Xiềng xích yêu thương – CHƯƠNG 6

0
111

Edit: Thỏ

Trong lớp, Cao Dung ngồi cạnh Phùng Tầm Kha. Kỳ thực Phùng Tầm Kha làm chuyện mờ ám cũng không nhiều, hắn chỉ thích nằm trên bàn học, mở to đôi mắt màu xanh nhìn Dung Dung một cách tò mò có khi đột nhiên nói ‘Dung Dung, đôi mắt cậu tròn xoe như hạt đậu.’ ‘Dung Dung, mũi cậu có một nốt ruồi.’ Sau đó, hắn trỏ vào mũi mình lẩm bẩm, ‘tôi không có’, bộ dạng tiếc nuối vô ngần. Đứa bé trai hay thì thào như thế.

Còn Cao Dung thì thấy như đứng đống lửa, như ngồi đống than. Trên bục giảng, cô giáo giảng bài ‘một cộng một bằng hai, hai cộng một bằng ba’ – một ít phép toán đơn giản. Cao Dung vốn không thể giống đám nhóc hào hứng ngồi học, ngược lại bị một tiểu biến thái ngồi cạnh mở to đôi con ngươi biếc xanh nghiêm túc nhìn mình, trong lòng Cao Dung phát rét.

“Cậu có thể đừng nhìn mình nữa không?” Cao Dung đưa ý kiến.

“Tại sao đừng?” Phùng Tầm Kha chớp chớp đôi mắt to, đây là thói quen của hắn.

Cao Dung khó mà nói thật ‘Mình thấy rất đáng sợ, cậu làm mình phát run.’ Chẳng biết nói thế có xúc phạm đứa bé năm tuổi hay không, nhưng một Cao Dung với linh hồn 26 tuổi cũng đành ngậm ngùi chấp nhận rằng, cậu đối với một quỷ nhỏ vừa lên năm vẫn luôn nảy sinh cảm giác sợ hãi.

Rốt cuộc Cao Dung lắc đầu, lựa chọn im lặng.

Phùng Tầm Kha ngồi nhổm dậy, đôi mắt to tròn xanh biếc vẫn trợn lên, lần này ghé sát vào Cao Dung, lặp lại lần nữa: “Tại sao đừng?” Dáng vẻ dường như sắp tức giận.

Cao Dung lo lắng tiểu biến thái lại đột ngột gây ra chuyện gì, đành nói: “Mình không thích bị người khác nhìn đăm đăm.” Cũng lo lắng Phùng Tầm Kha nghĩ nhiều, dù gì hắn cũng là đứa trẻ kỳ quặc, bèn bổ sung thêm. “Ngày thường mẹ cứ nhìn mình như thế, mình không thích.”

Phùng Tầm Kha suy ngẫm gật đầu: “A.” Cười nói khẽ, “tôi không nhìn, tôi che hai mắt.” Hắn đưa bàn tay che đôi mắt, nghiêng đầu. “Dung Dung, xem đi.” Cử chỉ của hắn vô cùng đáng yêu.

Cao Dung thấy Phùng Tầm Kha làm hành động ngây thơ, trong lòng cũng dịu đi không ít.

Hắn chỉ là đứa trẻ… đúng không? Có lẽ hắn vẫn còn đơn sơ và thiện lương.

Tiết hai là tiết bọn trẻ thích nhất – giờ học thể d*c. Những năm 90 nhà trẻ cũng không có nhiều dụng cụ thể d*c để chúng chơi đùa, tuy nhiên giáo viên có dạy chúng một số trò chơi đơn giản, ví như vỗ tay theo nhịp, hoặc chạy nhảy – để đám học trò có thể tự mình nghịch ngợm, đùa giỡn với nhau.

Bên cạnh đó, Cao Dung còn bị Phùng Tầm Kha kéo vào nhóm trẻ con chơi trò ‘Quỷ bắt người’. Ban đầu một số đứa không muốn chơi với nhóm trẻ, đặc biệt là Phùng Tầm Kha. Nhưng bọn chúng còn quá nhỏ, vẫn thích vui đùa, không chịu nổi cô độc.

