Xiềng xích yêu thương – CHƯƠNG 39

0
75

Edit: Thỏ

Cốc cốc.

Có tiếng gõ cửa bên ngoài, Lưu Quế Lệ đang gọt rau củ trong bếp ngẩng gương mặt tiều tụy lên, cô không ngờ Cao Toàn Đức lại sớm trở về như vậy. Vì thế cô đưa tay chùi vào tạp dề, nhanh chóng đi mở cửa.

“Anh về…” Cửa vừa hé ra, lời còn chưa nói hết, Lưu Quế Lệ đã thấy thiếu niên tóc vàng đứng trước mặt mình, phút chốc sắc mặt cũng biến đổi.

“Dì, đã lâu không gặp.” Phùng Tầm Kha lễ phép chào cô. “Cháu vào trong được chứ?”

Lưu Quế Lệ nhìn cậu thiếu niên đã cao hơn mình không chỉ một cái đầu. Nhớ ngày đầu tiên gặp nó, nó chỉ nhỏ bé cao đến hông cô, nào ngờ đứa trẻ này không những lớn mà còn dạy hỏng Dung Dung điều này vượt xa sự tức tối chính là oán hận. Cô hận đứa trẻ này khiến Dung Dung trở thành người biến thái yêu thích đàn ông.

Đúng, đều do nó! Do nó khiến Dung Dung nhiễm thói xấu, đều do nó làm cô khổ sở như vậy. Trước đây cô từng làm ở bệnh viện, cũng tận mắt chứng kiến một kẻ đồng tính mắc bệnh AIDS ốm yếu, gầy trơ xương trút hơi thở cuối cùng trong cơn quằn quại tại giường. Hội chứng đồng tính sẽ đẩy người khác vào con đường chết! Đó là sai lầm, làm sao cô có thể trơ mắt nhìn Dung Dung bước chân vào hố sâu, cho dù phải liều mạng cô cũng phải kéo Dung Dung quay lại.

Nghĩ đến đây, trong lòng Lưu Quế Lệ bùng lên ngọn lửa lớn. Cô đẩy Phùng Tầm Kha, quát lên: “Không cho đến Dung Dung của tao, không cho đến nhà tao nữa. Mày còn đến tìm nữa tao sẽ mang Dung Dung đi xa, tránh khỏi thằng biến thái như mày!”

Phùng Tầm Kha mặc kệ Lưu Quế Lệ xô đẩy, nhưng khi nghe thấy cô bảo sẽ đưa Dung Dung đi xa, đôi mắt xanh kia bỗng kết thành một tầng băng mỏng: “Dì nói muốn đưa Dung Dung đi?” Hắn đá một đá vào cánh cửa.

Lưu Quế Lệ bị đôi mắt lạnh băng kia trừng đến hoảng hốt, cô nhìn Phùng Tầm Kha chậm rãi đến gần, mắt mở to: “Mày muốn làm gì?”

Phùng Tầm Kha đột ngột cười rộ lên: “Cháu chỉ muốn thảo luận với dì một chút.”

Thời điểm Cao Toàn Đức về tới nhà, y thở dài một bận. Y không biết nên đối mặt thế nào với người vợ tan nát cõi lòng vì con trai. Thông qua điện thoại, tiếng khóc tức tưởi của Lưu Quế Lệ khiến y hoảng hốt vô cùng, tuy rằng đối với việc Dung Dung thích con trai cũng khiến y khiếp sợ nhưng cũng không phản ứng mạnh như vợ mình.

Cao Toàn Đức đưa tay gõ cửa, đợi một lát cũng chẳng thấy ai ra đón. Nghĩ rằng Lưu Quế Lệ ra ngoài mua thức ăn, vì vậy bèn lấy chìa khóa mở cửa. Vừa vào đến nhà y đã nhận ra có điều gì không đúng, làm cảnh sát, trực giác y mách bảo bên trong có vấn đề.

Nhưng trước khi Cao Toàn Đức kịp phản ứng thì đã bị đánh một gậy vào đầu. Y hoa mắt, bốn phía cũng bắt đầu lảo đảo. Còn không đợi Cao Toàn Đức định thần lại, một ngày đã cầm gậy gỗ chèn họng của y, lôi vào trong kia.

Lúc Cao Toàn Đức hoàn toàn tỉnh táo, y phát hiện mình bị trói chặt trên ghế.

Cao Toàn Đức nhìn sang một bên mới thấy vợ mình cũng đang bị trói trên ghế: “Chuyện này… là sao?”

