Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 66

0
81

Bởi vì hôm qua Lục Triển Vũ đến thăm bị ô long gián đoạn, cho nên Lục Triển Phong hẹn hắn lần nữa, buổi chiều gặp nhau ở một quán café gần nhà.

“Đi gặp em sinh đôi hả.” Cố Hi ngồi bên giường, bên trong đôi mắt sáng long lanh!

“Không cho em đi!” Lục bác sĩ biết rõ ý đồ của cậu, một hơi cự tuyệt.

“…” Cố Hi chưa từ bỏ ý định, “Em ít ra cũng nên xin lỗi một chút mà!”

“Để lần khác đi.” Lục Triển Phong vỗ vỗ đầu cậu, “Ngoan.”

Cố Hi nằm úp sấp trên giường, ai oán thở dài, người giống ảnh như đúc… thật sự rất muốn gặp thử a!!

Lục Triển Phong trong lòng buồn cười, nhưng vẫn không mềm lòng. Triển Vũ tính tình bá đạo lại quan hệ không tốt với người nhà, lần này đột nhiên tìm tới mình, không chừng lại có xung đột, dẫn em ấy đi thật sự không thích hợp.

Vì thế Cố Hi đành phải ánh mắt chăm chú nhìn chồng mình ra cửa… Nhưng đệ đệ là ai chứ, đệ đệ là tiểu tươi mát lòng hiếu kì đặc biệt mãnh liệt đó! Vì thế cậu hưng phấn đổi giày, rón ra rón rén theo dõi!

Đờ mờ thiệt giống trong phim điệp viên a!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Đặc biệt kích thích!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Quả thực không gì sánh được!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Quán café thực yên tĩnh, Lục Triển Vũ ngồi cạnh cửa sổ, đang buồn chán xem tạp chí.

“Thật có lỗi, đến trễ năm phút.” Lục Triển Phong ngồi đối diện hắn.

“Không sao, Lục đại chủ nhiệm trăm công nghìn việc, có thời gian đến gặp tôi thực vinh hạnh.” Lục Triển Vũ để tạp chí lên bàn, khẩu khí rõ ràng không tốt.

Cố Hi ngồi cách đó hơi xa, cho nên rất khẩn trương, bởi vì không nghe được cái gì hết trơn! Nhưng mà… người kia rất giống chồng mình a! Đệ đệ cảm khái hàng nghìn hàng vạn!

“Tìm anh có chuyện gì không?” Lục Triển Phong hỏi.

“Tôi sẽ không về căn nhà đó đâu, anh chết tâm đi, cũng đừng tìm Sở Sở nữa.” Lục Triển Vũ thực lạnh lùng.

“Gần đây sức khỏe của mẹ không tốt, em không thể thử tha thứ cho bà ấy sao?” Lục Triển Phong thở dài.

“Tôi không có người mẹ như bà ấy!” Lục Triển Vũ không kiên nhẫn.

“Em đừng quá đáng!” Lục Triển Phong rõ ràng đang áp chế tức giận.

“Còn đi tìm Sở Sở nữa đừng trách tôi không nể mặt anh.” Lục Triển Vũ đứng dậy muốn chạy, lại bị Lục Triển Phong túm trở về, “Dù thế nào em cũng là con trai của bà!”

“Cho nên có thể để bà tùy ý nhục mạ sao?” Giọng Lục Triển Vũ rất lớn khiến mọi người chung quanh đều ghé mắt nhìn.

Sắp, sắp đánh nhau? Đệ đệ hoảng sợ, đeo kính râm xông tới! Đúng vậy, đệ đệ vì muốn ngụy trang nên dù ngồi trong phòng máy lạnh cũng đội nón đeo kính râm!

Nhưng đeo kính râm thì cậu không thấy rõ a! Vì thế lúc sắp chạy tới nơi thì không cẩn thận vấp bậc thang, nhào cái bẹp vào lồng ngực Lục Triển Vũ!

Lục Triển Phong hoảng sợ, “Tiểu Hi?”

“Lại là cậu?” Lục Triển Vũ liếc mắt một cái liền nhận ra đệ đệ! Đại khái là tối hôm qua thật sự rất kinh khủng, cho nên hắn theo bản năng ném cậu qua cho Lục Triển Phong!

