Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 62

0
156

Không khí trong phòng ngủ rất tốt.

Cố Khải nằm úp sấp trên giường, vừa đọc sách vừa được vợ mát xa cho, thuận tiện trong lòng hung tàn nghĩ, vì cái gì em ấy không chịu cởi sạch rồi mát xa cho mình chứ! Còn không thì mình cởi hết cho em ấy mát xa cũng được mà!

“Được rồi, ngủ đi.” Lưu Tiểu Niên chà chà tinh dầu trên tay, “Sáng mai còn phải đi làm nữa.”

“Còn sớm a.” Cố tổng nhìn đồng hồ, “Mới mười giờ rưỡi.”

“Là anh nói mệt muốn chết mà!” Lưu Tiểu Niên nhắc nhở anh.

“Bây giờ không mệt nữa!” Cố tổng kéo cậu vào lòng, rất vô sỉ nói, “Dù sao cũng không có gì làm, hay là thân mật chút đi?”

“Cái gì a!” Lưu Tiểu Niên dở khóc dở cười, “Mau ngủ!”

Vợ hung dữ cũng thiệt quá moe a! Cố tổng cảm xúc mênh mông, hung hăng hôn lên mắt cậu một cái.

“Em mệt quá!” Lưu Tiểu Niên ngã xuống giường giả chết, giang tay giang chân ra ngáy ngủ.

Cố Khải bật cười, cách một lớp áo ngủ nhéo nhéo bụng cậu.

“Ngủ rồi!” Lưu Tiểu Niên gạt tay anh ra.

“Khi nào mới cho anh?” Cố Khải đặt tay lên bụng cậu, xấu xa không chịu rời.

Lưu Tiểu Niên mặt đỏ tai hồng, “Không cho hỏi cái này!!!”

“Này rất quan trọng đó!” Cố Khải thực nghiêm túc, “Anh cảm thấy ngày mai chính là ngày hoàng đạo…”

“Không cho anh nói nữa!” Lưu Tiểu Niên che miệng anh, nhưng không quá hai giây sau liền rút tay về, bởi vì Cố Khải nhẹ nhàng l**m lòng bàn tay của cậu một chút!

Mình hoàn toàn chưa chuẩn bị gì hết a! Lưu Tiểu Niên hỏng mất nghĩ! Anh ấy sao lại sốt ruột vậy chớ!

Vì thế Cố tổng trơ mắt nhìn vợ mình lăn một vòng, đem người cuốn vào chăn!

Sâu lông gì đó thật là đáng yêu a! Cố tổng đáng xấu hổ cứng lên một chút, vừa mới chuẩn bị nhào đến lôi vợ ra khỏi chăn, di động lại đột nhiên vang lên!

Cái đm nhà nó! Trong lòng Cố Khải ngắn gọn hữu lực mắng một câu, sau đó cầm lấy điện thoại, vừa nhìn quả nhiên là Hồ Vân Phi! Tên này quả thực thích phá hư gia đình hòa thuận của người ta a… Cố tổng cảm khái một chút bạn bè vô ý gì đó, sau đó liền bắt máy!

“Cố tổng!” Cư nhiên lại là tiếng của Lâm Bình Bình!

“Làm sao vậy?” Cố Khải sửng sốt, “Sao lại là cậu, Vân Phi đâu?”

“Bị viêm dạ dày cấp tính, bây giờ tôi đưa hắn đi bệnh viện, ngài có thể hỗ trợ lấy một vài giấy tờ tùy thân của hắn không? Hình như là ở văn phòng Tài Phú đó.” Lâm Bình Bình thanh âm thực lo âu.

Đờ mờ! Cố tổng cả kinh, người sắt sinh bệnh gì đó, lần đầu tiên nghe nói à nha!

“Xảy ra chuyện gì?” Lưu Tiểu Niên chui ra khỏi chăn, tóc tai lộn xộn!

“Vân Phi nhập viện, anh đi coi sao.” Cố Khải mặc vội quần áo, “Em nghỉ ngơi đi.”

“Em cũng đi!” Lưu Tiểu Niên đứng lên, “Bình Bình nhất định rất lo lắng!”

Trong phòng khách Cố ba ba cùng đệ đệ đang chơi cờ nhảy, đột nhiên thấy Lưu Tiểu Niên cùng Cố Khải vội vã ra cửa!

