Xiềng xích yêu thương – CHƯƠNG 37

0
82

Edit: Thỏ

Buổi chiều sau khi tan học, giáo viên nhờ Cao Dung và Chu Nguyệt cùng sửa bài kiểm tra Toán số với thầy, mãi đến sắc trời sập tối nhiệm vụ mới hoàn thành.

Chu Nguyệt dắt xe đạp đi song song với Cao Dung: “Sao cậu không đạp xe?”

Cao Dung mỉm cười: “Nhà mình gần trường học.” Cậu vừa nói vừa chỉ về hướng mặt trời sắp lặn. “Cậu về đi, trời tối rồi.”

“Hay là cậu chở mình nha, lúc ngang nhà cậu thì dừng.”

“A?” Cao Dung có chút ngạc nhiên nhìn cô bạn.

Chu Nguyệt nghiêng đầu cười nói: “Bạn bè phải giúp đỡ lẫn nhau, hơn nữa mình nhẹ lắm.”

Còn không đợi Cao Dung trả lời, xe đạp của nhỏ bỗng không đẩy được. Nhỏ khó hiểu ngước lên phía trước, bấy giờ mới phát hiện Phùng Tầm Kha đang đứng trước mặt bọn họ, một chân cong lên đạp vào bánh xe. “Đã muộn rồi, bạn Chu Nguyệt về nhà trước đi.”

Phùng Tầm Kha đeo mắt kính gọng vàng, hơi khom lưng nói với nhỏ như thế. Đằng sau kính mắt là đôi con ngươi lẳng lặng nhìn Chu Nguyệt, ánh mắt toát nên sự lạnh băng khiến người khác không muốn ở gần.

Chu Nguyệt bị hắn quan sát chằm chặp, bất giác cơ thể trở nên lúng túng. Nhỏ miễn cưỡng cười: “Vậy mình đi đây.”

Phùng Tầm Kha rút chân về, Chu Nguyệt trèo lên xe đạp vội vàng bỏ đi. Mà Cao Dung chỉ hơi kinh ngạc, cậu không ngờ Phùng Tầm Kha lại đến trường, vì vậy giật khẽ cánh tay hắn: “Sao cậu lại đến đây?”

Phùng Tầm Kha ôm Cao Dung: “Đương nhiên nhớ Dung Dung.” Sau đó hắn kéo tay cậu. “Mình đưa Dung Dung về.”

Cao Dung nhìn xung quanh không có ai cũng mặc kệ hắn: “Nhà cậu xa trường, trời tối cậu về làm sao?”

“Mình đạp xe tới, về nhà vô tư.” Phùng Tầm Kha nắm nắm tay cậu. “Nhưng đưa Dung Dung về nhà chúng ta sẽ ở cùng nhau thêm một lát, như vậy tốt hơn.”

Cao Dung nhìn Phùng Tầm Kha đang cong mắt cười, đến gần hôn hắn một chút rồi cười bảo: “Tụi mình đi thôi.”

Hai cậu thiếu niên đi trên con đường nhỏ văng người, tay đan chặt tay.

“Tại sao lại đeo kính?” Cao Dung ngoảnh mặt nhìn sang. Phùng Tầm Kha đeo kính trông vừa nhã nhặn vừa đẹp đẽ, lúc không nói lời nào càng lãnh đạm và thanh tao, một bộ từ chối người khác đến gần mình.

“Mình chờ Dung Dung suốt 3 tiếng đấy.”

“Hả?” Cao Dung nhất thời nghệch ra.

Phùng Tầm Kha dừng bước ôm lấy Cao Dung, dáng vẻ vô cùng tội nghiệp: “Mình chờ cậu trước lúc tan trường, bởi vì sợ không thấy cậu nên đeo kính nhìn cho rõ, nhưng mãi tan trường không thấy cậu đâu.” Nói xong hắn cách xa một chút, “Mình đi vào tìm thì thấy Dung Dung và Chu Nguyệt đang ríu rít trò chuyện với nhau, cậu mỉm cười với cô ta, nói thật là mình không vui tí nào.”

Nghĩ đến việc Phùng Tầm Kha đợi mình 3 tiếng đồng hồ, trong lòng Cao Dung có phần áy náy. Cậu nâng mặt Phùng Tầm Kha lên: “Vất vả rồi, cậu đừng tức giận.” Nói xong cũng dùng đầu cọ cọ cằm bạn trai.