Làm người ta hết hồn hà! Đệ đệ thực ảo não! Cậu tận lực khí chất nhìn Lục Triển Vũ, “Thật xin lỗi, cám ơn anh vừa nãy tiếp được em.”

Lục Triển Vũ thực không biết nói gì nhìn cậu, sớm biết là cậu thì hồi nãy tôi đã né ra rồi…

“Nhưng mà thiệt là trùng hợp đó nha!” Đệ đệ diễn rất sâu, “Không ngờ tới đây tản bộ lại có thể gặp được hai người!”

“Tôi đi trước.” Lục Triển Vũ cầm áo khoác.

“Chào anh, em tên là Cố Hi!” Đệ đệ nhiệt tình vươn tay với hắn.

Lục Triển Vũ không thèm liếc mắt một cái, quay đầu bước đi.

Sao lại không nhiệt tình vậy chứ! Đệ đệ thực mất hứng! Cậu xông lên giữ chặt hắn, “Buổi tối cùng nhau ăn cơm nha?”

Lục Triển Phong đau đầu.

“Cảm ơn, không cần.” Lục Triển Vũ tiếp tục đi.

“Chúng ta đi ăn lẩu bò cay nóng đi!” Đệ đệ bám lấy cánh tay hắn, “Phi thường phi thường ngon đó nga!”

“Tôi không thích thịt bò.” Lục Triển Vũ dùng sức né cậu.

“Nhưng mà em có hứng thú với anh!!” Đệ đệ nói ra lời kinh người.

Lục Triển Vũ: …

“Em là bạn trai của anh trai anh.” Đệ đệ xấu hổ vạn phần.

Lục Triển Vũ vốn đã sớm biết tính hướng của Lục Triển Phong, cho nên cũng không quá ngạc nhiên — hắn chỉ là không hiểu tại sao anh mình chọn tới chọn lui cuối cùng lại chọn ngay đứa thần kinh này.

“Mẹ tôi sẽ không chịu cậu đâu.” Lục Triển Vũ thực lạnh lùng.

“Tại sao chứ?” Đệ đệ mở to hai mắt.

“Bà ấy thích tính tình nhu thuận, tốt nhất là phải xuất thân giàu có, mang theo một núi vàng làm của hồi môn.” Lục Triển Vũ cười lạnh.

“Thì chính là em đó!!!!!!!” Đệ đệ kinh hỉ vạn phần!

Lục Triển Vũ càng xác định anh mình chọn trúng tên tâm thần, đẩy cửa đi ra khỏi quán café.

Nhưng mà đệ đệ rất cố chấp, vẫn luôn đi bên cạnh hắn không chịu đi.

Lục Triển Phong dở khóc dở cười, trả tiền xong liền theo ra ngoài.

“Triển Vũ.” Kiều Sở vẫn luôn đứng canh ngoài tiệm đi tới.

“Sao em lại tới đây?” Nhìn thấy bạn gái mình, thần sắc Lục Triển Vũ hòa hoãn không ít.

“Em sợ anh lại đánh nhau với anh Triển Phong.” Kiều Sở bất đắc dĩ.

Đệ đệ dùng ánh mắt nhiệt liệt nhìn nàng!!!!!!!!!!

“Cố Hi?” Kiều Sở giật mình.

“Cô biết tôi à?” Đệ đệ rất bất ngờ!

“Tháng trước anh vừa tới trường của em giảng về nghệ thuật!” Kiều Sở kinh hỉ vạn phần!

Đm?! Trên đường gặp được fan gì đó… Đệ đệ nhanh chóng khôi phục khí chất tiểu tươi mát, “Xin chào bạn học.”

“Hai người biết nhau sao?” Kiều Sở hỏi Lục Triển Vũ.

“Không biết!” Lục Triển Vũ ngữ khí lãnh đạm.

“Tôi quen biết anh trai ảnh.” Đệ đệ xấu hổ mà lại rụt rè mở miệng.

“Tối nay mọi người cùng nhau ăn cơm đi?!” Kiều Sở nhiệt tình mời.

Lục Triển Vũ nhíu mày, vừa chuẩn bị cự tuyệt, Cố Hi đã đáp ứng một hơi, “Thật tốt, có thể mời luôn Triển Phong không?”

“Đương nhiên!” Kiều Sở thực hưng phấn, “Em mời!”

“Đừng làm rộn, sao có thể để một cô gái đãi được.” Lục Triển Phong cười cười, “Để anh đặt bàn, mọi người cùng nhau đi.”

