Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 63

0
70

CHÚC MỌI NGƯỜI NĂM MỚI VUI VẺ NHA \(^O^)/

Cố tổng thật cẩn thận rút tờ giấy kia ra… Cái đờ mờ đúng thiệt vậy luôn à!!!!

Anh nhất thời có chút dở khóc dở cười, nhưng lúc này vợ vẫn quan trọng hơn!! Vì thế Cố Khải xoay người ôm Lưu Tiểu Niên từ trên bàn xuống, để cậu lên giường nhỏ trong phòng kế bên, lại dùng khăn nóng giúp cậu lau người, cuối cùng nhét vào ổ chăn mềm mại!

“Ngoan, mau mau ngủ đi.” Cố Khải hôn nhẹ má cậu, ngữ khí thực ôn nhu ôn nhu.

“Còn anh?” Cổ họng Lưu Tiểu Niên có chút khàn, hơn phân nửa khuôn mặt đều vùi vào chăn, chỉ chừa hai con mắt ở ngoài.

“Giường nhỏ quá hai người nằm không đủ.” Cố Khải kéo chăn xuống một chút, “Anh ở sofa bên ngoài, có gì cứ gọi anh.”

“Ân.” Lưu Tiểu Niên gật gật đầu, cảm thấy mệt chết đi được, mí mắt cũng trở nên nặng nề…

Chờ sau khi vợ đáng yêu của mình chìm vào giấc ngủ, Cố tổng mới rón rén rời phòng, bắt đầu nghiên cứu một đống… bùi nhùi kia!

Một cuốn văn kiện màu xanh đang mở trên bàn, bên trong ngoại trừ bảy tám tờ văn kiện bị vợ mình vò nát còn có bản viết tay của mình bị… cái ứa ừa ưa làm nhòe đến mức đọc không ra chữ!

Ôi đệt, đây cũng quá d*m đãng a! Cố Khải nhanh chóng lấy khăn giấy ra lau, còn phải đi thu thập rồi ghép từng miếng từng miếng giấy bị rách lại, cảm giác giống như mình đang trùng tu tượng cổ!

Văn kiện này là tư liệu hôm qua luật sư đưa tới, toàn bộ là về công ty đối thủ có ý định ăn cắp bí mật của Cố thị, bằng chứng nhiễu loạn trật tự thị trường, đa số là không có bản thứ hai. Hôm qua lúc luật sư đưa tới, ngàn dặn vạn dò tuyệt đối không được để rơi vào tay người khác! Nhưng vì văn phòng Cố tổng luôn khóa bằng mật khẩu, nên anh cũng không bỏ tài liệu vào tủ sắt… Vì thế mới có hoàn cảnh này!

Đúng là hồng nhan họa thủy a… Cố tổng vừa ngồi dán vừa cảm khái. Trên bàn nhiều văn kiện như vậy xé cái khác không xé lại xé trúng ngay bản này, còn rách tơi tả như vậy nữa, cái này ra tòa trị giá mấy trăm gần một vạn tệ lận đó!! So với trong tiểu thuyết mà nói, vì để lấy lòng nữ chính, nam chính cố ý thuê máy bay riêng ra đảo nghỉ phép, sau đó là một đêm xuân trong phòng tổng tài gì đó rất táo bạo a! Còn bàn tay nhỏ bé của vợ mình chỉ nhẹ nhàng xé một cái, liền mất đứt một đống biệt thự xa hoa!

Đem văn kiện vá chằng vá chịt cẩn thận cất vào túi tài liệu, Cố Khải buồn rầu xoa bóp giữa hai chân mày, chỉ còn cách ngày mai mời luật sư tới đây nhìn xem như này có còn làm vật chứng được nữa không thôi.

Đồng hồ trên tường ngắn gọn phát ra tiếng chuông báo một chút, Cố Khải ngẩng đầu lên nhìn thời gian, phát hiện bây giờ đã là bốn giờ sáng rồi, như anh vẫn chưa thấy buồn ngủ, nhịn không được lại trở về bên cạnh giường vợ!!!

Lưu Tiểu Niên ngủ cũng thật biết cách, đại khái là ở đâu cũng không thoải mái, cho nên cả người úp sấp trên giường, ngủ thật say sưa.

