Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 27

0
105

“Đừng lộn xộn nữa” Hồ Vân Phi giúp cậu rót sữa đậu nành, “Nhanh lên nào”

“Tôi bệnh viêm gan, thật đó!” Lâm Bình Bình nghiêm túc chăm chú nhìn, “Hơn nữa bệnh này còn lây!”

Hồ Vân Phi nhíu mày.

“Thật đó!” Ánh mắt Lâm Bình Bình kiên định.

Hồ Vân Phi nhìn cậu ba giây, đặt cái chén trở lại bàn.

Vậy là xong rồi ha? Lâm Bình Bình lệ nóng doanh tròng, hôm nay đúng là ngày lành!

Một giây sau, Hồ tổng tiến đến trước mặt.

“Làm cái gì vậy?” Lâm Bình Bình khẩn trương.

“Nói lại lần cuối, có bệnh hay không?” Hồ Vân Phi nghiêm mặt, gằn từng chữ.

“Có, có a!” Lâm Bình Bình liều mạng gật đầu, “Bệnh viêm gan!”

“Tốt lắm.” Hồ Vân Phi nghiến răng, vén tay áo lên.

“Anh… anh… anh vén tay áo làm gì a…?” Lâm Bình Bình thanh âm run rẩy, mẹ nó không phải muốn đánh mình chứ!

Kết quả Hồ Vân Phi xoay người, vác cậu lên vai.

“Cứu mạng!” Lâm Bình Bình sợ hãi kêu lên, mặt mũi tái mét.

Hồ Vân Phi nói dứt khoát, “Theo anh đến bệnh viện kiểm tra, nếu em nối dối, xem anh trừng trị em như thế nào!”

…Không cần đâu mà…! Lâm Bình Bình nước mắt giàn giụa, “Tôi bị bệnh này không hết đâu, anh buông tôi ra! Tôi cầu xin anh mà oa oa oa!”

“Vậy sao được” Hồ Vân Phi cười lạnh, “Mình biết mình có bệnh truyền nhiễm còn đi tìm tình một đêm, muốn tôi buông tha em dễ vậy?”

Rõ ràng là anh thượng tôi mà! Lâm Bình Bình lệ rơi đầy mặt, “Anh thả tôi xuống trước được không!”

Hồ Vân Phi đem người thả xuống giường, hung hăng vỗ mông cậu một cái.

Cảm giác nóng rát cùng âm thanh thanh thúy vang lên, Lâm Bình Bình rốt cuộc không kiềm được mà khóc òa lên, khàn cả giọng lên án, “Sao anh lại hư hỏng như vậy chứ!”

Hồ Vân Phi nắm cằm Bình Bình nâng lên, khí phách âm hiểm trên thương trường lộ rõ, “Cái này hư hỏng? Thử nghĩ coi cái gì tệ hơn?”

“Không nghĩ!” Lâm Bình Bình càng khóc to hơn.

“Bệnh viêm gan? Không chừng bây giờ tôi đã bị em lây cho rồi!”

Hồ Vân Phi hạ tay xuống thắt lưng, tháo thắt lưng ra, “Trước hết tôi phải trút giận đã”

“Anh anh anh muốn dùng nó đánh tôi?” Lâm Bình Bình hoảng sợ

Hồ Vân Phi chậm rãi mân mê thắt lưng, trên không trung múa may một chút.

Âm thanh không khí bị cắt thực rất có lực, Lâm Bình Bình khóc nấc đến thở cũng khó khăn, “Tôi tôi tôi không có bệnh!”

“Chịu thừa nhận rồi?” Hồ Vân Phi ráng nhịn cười, chọc yêu tinh kia sao lại vui vậy a!

“Dạ.” Lâm Bình Bình mũi đỏ bừng, vẻ mặt đáng thương hề hề nhìn hắn.

“Sao lại giả bộ bệnh?” Giọng Hồ Vân Phi rất lạnh.

