Xiềng xích yêu thương – CHƯƠNG 44

0
90

Edit: Thỏ

Người đàn ông trung niên thấy Lưu Quế Lệ đã mất kiên nhẫn, y bèn lạnh mặt nói: “Hiện tại chính là thời kỳ trị liệu mấu chốt, tôi đã bảo một tháng gặp một lần mà? Cô không phối hợp, tôi làm sao chữa bệnh cho cậu ta.”

Lưu Quế Lệ khản giọng van xin: “Tôi chỉ muốn nhìn con trai thôi, nhìn một cái rồi đi, tuyệt đối sẽ không làm phiền. Tôi thật sự quá nhớ con, quá nhớ…”

Người đàn ông nhìn Lưu Quế Lệ liếc mắt một cái: “Đi theo tôi.” Sau đó lại nói thêm vào. “Nhìn thấy rồi không được tin lời nó nói, không thể nhẹ dạ, nếu không sẽ hết cách trị bệnh.”

Lưu Quế Lệ vội vã gật đầu: “Tôi biết, cảm ơn bác sĩ, cảm ơn.”

Lưu Quế Lệ theo ông ta đến một gian phòng hẻo lánh, xuyên qua cửa kính cô thấy Dung Dung đang cúi đầu viết cái gì, mà bên cạnh là một người đàn ông.

“Cô xem con cô tỉnh táo rất nhiều, so với lúc vừa đến đây đã tốt hơn.” Người đàn ông trung niên đứng một bên giải thích.

Lưu Quế Lệ nhìn Cao Dung vẫn luôn cúi đầu, cậu mặc đồng phục bệnh nhân càng lộ ra bờ vai gầy mỏng. Mũi cô chua xót, nước mắt chực trào ra.

Đây là con trai cô, là Dung Dung mà cô yêu nhất.

Sau đó không biết Cao Dung đang suy nghĩ cái gì, cây bút trên tay rơi xuống đất. Cậu bỗng sợ sệt nhìn người đàn ông bên cạnh, rồi luống cuống khom người xuống nhặt lên.

Lưu Quế Lệ cách cửa sổ gọi một tiếng: “Dung Dung.”

Dường như Cao Dung cũng không nghe thấy, mãi đến khi Lưu Quế Lệ gọi thêm tiếng nữa, cậu bỗng dưng ngẩng đầu lên. Đôi mắt thẳng tắp nhìn Lưu Quế Lệ, giống như rất khó ngờ. Cậu chậm rãi mở to đôi mắt, đáy mắt tối tăm bỗng lóe lên một tia vui mừng, sau đó vội vàng chạy ra ngoài cửa.

Người đàn ông bên cạnh toan giữ cậu, nhưng thấy ‘lão bác sĩ’ kia lắc đầu thì rút tay về.

Cao Dung mở cửa phòng vọt tới trước mặt Lưu Quế Lệ, bấy giờ cô mới phát hiện Cao Dung đã gầy đi rất nhiều, gương mặt vốn thanh tú nay chỉ vừa bằng một bàn tay. Cô nắm chặt tay con trai: “Dung Dung, mẹ đến thăm con…”

“Mẹ đến đón con về ư? Đưa con về, con phải về nhà.” Cao Dung kéo tay Lưu Quế Lệ. “Mẹ, con không muốn ở đây, làm ơn đưa con đi…” Lúc này chân cậu không mang giày, bàn chân trần đạp trên sàn nhà lạnh lẽo, đôi tay run rẩy lôi kéo Lưu Quế Lệ.

Cô thấy bộ dạng Cao Dung như vậy, trong lòng như bị cắt thêm một dao. Suýt thì cô đã mở miệng nói ‘mẹ đưa con về nhà’. Đột nhiên người đàn ông trung niên lạnh lùng hỏi: “Cô muốn từ bỏ sao?”

Lưu Quế Lệ bỗng dưng bừng tỉnh, cô nhìn Cao Dung lắc đầu: “Dung Dung, ở đây mấy hôm nữa mẹ sẽ đón con đi. Chờ Dung Dung chữa khỏi bệnh rồi về.”

“Mẹ, con chết mất. Con sống không bằng chết, con van mẹ.” Tay Cao Dung càng run rẩy hơn, cậu cảm thấy bốn phía đều là lao tù, vừa rồi còn bị ép viết ra những chữ ‘tôi là đồng tính, cho nên tôi mới khổ sở. Tôi bị người khác bỏ rơi, tôi là biến thái, là người không bình thường.’ Những chữ này đang xuất hiện trong đầu cậu. Cậu không phải biến thái, cậu không bị khổ sở. “Mẹ, cứu con, cứu con.” Ánh mắt Cao Dung đỏ hoe. Bằng không, bọn họ sẽ dùng gậy sắt đánh cậu, bọn họ lăng mạ cậu là tên biến thái, mỗi ngày ép cậu phải chịu điện giật đau đớn, sau đó sẽ phải liên tục viết những lời lẽ phủ định tính hướng của mình.