“Anh mày vừa nói gì đấy?” Bởi vì ba ba đang đeo tai nghe vô cùng fashion cho nên không nghe thấy!

“Anh Vân Phi bị bệnh, bọn họ đến bệnh viện thăm.” Đệ đệ thật ra cũng muốn đi, bởi vì chơi cờ với ba rất chán a…

Bởi vì ba không những đòi đi lại mà còn chơi xấu, cách chơi đặc biệt đặc biệt kém!

Chờ tới lúc Cố Khải cùng Lưu Tiểu Niên tới bệnh viện, Hồ Vân Phi đã trị liệu xong, sắc mặt tái nhợt nằm trên giường nghỉ ngơi.

“Cậu hãy nén bi thương!” Cố tổng nghiêm túc vỗ vỗ vai Tiểu Bạch Liên!

Lâm Bình Bình:…

Hồ Vân Phi hữu khí vô lực, “Ông đây còn chưa chết đâu nha.”

“Ai kêu cậu uống rượu!” Cố Khải ngồi bên giường, “Tối hôm qua lại đi ra ngoài?”

“Bàn chuyện làm ăn, không uống sao kí được hợp đồng?” Hồ Vân Phi khoát tay, “Đừng nói nữa, đau đầu.”

“Không thì nấu cho cậu chén canh bổ nha?” Cố tổng gián tiếp khoe vợ một chút!

“Tôi nấu là được rồi.” Lâm Bình Bình có chút ngượng ngùng, “Phiền hai người quá, trễ vậy rồi còn phải tới một chuyến, nhưng tôi vừa rồi thật sự rất sốt ruột.”

“Đương nhiên không có gì rồi.” Kỳ thật ấn tượng của Lưu Tiểu Niên với Hồ Vân Phi không tệ, cho nên thấy hắn không gặp chuyện gì lớn cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Tôi xuống lầu lấy thuốc.” Lâm Bình Bình đứng lên.

“Tôi đi với cậu!” Lưu Tiểu Niên xung phong nhận việc.

Vợ thiệt nhu thuận! Cố tổng đặc biệt thâm tình nhìn theo cậu rời đi.

“Tôi mắc ói quá.” Hồ Vân Phi nhướn mày.

“Tôi nhìn người của tôi, cậu mắc ói cái rắm!” Cố tổng bất mãn trừng hắn.

“Ông mày mắc ói thiệt đó…” Hồ Vân Phi sắc mặt tái nhợt.

Đờ mờ! Cố tổng chạy đi lấy xô tới!

Hồ Vân Phi ghé vào bên giường, cảm giác như mình đã tám mươi tuổi…

“Có máu?” Cố Khải nhíu mày.

“Dạ dày xuất huyết, tối hôm qua uống nhiều quá.” Hồ Vân Phi lấy nước súc miệng, “Nghỉ ngơi một thời gian là được rồi.”

“Đừng đi làm.” Cố Khải giúp hắn nằm xuống, “Thế giới không có cậu vẫn như cũ, thân mình mới là quan trọng nhất.”

“Rồi nói sau.” Hồ Vân Phi có chút mỏi mệt, “Chỗ mới xây lập tức sẽ khai trương, sản phẩm mới nhập về được 70%, cũng không thể bỏ không như vậy được.”

“Ngoại trừ công việc cậu không muốn ngẫm lại Lâm Bình Bình hay sao?” Cố Khải đành phải đổi hướng.

“Em ấy thì có chuyện gì?” Hồ Vân Phi nhíu mày.

“Chăm sóc bệnh nhân thành tình nhân a! Cậu bị bệnh chẳng lẽ cậu ấy không chiếu cố cậu sao? Lâu ngày mắt đi mày lại không cảm tình cũng có thể ra cảm tình!” Cố tổng nói ra lời kinh người!

“Có tác dụng à?” Hồ Vân Phi nghi hoặc.

“Đương nhiên!” Cố tổng không thể không lôi lịch sử đen tối của gia đình ra, “Năm đó mẹ tôi là hoa khôi của tỉnh, ba tôi thì chỉ mới là tên nhóc vừa tốt nghiệp, làm phát thanh viên cho kênh radio tỉnh. Thấy mẹ tôi có nhiều người theo đuổi ổng liền giả bộ bệnh, mẹ tôi thương ổng không ai chiếu cố, nên vẫn luôn cơm nước chăm sóc ổng, hai người đưa cơm mua thuốc qua lại thường xuyên sau đó có tôi!”