“Tôi không có bệnh…” Lâm Bình Bình đời này cũng chưa từng bị ai dọa như vậy, nên bây giờ còn chưa hoàn hồn lại, chỉ biết lặp đi lặp lại câu đó!

Hồ Vân Phi rốt cuộc bị chọc cười, cúi người cắn vành tai cậu, mềm giọng, “Đứa ngốc.”

Lâm Bình Bình khóc tiếp, CMN thổ phỉ thật đáng sợ a oa oa oa!

Hồ Vân Phi ôm cậu, hôn nhẹ lên chiếc cổ trắng nõn nà.

“Tôi ghét anh!” Lâm Bình Bình nghẹn ngào nói.

“Cho nên bịa ra chuyện bệnh viêm gan để anh sợ?” Hồ Vân Phi để lại một dấu hôn trên xương quai xanh Lâm Bình Bình. Công ty Cố Khải cũng giống trung tâm thương mại của mình, đoạn thời gian trước vừa tổ chức kiểm tra sức khỏe xong. Bệnh viêm gan? Làm gì có chuyện đó!

Lâm Bình Bình cam chịu.

“Cho nên, nơi này cũng không thành vấn đề ?” Hồ Vân Phi bàn tay đưa đến mặt, nhẹ nhàng nhu nhu.

“Không được đụng đến đó!” Lâm Bình Bình nháy mắt toàn thân nổi da gà liều mạng giãy giụa.

Hồ Vân Phi không hề phòng trước người ta sẽ phản ứng dữ dội thế, nên có chút sửng sốt.

Lâm Bình Bình nhân cơ hội lao khỏi giường, đứng nép vào tường hoảng sợ nhìn Hồ tổng.

Hồ Vân Phi cảm thấy rất đả kích, có cần đem cái cảm giác căm ghét đó thể hiện rõ ra mặt vậy không a?

“Chúng ta tuyệt đối không ở bên nhau được đâu!” Lâm Bình Bình hoành tâm nói ra, “Tôi không muốn chơi”

“Không muốn chơi là có ý gì?” Hồ Vân Phi nhíu mày

“Tôi muốn tìm một người sống với tôi cả đời”, Lâm Bình Bình nhìn hắn, “Không phải anh!”

“Nghe đồn em không phải như thế” Hồ Vân Phi khóe miệng khẽ nâng lên, “Lạt mềm buộc chặt?”

Buộc em gái anh! Lâm Bình Bình cảm thấy chính mình có điểm đứt hơi.

“Vẫn là nói căn bản em không thích anh?” Hồ Vân Phi đoán.

Lâm Bình Bình gật đầu mạnh mẽ, đúng vậy!

Hồ Vân Phi sắc mặt tối sầm lại.

Lâm Bình Bình sợ hãi lui lui ra sau, câu đó là anh nói trước mà oa oa oa!

“Anh đối với em vẫn chưa đủ tốt sao?” Hồ Vân Phi cắn răng

Lâm Bình Bình thực cảm thấy muốn khóc thêm, “Cái đó và được hay không lại không quan hệ”

“Vẫn là nói đêm đó anh không cho em thoải mái?” Hồ Vân Phi bước lên

Lâm Bình Bình một bước lùi ra tận cửa, cảnh giác nhìn hắn.

“Đây là nhà em” Hồ Vân Phi ngồi trên ghế sofa, “Có bản lĩnh vĩnh viễn đừng trở về”

Lâm Bình Bình lệ rơi đầy mặt, đáng thương vô cùng, “Rốt cuộc phải thế nào mới có thể buông tha cho tôi?”

Đối phương đều đem chán ghét biểu hiện rõ ràng như vậy, Hồ Vân Phi cũng hiểu được có chút không thú vị. Nghĩ lại, mình tung hoành tình trường lâu như vậy, từ trước đến nay đều chỉ là qua đường, lần này thật sự muốn quen nghiêm túc, đối phương lại sống chết chống cự, mặc kệ là tôn nghiêm của nam nhân hay là gì đi nữa, đều thật sự là rất khó bình phục.