Thật sự rất thích em ấy như vậy a… khóe miệng Cố Khải giương lên, ánh mắt lấp lánh nhìn cậu. Về Trầm Hiên của trước kia, mình vĩnh viễn cũng sẽ không nói cho em ấy biết. Như bây giờ là tốt lắm rồi, cần gì phải dùng quá khứ đau khổ kia kích thích em ấy chứ? Mười mấy năm thiếu hơi ấm gia đình kia, mình sẽ dùng toàn bộ thời gian sau này bù đắp gấp đôi cho em ấy.

Bên ngoài phòng lá thu rơi xào xạc, cửa sổ bị gió thổi kêu lạch cạch, Lưu Tiểu Niên đại khái là cảm thấy hơi lạnh, nhíu mày rúc vào trong chăn, tay lại nắm lấy ống tay áo người bên cạnh.

Cố Khải quay lưng về phía cửa sổ thay cậu chắn bớt gió lạnh.

Chín giờ rưỡi công ty làm việc, sáng sớm hôm sau đúng chín giờ hai mươi Cố Khải gọi cậu dậy.

“Khó chịu.” Lưu Tiểu Niên hai má có chút hồng.

Cố Khải lấy tay sờ thử, cảm thấy vợ có chút sốt.

Cũng phải a… bàn làm việc lạnh như vậy mà! Cố tổng cảm thấy mình rất cầm thú!

“Anh đưa em về nhà nghỉ ngơi.” Cố Khải nâng cậu dậy, mặc quần áo được một nửa mới phát hiện áo sơ mi hôm qua đã bị mình xé nát!… Chất lượng thiệt kém! Cố tổng yên lặng trốn tránh trách nhiệm một chút, sau đó miễn cưỡng mặc bộ đồ duy nhấy của mình cho cậu. Tuy rằng nhìn sao cũng không thích hợp… Chính xác mà nói thì một chút cũng không thích hợp, nhưng nếu đi thang máy riêng tới bãi đỗ xe chắc không ai phát hiện đâu ha!

Lần đầu tiên trong đời Cố tổng cảm thấy ở công ty mà cũng chột dạ! Mới vừa ôm vợ đứng lên, đột nhiên vang lên một trận tiếng gõ cửa!!!

Cái đệt! Cố Khải hoảng sợ suýt làm rơi vợ xuống đất! Nhưng hên là anh hoàn hảo hold được!

“Ai a?” Cố Khải áp lực rít gào, quyết định sẽ tìm cơ hội đì chết thằng nhãi này!

“Cố tổng, là tôi, hôm nay báo Tạp chí tuổi hường có đưa một tin, bây giờ ngoài cửa đang tụ tập một đám phóng viên, ngài tốt nhất nên ra xử lý một chút.” Thư ký âm thanh thực khẩn trương.

Tự nhiên đâu ra nhiều thiêu thân vậy chớ! Cố Khải trong lòng bốc hỏa, đành phải tạm thời để Lưu Tiểu Niên lại trên giường, “Ngoan, chờ anh một chút.”

“Ân.” Lưu Tiểu Niên thật biết điều gật đầu, “Anh làm việc đi.”

Cmn vợ thiệt moe! Cố tổng thật muốn đem cậu chạy vội đến bệnh viện, nhưng mà đm phóng viên đang canh cửa bên ngoài a!!!! Anh đành phải gọi cho Khương Đại Vệ lên đây, đóng cửa phòng nghỉ lại rồi trở về bàn làm việc, “Vào đi.”

Thư ký cầm mấy tờ báo tiến vào, tuy rằng mang giày cao gót, nhưng vẫn đi rất nhanh! Có thể nhận thấy cô rất khẩn trương! Đi theo đằng sau là giám đốc bên bộ phận quảng cáo cũng đang vô cùng khẩn trương!

Lần đầu tiên lên báo lá cải, Cố tổng liền bị cái tít dọa sợ Bất ngờ thiếu gia tập đoàn Cố thị là GAY?, nổi bật trên bìa là cổng nhà Cố gia thoáng mát rộng rãi. Mà ở công viên đối diện là hình ảnh ba mình đang đẩy vợ ngồi trên xe lăn tản bộ!