Hồ tổng do dự một chút, cảm thấy nếu chỉ bằng chỉ số IQ của yêu nghiệt thì biện pháp này có lẽ rất hữu dụng!

Vì thế hắn khí phách vạn phần nói, “Được, tôi sẽ xin nghỉ phép!”

Như này cũng tốt. Cố tổng thực vừa lòng! Câu này của mình quả nhiên hữu dụng!

“Cho cậu cái này coi như cảm ơn.” Hồ tổng lấy trong túi quần tây ra 1 cái túi nhỏ.

“Cái gì đây?” Cố tổng mở ra nhìn, lập tức lên tinh thần!

“Hàng nhập chính hãng, dùng rất tốt!” Hồ Vân Phi vỗ vỗ bờ vai anh, “Không được phụ lòng bạn tốt đâu nha!”

Cố tổng thực bình tĩnh cất vào túi quần, nghĩ nghĩ lại chán ghét, “Cậu ra ngoài lúc nào cũng mang theo cái này tùy thân à?”

Hồ tổng trong lòng ai thán, thật ra là bởi vì ông mày cùng yêu nghiệt ở chung mấy ngày nay rất tốt, vì thế muốn tiến thêm bước nữa, ở trong xe làm vài chuyện xxx… Kết quả mới ăn cơm chiều xong, còn chưa kịp lấy xe về thì mình đã vinh quang hộc máu!

Thật sự khiến toàn giới đại cường công mất mặt a!

“Tụi em về rồi.” Lưu Tiểu Niên đẩy cửa ra.

“Hai người đi về trước đi.” Hồ tổng trong lòng nhất định hiểu, Cố tổng bây giờ một giây cũng không muốn lãng phí, vì thế đặc biệt thức thời!

“Được rồi.” Cố tổng phối hợp đứng lên, ôm chầm vai Lưu Tiểu Niên, “Bọn này về trước.”

“Ân, ngày mai có rảnh tôi sẽ qua thăm nữa, hai người có gì cần cứ gọi điện thoại.” Lưu Tiểu Niên nhìn Lâm Bình Bình, “Cậu cũng đừng lo lắng quá.”

Lâm Bình Bình gật gật đầu, đưa bọn họ ra khỏi phòng bệnh, lúc quay lại nhìn tới Hồ Vân Phi ôm bụng nằm trên giường, biểu tình rất thống khổ.

“Không sao chứ?” Lâm Bình Bình hoảng sợ, nhanh chóng đi đến đỡ hắn.

“Dạ dày có chút đau.” Hồ tổng hoàn hảo giả vờ bệnh… Thật ra hắn vốn cũng bị bệnh, chẳng qua làm lố lên tí thôi!

“Có muốn gọi bác sĩ hay không?” Lâm Bình Bình hỏi.

“Không cần.” Hồ Vân Phi ôm thân thể đơn bạc của cậu, rất thâm tình nói, “Cho anh ôm một chút là được rồi.”

Lâm Bình Bình có chút cứng ngắc, nhưng cũng không đẩy hắn ra.

Đờ mờ chiêu này xài được thiệt nè chời!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Hồ tổng thực vui mừng!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Mà ở bên kia, vốn dĩ Cố Khải đang lái xe về nhà, nhưng trên đường về nhận được điện thoại của em trai, “Tiểu Niên chừng nào mới trở về vậy ô ô ô em không muốn chơi cờ với ba nữa đâu nhưng ổng sung quá đi a, em lại không muốn làm ổng mất hứng không biết có thể để tẩu tử… o(≥ v ≤)o anh à…”

“Không được!” Cố Khải thực bình tĩnh cúp điện thoại, hơn nữa còn quay đầu xe lại!

“Làm sao vậy?” Lưu Tiểu Niên giật mình.

Thật ra Cố tổng muốn trực tiếp đưa người vào khách sạn, nhưng mà như vậy sẽ làm lộ ý đồ a! Cho nên anh bình tĩnh nói, “Tới công ty.”

“Bây giờ sao?” Lưu Tiểu Niên trừng to mắt, “Sắp sáng rồi!”

“Vào công ty nghỉ ngơi đi, đột nhiên nhớ ra sáng mai phải gặp đối tác, tài liệu này nọ còn chưa chuẩn bị xong.” Cố tổng nghiêm túc trả lời cậu.