Mắt Lâm Bình Bình vẫn còn hoe đỏ, nhìn vừa buồn cười vừa tội nghiệp, hệt như một chú mèo con nhỏ bị ướt mưa, thật sự rất thương đó!

Ít ra, thời gian qua tặng nhiều hoa hồng như vậy không thể lỗ vốn đi?

Khóe miệng Hồ tổng giương lên, tra công chi thế tẫn hiển.

“Anh anh, làm cái gì vậy?” Lâm Bình Bình cảm thấy được nguy hiểm đang tiến tới, bản năng chuẩn bị chạy trốn đi nhưng lại bị Hồ Vân Phi dễ dàng bắt lấy.

“Giúp anh thêm lần nữa đi, sau đó a sẽ bỏ qua cho e” Hồ Vân Phi ôm người đến bên giường, phiên thân áp qua.

“Không cần!!” Lâm Bình Bình choáng váng, cmn loại chuyện này không cần phát sinh hai lần đâu!

“Sao lại không cần?” Hồ Vân Phi cởi áo sơmi, cắn răng nói “Bao nhiều người đến cầu anh còn không được.”

“Anh cái tên hỗn đản này!” Lâm Bình Bình liều chết giãy dụa, lại hoàn toàn không phải đối thủ của hắn, thời điểm đến quần cũng sắp bị cởi ra, Lâm Bình Bình toàn thân hỏng mất, khóc không thành tiếng hét lên “Đêm đó là lần đầu tiên của tôi!!!”

Hồ Vân Phi sửng sốt, ngẩng mặt nhìn cậu.

Lâm Bình Bình khóc dị thường thảm thiết, cơ hồ muốn ngất đi, thần sắc vô cùng nhợt nhạt.

Hồ Vân Phi do dự buông cậu ra.

Mất đi trói buộc cùng áp chế, nhưng Lâm Bình Bình lần này không tránh đi, chỉ nghiêng người cuộn lại thành một đoàn nhỏ, nức nở khóc đến đáng thương.

“…Sao lại thế này?” Hồ Vân Phi tối nghĩa hỏi cậu.

Lâm Bình Bình khóc càng lớn hơn một chút.

Hồi tưởng lại đêm đó cùng cậu có chút khó khăn, sáng hôm sau lại sốt cao không lùi, cùng hành vi ngốc nghếch không biết dùng thuốc kia, Hồ Vân Phi rốt cuộc cũng ý thức được vài thứ.

“Tôi thật sự không muốn chơi.” Lâm Bình Bình âm thanh rất thấp “Anh đi đi.”

“Thực xin lỗi.” Giày vò im lặng một lát, Hồ Vân Phi rối rắm mở miệng.

Lâm Bình Bình lắc đầu, chôn mặt trong gối.

Một lúc sau, cửa bị mở ra, khóa lại, trong phòng rốt cuộc cũng khôi phục yên tĩnh.

Lâm Bình Bình ôm gối, vẻ mặt đờ đẫn ngẩn người.

Rốt cuộc vẫn nên chấm dứt a…

Hồ Vân Phi bước ra khỏi nhà cậu, sau đó đến thẳng quán bar hôm trước đã gặp Lâm Bình Bình.

Quán bar này là của hai anh em cùng mở, người anh quản lý người em chế rượu, đều ở trong căn phòng trên lầu. Bình thường loại tiệm này chính là một đêm điên đảo, cho nên khi hai huynh đệ bị một tràng tiếng đập cửa đánh thức, thì rất có xúc động muốn cắn người.

Nhưng mà khi mở cửa ra, phát hiện người đập cửa là Hồ Vân Phi, thì tận lực đem rít gào áp xuống, vẻ mặt tươi cười nghênh đón vị đại gia này – giang hồ ai cũng biết, Hồ tổng nổi danh tàn bạo. Rất đáng sợ !

“Đem toàn bộ những chuyện cậu biết về Lâm Bình Bình nói cho tôi.” Hồ Vân Phi sắc mặt âm trầm, như tổ tông ngồi trên ghế sofa.