Nội dung bài báo cũng không khác đề mục bao nhiêu, chỉ là tỉ mỉ hơn chút đỉnh, ngoại trừ giấu danh tính thật của Lưu Tiểu Niên ra, còn lại có thể viết gì đều viết, thậm chí còn đặc biệt chen vào vài tình tiết hư cấu! Văn vẻ còn cố ý nhắc tới Cố ba ba cùng chàng trai trong hình trò chuyện rất vui vẻ, tình như phụ tử, hiển nhiên đã chấp nhận đoạn tình cảm này của hai người!

“Rốt cuột sao lại thế này?” Cố Khải sắc mặt thực đen. Mình cũng không cố ý giấu giếm tính hướng, tin đồn về quan hệ với Tiểu Niên trong công ty cũng có nghe, bây giờ đột nhiên bị truyền thông nhòm ngó, hiển nhiên là có người cố ý để lộ.

“Lúc trước tờ báo này có cho quản lí đến mời chúng ta thâm gia quảng cáo, nhưng vì thấy tiền lời quá thấp nên chúng tôi không chấp nhận. Sau đó hắn có đến đây vài lần, nhưng đều bị bảo vệ trực tiếp đuổi đi, có lẽ là có ý định trả thù.” Giám đốc bộ phận quảng cáo có chút không yên.

“Ngoài cửa có bao nhiêu phóng viên?” Cố Khải hỏi.

“Khoảng mười mấy, hầu hết các tờ báo địa phương đều đến đây, ngoại trừ báo tài chính và kinh tế còn có báo giải trí, còn có thêm vài tờ báo mạng.” Thư kí trả lời.

“Đuổi về hết đi, nói với họ ngày mốt tôi sẽ mở họp báo.” Cố Khải nói.

“Tôi cảm thấy chuyện này không cần làm lớn.” Giám đốc quảng cáo thật cẩn thận nói, “Thật ra chúng ta rất quen thuộc với giới truyền thông mà, chỉ cần bỏ một ít tiền, lại mời thêm vài tờ báo đưa tin, dư luận rất nhanh sẽ đảo ngược.”

“Tôi có chừng mực, đi đi.” Cố Khải phất tay, “Kêu Đại Vệ vào đây.”

Cố Khải ở công ty nổi danh là cố chấp, thư kí cùng giám đốc quảng cáo đành phải cáo từ, Khương Đại Vệ luôn đứng ngoài cửa đã nghe mọi chuyện, nhưng hắn lo lắng cho Lưu Tiểu Niên hơn.

“Có lái xe đi làm hay không?” Cố Khải hỏi.

“Có.” Khương Đại Vệ đi vào văn phòng, thuận tay đóng cửa lại.

“Tiểu Niên ở bên trong, em ấy bị sốt rồi.” Cố Khải đứng lên, “Giúp tôi đưa em ấy về nhà đi.”

“…Được.”Khương tổ trưởng ở trong lòng cảm khái một chút mần ăn trong văn phòng gì gì đó khẩu vị nặng ghê hén!

Trước khi Khương Đại Vệ ra khỏi bãi đỗ xe, Cố Khải đã lấy xe mình ra khỏi công ty. Tuy rất quen thuộc với mấy người bên truyền thông nhưng khó tránh khỏi người bụng dạ khó lường, nếu bọn họ nhìn thấy Lưu Tiểu Niên đang mê man, không biết lại đưa tin kinh khủng gì nữa đây!

Lưu Tiểu Niên mặc áo khoác của Cố Khải, ngồi trên xe rất thống khổ.

Đau đầu quá a!!!!!!!!!! Nơi đó càng đau hơn!!!!!!!!!!!!!!!!!

Cố ba ba cùng Cố Hi cũng thấy bài báo, bọn họ vừa cảm khái truyền thông gì đó thật không biết nể tình, vừa sốt ruột chờ Lưu Tiểu Niên trở về! Tiếng chuông cửa vừa vang lên nửa tiếng đệ đệ đã vọt cái vèo ra mở cửa!

“Tôi đã về.” Lưu Tiểu Niên sắc mặt tái nhợt.

Cố Hi chạy nhanh qua đỡ lấy tẩu tử mình, trong lòng thầm trách cứ anh trai cầm thú một chút. Cố ba ba cũng khập khiễng đi tới, cảm ơn Khương Đại Vệ một chút!

