Vũ nam – CHƯƠNG 7-3

0
29

Long Hạo buông tay ra:

“Sếp Tiêu, tôi là khách, sau này còn làm phiền nhiều, đáng lẽ nên để tôi tỏ chút thành ý trước chứ.”

Gã quay đầu lại, thuộc hạ đã mời Thiên Vũ đứng lên, đưa chiếc ghế dựa ra. Long Hạo cầm theo ghế, đặt trước mặt mình.

“Tôi từng nhảy ghế dựa, các anh em cổ vũ, cũng từng xem rồi. Sếp Tiêu, tôi mượn hoa hiến phật, làm một lúc.”

Tiêu Nam rất kinh ngạc.

“A Hạo, cậu đùa đấy hả, ai ăn gan hùm mà dám để đại ca Tân Đông nhảy chứ?”

“Sếp Tiêu nói đúng!” “Ai dám chứ?!” Đám thuộc hạ phía sau Long Hạo bắt đầu hò hét ầm ĩ. Một gã đầu trọc đi ra, giọng rất to: “Sếp Tiêu nói chí phải! Hạo ca là người có máu mặt, muốn nhảy thì để mấy anh em làm là được, mấy việc để ông chủ Tiêu thấy vui đương nhiên là để bọn tôi làm!” Gã nhếch miệng cười với Tiêu Nam: “Ông chủ Tiêu, ngài đừng chê cười, anh em chúng tôi đều là mấy kẻ thô kệch, nhảy cao cấp như thế không làm được nhưng tranh ghế cướp ghế gì đó thì làm tốt! Sau này mọi người là người một nhà, mấy kẻ quê mùa chúng tôi chơi điên lắm, ngài là ông lớn xin đừng chê cười.”

Nói xong gã vẫy tay một cái, hét to: “Các anh em, cướp ghế đi!” đám đàn ông phía sau Long Hạo bắt đầu vây quanh, hớn hở ba chân bốn cẳng bắt đầu cướp ghế, cả phòng lập tức ồn ào hết cả.

“Đem thêm mấy cái ghế nữa đến đây!”

“Các anh em Hoàng Long cùng lên đi!”

Phục vụ bối rối nhìn Lục Thành, Lục Thành nhìn về phía Tiêu Nam.

Không nhìn ra vẻ mặt của Tiêu Nam, y xoa xoa cằm.

Tiếng ồn ào cướp giật, tiếng ầm ĩ rối mù, tiếng người bên Tân Đông kề vai sát cánh lôi kéo người bên Hoàng Long rót rượu oẳn tù tì. Cả phòng thoáng cái đã loạn lên.

Trò oẳn tù tì: khi uống rượu, hai người cùng giơ ngón tay ra một lúc rồi đoán số, ai nói đúng là được, nói sai bị phạt uống rượu, cả hai người đều nói sai thi hoà.

Long Hạo hình như cũng chẳng biết phải làm sao, đành quay sang Tiêu Nam.

“Đều là mấy người thô lỗ, không được giáo d*c. Đã làm sếp Tiêu chê cười.”

Tiêu Nam chậm rãi cong khóe miệng lên.

“Không dám.”

“Nếu sếp Tiêu không ngại, tôi có mấy lời muốn nói riêng với sếp Lý.”

Tiêu Nam ngẩng đầu nhìn Long Hạo. Hai ánh mắt không chút biểu cảm đánh giá nhau.

Tiêu Nam nhìn Long Hạo rời khỏi phòng, ngồi xuống sô pha, vươn tay.

Lục Thành châm thuốc cho hắn.

Tiêu Nam hơi nheo mắt lại.

Bãi đỗ xe bên ngoài Hoàng Long, Thiên Vũ đi nhanh về phía trước. Cánh tay hắn bị Long Hạo giữ chặt, Thiên Vũ gạt tay gã ra.

Long Hạo ra sức kéo hắn lại, kéo Thiên Vũ xoay vòng.

