Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 32

0
192

Sau khi đem đệ đệ về nhà, Cố tổng liền lái xe đến công ty, bởi vì anh muốn cùng vợ ăn cơm trưa!

Thế nhưng trời xanh cố ý ngăn cách, một đường toàn gặp đèn đỏ, lúc đến công ty đã muốn trễ một chút rồi, cho nên khi anh từ gara đi ra, đã vừa vặn thấy tổ trò chơi Phấn hồng manh manh thủy tinh tâm đi ăn trưa về.

Cố tổng nhất thời có chút khó chịu, theo thói quen tìm vợ mình, nhưng mà không thấy người đâu hết.

“Tiểu Niên hôm nay không ăn trưa cùng chúng tôi.” Khương tổ trưởng đặc biệt chủ động săn sóc, thông báo.

“Phải không?” Cố tổng bình tĩnh kích động nghĩ, cmn chẳng lẽ còn đang đợi mình? Tâm hữu linh tê gì đó quả thực vô cùng cấp lực! Nói không chừng bây giờ vợ còn đang ngồi xổm ở một góc trong văn phòng, chu cái miệng nhỏ nước mắt lưng tròng đợi mình đến ăn. (đến ăn, là đến ănnn đóó =)))))

Loại hình ảnh vô cùng tốt đẹp này!

Mang theo biểu tình nồng đậm vui sướng, Cố tổng một đường đi thẳng lên lầu. Đến nhà ăn lại nhìn thấy Lưu Tiểu Niên đang ngồi bên trong, rất không có hình tượng gặm chân gà, mà ở đối diện cậu, là một nam nhân cao lớn uy mãnh biểu tình cực độ sủng nịch Lý Hùng Mạnh!

Phắc! Cố tổng cảm thấy như sét đánh giữa đồng hoang, vợ thế mà lại đi ngoại tình!

“Cậu sao lại mang nhiều như vậy, tôi ăn không hết.” Lưu Tiểu Niên miệng và tay cùng bóng loáng “Còn lại cậu mang về bớt đi, vứt bỏ thì lãng phí lắm.”

“Là gà nhà mẹ tôi mang lên, cậu ăn nhiều một chút.” Lý Hùng Mạnh còn từ trong balô lấy ra một túi trứng lớn “Tôi tự mình làm đó, mang về ăn đi.”

“Oa, cảm ơn.” Lưu Tiểu Niên vẫn luôn xem Lý Hùng Mạnh như anh trai ruột, cũng không cảm thấy ngượng ngùng, cười đến đặc biệt vui vẻ.

Cố Khải ở ngoài cửa xem đến tức giận, cmn em muốn ăn trứng gà thì cứ nói với anh, anh mua cho em một xe tải về, thậm chí muốn trứng cánh cụt cũng được luôn! Nghĩ sao mà nhận lễ vật của nam nhân khác như vậy, đối với tình yêu chính là phản bội đó biết không!

“Cậu đi làm đi, tôi về ngủ, thật vất vả mới có ngày nghỉ.” Lý Hùng Mạnh thu dọn đồ đạc xong, cùng cậu cáo biệt.

“Ân ân, tôi ăn xong sẽ đi, hôm khác sẽ mời cậu ăn cơm.” Lưu Tiểu Niên phất tay với hắn , sau đó tiếp tục dùng sức xé thịt gà.

Lý Hùng Mạnh nhìn đến buồn cười, từ đại học đến giờ vẫn không thay đổi, sức ăn so với người thường đều lớn hơn, nhưng vẫn cứ thật gầy, phỏng chừng sẽ có nhiều nữ sinh hâm mộ. Hắn vừa nghĩ vừa đi ra khỏi nhà ăn, lúc ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Cố Khải đứng đối diện.

“Chào lãnh đạo” Lý Hùng Mạnh không nhớ anh họ gì, nhưng không muốn người ta phát hiện, nên đành chào hỏi giản dị.

