Vũ nam – CHƯƠNG 4-9

0
36

Thiên Vũ chưa bao giờ phẫn nộ như vậy.

Không chỉ phẫn nộ mà còn thấy nực cười.

Hắn nghĩ mình thích mà rút cục lại bị đùa cợt như thế. Hắn bị người ta đùa bỡn, bị người ta chơi đùa, lại còn thật sự bị đùa bỡn, thật sự bị chơi đùa. Người ta nói có bạn gái nên không tiếp tục với hắn nữa, người ta còn nói cả đời nhớ tình nghĩa của hắn …

Thiên Vũ hồi tưởng từng việc từng việc trong quá khứ, mỗi câu nói, từng nét mặt của A Hạo. A Hạo đè lên vai hắn như thể đang kiềm chế bản thân mà hôn hắn A Hạo đau khổ tột cùng nói vì thế lúc ấy anh muốn mua tôi à? A Hạo dùng ánh mắt sâu nặng nói hắn phải thật tình đối tốt với người kia, A Hạo mỉm cười vươn tay, vỗ tay với hắn …

Từng chi tiết hồi tưởng đều trào phúng như vậy thật khiến cho người khác phải buồn nôn, Thiên Vũ vừa hồi tưởng vừa cười, hắn cười bản thân mẹ kiếp lật thuyền trong mương, Lý Thiên Vũ hắn chưa từng bị người nào đùa bỡn mà chỉ đùa bỡn không biết bao nhiêu người, ấy vậy mà bây giờ lại bị đùa bỡn đến mức không biết phải trái, hệt như một con ruồi không đầu lại chẳng tự nhận thức được vấn đề, chẳng những không tự nhận thức được mà còn vội vàng nói thích người ta, tìm việc cho bạn gái người ta, ra tay cứu bạn trai người ta, bảo vệ người ta, cứu người ta, không để kẻ khác chạm vào người ta, thật lòng từ tâm can nói sau này không muốn làm tổn thương người ta, còn ra vẻ độ lượng nói mình bằng lòng buông tay, hai người làm bạn bè …

Hắn nghĩ không biết từ trước đến giờ trong mắt A Hạo mình buồn cười cỡ nào, ở trên giường của Chu Tiểu Châu liệu A Hạo có cười đùa rất nhiều lần, nói hóa ra trên đời có kẻ ngốc như vậy, bị lừa mà còn coi mình là tình thánh. Dường như Thiên Vũ thấy tiếng cười kia của A Hạo vang vọng, tiếng cười kia giống như văng vẳng bên tai hắn …

“Mẹ kiếp ra vành ra vẻ!”

Lý Thiên Vũ điên tiết chửi mắng.

Trong đầu hắn hiện lên tất cả những từ ngữ độc ác có thể nghĩ ra nhưng cũng không thể ngăn chặn sự phẫn nộ của bản thân. Sau khi bảo Chu Tiểu Châu ra ngoài hắn ngồi trong phòng hút thuốc, ánh mắt trợn lên rất đáng sợ trong làn khói.

Hắn muốn cho vũ công nam này biết hối hận nghĩa là gì.

Hắn muốn cậu biết cái giá của việc chơi với lửa có ngày chết cháy, khiến cậu giống một con chó quỳ xuống dưới chân hắn, l**m chân hắn …

Thiên Vũ đưa Trương Thư Thần cùng vào phòng.

Nhân viên phục vụ kính cẩn nói quản lý Lục đi ra ngoài, có dặn dò nếu sếp Lý chỉ đạo gì thì cứ trực tiếp dặn dò chúng tôi.

Thiên Vũ gật đầu, nói lấy một chai rượu.

Rượu đỏ được mang đến, màu đỏ xao động phát ra ánh sáng lóng lánh. Nhân viên phục vụ sắp xếp đồ nhắm một cách chu đáo để Thiên Vũ và Trương Thư Thần dùng. Thiên Vũ cầm ly lên, nếm một ngụm rồi bỏ xuống, cản Trương Thư Thần uống. Hắn nâng mắt lên hỏi nhân viên phục vụ: “Quản lý của cậu là ai?”