Thiên Vũ dừng bước, theo thói quen với tay vào túi quần lấy thuốc, ngẩng đầu nhìn Long Hạo.

“Cậu theo tôi làm gì, đến cười nhạo tôi à?”

Tối nay hắn chính là trò cười. Trong lòng Thiên Vũ tự giễu mà sửa lại, không phải đêm nay thì hắn vẫn luôn là trò cười.

“Xem đủ rồi, vừa lòng chưa?”

Thiên Vũ hơi cong khóe miệng cười cười, đưa điếu thuốc lên miệng, cười đến suồng sã lại phóng đãng.

“Xem đủ rồi thì biến, đừng có đi theo.”

Hắn cười nói, xoay người đi về phía trước.

“Anh vẫn còn muốn theo anh ta à?”

Thiên Vũ dừng bước. Long Hạo đi đến trước mặt hắn, bóng người chặn ánh đèn lòe loẹt đằng xa.

“Rời xa Tiêu Nam đi.”

Long Hạo nói.

Thiên Vũ nhìn lên. Trong đêm ánh mắt Long Hạo rất tối, rất đen. Hắn chăm chú nhìn gã làm người ta có cảm giác ánh mắt rất dịu dàng. Thiên Vũ quan sát đôi mắt kia, như thể bị cảm động, lặp lại một câu:

“Rời xa hả?”

Rời xa … Lời nói thật khiến người ta cảm động. Thiên Vũ lại buồn cười.

“Rời xa kiểu gì? Dựa vào tôi á? Hay là … nhờ cậu?”

Thiên Vũ cầm điếu thuốc xuống, nụ cười lan tỏa bốn phía theo cơn gió.

“Anh Hạo nhầm rồi. Vì sao tôi phải đi? Tiền của tôi, quyền, địa vị, có gì để tôi phải rời xa? Hử? Hay là cậu nói cho tôi đi?”

“Rời xa anh ta, anh có thể bắt đầu một lần nữa như vậy.”

Thiên Vũ nghe xong lời “bắt đầu một lần nữa” của Long Hạo như thể nghe thấy chuyện buồn cười nhất trần đời, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là bật cười rõ to. Mãi đến khi vai run lên Thiên Vũ mới ngừng cười, nhìn đôi mắt Long Hạo.

“Không ai ép tôi. Là tự tôi không có tự trọng, tôi tự nguyện. Biết làm sao để Lý Thiên Vũ tôi có được tất cả những thứ bây giờ không? Chính là làm mấy chuyện như hôm nay để đổi lấy đấy, không, mà còn thấp hèn hơn, giống gái đ**m hơn. Cậu muốn nghe, tôi có thể nói ba ngày ba đêm, đảm bảo cậu sẽ hài lòng, sẽ không hỏi lại nữa đâu.”

Long Hạo không nói gì, chỉ nhìn hắn. Thiên Vũ nhìn thấy ánh mắt của gã thì lập tức bị chọc giận.

“Cậu thấy tôi đáng thương lắm hả? Có phải vui lắm không? Thấy tôi với cậu giống nhau, cũng cmn là trai nhảy! Có phải vui lắm không?”

Phẫn nộ, nhục nhã, mất thể diện và chán nản … Ngọn lửa bùng cháy toàn thân hắn, theo từng dây thần kinh, mỗi tế bào đều bị nướng đến mức đau tận xương tủy. Đúng vậy, hắn là một trai nhảy, hắn mới thật sự là một trai nhảy! Đối diện với thế giới này, ngay cả một cơ hội nói ra một câu “Không” như Long Hạo cũng không có! Thế nhưng hắn không cam lòng, hắn đã đi lên con đường này, hắn phải đạt được, phải giữ lấy, không chấp nhận những chuyện thế này thì hắn lấy đâu ra tiền, quyền, địa vị, hắn thậm chí chẳng là gì cả, ngay cả một người nguyên vẹn cũng không phải nốt!