Mi mới là lãnh đạo, cả nhà mi đều là lãnh đạo! Cố Khải nhanh chóng trở thành ghen phu, ngữ khí tinh anh lãnh diễm hỏi “Cậu đến công ty tôi làm gì?”

“Đưa cơm cho Tiểu Niên, cậu ấy gọi điện thoại nói muốn ăn chân gà quay tôi làm.” Lý Hùng Mạnh cười cười “Lần sau mang đến một ít cho anh nếm thử.”

Ai muốn ăn đồ của mi chứ! Cố Khải trong lòng rít gào, sau đó tiếp tục cao quý hỏi “Hiện tại còn không?”

“A?” Lý Hùng Mạnh 囧囧, mình chỉ khách khí chút thôi a, lãnh đạo này quả thật không khách khí! Hắn mở hộp cơm nhìn nhìn, “Còn có một ít, bất quá là của Tiểu Niên ăn còn dư, để đến bây giờ đã muốn lạnh rồi, anh xem…”

“Cho tôi.” Cố Khải không kiên nhẫn ngắt lời hắn.

“…” Lý Hùng Mạnh tâm tình hỗn độn, người này so với trên TV thật khác a! Tùy tiện chặn một người đi đường lấy chân gà, đây là hành vi của người bình thường sao? Nghe qua vô cùng não tàn!

Thấy hắn đứng bất động, Cố Khải đơn giản tự mình lấy đi hộp cơm, sau đó giống như quốc vương cao ngạo đi vào thang máy, lưu lại bóng lưng khí phách vạn phần cho tình địch.

Lý Hùng Mạnh bị chấn kinh rồi, cmn kẻ có tiền đều như vậy sao? Cư nhiên lại đi ăn chân gà của mình, quả thật chính là khoa học viễn tưởng!

Trở lại phòng làm việc, Cố Khải nhìn chằm chằm chân gà hai phút, sau đó nghiêm túc lấy điện thoại gọi cho Hồ Vân Phi.

“Cậu muốn đến phòng bếp trung tâm thương mại của chúng tôi?” Hồ Vân Phi khó hiểu, “Để làm gì?”

“Mượn một đầu bếp cho tôi.” Cố Khải ngữ điệu đặc biệt uy vũ “Lão tử muốn học nấu cơm.”

Hồ Vân Phi kinh nghi vạn phần “Cậu sao lại muốn học nấu cơm?”

“Quyết định vậy đi, một giờ sau tôi đến.” Cố Khải cúp điện thoại, cầm lấy hộp cơm đi ra ngoài.

Hồ Vân Phi nghe tiếng tút tút truyền ra từ di động, cảm thấy cả người đều hỏng mất rồi…

Một giờ sau, Cố tổng quả nhiên mang theo một cái túi Armani đến phòng làm việc của Hồ tổng.

Cư nhiên còn chuẩn bị lễ vật? Hồ tổng nháy mắt tự trách, lúc nãy không nên trong lòng mắng hắn ngu ngốc a!

“Đầu bếp đâu?” Cố Khải đi thẳng vào vấn đề.

“Ở trong phòng bếp đợi cậu.” Hồ Vân Phi nhiệt tình đứng dậy chuẩn bị tiếp nhận Armani!

Sau đó hắn trơ mắt nhìn Cố Khải từ bên trong lấy ra một hộp cơm, lại còn bằng nhựa!

Hồ Vân Phi lập tức ngồi lại bàn làm việc, lạnh lùng nói “Phòng bếp bộn bề công việc, ngồi chờ hai giờ đi.” (bạn khốn nạn =))))

“Nhanh lên.” Cố Khải chụp cái bàn!

“Cố tổng, mong anh chú ý tố chất cùng ảnh hưởng, bây giờ là thời gian làm việc.” Hồ Vân Phi bận rộn tìm đọc văn kiện, đến đầu cũng không thèm ngẩng lên.

“Cuối tuần này thời tiết cũng không xấu, chi bằng ta hẹn bá phụ đi uống trà.” Cố Khải uy hiếp. “Bác ấy nhất định muốn biết sinh hoạt cá nhân của cậu.”