Hai huynh đệ khóc không ra nước mắt, đây là cái loại sự tình gì đây a! Thật không có thiên lý! Sáng sớm mà kể chuyện xưa là đáng ghét nhất!

Nghe họ lẩm bẩm nói một tiếng đồng hồ, Hồ Vân Phi rốt cuộc cũng hiểu ra, lời đồn về Lâm Bình Bình rất chi là thái quá, vô số tình tiết trước sau mâu thuẫn, cư nhiên lại không có ai phát hiện được? Bất quá ngẫm nghĩ lại, đến những nơi thế này phần lớn là muốn tìm kiếm kích thích, ai mà để ý chuyện của người khác, nói cách khác, ai đến đây lại không khuếch trương thân thế của mình.

Hồ Vân Phi dở khóc dở cười, lắc đầu đứng lên.

“Tạm biệt không tiễn.” Hai huynh đệ nhanh chóng mở cửa, cmn đi lẹ đi bố buồn ngủ lắm rồi đó!

Hồ Vân Phi trở lại trong xe, cảm thấy đầu óc có chút loạn, nhớ tới khuôn mặt nhỏ khóc đến đáng thương kia, hắn cũng không hiểu tâm tình của mình như thế nào nữa. Chơi lâu như vậy, mình đối với mỗi đối tượng đều nho nhã lễ độ, chỉ sợ chia tay còn bị níu kéo, chỉ có lần này, xem như báo ứng đi?

Hồ Vân Phi lắc đầu, lái xe đến công ty, vùi mình trong chồng văn kiện.

Công tác khiến thời gian như trôi qua rất nhanh, bất tri bất giác đã mười giờ đêm, bảo vệ cầm đèn pin đến khóa cửa, kinh ngạc nói “Hồ tổng, anh còn chưa về sao?”

“Lập tức đi.” Hồ Vân Phi giãn gân cốt, cảm thấy mình cũng bình tĩnh không ít, vì thế thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về, thì nhận được tin nhắn của Cố Khải – Làm sao để an ủi người thất tình?

Đối mặt với vấn đề ngu ngốc như vậy, Hồ Vân Phi trực tiếp không nhìn, tắt máy, khóa cửa!

Cố Khải nhìn chằm chằm màn hình đến mười phút cũng không thấy hồi âm, cho nên phẫn nộ dựng thẳng ngón giữa, không nghĩa khí!

Trên giường lớn trong phòng ngủ, đệ đệ đang nhu thuận đọc sách, vừa mới tắm xong nên tóc còn hơi ướt, áo ngủ hình con vịt nhỏ, vô cùng đáng yêu.

Cố Khải trong lòng bi phẫn, đệ đệ của lão tử đáng yêu xinh đẹp như đóa hoa nhỏ thế kia, sao lại mệnh khổ như vậy a!

“Anh.” Đệ đệ nghe được động tĩnh, ngẩng đầu, biểu tình vô cùng tươi mát.

Ca ca càng thêm không đành lòng, ngồi bên giường nhìn đệ đệ, ngữ khí vô cùng ôn nhu “Em thật ra có rất nhiều ưu điểm.”

“Cái đó đương nhiên.” Đệ đệ hào phóng gật đầu

“Cho nên, nhất định có rất nhiều người thích em.” Ca ca giúp cậu vuốt tóc, âm thanh vô cùng ôn nhu “Có đôi khi hai người gặp nhau, giống như sao băng trên trời vậy, tuy rất đẹp rất mỹ lệ, nhưng vụt sáng lên rồi tắt hẳn, qua rồi cũng không ai nhớ đến, em hiểu không?”

Tuy rằng ca ca rất muốn đệ đệ hiểu được khổ tâm của mình, nhưng ăn ý là loại chuyện không thể cưỡng cầu.

Vì thế đệ đệ kinh ngạc sờ sờ trán ca ca mình

Có phải phát sốt rồi không!

HẾT CHƯƠNG 27

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here