Nhân viên phục vụ không hiểu gì, không biết đã gây ra lỗi lầm gì: “Là quản lý Long …”

“Gọi cậu ta đến đây.”

Nhân viên phục vụ hơi bối rối mà đi ra ngoài, một chút sau A Hạo đi theo sau.

“Sếp Lý.”

A Hạo nói. Thiên Vũ từ từ lắc ly rượu, nhìn nước rượu màu đỏ ở bên trong trông như màu máu.

“Có biết rượu này có vấn đề gì không?”

Thiên Vũ từ từ hỏi. A Hạo nhấp một chút rượu, lại uống một ngụm, sau đó nghi hoặc nhìn Thiên Vũ.

“Uống không nổi hả?” Thiên Vũ cười cười rồi đột nhiên vung tay, toàn bộ rượu trong ly hất vào mặt A Hạo.

Trương Thư Thần kinh ngạc nhìn Thiên Vũ. Nhân viên phục vụ hoảng sợ, còn không dám thở bình thường.

“Giờ thế nào?”

Thiên Vũ từ từ hỏi.

A Hạo vẫn không nhúc nhích. Rượu nhỏ xuống từ mái tóc ướt sũng, từ mặt cậu, tập trung ở cằm, quanh cổ áo sơ mi trắng bóc bị nhuộm đỏ một mảng lớn, trông rất hỗn độn.

A Hạo không nói gì, cũng không lau đi. Như thể cậu đã đoán trước được Thiên Vũ sẽ gây khó dễ nên im lặng chấp nhận.

Thiên Vũ đứng dậy đi đến trước mặt A Hạo, lau một giọt rượu trên mặt A Hạo rồi đưa lên miệng cậu.

“Nếm thử đi … Nếm thấy thế nào?”

Thiên Vũ ngẩng đầu, mỉm cười nhìn vào mắt A Hạo, vừa trêu tức vừa lạnh lùng ác độc.

“Mùi vị lẳng lơ.”

A Hạo vụt nâng mí mắt lên. Ánh mắt cậu chạm ánh mắt hắn, Thiên Vũ nhìn rất gần, nhìn thấy sự tức giận lẫn nhẫn nhịn trong mắt A Hạo. Thiên Vũ vỗ mặt cậu.

“Tôi nói sai à? Cậu khó chịu à?”

Ánh mắt ngấm ngầm chịu đựng, kiềm chế. A Hạo nhíu chặt lông mày, vẫn im lặng như cũ.

“Cậu không chịu thì tôi cho cậu cơ hội giải thích.”

Thiên Vũ ngồi lại vào sô pha, mắt lạnh lùng nhìn A Hạo.

“Nói đi.”

Cả phòng chìm trong yên lặng. Thiên Vũ độ nhiên vung chân, chai ly cốc tách trên bàn đều rơi vỡ.

“Mẹ kiếp cậu nói đi chứ!”

Ngoài phòng đã có mấy người đến nhưng không ai dám vào, lặng ngắt như tờ.

A Hạo khẽ nói: “Anh uống nhiều rồi. Tiểu Lưu, lại mang thêm rượu lên cho sếp Lý.”

A Hạo nhấc chân định đi ra ngoài, Thiên Vũ lạnh lùng nói:

“Hôm nay cậu dám đi ra ngoài một bước, tôi để cậu đứng thẳng đi vào nằm ngang đi ra.”

A Hạo dừng bước, lời Thiên Vũ làm nhân viên phục vụ sợ chết khiếp bèn đóng cửa phòng lại luôn.

“Giờ còn bốn người chúng ta, tôi nể mặt cậu một chút. Lại đây.”

A Hạo dường như đang nén giận, xoay người tiến đến hai bước.

“Đi tiếp đi, đứng lại ở đó.”

Thiên Vũ cười, chỉ chỉ bóng đèn ở giữa.

A Hạo đứng dưới bóng đèn, vẻ mặt rối rắm nhưng người vẫn đứng thẳng như cây lao.

Thiên Vũ vắt chân, ngẩng mặt nhìn cậu, vẻ mặt lười biếng, thả lỏng.

“Cởi đi.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here