“Shit!” Hồ Vân Phi giận dữ “Cậu mấy tuổi rồi? Cư nhiên còn dùng chiêu méc phụ huynh này, đê tiện!”

“Nhanh một chút.” Cố Khải không kiên nhẫn.

Cmn thật là kết bạn sai lầm! Hồ Vân Phi đành phải mang người đến phòng bếp, vừa đi vừa căm giận hỏi “Cậu tại sao tự nhiên lại đi học nấu cơm?”

“Bởi vì phải phát triển văn hóa ẩm thực Trung Hoa.” Cố Khải trả lời lưu loát, một giây cũng không do dự.

“Cậu cảm thấy tôi sẽ tin?” Hồ Vân Phi cảm thấy chỉ số thông mình bị vũ nhục!

“Vậy câm miệng!” Cố Khải bây giờ đầu óc đều toàn là chân gà.

Hồ Vân Phi hít sâu một hơi, trong lòng dựng thẳng vô số ngón giữa!

Phòng bếp khách sạn năm sao vô cùng sạch sẽ xa hoa, đến trước cửa phải mang khẩu trang mới được vào. Cố Khải nhẹ nhàng thở ra một hơi, không nhìn mặt sẽ không biết mình là ai, cái này được!

Hồ Vân Phi vỗ tay ba cái, giọng như chuông đồng ở giữa phòng bếp giới thiệu “Vị này chính là tổng giám đốc tập đoàn Cố thị, Cố Khải tiên sinh, ngài mãnh liệt yêu cầu đến phòng bếp của chúng ta học tập, mọi người nhiệt liệt hoan nghênh.”

Mọi người vỗ tay như sấm dậy, thậm chí còn có phụ bếp gõ bát đũa, vui cmn sướng như lễ mừng năm mới! Cố Khải một bên dối trá cùng mọi người phất tay chào, một bên trừng mắt nhìn Hồ Vân Phi.

Hồ tổng thoải mái tiếp nhận ánh mắt này, đem bạn mình giao cho một bếp trưởng thoạt nhìn to béo vui vẻ như phật Di Lặc, đơn giản giới thiệu sau đó liền đi mất.

“Cố tổng muốn học gì?” Phật Di Lặc hỏi

Cố Khải mở hộp cơm ra “Cái này.”

Phật Di Lặc liếc nhìn chân gà, nhíu mày nói “Là cái này?”

“Đúng vậy, chính nó.” Cố Khải hỏi “Rất khó sao?”

“…Tôi có thể nếm thử một chút không?” Phật Di Lặc chần chừ hỏi, tuy rằng chân gà này nhìn qua có hơi chín quá, lại dị thường thô ráp, màu sắc cũng thâm thâm, quả thật không đúng chút nào, nhưng có thể khiến cho vị đại gia này trân trọng mang đến đây, hẳn là sẽ có điểm hơn người đi?

“Cậu muốn ăn?” Cố Khải mất hứng, đây là đồ vợ ăn qua đó, sao có thể tùy tiện cho người khác được chứ!

“…Không được?” Phật Di Lặc rất hiếu kì, sâu sắc nhận định chân gà này nhất định vô cùng hơn người!

“Được, ăn đi.” Cố Khải cắn răng đáp ứng, vì tương lai, hi sinh một chút cũng không sao.

Phật Di Lặc chạy qua bên phụ bếp lấy một cái nồi, đem chân gà kia bỏ vào, thời gian không lâu lắm hâm nóng lên, sau đó cắt một khối nhỏ bỏ vào miệng.

Cố Khải nghiêm túc nhìn hắn.

Phật Di Lặc chậc chậc lưỡi, cảm thấy có chút buồn bực, khẩu vị này vô cùng tầm thường a, hay là do mình quá ngu dốt, không nhìn ra tinh hoa cùng nội hàm?

Cố tổng nhìn được đối phương một lần nữa cắt một khối to cho vào miệng, cmn sao lại ăn nhiều như vậy chứ!