Phùng Tầm Kha chỉ chỉ môi mình: “Xin lỗi như này mình mới chấp nhận.”

Cao Dung thấp hơn Phùng Tầm Kha, vì thế cậu nhón chân hôn lên môi hắn: “Uhm.”

Phùng Tầm Kha cố tình quay mặt đi, lắc đầu một cái: “Ít nhất 10 lần, chồng em không dễ dụ như vậy.”

Cao Dung biết hắn đang đỏng đảnh nhưng vẫn chiều theo. Cậu hôn hắn 10 lần, còn cố ý phát ra âm thanh ‘chụt chụt’. “Hết giận chưa?”

Phùng Tầm Kha cong cong đôi mắt xanh, lần thứ hai ôm chặt Cao Dung, bật cười thành tiếng: “Sao có thể đáng yêu như vậy? Dung Dung à…”

Cao Dung vuốt tóc Phùng Tầm Kha, cười khẽ: “Quỷ trẻ con.” Còn âm thầm cảm thán. “Sao cậu lại dễ nhìn như vậy.”

Sớm biết lời nói của quỷ dê xồm này đều có cạm bẫy nhưng cậu vẫn tình nguyện nhảy xuống. Dọc đường hai người cũng tiêu phí không ít thời gian, vì vậy trước khi trời tối đen cả hai cũng ráo riết đạp về, may mà nhà Cao Dung cách trường không xa lắm.

“Được rồi, mình đi đây.” Cao Dung sờ mặt Phùng Tầm Kha. “Cậu cũng nên trở về.”

Phùng Tầm Kha lắc đầu một cái: “Dung Dung đi trước, mình nhìn cậu rồi sẽ đi ngay.”

Cao Dung cười hỏi: “Sao vậy, không nỡ á?”

Phùng Tầm Kha lẳng lặng ngắm Cao Dung, sau đó hắn tựa đầu lên vai cậu, nhẹ nhàng nói: “Ừ, không nỡ, một chút cũng không đành.”

Cao Dung hơi ngẩn ra, rồi cậu vuốt ve tóc hắn: “Cũng không phải không gặp, ngày mai cậu có thể đến trường học tìm mình.”

Phùng Tầm Kha ngẩng lên, đôi con ngươi thường ngày vốn lạnh băng hoạt giao hoạt, giờ phút này lại trầm tĩnh như một đáy nước sâu, tràn đầy buồn bã…

Cao Dung nghiêng mặt, bất giác cảm thấy đau lòng. Cậu ngoảnh đầu vẫy tay với Phùng Tầm Kha: “Mình đi trước.” Chẳng biết vì sao lúc này tâm trạng cậu rất khó chịu, rõ ràng chỉ là tạm biệt thông thường và ngày mai sẽ còn gặp mặt, nhưng?

Cao Dung vừa đi vài bước, Phùng Tầm Kha đột nhiên gọi ‘Dung Dung’. Sau đó Cao Dung ngừng bước, Phùng Tầm Kha vội vã đuổi theo ôm chầm lấy cậu. “Lần nữa thôi.” Hắn vùi đầu vào hõm cổ Cao Dung, hồi lâu mới nói: “Ngày mai gặp nhau.” Hắn ngẩng lên, đôi con ngươi thẳm xanh đang mỉm cười, dường như đã đem nỗi buồn lúc nãy trút sạch.

Cao Dung thấy hắn cười thì tâm trạng cũng vui vẻ hơn, cậu nói: “Ngày mai gặp!”

Bầu trời đã treo ánh trăng lưỡi liềm, Cao Dung và hắn sau khi tạm biệt cậu cũng hối hả chạy về nhà. Cậu chợt lo lắng khi nghĩ đến mẹ. Nhưng vừa bước vào cửa, đang muốn gọi ‘mẹ’ thì cậu phát hiện ra có một người đang ngồi trên ghế salon, bà ta ngẩng đầu lên, người đó không ai khác ngoài Lâm Thuần – bà ngoại của Phùng Tầm Kha.

Tuy có chút khó hiểu về việc bà ngoại Phùng Tầm Kha tìm đến nhà mình nhưng Cao Dung vẫn lễ phép mỉm cười với bà ta, trong miệng còn chưa kịp gọi ‘bà’ thì sắc mặt Lưu Quế Lệ đã trắng toát, cô gần như quát vào mặt Cao Dung: “Dung Dung, con và Phùng Tầm Kha đã có chuyện gì!”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here