Xiềng xích yêu thương – CHƯƠNG 42

0
81

Edit: Thỏ

“A Lệ, đồ ăn của cô này!” Nghe thấy vài tiếng hô, Lưu Quế Lệ bỗng giật mình ‘à’ lên, sau đó mới nhận lấy thức ăn, liên tục nói: “Cảm ơn, cảm ơn.”

“Sắc mặt cô không tốt lắm, có chuyện gì sao?” Thím Khương bán đồ ăn tỏ ra quan tâm hỏi. Thường ngày Lưu Quế Lệ đến mua thức ăn, chưa thấy người đã nghe tiếng, nhưng hôm nay gương mặt trắng bệch không nói lời nào, ngay cả nói chuyện với cô dường như cô cũng không nghe được chẳng biết xảy ra chuyện gì hay không.

Lưu Quế Lệ lắc đầu một cái: “Không có chuyện gì…” Nhưng trong lời nói lại mang theo tiếng khóc nức nở. Con trai tôi là đồng tính, là biến thái, lời này làm sao nói ra? Một khi nghĩ tới chuyện này, cảm giác ngột ngạt như muốn nhấn chìm cô vậy. Tại sao Dung Dung lại trở nên như thế?

Thím Khương thấy đôi mắt Lưu Quế Lệ đỏ hoe, bà ta biết đã xảy ra chuyện gì bèn vội vàng kéo cô sang một bên, nhẹ nhàng nói: “Có gì cứ kể với tôi, chúng ta cũng quen biết nhau 20 năm rồi.”

Trước kia bọn họ đều làm việc cùng bệnh viện, tuy rằng sau khi hai người kết hôn, sinh con đã sống ở thành phố khác nhưng 20 năm qua vẫn giữ liên lạc với nhau. Tình cảm bọn họ khắng khít, giống như chị em, có gì cũng chia sẻ với đối phương. Khi Cao Toàn Đức chuyển công tác đến thành phố này đều do một tay thím Khương giúp họ lựa chọn tiểu khu sinh sống.

Nay nhìn thấy bộ dạng Lưu Quế Lệ như vậy, thím Khương cũng đoán được ít nhiều chuyện gì, bà ta biết Lưu Quế Lệ nhiều năm nhưng rất ít khi nhìn thấy cô khóc.

Lưu Quế Lệ bị bà ta hỏi, nước mắt bỗng tuôn rơi: “Con trai tôi là đồng tính…”

“Khụ khụ.” Cao Dung ngồi dưới ánh đèn bàn, vừa làm bài tập vừa ho khan. Tuy rằng bệnh cảm mạo của cậu đã khá hơn nhưng ho khan lại tăng thêm nhiều.

“Dung Dung, uống thuốc đi.” Lưu Quế Lệ bưng một bát thuốc vào phòng.

Cao Dung nhất thời sửng sốt, ngay sau đó lập tức đứng lên: “Mẹ.” Đã nhiều ngày trôi qua, đây là lần đầu tiên Lưu Quế Lệ chủ động nói năng với cậu.

Cô đặt tay lên vai con trai: “Là mẹ không đúng, mẹ không nên đối xử với con như thế, cũng không biết con ngã bệnh. Nào, uống thuốc đi. Chốc nữa dùng nước ấm ngâm chân thì ổn.”

Cao Dung nhận bát thuốc từ tay mẹ mình: “Con cảm ơn.” Cậu cong mắt cười, cúi đầu uống xong bát thuốc. Tâm trạng bị dồn nén mấy ngày qua cũng tan theo khói mây, so với ngã bệnh thì cách đối xử lạnh nhạt của mẹ càng khiến cậu bức rức hơn.

Nay mẹ đã nói chuyện với mình, có phải mẹ đã chấp nhận mối quan hệ của mình và Phùng Tầm Kha? Có phải không còn ngăn cấm nữa?

“Dung Dung, ngày mai chúng ta đi bệnh viện.” Cô sờ đầu Cao Dung, nét mặt hiền hòa. “Dung Dung dường như cao lên không ít, vừa hay ngày mai là thứ 7, mẹ con mình đi sắm quần áo luôn.”

Cao Dung nghiêm túc gật đầu, tươi cười rạng rỡ: “Vâng.”

Lưu Quế Lệ trông thấy con trai tươi cười, cũng cười theo, nhưng đôi mắt kia lại đang ẩn giấu vài phần phức tạp.

Sáng hôm sau, Lưu Quế Lệ vội vã bắt xe đưa Cao Dung đi bệnh viện.

Dọc đường đi Lưu Quế Lệ có chút sốt ruột nhìn đồng hồ đeo tay, mặc dù Cao Dung cảm thấy có chút kỳ quái nhưng cũng không hỏi han gì, chỉ là cậu không biết làm sao. Tựa như vừa ra cửa thì tâm trạng bất an, có lẽ do mấy ngày qua đổ bệnh. Cao Dung tựa vào kính xe, mơ màng thiếp đi.

Thẳng đến lúc bị Lưu Quế Lệ đánh thức, Cao Dung không biết mình đang ở nơi nào.