Phật Di Lặc thật lòng ăn nửa ngày, sau đó nhận định đây đích thị là hương vị vô cùng tầm thường.

“Có thể làm ra cái khác giống như vậy không?” Thấy đối phương chậc lưỡi không nói lời nào, Cố Khải không nhịn được hỏi.

Quả thực rất có thể! Phật Di Lặc thuận tay lấy qua một lọ tương, “Chân gà trước dùng ít muối để rửa, sau đó để lên chảo chiên, chiên xong cho thêm hai muỗng tương này.”

“Chờ một chút, tôi ghi nhớ đã.” Cố Khải lấy điện thoại ấn ấn định thu âm “Sau đó thì sao?”

“…Không có sau đó.” Phật Di Lặc trả lời.

“Vậy là được?” Cố Khải giật mình.

“Cam đoan làm ra hương vị giống nhau như đúc, ngài chỉ cần mua loại tương này là được.” Phật Di Lặc gật đầu.

Không hổ là bếp trưởng a! Cố Khải hài lòng vỗ vỗ vai hắn “Cảm ơn, quả nhiên có tiêu chuẩn, về sau còn nhờ cậu.”

Bếp trưởng dở khóc dở cười, nghe loại lời khen này… một chút tự hào cũng không có a!

Ra khỏi phòng bếp, Cố Khải đi thẳng đến siêu thị mua tương cùng chân gà, sau đó không trở lại công ty mà đi thẳng về nhà.

“Anh sao mới giờ này đã về rồi?” Cố Hi đang ở nhà vẽ vẽ, thấy anh thì có chút kinh ngạc.

“Buổi tối nấu cơm cho em ăn.” Cố Khải đem túi siêu thị vào phòng bếp, tùy tay rót nước uống.

Đệ đệ chấn kinh “Ở nhà luôn là em cùng người giúp việc nấu cơm, sao bây giờ đột nhiên lại là anh?”

Cố Khải giấu đầu hở đuôi, nghiêm túc nói “Biết nhiều kỹ năng một chút cũng tốt.”

“Anh muốn làm cơm cho tẩu tử ?” Cố Hi khinh bỉ nói.

“Câm miệng!” Nhìn ca ca thẹn quá hóa giận, đáp án nhất định đã trúng hồng tâm.

“Anh thật lãng mạn!” Đệ đệ nhanh chóng khen ngợi.

Ca ca cao ngạo đi vào phòng bếp.

“Em giúp anh.” Cố Hi kéo theo cái chân bị thương, thành tâm đi theo.

“Em ngồi nghỉ ngơi đi.” Ca ca nhíu mày.

“Lục bác sĩ nói em cần rèn luyện.” Đệ đệ thêm vào ba chữ Lục bác sĩ, vẻ mặt thẹn thùng ngọt ngào.

Ca ca không nói gì đem chân gà cho vào tô lớn, đem nước sôi tưới lên.

“Không phải như vậy.” Đệ đệ thực cấp tróc “Chỉ có thể dùng nước ấm rửa thôi.”

“Không nói sớm!” Ca ca đem chân gà vớt ra, kết quả thịt đã muốn chín một mảng.

Đệ đệ lo lắng đề phòng, ca ca mình có khi nào đem phòng bếp đốt luôn không a!

“Chút ít muối là bao nhiêu?” Ca ca cầm bình gia vị, không ngần ngại học hỏi kẻ dưới.

Đệ đệ đồng tình nhìn ca ca mình “Đó là bột ngọt.”

Ca ca bình tĩnh lấy một cái bình lớn khác.

Đệ đệ muốn hỏng mất “Đó là đường trắng.”

“Vậy muối đâu?” Ca ca nổi giận.

Đệ đệ nhanh chóng hai tay dâng lên. Chỉ là nấu bữa cơm thôi mà, cmn sao lại đằng đằng sát khí như vậy chứ!

Thật đáng sợ!

HẾT CHƯƠNG 32

túi armani của Cố Khải chắc cũng giống cái này ha

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here