Phùng Tầm Kha mặc kệ đám trẻ chơi ‘Quỷ bắt người’ chấp nhận hay từ chối, hắn đã tự ý tham gia. Hắn cũng kéo Cao Dung vào cùng, chạy tới chạy lui theo đám bạn.

Cao Dung bị Phùng Tầm Kha nắm chặt tay, muốn tránh cũng tránh không xong. Hơn nữa giờ phút này Phùng Tầm Kha tươi cười hớn hở chạy theo bọn nhóc, chơi đến nhiệt tình, Cao Dung đành phải ỡm ờ hòa mình theo chúng.

Khó mà tưởng tượng nổi một người thanh niên 26 tuổi lại cùng bọn nhóc chơi những trò hết sức trẻ con. Sống lại, sống lại, đến tột cùng vì đâu mà sống lại? Chẳng lẽ muốn cho cậu lần nữa trải nghiệm những lạc thú ấu thơ? Cậu nhìn Phùng Tầm Kha bên cạnh đang ầm ĩ vui đùa, lập tức phủ nhận suy nghĩ đó.

“A! Phùng Tầm Kha là quỷ!” Một bé trai là ‘quỷ’ ôm lấy Phùng Tầm Kha. Chỉ cần ‘quỷ’ bắt được ‘người’, ‘người’ liền thành ‘quỷ’ có nhiều hơn một con ‘quỷ’, Phùng Tầm Kha chính là một trong những ‘con quỷ’ kia.

Phùng Tầm Kha buông tay Cao Dung, cười hì hì bảo: “Dung Dung, tôi là quỷ. Tôi đếm một, hai, ba, mau chạy đi, tôi muốn tóm Dung Dung.”

Lời hắn nói y hệt kiếp trước. Vì vậy cậu theo chân bọn nhóc làm ‘người’, chạy loạn cào cào bỏ trốn.

Phùng Tầm Kha làm quỷ thật vui vẻ, phía xa hắn đã tóm được mấy cậu bạn rồi.

Số phận để Cao Dung tái sinh làm thiếu nhi lần nữa, tựa hồ cậu cũng cảm nhận được sự hào hứng của trò chơi. Cậu chạy thật nhanh, lại bị một đứa trẻ kéo tay, ngước mắt thì thấy Hùng Hùng.

Nhóc mập hơi thẹn thùng bảo: “Dung Dung, xin lỗi. Cậu về ngồi với mình được không?” Giờ nó ngồi một mình, nó thấy cô đơn và tẻ nhạt. Hơn nữa bình thường Cao Dung đối xử tốt với nó, còn luôn cùng nó chơi đùa. Nó hối hận, hối hận vì đã để Dung Dung ngồi với Phùng Tầm Kha.

Cao Dung có hơi ngạc nhiên, lại nghĩ trẻ con vẫn là trẻ con. Sáng một câu, chiều một câu khác, hơn nữa ngồi với Hùng Hùng vẫn tốt hơn ngồi với hắn nhiều.

“Được.” Cao Dung cười nói.

Hùng Hùng trở nên vui vẻ: “Mình thưa cô đổi cậu về. Giờ mình cùng nhau chơi.” Rồi nhóc mập kéo tay Cao Dung, cùng nhau tránh né những tên quỷ nhỏ.

Giây phút ấy, Phùng Tầm Kha vốn đang tươi sáng bỗng cứng đờ. Hắn đứng không xa bọn họ, sắc mặt giá băng. Trước mắt hắn là đám trẻ đang vui đùa ầm ĩ, nhưng nếu bọn nhóc ấy có thể vượt thời gian đến 20 năm sau, nếu những người bị chặt rớt đầu cũng có thể nhìn thấy dáng vẻ của Phùng Tầm Kha hiện tại, bọn họ sẽ nhận ra hắn của năm 5 tuổi và hắn của năm 25 vung tay chặt xuống hết sức giống nhau, cũng bằng dáng vẻ đó sẽ khiến những tiếng hét hoảng sợ của nạn nhân phải chìm trong cổ họng.