“Tôi về công ty trước.” Khương tổ trưởng tạm biệt sau đó trở vào xe, cảm thấy mình rất giống FBI! Xuyên vào phim ảnh làm đặc công, hộ tống nương nương về thành gì đó…

Lưu Tiểu Niên hiển nhiên còn không biết chuyện gì xảy ra, uống thuốc xong liền tiếp tục ngủ. Đệ đệ cùng ba tiếp tục coi báo trong phòng khách, theo dõi tình hình báo chí!

“Phóng viên này nhất định là độc giả của Tiểu Niên.” Đệ đệ vừa cắn hạt dưa vừa phân tích, “Nếu đem nhân vật chính đổi thành con gái, sẽ lập tức trở thành chuyện cũ rích giữa tổng tài và nữ chính bình phàm a!!”

“Tờ báo này lúc đầu gọi là Mỗi ngày một tin của sao, mấy chục năm trước từng đưa tin lá cải của ba với Marilyn Monroe đó!” Ba ba giận, “Không nghĩ tới qua lâu như vậy bọn họ lại theo dõi con của ba! Quả thực cái gì có thể nhịn nhưng nhục thì không thể!”

“Cho nên ba định tìm họ liều mạng sao?” Đệ đệ hưng phấn nhìn ba mình!

“Mày muốn ba mày có thêm phốt mới à?” Cố ba ba trừng con trai nhỏ!!

“…” Người ta chỉ muốn xem náo nhiệt thôi mà! Đệ đệ ủy khuất nghĩ.

“Phóng viên viết bài còn chưa tính, nhưng tên phóng viên ảnh này nên bị bắt!” Cố ba ba chỉ chỉ vào bài báo, “Đm dám chụp ba như bị tàn tật!”

“Ba lúc đó vốn là người tàn tật mà.” Đệ đệ than thở.

“Mày dám cãi!” Cố ba ba giận dữ, “Mày là con tao hay con của thằng phóng viên đó hửm?”

“Đương nhiên là ba!!!!!” Đệ đệ bỗng nhiên cảm thấy tên phóng viên kia cực kì đáng khinh! Cho nên kiên định lựa chọn ba mình!

“Này nghe còn tạm được.” Ba ba vươn tay lấy quả hạch trong chén, “Lên mạng xem phản ứng của mọi người chút đi”

Đệ đệ đỡ ba mình thong thả lên lầu, nghĩ thầm đm ba mình thiệt fashion a…

Tuy rằng Cố tổng tuổi trẻ anh tuấn, nhưng cũng không phải minh tinh, thời điểm đưa tin lại là buổi sáng, cho nên lượng cmt không tính là nhiều, ngẫu nhiên có mấy người đề cập linh tinh, cũng rất nhanh liền chìm xuống.

“Căn bản cũng không lớn chuyện.” Đệ đệ nhẹ nhàng thở ra.

“Trước sóng thần biển thường rất lặng.” Cố ba ba nói một câu tràn đầy triết lý!

Đệ đệ thành công ngáp dài một cái.

…Cmn! Cố ba ba cảm thấy con trai mình đặc biệt phiền!

Bởi vì phải xử lí văn kiện bị Lưu Tiểu Niên vò nát, còn phải xử lí mấy vụ bát quái hôm nay, cho nên hôm nay Cố Khải về trễ, thậm chí bữa tối cũng là ăn cơm hộp trong công ty.

“Anh hai về rồi!” Đệ đệ đang cùng b aba xem tv.

“Tiểu Niên đâu?” Cố tổng mở miệng liền hỏi vợ mình!

“Đang ngủ trên lầu, yên tâm đi, cậu ấy không biết chuyện báo chí đâu. Sáng nay đã mời bác sĩ xem qua, đã kê đơn uống thuốc, buổi chiều lại bị ba quấn quýt chơi cờ nhảy, phỏng chừng bây giờ đã ngủ rồi.” Đệ đệ rất biết điều chi tiết báo cáo.

Cố tổng lên lầu mở cửa, liền nhìn thấy Lưu Tiểu Niên nằm sấp trên giường đọc sách.