“Ra là vậy…” Lưu Tiểu Niên ngáp một cái, buồn ngủ quá!

Chiếc xe đen một đường chạy như bay, biến mất trong đêm.

Công ty lúc đêm khuya thật yên ắng, bảo vệ coi cửa cũng ngủ gật, hành lang thoát hiểm chỉ có một đèn nên không đủ sáng nhất thời tối sầm lại, Lưu Tiểu Niên cảm thấy hơi ghê ghê cho nên nhẹ nhàng túm tay áo anh.

Khóe miệng Cố tổng giương lên, nắm chặt tay vợ, dẫn vào văn phòng.

“Muốn ngủ hay là giúp anh?” Cố Khải bật đèn.

“Chơi di động một lát rồi ngủ.” Đại khái là do bãi đỗ xe rất lạnh hoặc là do vừa sợ hãi xong, dù sao thì Lưu Tiểu Niên một chút cũng không mệt!

“Bên trong phòng nghỉ của anh có một cái giường nhỏ, mệt thì ngủ đi.” Cố Khải lấy áo sơ mi treo trên giá, “Mới giặt đó, cho em làm áo ngủ.”

“Ân, xíu nữa mệt em ngủ.” Lưu Tiểu Niên ngồi xếp bằng trên ghế sofa, định chơi where is my water.

Cố tổng mở máy tính, đặc biệt đặc biệt tâm viên ý mãn!

Mười phút sau, Lưu Tiểu Niên vẫn còn đang chơi game, nhìn qua rất có tinh thần! Vì thế Cố Khải gọi cậu, “Nếu như không mệt thì tới giúp anh sắp xếp tài liệu một chút đi.”

“Cái gì nha?” Lưu Tiểu Niên tắt di động, ngoan ngoãn chạy tới bên cạnh anh.

“Em đọc mấy số này để anh đối chiếu một chút.” Cố Khải kéo cậu ngồi lên chân mình, “Làm xong chúng ta đi ngủ.”

“Cái này à? Được!” Lưu Tiểu Niên rất thật thà, “Em bắt đầu đọc nha.”

“Bắt đầu đi.” Cố tổng lấy ra một văn kiện viết tay.

Những con số rất dài cũng rất buồn tẻ, đọc không đến hai phút, Lưu Tiểu Niên bắt đầu ngáp, sau đó thành công… đọc nhầm!

“Nha!” Cậu thực áy náy mở to hai mắt, “Làm sao bây giờ?”

“Phạt em cho anh thân một chút.” Cố Khải bật cười, đem văn kiên đặt lên bàn.

“Một lần thôi đó.” Lưu Tiểu Niên cảm thấy mình hẳn là chỉ sai một chỗ thôi.

Nhưng Cố Khải không cho cậu cơ hội, trực tiếp bắt lấy người hôn lên.

“Ngô…” Nụ hôn bất ngờ không kịp đề phòng, Lưu Tiểu Niên có chút mơ hồ! Chờ tới lúc cậu kịp phản ứng thì tay Cố Khải đã luồn vào áo cậu, đang ôn nhu vuốt ve trước ngực!

“Bỏ tay ra.” Lưu Tiểu Niên đỏ mặt kháng nghị.

“Ngoan, nghe lời.” Cố Khải cởi áo cậu.

“Chúng ta về nhà cái đã!” Lưu Tiểu Niên khẩn trương.

“Yên tâm, chỗ này không có ai.” Tiếng hít thở của Cố Khải trở nên nặng nề, cưỡng chế kéo khóa quần jean cậu xuống.

“Đây là ở công ty a!” Lưu Tiểu Niên không dám nói chuyện lớn tiếng, đành phải vừa vặn vẹo vừa cự tuyệt.

Cảm nhận được cái mông tròn tròn của vợ cọ cọ vào chân mình, Cố tổng nháy mắt hóa sói, anh thả cậu lên bàn làm việc, trực tiếp lột quần!

“Á!” Lưu Tiểu Niên kinh hô, “Em đang đè lên con chuột!”

Cố tổng ném con chuột qua một bên.

“Đừng làm ở chỗ này được không?” Lưu Tiểu Niên đáng thương ngồi trên bàn, H van phòng gì đó khấu vị rất nặng á!