“Nhìn lâu đấy.” Phùng Tầm Kha thì thào. Hắn nghĩ tới việc Dung Dung không thích bị người khác nhìn đăm đăm. Hắn không thể, Hùng Hùng cũng không thể.

Hắn chau mày, dường như đang tự vấn bản thân. Lúc này có một bé trai đẩy vai của hắn, vì vậy hắn bước lên trước vài bước, hô lên: “Quỷ tới ăn thịt người!” Đôi mắt cong tựa trăng lưỡi liềm, khuôn mặt đẹp đẽ càng rạng ngời hơn, lần nữa tham gia vào cuộc chơi ma quỷ.

Hùng Hùng khá béo nên chạy trốn so với mấy đứa khác cũng chậm hơn. Cao Dung nắm tay nó, sóng vai bên nhau. Ngay từ đầu bọn họ đã lẫn vào đám đông nên những ‘quỷ nhỏ’ kia cũng không hề để ý.

Đáng buồn là Phùng Tầm Kha truy đuổi gắt gao bọn họ, Hùng Hùng chạy bở hơi tai. Chạy vòng vòng, Cao Dung sốt ruột bảo: “Hùng Hùng, đừng chạy nữa, chúng ta để cậu ấy ‘ăn’ đi.”

Nhóc mập lắc đầu, phì phò thở: “Không, mình không làm quỷ.”

Phùng Tầm Kha cũng tương đối thong dong, hắn chậm rãi theo chân bọn họ. Bọn họ chạy nhanh, hắn chạy nhanh bọn họ chạy chậm, hắn chạy chậm.

“Hùng Hùng, không chạy nữa tôi ăn cậu đấy.” Phùng Tầm Kha hù dọa phía sau.

Cao Dung nhìn gương mặt Hùng Hùng đã trắng bệch, quả thật Phùng Tầm Kha có một số việc vẫn cực kỳ cố chấp.

“Tôi tới đấy, tôi phải ‘ăn’ cậu ngay.” Phùng Tầm Kha đột nhiên chạy nhanh hơn, ngay khoảnh khắc sắp chạm vào quần áo của Hùng Hùng thì cố tình dừng lại đằng sau.

Hùng Hùng gấp đến nỗi rơi nước mắt, nó vừa chạy vừa khóc lóc tèm lem: “Mình không làm quỷ, mình không làm quỷ.”

Cao Dung thấy không ổn. Dù sao cũng là trò chơi, nhóc mập này cứng đầu chạy tiếp nói không chừng sẽ xảy ra chuyện. Vì thế cậu dừng chân, giữ chặt Hùng Hùng: “Đừng chạy nữa, chúng ta…”

Lời chưa nói xong đã bị Phùng Tầm Kha dang tay đẩy họ ngã nhào trên đất. Phùng Tầm Kha cười hì hì sờ mặt Cao Dung: “Dung Dung, tôi thả cậu đi.”

Sau đó toàn bộ cơ thể đều đè lên Hùng Hùng: “Tao nói cho mày biết, Dung Dung là bạn cùng bàn của tao. Là cậu ấy cố ý giữ chặt mày, để tao tóm mày, giờ tao sẽ biến mày thành quỷ.”

Dứt câu, hắn thản nhiên giơ tay lên cao, đánh liên tục vào mặt Hùng Hùng, đánh luôn vào mũi.

‘Bốp’, sức lực rất lớn, đánh Hùng Hùng phun cả máu mũi.

“Oa oa! Mẹ ơi!” Hùng Hùng lần nữa khóc thành tiếng.

Phùng Tầm Kha vẫn không muốn dừng lại. Hắn vung tay, nhưng Cao Dung đã kịp phản ứng lập tức đẩy hắn ngã lăn ra đất, ngăn hắn đánh người. “Cậu làm gì vậy?!”