Ngồi đối diện bọn họ chính là một thiếu niên xinh đẹp tao nhã chống cằm: “Thưa dì và thưa chú, thật xin lỗi vì đã trói hai người.” Hắn dường như rất khổ sở. “Nhưng nếu không làm thế, hai người sẽ không đồng ý thảo luận với cháu đây.”

“Phùng Tầm Kha?” Cao Toàn Đức nhìn rõ thiếu niên trước mắt. “Cháu đang làm gì? Cháu biết làm thế phạm tội không?”

Phùng Tầm Kha khẽ lắc đầu: “Phạm tội hay không cháu nào để ý.” Hắn đứng lên, đi đến trước mặt đôi vợ chồng, khom người xuống. “Cháu chỉ quan tâm Dung Dung, cháu muốn ở cùng cậu ấy.”

“Không thể!” Lưu Quế Lệ đột nhiên kích động hét lên. “Tao sẽ không cho Dung Dung ở cùng mày, dù giá nào cũng không để mày bên cạnh con tao!”

Phùng Tầm Kha đột nhiên cười ha hả. Mặt hắn nghiêng nghiêng, ngón tay thon dài gõ trên vầng trán, dường như cảm thấy Lưu Quế Lệ đang mơ giữa ban ngày. “Dì muốn chia rẽ chúng cháu ư?” Phùng Tầm Kha đến gần cô, nụ cười trên môi cũng dần ngưng đọng. Hắn luồn ra sau ghế, chậm rãi giúp cô mở sợi dây thừng đang thít chặt ra, giọng nói vô cùng bình tĩnh. “Hay là giết cháu đi. Khi dì giết chết cháu rồi, cháu sẽ buông tay cậu ấy.”

Lưu Quế Lệ được cởi trói hoàn toàn, Phùng Tầm Kha đưa cho cô một con dao gọt trái cây bén ngót. “Đâm vào đây.” Hắn chỉ ngay tim mình. “Chỉ cần nó còn đập, Dung Dung ở đâu cháu liền ở đó. Chỉ cần cháu còn sống một ngày, cháu sẽ không để cậu ấy rời xa. Kể cả đi bụi, trộm cướp, hay giết người… Cũng không sao hết. Chỉ cần có thể bên cạnh Dung Dung là đủ. Cho nên dì à, dì làm thế nào đây?”

Lưu Quế Lệ cảm thấy cả người ướt đẫm mồ hôi, cô không ngờ một cậu bé năm tuổi đẹp như búp bê luôn miệng gọi mình là ‘dì ơi’ nay trở nên vô cùng đáng sợ. Dung Dung muốn dây dưa với nó cả đời? Không thể! Lưu Quế Lệ run rẩy cầm con dao, cô không ngừng thở hổn hển, ngược lại Phùng Tầm Kha cong đôi mắt cười, từng bước tiến đến gần cô.

Cao Toàn Đức một bên sốt ruột kêu to: “Tiểu Lệ, đừng làm chuyện ngu ngốc! Không thể phạm pháp!” Y lo lắng đến nỗi muốn nhảy nhổm khỏi ghế, nhưng do bị trói quá chặt nên không thể thoát ra. Y quay sang Phùng Tầm Kha xoa dịu, “Tiểu Kha, có chuyện gì từ từ nói, cháu trước hết cởi trói cho chú đã!”

Áp lực quá lớn trong lòng khiến Lưu Quế Lệ hét ầm lên: “Tại sao mày không buông tha Dung Dung? Tại sao mày không buông tha nhà tao, tại sao chứ?!”

“Uhm, ngoại trừ chết, mãi mãi không có cách buông tha.” Phùng Tầm Kha hơi nghiêng đầu, gương mặt vừa đẹp đẽ vừa thuần khiết.”

Lưu Quế Lệ cầm con dao trong tay, tâm trạng càng thêm bất ổn. Cao Toàn Đức rống lên: “A Lệ! Bình tĩnh! Tuyệt đối đừng làm chuyện điên rồ! Gia đình mình sẽ tiêu tan, em phải bình tĩnh!” Dường như y kêu đến khản giọng. Một người đàn ông có tinh thần cứng rắn giờ phút này đôi mắt đỏ hoe, không ngừng giãy dụa trên ghế, nhưng thế nào vẫn bị trói chặt.

“Trời ơi!!” Con dao rơi xuống đất phát ra tiếng ‘leng keng’, Lưu Quế Lệ ngồi mọp dưới sàn nhà, ôm mặt khóc nức nở. “Tại sao?” Nàng luôn luôn hỏi. “Tại sao? Tại sao không tha cho chúng tôi…”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here