch cậu ta, cậu có bằng lòng bị chịch thay cậu ta không?”

A Hạo gạt mạnh tay Thiên Vũ ra, kéo cạp quần lên. Thiên Vũ xoay người cậu, đẩy cậu vào tường.

“Long Hạo,” Thiên Vũ kề sát cậu, trợn mắt nhìn cậu, gằng từng chữ:

“Hôm nay cậu nói thật cho tôi biết, trước giờ cậu có đùa bỡn tôi không?”

A Hạo nhìn hắn.

“Cậu tiếp cận, đùa giỡn tôi vì muốn lợi dụng tôi để trèo cao đúng không?”

Sự im lặng của A Hạo khiến cơn giận mới xẹp xuống lại bùng lên, cơn thịnh nộ khiến hắn sắp nổ tung, im lặng chẳng khác nào thừa nhận, thế nhưng hắn muốn chính miệng cậu thừa nhận, chính miệng thừa nhận từ trước đến giờ cậu coi hắn là tên ngốc, từ trước đến giờ lợi dụng hắn, đùa bỡn hắn, hiện giờ đã đạt được mục đích rồi thì cậu không cần lợi dụng hắn nữa nên đá luôn hắn đi, còn đem mấy chuyện bạn bè xằng bậy mà lừa gạt hắn!

A Hạo đột nhiên đẩy mạnh hắn ra nhưng lại bị Thiên Vũ điên cuồng ấn về tường.

“Trúng tim đen rồi phải không? Nói đi!”

Thiên Vũ quát.

A Hạo đột nhiên quát to.

“Không phải!!!”

“Không phải à?” Thiên Vũ cười lạnh lùng. “Vậy thì thế nào? Là cậu thành thật chắc?”

“Tôi nói là thành thật thì anh có tin không?”

A Hạo quát lên như thể đang bùng nổ, đôi mắt trừng lên với Thiên Vũ cũng bắt đầu đỏ lên. Thiên Vũ sửng sốt, tức giận mắng: “Thành thật? Mẹ kiếp cậu nghĩ tôi là thằng ngu à? Cậu thành thật mà mới hai tháng trước bên hồ Kim Ngưu còn theo đuổi tôi, quay về xong là cặp kè với Chu Tiểu Châu hả? Cậu thành thật mà lấy gái ra lừa tôi, sao không nói luôn cậu muốn thuê phòng với zai? Cậu thành thật thì đừng nói mấy lời bạn bè vớ vẩn! Ông đây ghê tởm đo chịu nổi!”

Ngực A Hạo phập phồng, nhíu chặt lông mày. Thiên Vũ chỉ tay vào A Hạo, gằn từng tiếng: “Long Hạo, tôi nói cho cậu biết, cậu có thể hư tình giả ý với tôi, có thể không lên giường với tôi, đến hôm nay tôi vẫn nói mấy lời này, Lý Thiên Vũ tôi chưa bao giờ ép buộc ai. Vì thế cậu không nên lừa tôi, đời này tôi hận nhất người khác lừa mình, tôi không phải người tốt, tôi đùa bỡn người khác nhưng chưa bao giờ lừa gạt cậu hết! Cậu nói một câu từ chối muốn tìm người khác, tôi không có ý kiến gì, nhưng cậu vừa cặp với người khác vừa đùa bỡn tôi thì tôi không tha thứ cho cậu được!”

Thiên Vũ nói xong thì đứng lùi lại, nhìn A Hạo rồi đột nhiên cong khóe miệng.

“Cậu lợi hại, rất lợi hại, là người đầu tiên có thể đùa cợt tôi như thế. Có biết tôi từng nghĩ về cậu thế nào không? Cậu nói tôi không giống mấy tên biến thái, tôi không thể làm cậu thất vọng. Quả thật tôi không giống bọn họ, không chừng còn biến thái hơn cơ.”

A Hạo ngẩng đầu, rất kiềm chế mới nhẫn nhịn được:

“Thiên Vũ!”

“Đừng gọi tôi!”

Thiên Vũ điên lên.

“Sao cậu không giải thích gì hết? Không phải cậu ra vẻ lừa gạt được à? Vừa rồi không phải cậu nói là thành thật hả? Thế sao không phản bác không phản đối? Mẹ kiếp cậu đúng là thành thật!”

Thiên Vũ nói xong thì đột nhiên lao người về phía trước, tóm chặt cằm A Hạo, điên cuồng hôn môi cậu. A Hạo đẩy mặt hắn ra, Thiên Vũ lấy tay giữ chặt hai bên má cậu, cơn giận chiếm hết tâm trí hắn bùng lên mạnh mẽ, hắn cắn môi A Hạo, đầu lưỡi ra sức quấn lấy môi miệng khi A Hạo đang chống cự, vừa cắn m*t vừa kêu “Cậu không giống ở chỗ nào … Cậu không giống người khác ở điểm nào …”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here