Cậu sắp điên, cậu sắp phát điên.

Cứu tôi, bất kể là ai, van xin người hãy cứu giúp tôi…

“Tôi bị đồng tính, tôi sẽ phải khổ sở. Tôi đáng chết, tôi phải chịu dằn vặt, không ai yêu tôi, bọn họ sẽ cười nhạo tôi, tôi là kẻ phế vật đáng ghét…”

Lưu Quế Lệ chảy nước mắt nhìn Cao Dung run rẩy nắm chặt tay mình như tìm kiếm sự bảo vệ, nhưng cô không thể, cô không thể đưa con mình về…

Người đàn ông trung niên bèn ra lệnh: “Đưa nó đến phòng giật điện.”

Cái đcm không lẽ tui nghỉ edit, má ức chế vãi luôn, không chửi thề chịu không nổi mà.

“Buổi sáng đã giật một lần…” Người kia hơi do dự nói, “Cơ thể cậu ta có thể hay…” Lời còn chưa nói xong đã bị ông ta nhìn chằm chặp khiến gã tự giác câm mồm.

Ông ta giật tay Cao Dung ra khỏi Lưu Quế Lệ: “Vậy thì giật điện lần nữa.”

“Mẹ! Cứu con, cứu con!” Cao Dung bị gã ôm đi, cậu nhìn mẹ buông tay mình, Lưu Quế Lệ trơ mắt thấy tay Cao Dung vụt mất. Cô rút tay lại, cắn ngón tay của mình. Cô lo rằng mình sẽ mềm lòng đưa tay giữ con trai lại…

Dung Dung, chịu đựng thêm chút nữa, mẹ thật sự hết cách…

Xoảng!

Đột nhiên có âm thanh đổ vỡ vang lên, Lưu Quế Lệ ngẩng đầu nhìn, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. Cũng là phút chốc, trán người đàn ông tóm lấy Cao Dung đã tuôn đầy máu tươi. Gã hét lên một tiếng rồi ngã sầm xuống đất, bên cạnh gã là một lọ hoa thủy tinh vỡ vụn.

Mà lão già đầu sỏ kia cũng sợ hãi nhìn chàng thiếu niên tóc vàng với ánh mắt đỏ lừ. Trong tay hắn là một chuỗi dây xích dài và nhỏ, ông ta lùi về sau vài bước, toan muốn gọi bảo vệ thì Phùng Tầm Kha đã đá vào bụng ông ta ngay tức khắc không đợi y bò lên, Phùng Tầm Kha đã dùng dây xích thít chặt cổ của y. Hắn thật muốn dùng thứ này cắt đứt cổ thằng khọm ấy.

“Cậu ấy là mạng của tao, mày dám đối xử với cậu ấy như vậy, dám đối xử với cậu ấy như vậy!” Nét mặt Phùng Tầm Kha tàn nhẫn, hắn tóm lấy mái tóc của lão già ấn mạnh xuống những mảnh vỡ thủy tinh khiến ông ta kêu la thảm thiết.

Những ý định tàn nhẫn cuồn cuộn dâng trào, Phùng Tầm Kha chỉ biết một điều duy nhất – hắn phải giết sạch đám chó chết này, giết sạch những kẻ làm tổn thương Dung Dung.

“Phùng…” Cao Dung không thể tin vào mắt mình nữa. Trước mặt cậu là chàng thiếu niên quen thuộc, người mà cậu luôn nằm mộng hằng đêm. Cao Dung há miệng, cậu biết lúc này không phải giấc mơ, cậu cẩn thận hỏi: “Phùng…” Nhưng thế nào cũng không gọi thành tên, dòng lệ đã ngập tràn hốc mắt.

Phùng Tầm Kha đang điên cuồng thịnh nộ đã tỉnh táo hơn đôi chút. Tay hắn buông lỏng, sau đó ôm chặt lấy Cao Dung. Đôi con ngươi hắn đỏ hoe, hòa trong nước mắt là giọng nấc nghẹn ngào: “Bảo bảo, anh đến đón em, không ai có thể bắt nạt em nữa…”

Hơi thở ấm áp quen thuộc, thiếu niên nghẹn ngào ôm Cao Dung ngày một chặt hơn mang theo chút run rẩy nhỏ bé. Cao Dung biết đây không phải nằm mơ, cậu vẫn luôn chờ, vẫn luôn chờ. Người có thể cứu rỗi cậu chỉ có mình hắn. “Phùng Tầm Kha.” Hết thảy muốn nói cũng chỉ có ba chữ này.

Cao Dung vươn tay ôm siết hắn, cậu nói: “Phùng Tầm Kha, mình rất sợ…” Mình vẫn luôn chờ cậu, từng phút từng giây… Thật may vì cậu đã đến.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here