Cao Dung và Lưu Quế Lệ xuống xe, trước mặt bọn họ là một tòa nhà lạnh lẽo không quá lớn. “Mẹ, đây là?”

Lưu Quế Lệ lôi kéo Cao Dung: “Dung Dung, đây là nơi thím Khương giới thiệu, chúng ta mau vào, thím ấy cũng ở bên trong.”

Cao Dung đi theo mẹ, không biết làm sao, xung quanh mát mẻ khiến cậu bất giác đi thêm vài bước. “Đây là bệnh viện hả mẹ? Nhưng hình như hơi vắng.”

“Đừng sợ, con sẽ khỏi bệnh thôi.” Lưu Quế Lệ nhìn quanh một lần. “A Lệ.” Thím Khương vội vàng đi tới chỗ bọn họ.

Bà ta vừa kéo họ, vừa nói: “Sao giờ này mới đến? Theo tôi nhanh, đừng để bác sĩ chờ lâu. Bà ta nhìn Cao Dung từ trên xuống dưới, trong mắt lộ ra sự tiếc nuối, tại sao một đứa trẻ thật thà như vậy lại là kẻ biến thái yêu thích đàn ông?

Cao Dung bị bà ta nhìn mất tự nhiên, cậu nói theo bản năng: “Mẹ, con không gặp bác sĩ, con khỏe rồi.” Nói xong muốn đi ra ngoài nhưng hai người đàn bà đã nhanh chóng giự cậu lại.

“Đến đây, đến đây.” Dưới sự thúc ép của người lớn, rốt cuộc cậu vẫn phải vào trong.

Lúc bọn họ đẩy cửa phòng ra đã nhìn thấy một người đàn bà đeo kính ngồi cạnh một cậu con trai đầu trọc, họ đang nghe người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng nói gì đó. Ông ta thấy bọn họ đi vào, ánh mắt lạnh băng sau lớp kính ngầm đánh giá Cao Dung, sau đó chuyển tầm mắt sang Lưu Quế Lệ, khẽ gật đầu.

Mẹ con người kia đứng lên, người phụ nữ khóc nức nở nói: “Cảm ơn bác sĩ, con tôi đã tốt rồi, gia đình tôi xem như được cứu, cảm ơn bác sĩ.” Sau đó ấn đầu con trai mình cảm ơn với bác sĩ mới rời khỏi cửa. Nhưng lúc nam sinh kia đi ngang qua Cao Dung, một kẻ vốn luôn cúi đầu đột nhiên ngẩng lên, thương hại nhìn Cao Dung, làm khẩu hình miệng: “Chạy trốn.”

Cao Dung sững sờ, còn chưa kịp phản ứng thì nam sinh kia đã bị mẹ hắn lôi đi, thay vào đó là cửa phòng đóng chặt.

Rồi cậu nghe mẹ nói với người đàn ông kia: “Bác sĩ, anh có thể chữa bệnh cho con tôi không, con tôi bị đồng tính.”

“Có thể, nhưng phải chịu khổ, phải ở đây nửa năm. Vừa rồi bé trai kia cũng bị đồng tính nhưng giờ đã bình thường.” Giọng nói lạnh lẽo của ông ta khiến Cao Dung đổ mồ hôi lạnh.

Cao Dung khó tin nhìn Lưu Quế Lệ: “Mẹ, mẹ đang làm gì? Chuyện này là sao?”

Lưu Quế Lệ xoa đầu Cao Dung, dịu dàng giải thích: “Bởi vì Dung Dung bị bệnh nên mới thích con trai. Mẹ đưa con đến đây điều trị, sau này con khỏi bệnh sẽ không bao giờ bị đồng tính nữa, con sẽ thích phụ nữ, còn có thể kết…”

Cô chưa kịp nói xong đã bị Cao Dung cắt ngang: “Mẹ, con bình thường. Con không muốn ở đây, con phải về nhà.” Nói xong muốn kéo Lưu Quế Lệ rời khỏi.

Lưu Quế Lệ nắm bàn tay lạnh lẽo của Cao Dung, tận tâm khuyên nhủ: “Dung Dung, con trai thích con trai là bất thường, họ hàng xa của thím Khương cũng có một người mắc bệnh, cuối cùng được người thân đưa tới đây điều trị, hiện giờ đã kết hôn sinh con. Con thích con trai là vì bệnh, chỉ cần trị bệnh sẽ hết. Sau này con không thể ở bên Phùng Tầm Kha, dù chết mẹ cũng phải ngăn cản nó dây dưa với con. Cho nên Dung Dung à, chúng ta cùng nhau chữa bệnh nhé?”

Mấy ngày trước cô đem chuyện này nói cho thím Khương, kết quả thím Khương giới thiệu cho cô địa chỉ bệnh viện này. Bà ta nói đồng tính là loại bệnh tinh thần, có thể trị khỏi. Chỉ cần điều trị xong sẽ không thích đàn ông nữa. Bà ta còn nói trước kia có một đứa cháu bị đồng tính, sau khi được điều trị thì đã có đứa con mấy tuổi.