“Anh về rồi.” Nghe được động tĩnh đằng sau, Lưu Tiểu Niên quay đầu nhìn anh.

“Sao không nghỉ ngơi?” Cố Khải ngồi xổm bên giường, hôn trán cậu một cái.

Dù tối hôm qua hai người vừa mới thân mật xong, Lưu Tiểu Niên vẫn thấy ngượng ngùng, cái tai đỏ lên!

“Hồi sáng Tiểu Hi gọi nói em phát sốt, nhưng mà anh bận nên không về được.” Cố Khải nhìn cậu, “Không giận chứ?”

“Sẽ không.” Lưu Tiểu Niên bật cười, “Em cũng không phải con gái mười lăm mười sáu tuổi.”

“Ngoan.” Cố Khải cất sách đi, giúp cậu chỉnh gối đầu, “Nghỉ ngơi đi, anh ngủ với em.”

“Còn sớm, mới hơn chín giờ.” Lưu Tiểu Niên nhìn đông hồ treo tường — di động của cậu bị đệ đệ tịch thu, với lí do là sợ cậu chơi game không ngủ được, nhưng thực ra là sợ cậu lên mạng thấy tin lá cải!

“Bị sốt thì nên uống nhiều nước, ngủ nhiều giấc.” Cố Khải nằm bên cạnh cậu, nhẹ nhàng đem người kéo vào lòng.

Hai người lúc này cảm giác không giống trước đây a. Lưu Tiểu Niên ngốc hồ hồ nghĩ, thì ra sau khi làm loại chuyện kia thì thật sự trở nên thân mật hơn! Chóp mũi truyền đến mùi nước hoa dễ chịu, hơn nữa thuốc cảm có thành phần an thần, không lâu sau cậu liền chìm vào giấc ngủ.

Cố Khải hôn hôn mặt cậu, đứng dậy ra phòng khách.

“Anh tính lo vụ này sao đây?” Đệ đệ nhào qua hỏi anh trai.

“Làm sao là làm sao?” Ca ca ngồi trên sofa, tùy tay bốc hạt dẻ cười.

“Người đưa tin này a, rõ ràng là muốn chỉnh anh, sẽ không chịu đựng như vậy chứ?” Đệ đệ trừng to mắt.

Cố Khải cười cười không nói gì.

“Nếu không biết nên làm gì thì ba có thể chỉ cho con vài phương pháp.” Cố ba ba thực uy nghiêm.

“Hôm nay chủ biên của bọn họ đã hẹn với con, mở miệng đòi kí hợp đồng quảng cáo ba năm, bị con đuổi về.” Cố Khải rót nước.

“Lỗ mãng!” Cố ba ba chỉ trích anh.

“Sau đó vị chủ biên kia liền nói cho con nghe một chút, Cố lão gia lúc còn trẻ đã xử lý chuyện xấu của mình như nào.” Cố Khải cười như không cười nhìn ba mình, “Một số tiền thật lớn, chả trách tại sao năm đó mẹ luôn buồn bực.”

“Kia làm gì còn cách nào, bà ấy thà tin tưởng báo chí chứ không tin ba, ba chỉ còn cách ít rủi ro nhất, áp chế báo chí thôi.” Cố ba ba bị con mình nhìn rất không tự nhiên.

“Loại báo chí hạng ba này đừng hòng uy hiếp được con.”Cố Khải khinh thường.

“Vậy con tính làm sao?” Cố ba ba hỏi.

“Thừa nhận a, vốn dĩ chính là sự thật, sao lại không thừa nhận?” Cố Khải thực bình thản.

Đệ đệ sùng bái nhìn anh mình, đm thiệt ngầu a!!!!!!!

“Thừa nhận?” Cố ba ba có chút đau đầu, “Rõ ràng là có thể áp chế được, con cũng không phải ngôi sao giải trí, sao lại muốn dây dưa với truyền thông làm gì?”

“Con và ba năm đó không giống nhau.” Cố Khải ngồi bên cạnh ba mình, “Năm đó ba vốn dĩ không làm ra việc gì, là do nhà báo tự bịa đặt đưa tin, cho nên áp chế rất đơn giản nhưng bây giờ con và Tiểu Niên thật sự bên nhau, giấu diếm được lần này không chắc sẽ được lần sau. Cũng không thể cả đời đều lén lút, còn không bằng thừa dịp này công khai, tránh cho lần sau lại có chuyện.”