“Không được.” Cố Khải nhấc cằm cậu lên, hôn thật sau thật mạnh lên đôi môi cánh hoa. Thuận tiện cuồng dã xé tung áo sơ mi của cậu!

Đúng vậy, Cố tổng thú tính như vậy đó!

Lưu Tiểu Niên cảm giác mình sắp hỏng mất! Từ trên xuống dưới mình chỉ mặc mỗi cái quần lót, còn ngồi trên bàn lạnh như băng! Như vậy sao có thể chứ!

Chỉ mặc một cái quần lót gì đó rất d*m đãng a! Tiểu trạch nam trong lòng khíc lóc kể lể!

Sau đó một giây, cả quần lót cũng bị Boss tịch thu luôn!

“Chúng ta về nhà đi mà.” Lưu Tiểu Niên còn đang phí công khóc nức nở – hai mắt đẫm lệ – thất kinh kháng nghị!

Nhưng kháng nghị hiển nhiên không có hiệu quả, Cố Khải mở hai chân cậu ra, trực tiếp chui đầu vào giữa hai chân.

“A!!” Lưu Tiểu Niên bị chấn cmn kinh rồi!

Tình tiết này rõ ràng trong tiểu thuyết mình từng viết qua rồi ô ô ô ô ô nhưng trải nghiệm thực vẫn rất đáng sợ a!!!

Bàn làm việc rất lạnh cũng rất cứng, nằm không thoải mái chút nào. Nhưng mà chỗ khác lại rất thoải mái a… Thân thể thiệt là thành thực mà, sau một lát, hơi thở Lưu Tiểu Niên bắt đầu dồn dập, vòng eo vô thức nâng lên hùa theo động tác của anh, ngay cả đầu ngón chân cũng co quắp lại.

Cảm thấy cơ thể của cậu có biến hóa, Cố tổng cảm thấy thiệt cấp lực! Vì thế anh gia tăng tần suất, rốt cuộc thành công khiến vợ rên rỉ ra tiếng!

Văn phòng được cách âm rất tốt, bởi vì đây là do chính tay đệ đệ thiết kế a! Cậu lúc đó có dự cảm rằng anh mình sẽ có ngày cần cái này!

“Ân… đừng mà…” Sau khi đạt đến đỉnh, Lưu Tiểu Niên vô lực ngồi phịch trên bàn, hai mắt đẫm lệ mông lung khẩn cầu nhìn anh.

Cố Khải kéo cậu sát lại một chút, tách hai chân cậu để trước ngực mình, “Ngoan, tự mình ôm lấy.”

“Không làm đâu.” Lưu Tiểu Niên hốc mắt đỏ bừng, ở nhà không được sao?

“Nghe lời!” Cố Khải vỗ vỗ mông cậu, ra tay có chút mạnh, âm thanh thanh thúy truyền đến, Lưu Tiểu Niên xấu hổ và giận dữ muốn chết nhắm mắt lại!

Sau đó… nơi đó truyền đến cảm giác khác thường.

Đầu tiên là lạnh băng như chất lỏng, sau đó chính là… ngón tay?!

Lưu Tiểu Niên vô thần trợn tròn mắt, nhìn lên đèn trần, đột nhiên bắt đầu ảo tưởng nó biến thành UFO, sau đó một đám người ngoài hành tinh từ trong lao ra cướp mình đi mất…

Hoặc là bàn làm việc đột nhiên nứt ra để mình té xuống cũng tốt a…

Vốn định suy nghĩ miên man dời đi sự chú ý, nhưng thân thể mẫn cảm lại bắt đầu nóng lên, nơi đó cũng bắt đầu khó chịu, trong lòng chậm rãi nảy lên một tia chờ mong, cuối cùng vỡ òa thành biển.

Tuy rằng chưa bao giờ trải qua chuyện này, nhưng dù sao cũng từng viết H, Lưu Tiểu Niên như đang lơ lửng giữa không trung, chợt nhớ đến hai chữ to đùng đầy máu và nước mắt — xuân dược!!!

Thiệt đê tiện quá đi a! Tiểu trạch nam rơi lệ trong gió!

Nhìn thân thể ửng hồng đáng yêu của vợ, trong lòng Cố tổng đã sớm hóa Sparta! Nhưng anh vẫn chịu đựng không nhúc nhích, bởi vì Hồ Vân Phi d*m ma lúc ở bệnh viện đã nói nhất định phải chờ năm phút!