Lưu Quế Lệ trước kia làm việc ở bệnh viện, cô cũng biết đồng tính không phải bệnh, cũng không phải muốn chữa thì chữa xong. Nhưng cô không thể bận tâm quá nhiều, chỉ cần có biện pháp nào cô đều muốn thử một chút. Cô hi vọng Dung Dung sẽ bình thường, dù chỉ là một tia hi vọng nhỏ nhoi cô cũng muốn nắm lấy.

Bấy giờ thím Khương đốc thêm: “Con cái phải nghe lời cha mẹ. Mẹ cháu vì muốn tốt cho cháu, mẹ sẽ không hại cháu, sau này cháu sẽ biết ơn mẹ.”

Cao Dung cảm thấy cổ họng của mình khô khốc, đầu óc trống rỗng. Lúc sau cậu mới van xin: “Đây không phải bệnh, con chỉ đơn giản là yêu thương cậu ấy. Mẹ, đừng xem con là kẻ tâm thần, con không muốn. Con bình thường, van mẹ đừng đối xử tàn nhẫn với con.”

Lưu Quế Lệ cố chấp lắc đầu, cô nắm chặt tay Cao Dung: “Dung Dung, nghe lời mẹ. Dù thế nào cũng phải thử một lần.”

Cao Dung biết nói cũng vô ích nên cậu rút mạnh tay về, lắc đầu lùi về sau mấy bước. Trước khi cậu kịp mở cửa phòng xông ra ngoài thì đã bị hai người đàn ông lạ mặt giữ lấy.

Cao Dung cố sức giãy dụa, nhưng thế nào cũng không tránh được. Cậu gào lên: “Buông tôi ra, các người mau thả tôi ra!!”

Lúc này người đàn ông trung niên kia bỗng mở miệng: “Đưa nó đến phòng giật điện, tính cách quá ương bướng, bị giật điện sẽ biết ngoan.”

Hai người kia lập tức lôi Cao Dung đi đến hướng khác. Cao Dung không trốn được, cậu hoảng loạn hét lên: “Mẹ, đừng bỏ con lại đây! Mẹ, con muốn về nhà!” Sau đó dường như cầu khẩn. “Mẹ, đừng đối xử như thế với con. Mẹ, con van mẹ đó! Con bình thường!” Nhưng sức lực bọn họ rất lớn, thanh âm của cậu cũng ngày càng xa.

Lưu Quế Lệ nghe đến phòng giật điện, tâm lý cũng trở nên hoảng hốt. “Phòng giật điện là gì? Muốn dùng điện ư?” Tâm lý cô run lên, đôi chân cũng run rẩy.

Thím Khương nhanh chóng lay Lưu Quế Lệ: “Không sao đâu, mấy đứa trẻ khác cũng thế mà. Cô đừng quá đau lòng, chúng ta nghe lời của bác sĩ đi, nếu không chỉ uổng công phí sức.”

Người đàn ông kia cũng gật đầu: “Không sao cả, đây là từng bước của quá trình trị liệu. Mỗi tháng có thể gặp một lần, nửa năm sau có thể xuất viện, tuyệt đối bình thường.” Nói xong cũng vội vã đi theo.

Nghe ông ta trả lời bình tĩnh, Lưu Quế Lệ cũng cố nén tâm lý bất an, cắn chặt môi khóc nấc. “Dung Dung, đừng trách mẹ, đừng trách mẹ…”

— —

@Thỏ: Thề luôn, chương này là cái chương làm Thỏ ức chế dồn dập nhất. Edit tâm trạng rất khó chịu, cả ngày đang vui vẻ bốc trúng chương này thì hỏng hết tâm trạng — Nhân vật mẹ được mô tả rất thương con, cũng có kiến thức nền về y học nhưng lại làm ra mấy chuyện ấu trĩ. Rồi biện minh đó là thương con, là sự ích kỷ độc đoán của cô ta thì đúng hơn.

Hơn nữa tác giả xây dựng nhân vật Cao Dung cũng kỳ cục kẹo, 1 thanh niên hiện đại 26 tuổi sống trở lại mười mấy năm nữa rồi mà đầu óc vẫn đơn giản quá mức. Câu cần nói không phải con van xin mẹ, mà là không thả tôi ra tôi cắn lưỡi chết cho các người xem, các người sẽ phải ở tù, mẹ sẽ phải hối hận cả đời, mẹ muốn nhận xác con không. Phải nói như dzậy mới được, chứ kiểu này quá đáng lắm luôn ớ.

Thỏ nổi giận nhaaa. Nhìn chung có lẽ đây là bước ngoặc để Cao Dung kiên định ở bên Tiểu Kha, còn Lưu Quế Lệ thì nhận ra mình sai rồi, không ngăn cấm nữa. Chắc bả ngược công nhiều rồi nên quay sang ngược thụ cho đều — Hồi đầu đọc cái kết là tui muốn lên máu ời nhưng tại 2 đứa dễ thương nên ráng đu mà cũng tức quá xá.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here