“Anh Hạo! Nhìn người trước kia sỉ nhục mình bị người khác sỉ nhục thì có cảm giác gì? Có phải cực kì kích thích không? Tôi không sợ người nhìn, càng không sợ bị cậu nhìn. Cậu đụng đến công ty tôi, gạt tôi quay mòng mòng là vì lí do gì, không phải muốn nhìn tôi thành trò cười à? Giờ đạt được mục đích rồi, cảm giác thế nào? Có vui không? Lúc cậu đối với tôi như ngày xưa tôi đối xử với cậu thì có vui không?”

Thiên Vũ quát to, tâm trí cuộn trào mãnh liệt, ngọn lửa chắn trong ngực gào thét muốn phun trào, giải tỏa.

Long Hạo nhìn Thiên Vũ. Đã không còn phản ứng bị chọc giận, cũng không còn biểu cảm thương hại, chỉ cúi đầu nhìn hắn, vết sẹo trên mặt rất đậm, không thấy bóng trong đêm tối mịt mù.

Hình như có một tiếng thở dài, một lúc sau Long Hạo nhỏ giọng mở miệng.

“Tiêu Nam sẽ một chuyến hàng bán cho nước ngoài, cuối tuần sẽ xuất hàng từ Biển sao. Anh để đầy kho của mình trước đi, để anh ta phải đổi sang bến tàu khác. Tôi biết anh muốn hỏi nguyên nhân nhưng giờ không phải lúc. Thiên Vũ, làm theo lời tôi đi.”

Thiên Vũ nâng mí mắt lên, nhìn Long Hạo một lúc lâu.

“Anh Hạo, đang tính gì thế? Để lộ tin cho tôi là muốn giúp tôi sao? Nếu không định nói rõ, vậy xin cậu …”

Thiên Vũ nhỏ giọng nói, kề sát cằm gã, hơi thở phả lên mặt Long Hạo.

” … đừng tỏ vẻ lúc nào cũng đặc biệt quan tâm tôi, nói chuyện với giọng điệu đặc biệt tốt với tôi. Vậy được không?”

Thiên Vũ quát xong thì trừng mắt với Long Hạo rồi đột nhiên cười. Hắn vươn tay đẩy Long Hạo về bức tường phía sau, đè người lên, nhẹ giọng nói:

“Quan tâm tôi như thế nào làm gì? Chẳng lẽ là … vẫn còn hứng thú với tôi?”

Vai Thiên Vũ nhẹ nhàng run lên, cúi đầu cười.

“Đúng rồi, lúc trước cậu chê tôi không phải người đàng hoàng, không muốn ở gần tôi. Giờ cậu chẳng phải người tử tế gì, đúng lúc để chúng ta chơi …”

Nói xong hắn nghiêng người về phía trước, hôn Long Hạo.

Bị cánh tay Long Hạo lắc một cái, đẩy ra.

“Sao vậy?” Thiên Vũ cười đến mức giật cả mình, “Không lẽ đến giờ cậu còn giả vờ thanh cao hả? Anh Hạo, giờ cậu là xã hội đen đấy. Không biết xã hội đen khác với tôi thế nào, sạch sẽ hơn chăng?”

Long Hạo ngậm chặt môi, ngầm kiềm chế.

“Đừng hạ thấp bản thân.”

Thiên Vũ kinh ngạc một chút, im lặng một lát rồi lại cười.

“Cậu biết gì?”

Nếu có thể thoát thân … thì đã sớm thoát ra rồi. Hắn cũng từng cố gắng, từng thử nghiệm, từng nỗ lực …

Vậy thì sao? Có lẽ từ ngày bước chân lên con đường này thì chắc chắn không thể quay đầu lại.

Thế nhưng …

Thiên Vũ cẩn thận nhìn Long Hạo, lên tiếng.

“Long Hạo, cho dù ngày nào đó Lý Thiên Vũ tôi cùng đường cũng nhất định không đến xin cậu.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here