Vì thế anh mạnh mẽ ngăn chặn d*c v*ng, vừa để thảo nê mã trong lòng chạy như điên một chút vừa cúi đầu tinh tế hôn môi thân thể nhỏ nhắn đáng yêu kia.

“Không cần hôn nữa a.” Lưu Tiểu Niên khóc thật đáng thương. Thật ra những lời này là muốn biểu đạt ý — Chúng ta làm bước tiếp theo luôn đi!

Tuy rằng rất không rụt rè, nhưng mà thật sự rất muốn ảnh làm a!

“Ngoan, nhịn một chút nữa.” Cố tổng ôn nhu âu yếm cậu.

Lưu Tiểu Niên khóc thảm hại hơn, nhịn cái gì nữa mà nhịn, nghe qua thiệt giống như một tiểu thụ thèm khát lâu ngày, cực kì khẩn trương! Nhưng thiệt ra không phải vậy đâu, người ta xấu hổ muốn chết rồi nè!

“Tim bị em khóc đến nhũn rồi.” Cố tổng nói tình thoại rất lúa, bất quá không ảnh hưởng đến hiệu quả.

Lưu Tiểu Niên ôm lấy cổ anh, đáng thương hề hề nhìn anh.

“Muốn à?” Cố tổng lau nước mắt của cậu.

“…Ân.” Lưu Tiểu Niên tuy rằng rất muốn im lặng, nhưng vẫn thực tiêu hồn trả lời anh một chút.

Hu hu hu âm thanh mới vừa rồi không phải của mình đâu nha!

Cố Khải cảm thấy mình không kiềm chế được nữa! Anh cúi đầu hôn đôi môi mềm mại, sau đó đứng thẳng lên.

Ngón tay bị rút ra, sau đó…

“Đau!” Lưu Tiểu Niên nhăn mày lại.

“Chịu khó một chút, rất nhanh sẽ không đau nữa.” Cố Khải thực kiên nhẫn kiên nhẫn.

“Ân.” Quả nhiên cho dù đang là thời điểm này, thì dịu dàng thụ cũng rất biêt nghe lời a…

Sau khi dày vò một lúc lâu, đau đớn rốt cuộc được thay thế bằng một loại cảm giác khác. Lưu Tiểu Niên giật nhẹ thắt lưng, nhẹ nhàng túm tay áo anh một chút.

“Không đau à?” Cố Khải đáy mắt có ý cười ôn nhu.

Lưu Tiểu Niên đỏ mặt nghiêng đầu, vốn dĩ nghĩ không cần để ý tới ảnh, lại vừa lúc nhìn thấy màn hình máy tính bên kia — Là hình mình lúc mới đến công ty nộp hồ sơ xin việc a.

Màn hình rất lớn cho nên hình chụp cũng rất lớn.

Bị chính mình chằm chằm cảnh H của mình gì đó… Lưu Tiểu Niên cảm thấy vẫn là nhìn trần nhà tốt hơn, vì thế nhanh chóng quay đầu lại!

Nhìn cậu hành động trẻ con, Cố Khải cúi người, hôn thật mạnh lên đôi môi cánh hoa.

Tình cảm tích góp từng tí một trong lòng rất nhiều, lúc này đều vội vàng muốn trào dâng toàn bộ, Cố Khải giữ chặt eo cậu, bắt buộc cậu duy trì cùng tần suất với mình.

Lưu Tiểu Niên chư bao giờ biết, thì ra trong cơ thể có nhiều chốt mở không rõ như vậy, chỉ cần nhẹ nhàng đụng vào, giống như đã sang một thế giới mới.

Hết thảy những thứ này, thật ra chỉ vì người kia là anh ấy sao?

Hạnh phúc nhiều lắm, nhưng cũng có chút nghẹn ngào.

Không rõ qua bao lâu, trong phòng làm việc rốt cuộc yên tĩnh trở lại. Lưu Tiểu Niên thất thần nằm trên bàn, hai chân sắp không thể khép lại được, trong tay nắm một tờ văn kiện nhăn nhúm — này là lúc cao trào tùy tiện nắm lấy!

Cố Khải nhìn dấu mộc công ty đỏ chót vặn vẹo trên tờ giấy, trong lòng đột nhiên nổi lên dự cảm bất thường…

HẾT CHƯƠNG 62

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here