“Nói rất đúng!!!!!!!!!” Đệ đệ liều mạng vỗ tay.

“Mày im lặng một chút cho tao!” Cố ba ba bị cậu làm phiền!

“Yên tâm đi.” Cố Khải nắm bả vai ba mình.

“Nếu bọn họ biết được tính hướng của con, có thể tạo ảnh hưởng tới công ty không?” Cố ba ba nhíu mày.

Đệ đệ chống má thở dài, “Ba quả nhiên là… bên trong cổ hủ bề ngoài fashion.” Mấy nhà báo kia cũng tại không tìm thấy yếu điểm nên mới bám vào mấy cái tính hướng này nọ thôi! Bây giờ ngay cả mấy người trong showbiz còn dám come out, huống chi là người bình thường?

“Có ý gì?” Cố ba ba trừng cậu.

“Ba biết trong web tiểu thuyết của anh hai, nổi nhất là cái gì không?” Đệ đệ hỏi.

“Ngôn tình?” Ba ba nhớ lại hồi trẻ có coi qua tiểu thuyết.

“Sai! Là đam mỹ!” Đệ đệ kiên định trả lời.

Đệt! Ba ba trong lòng dựng thẳng ngón giữa một chút, bởi vì ổng không biết đam mỹ là cái gì! Nhưng mà ngại hỏi!

Vì để ba mình an tâm, đệ đệ mở một trang web, đưa tới trước mặt ba mình, “Chọn đại một diễn đàn đi.”

“Làm gì?” Tuy rằng ba ba có chút nghi hoặc nhưng vẫn chọn một cái.

Đệ đệ đăng kí sau đó liền post bài — Tin hot! Tổng tài của chúng tôi cùng nam thư kí nhỏ của hắn đang hẹn hò a a a a! Lăn lộn – ing!

Ca ca không nói gì đi uống nước.

“Ba đoán mọi người sẽ phản ứng như nào?” đệ đệ hỏi ba mình.

Ba ba cảm thấy chắc là trách cứ linh tinh gì đó.

Sau đó đệ đệ F5 một cái.

— Đờ mờ! Cầu link full hd không che! Post bài mà không kèm link là đồ xấu xa!

— Mấy bài post như này phiền muốn chết, giám đốc công ty của tui là một ông hơn năm mươi hói đầu hoàn toàn không thể YY được a huhuhu!

— Giám đốc cùng trợ lý gì đó là thích nhất!

— Cầu hình chụp! Cầu tên công ty! Cầu thông báo tuyển dụng! Cầu trực tiếp JQ!

Ba ba thật sự cảm thấy mình già rồi.

Đệ đệ tiếp tục up — Giám của tụi tui còn rất trẻ cũng rất đẹp trai a! Thư kí nhỏ gì đó rất moe, mềm mềm mại mại giống như thỏ con! Mỗi ngày đều ngoan ngoãn ngồi ở văn phòng mang dép lê bông xù ăn đồ ăn vặt! Chờ sau khi tan tầm thì cùng nhau về nhà!!!

Ba ba trừng to mắt, cmn miêu tả kiểu này quá khoa học viễn tưởng a! Hơn nữa làm gì có thư kí nào như vậy a! Còn mang dép lê ăn đồ ăn vặt nữa chứ! Rõ ràng rất thiểu năng a! Cái này nhất định sẽ có người nói đệ đệ vô căn cứ!

— Ngao ngao ngao ngao tim tui rụng rồi nè! Sao có thể moe vậy chứ!

— Cầu nựng khuôn mặt của thư kí nhỏ nhắn!

— Cầu nựng mặt +10086!

— Chủ thớt chính là đang khoe! Cầu địa chỉ IP! Tui nhất định truy ra tận nhà!

Ba ba đỡ trán, nháy mắt thấy mình già thêm mấy chục tuổi.

“Cho nên mới nói sẽ không có việc gì đâu.” Đệ đệ đưa máy tính cho ba, “Không thì bây giờ ba search tên anh hai thử xem?”

HẾT CHƯƠNG 63

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here