Phùng Tầm Kha trợn đôi mắt to tròn màu xanh, tức giận nói: “Trò chơi này vốn lừa người, chỉ có người chết mới biến thành quỷ, tôi muốn biến Hùng Hùng thành quỷ!”

Cao Dung nghe hắn nói xong, cơ thể bắt đầu lạnh băng. Cậu không ngờ Phùng Tầm Kha lại có ý định ác ôn như thế. Cậu vẫn luôn cho rằng Phùng Tầm Kha chỉ là một bé trai năm tuổi với tính tình kỳ quái. Tuy có hơi kỳ quái nhưng vẫn hiền lành, nhưng bây giờ…?

Phùng Tầm Kha muốn giết Hùng Hùng ư?

Thật đáng sợ, vì sao lại có một bé con như thế!

Mái tóc vàng gợn sóng bết đẫm mồ hôi, tóc mềm mại ôm vào bầu má, thoạt trông vừa yếu ớt lại xinh đẹp, quả thật không có chút công kích nào.

“Phùng Tầm Kha, em lại gây chuyện? Trời ơi!” Thầy thể d*c gầm lên một tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của Cao Dung, cậu vàng vội đứng dậy.

Thầy giáo tóm cổ Phùng Tầm Kha bắt hắn phơi nắng: “Đứng phơi nắng một tiết ngay! Tại sao lại có loại học trò này, quả nhiên là đồ không cha!”

“Cha em biến thành quỷ!” Phùng Tầm Kha trừng mắt, hắn nhìn chằm chặp thầy thể d*c.

Thầy thể d*c bị hắn nhìn đến giật mình, cả giận mắng: “Đồ mất dạy!” Rồi ông ta nói với đám trẻ kia. “Sau này cấm chơi chung với nó. Ai chơi cùng sẽ bị tẩy chay.”

Kế tiếp, thầy thể d*c vội vã ôm Hùng Hùng còn khóc nức nở đi tới phòng y tế.

“Đều tại Dung Dung ” – “Dung Dung và Phùng Tầm Kha là một giuộc” – “Vì Dung Dung nên Hùng Hùng mới bị Phùng Tầm Kha bắt lấy”, “Tụi mình đừng chơi với Dung Dung…”

Thầy bỏ đi, tiếng xì xào của bọn trẻ vang lên. Lần này Cao Dung biết mình hoàn toàn bị kỳ thị, hết cách xoay chuyển.

Tiết thể d*c đã kết thúc từ trò chơi ấy, Cao Dung đứng trước cửa phòng học, nhìn một thầy giáo cầm thước kẻ đứng dưới bóng cây hầm hố nhìn Phùng Tầm Kha đang phơi nắng. Hiển nhiên hắn phải chịu phạt. Những năm 90, giáo viên xử phạt học trò hư bằng vài cách như thế.

Thời tiết rất nóng, Phùng Tầm Kha đứng phơi nắng đến mặt mũi đỏ bừng. Trên trán hắn chảy đầy mồ hôi, nhưng hắn không dám nhúc nhích. Bởi lẽ chỉ cần nhúc nhích, thầy thể d*c sẽ dùng thước gỗ đánh ngay. Dưới ánh mặt trời bỏng rát, Phùng Tầm Kha chật vật như một con búp bê Tây Dương.

Hắn ngước mắt nhìn Cao Dung, đôi con ngươi biếc xanh ngập tràn nước mắt. Hắn đưa tay lau hàng mi, hô to một tiếng với Cao Dung: “Dung Dung, tôi khát!”

“Đứng nghiêm cho tôi.” Thầy thể d*c quát lên.

Cao Dung đi vào lớp học với đáy lòng trăm mối ngổn ngang. Đứa bé kia, vẫn không biết đáng thương hay đáng đời.

Tàn nhẫn, xinh đẹp, lại yếu ớt, đáng thương có lẽ những biểu hiện đó chỉ toàn là giả dối, nào ai hay…

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here