Vũ nam – CHƯƠNG 7-4

0
27

Công ty biểu diễn nghệ thuật dưới trướng Truyền thông Biển sao liên tục hoạt động. Thiên Vũ mở rộng công ty kinh doanh giải trí càng lúc càng lớn. Văn hóa Biển sao vốn chỉ hoạt động như thường lệ, việc buôn bán với nước ngoài chỉ giữ ở bề ngoài.

Thiên Vũ cảm thấy hắn không có nhiều thời gian lắm.

Hắn từng nghĩ Tiêu Nam đá bay hắn đi chỉ là chuyện sớm hay muộn, khác nhau ở chỗ trước khi Tiêu Nam hoàn toàn chán hắn thì phần lợi ích từ y bị gián đoạn nhiều hay ít. Thế nhưng sau buổi tối hôm ấy, Thiên Vũ đột nhiên hiểu ra. Hắn hiểu bản thân mình quá sai lầm rồi. Ngay từ đầu Tiêu Nam vốn không định tha cho hắn, cho dù một ngày kia y không còn một chút hứng thú nào với hắn thì hắn cũng vẫn tiếp tục là một món đồ chơi trong tay Tiêu Nam. Tiêu Nam sẽ không để cho món đồ chơi của mình đàng hoàng quay về làm người, cho dù chơi hỏng thì cũng chỉ có thể một món đồ chơi!

Khi Thiên Vũ hiểu được điểm này thì thấy lạnh từ trong ra ngoài.

Theo trực giác của bản thân, có lẽ cả đời hắn cũng không thoát khỏi Tiêu Nam.

Hiển nhiên Tiêu Nam đã sớm phát hiện ý nghĩ muốn thoát thân của hắn, cũng hiểu rõ công ty kinh doanh thành lập mua bán, từng bước mở rộng thế lực bản thân, nhưng Tiêu Nam chưa hành động gì. Thiên Vũ sẽ không ngốc đến mức cho rằng Tiêu Nam gai mắt với mấy việc làm ăn nhỏ đó, chỉ là mắt nhắm mắt mở mà thôi, hắn biết sớm hay muộn Tiêu Nam sẽ ra tay, thế nhưng không nghĩ ra Tiêu Nam sẽ hành động thế nào.

Vì thế, ngày đó ở Hoàng Long chính là một lời cảnh cáo?

Nghĩ bản thân đã bắt đầu lớn mạnh, ấy thế mà y nói cho hắn, y chỉ dùng một ngón tay cũng có thể phá tan hắn.

Thiên Vũ nghĩ, cười lạnh.

Thế nhưng Lý Thiên Vũ cũng không còn là Lý Thiên Vũ 21 tuổi nữa.

Thiên Vũ bình tĩnh sắp xếp công việc, một bên hoạt động theo kế hoạch, một bên lo trước tính sau chuẩn bị đường lui.

Chỉ cần hắn còn khả năng cung ứng, điều hành thì chẳng sợ Tiêu Nam hủy hoại toàn bộ Biển sao của hắn, hắn cũng chưa đến mức cùng đường.

Còn có thể phá hoại đến mức nào? Chẳng lẽ tung ảnh giường chiếu hắn đang đè đàn ông? Thiên Vũ nghĩ rồi giễu cợt một tiếng.

“Rời xa Tiêu Nam.”

Trong đầu nhớ đến lời nói của Long Hạo, ánh mắt Thiên Vũ trùng xuống.

Nói bốn chữ này thì ai chả nói được. Long Hạo, cậu bảo tôi rời xa, chỉ cần tôi dứt khoát là được chắc? Cậu nói một câu rời xa là tôi thoát khỏi được sao? Nói mấy lời cmn nhẹ nhàng thế thì có ích gì?

Thiên Vũ nhớ ban đầu Long Hạo là người chỉ lo giữ mình. Hắn biết gã không nói thành thật nói chuyện với mình thì kiên quyết làm bạn với gã, hắn sợ “rơi xuống hố thì không kéo ra được nữa”, nhất quyết không rơi vào.

Một người lý trí rõ ràng như vậy, đặt bản thân lên đầu như vậy, ngoài việc chỉ nói miệng thì đã thật sự làm gì cho người khác?

Thiên Vũ lạnh lùng nghĩ, người có thể cứu hắn chỉ có mình hắn mà thôi.

Vài ngày sau vụ việc ở Hoàng Long, Tiêu Nam đến nhà Thiên Vũ. Tiêu Nam rất thích thú hỏi cảm giác thoát y ngày đó thế nào, Thiên Vũ vốn im lặng, rút cục sau khi Tiêu Nam lải nhải vài lần thì không chịu được, thụi cho Tiêu Nam một cú.

Tiêu Nam xoa xoa bên mặt bị đánh, không giận mà chỉ cười lại.

“Nhiệt tình quá, tôi cứng lên rồi nè.”

“Mẹ kiếp đúng là chưa bị làm đủ.”

Thiên Vũ nói.

Tiêu Nam nghe xong lời này thì càng hưng phấn, đẩy Thiên Vũ lên sô pha, ngồi trên đùi hắn, ghé vào bên tai hắn.

“Cậu nói đúng đó. Cậu đè tôi đi, tôi muốn bị đè … Xin cậu đấy cục cưng … Mau đè tôi đi …”

Thiên Vũ chịu đựng sự ghê tởm quá mức, nhìn y ngồi trên người mình, nói với Tiêu Nam đang biểu cảm lộ liễu hết sức d*m đãng: Tiêu Nam, anh đúng là đê tiện.

Tiêu Nam cười trả lời: tôi thích đê tiện đấy.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here