Xiềng xích yêu thương – CHƯƠNG 2

0
129

Edit: Thỏ

Cao Dung không biết tình hình hiện tại như thế nào. Cậu nhìn thân hình nho nhỏ trong gương, hoảng hốt tự vỗ vào mặt mấy cái. Đau quá, đây là giấc mộng ư? Đến tột cùng bị giết chỉ là một cơn ác mộng, và bây giờ vẫn chưa tỉnh giấc?

“Dung Dung, con mặc đồng phục nhanh, khéo trễ mất!” Lưu Quế Lệ thấy con trai đứng nghệch ra trước gương, bèn vội vàng ôm cậu tới giường, cầm lấy quần áo giúp cậu xỏ vào.

Cao Dung nhìn gương mặt trẻ trung của mẹ, trong đầu càng thêm rối rắm. Cậu đã 26 tuổi, đã tốt nghiệp đại học vài năm, ngày thường ở nhà rồi đến công ty đi làm, cũng dọn ra ở riêng. Một năm sau khi cậu có việc làm thì cha cậu qua đời vì ung thư phổi, sau đó… cậu cũng bị giết. Nhưng hiện giờ tại sao lại như vậy?

Ánh mắt Cao Dung nhìn về phía lịch để bàn, bút lông màu đỏ khoanh ở ngày 16 tháng 9 năm 1995. “Mẹ, hôm nay là ngày 16 tháng 9 năm 1995?”

“Ừ, đi xuống rửa mặt, ăn sáng thôi.” Lưu Quế Lệ giúp con trai mặc đồng phục xong bèn đi vào nhà bếp chuẩn bị bữa sáng.

Tay cậu buông lơi lại siết chặt, siết chặt lại buông lơi, sau đó như nghĩ thông suốt điều gì, bỗng cong mắt cười đến sáng lạn: “Vâng.” Cậu nghĩ mình đã sống lại, sống vào thời điểm tròn năm tuổi. Thật tuyệt vời, không gì tuyệt vời hơn việc mình còn sống.

Cao Dung được mẹ đưa đến nhà trẻ bằng xe đạp. Cậu ngồi đằng sau nhìn từng người và khung cảnh lướt qua trong đáy mắt, thầm nghĩ hai mươi năm sau, cảnh mất, người cũng mất rồi.

“Dung Dung!” Vừa đến nhà trẻ, một nhóc mập mạp chảy nước mũi chạy về phía Cao Dung. “Nhìn đi, mẹ mình vừa mua cho mình xe đồ chơi mới!”

Cao Dung nhìn món đồ chơi trong tay nó, kiểu dáng thật lỗi thời so với tương lai, điều này cũng không lấy làm lạ. Nhưng dù sao cậu vẫn là đứa trẻ, dù sao cũng ở thập niên chín mươi, vậy nên cậu cũng tỏ ra vui sướng: “Wow, thật xinh đẹp!”

Nhóc mập mạp nghe Cao Dung khen thế, sướng rơn, cười đến độ lỗ mũi thò ra hai cái bóng đèn. “Đi thôi, tụi mình cùng chơi.” Nó kéo tay Cao Dung, chạy về phía sân thể d*c nhà trẻ.

“Dung Dung, mẹ về nhé, con nhớ vào học đúng giờ!” Lưu Quế Lệ đứng đằng sau nói vọng theo.

Một đám trẻ con năm sáu tuổi vây quanh nhóc mập, chớp chớp đôi mắt trong trẻo, ngây thơ, nóng lòng muốn chơi thử.

“Hùng Hùng, mình tặng cậu kẹo đây, cậu cho mình mượn chơi thử.” Một đứa bé trai gầy gầy lấy trong túi áo ra mấy viên kẹo mềm màu đỏ, đưa cho nhóc mập.

“Đồng ý, nhưng cậu chỉ có thể chơi năm lần, mình sẽ đếm thời gian.” Nhóc mập nhận kẹo, tháo vỏ, bỏ vào mồm nhai.

Nhóc gầy nhanh chóng gật đầu, nó ngồi xổm trên mặt đất, cầm chiếc xe đẩy về phía trước.

“Một, hai, ba…” Nhóc mập đứng cạnh đếm thời gian.

Cao Dung nhìn những người bạn tí hon, cảm thấy buồn cười mà lắc đầu. Sau này bọn họ không hề liên lạc với nhau, nay từng hình ảnh mơ hồ hiện ra, đúng là duyên phận thật kỳ diệu.

“Oa oa…” Một tiếng khóc to của đứa trẻ đã kéo Cao Dung từ quá khứ trở về. Cậu nhìn sang nhóm trẻ con đang chơi đùa đằng kia, bỗng trông thấy một cậu bé tóc vàng đang cố sức giẫm nát chiếc xe quý giá của nhóc mập.

Chiếc xe đó đã vụn ra, tan tành.

Nhóc mập ngồi dưới đất khóc ầm ĩ, mà cậu bé tóc bạch kim dùng tay chỉ trỏ vào nhóc mập, ôm bụng cười.

Cao Dung đổ mồ hôi lạnh, cả người cứng đơ không dám nhúc nhích. Cậu bé tóc vàng, mắt xanh da trắng, tựa như ma ca rồng trong phim điện ảnh phương Tây. Nhưng gương mặt hắn không hoàn toàn giống người phương Tây, hắn là con lai, hắn là một đứa con lai cực kỳ xinh đẹp. Vì vậy chỉ cần gặp hắn một lần, tuyệt đối không thể quên. ‘Phùng… Phùng Tầm Kha.’ 20 năm sau, tên sát nhân cởi mũ đen xuống, mỉm cười u ám và giết chết cậu.

Hiển nhiên bọn trẻ xung quanh đều sợ Phùng Tầm Kha, chúng lấy Phùng Tầm Kha làm trung tâm, từng đứa lùi về phía sau vài bước, không dám nói gì.

“Tôi có thể phá hủy bất cứ vật gì tôi không thích.” Giống như đang tuyên thệ, vẫn là đứa bé Phùng Tầm Kha năm ấy, khóe môi tàn nhẫn tươi cười lại khiến Cao Dung 26 tuổi cảm thấy sợ hãi.

Không sao đâu, không sao đâu, giờ hắn chỉ mới tròn năm tuổi, hắn không phải tên biến thái giết người. Hắn không làm tổn thương mày đâu, mày đừng sợ. Cao Dung tự an ủi bản thân, sau đó cậu đi đến chỗ nhóc mập, khom người kéo nó lên. “Hùng Hùng, tụi mình đi chỗ khác chơi.” Cậu vừa nghe được đứa bé khác gọi nó là Hùng Hùng.

Nhóc mập ngồi bẹp dưới đất giãy dụa hai chân, khóc lóc: “Xe của mình… xe của mình.”

Cao Dung ngồi xổm xuống. “Nhà mình cũng có một chiếc xe mới, đẹp hơn cái này. Ngày mai mình đem cho cậu, giờ cậu đứng dậy đã, tụi mình đi chỗ khác chơi.”

Nhóc mập nức nở, thút thít nương theo cậu đứng lên, “Thật hả? Ngày mai… đem cho mình…” Nó khóc khản giọng.

Cao Dung vừa định nói ‘đương nhiên là thật’ thì ‘rầm’ một tiếng, cậu hét lên sau đó ngã nhào xuống đất. Cậu thấy Phùng Tầm Kha cười hì hì nói với cậu: “Tôi cũng sẽ giết hại người mà tôi ghét.”

Tia ý thức cuối cùng trong đầu cậu hiện lên: Chẳng lẽ phải chết? Lại chết trong tay cùng một người!

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here