“Tối nay tôi có việc.” Lục Triển Vũ tính tình rất bướng bỉnh.

“Vậy anh khỏi đi, ba người tụi em đi là được rồi.” Kiều Sở càng bướng hơn.

Lục Triển Vũ: …

Đệ đệ thầm giơ ngón cái với nàng một chút, làm tốt lắm!!!!!!!!!!!!!!!

Sau khi gọi điện đặt bàn xong, Kiều Sở cùng Lục Triển Vũ xuống bãi đỗ xe dưới hầm, đệ đệ nhìn bọn họ rời đi rồi mới quay sang nhìn chồng ôn nhu của mình.

“Không tệ a, còn dám lén theo dõi anh.” Lục Triển Phong nắm mặt cậu.

“… Thật sự là tình cờ đó!!!!!!” Khuôn mặt đệ đệ bị nhéo biến dạng!

“Giả vờ.” Lục Triển Phong bật cười, “Lần sau còn như vậy, xem anh xử lí em thế nào.”

Đệ đệ cố gắng biện giải, “Chính em giúp anh hẹn hắn cùng nhau ăn cơm!”

“Cho nên?” Lục Triển Phong nắm bờ vai của cậu.

“Nói cho em biết rốt cuộc hai người xảy ra chuyện gì đi?” Đệ đệ nhu thuận yêu cầu trọng điểm!

“Chuyện xưa rất dài, cũng rất chán nga.” Lục Triển Phong mở cửa xe.

“Chọn trọng điểm!” Đệ đệ cảm thấy nếu nghe chuyện xưa quá dài mình sẽ ngủ cmn luôn quá!

“Bọn anh từ nhỏ không có ba, mẹ anh cũng không tái giá, bà ấy nuôi dưỡng hai anh em lớn lên không dễ chút nào, Triển Vũ lại rất bướng bỉnh.” Lục Triển Phong khởi động xe, “Cách giáo d*c của mẹ anh cũng có vấn đề, thường xuyên đánh nó lại lấy anh ra so sánh, năm này qua tháng nọ, quan hệ giữa hai mẹ con dần trở nên tồi tệ. Ba năm trước nó bắt đầu kết giao với Sở Sở, mẹ anh vốn dĩ rất vui, nhưng sau đó lại biết được ba mẹ Sở Sở chết vì nghiện thuốc, điều kiện gia đình cũng rất kém cỏi, nên đã sống chết không đồng ý, thậm chí còn làm lớn chuyện.”

“Trách không được.” Cố Hi cảm thấy trong lòng có chút chua xót!

“Cho nên Triển Vũ trong cơn nóng giận đã bỏ nhà ra đi, còn tuyên bố vĩnh viễn không về.” Lục Triển Phong thở dài, “Đã ba năm rồi, mẹ càng lúc càng lớn tuổi, cũng ngày càng nhớ đến nó, nó thì vẫn luôn nhớ mãi lời mắng của mẹ năm đó, bất luận thế nào cũng không buông xuống được.”

“Anh cũng đừng quá lo lắng a.” Cố Hi nhìn anh, “Dù sao cũng là mẹ con ruột thịt, quan hệ huyết thống vĩnh viễn cũng không biến mất được.”

Lục Triển Phong gật gật đầu, “Cám ơn em.”

Cố Hi dựa vào ghế, nghĩ thầm đờ mờ mẹ chồng thực hung hãn mà…

Nhưng mà mình không dễ dàng buông tay đâu! Đệ đệ kiêu ngạo ưỡn ưỡn bộ ngực nhỏ! Bởi vì mình là một tiểu tươi mát vừa kiên cường vừa dũng cảm a!

Mà ở tổ trò chơi Phấn hồng manh manh thủy tinh tâm, Lạc Vi Nhã đang cầm bình tưới hoa , đột nhiên kinh ngạc kêu lên, “Xe của Hồ tổng kìa?”

“Phụt!” Lâm Bình Bình một hơi phun nước, chạy đến bên cửa sổ nhìn, quả nhiên thấy được chiếc xe lớn quen thuộc! Cùng nam nhân tà mị quen thuộc!

“Thật là cảm động a!” Đào Nhạc Nhạc lệ nóng doanh tròng!

“Cảm em gái cậu!” Lâm Bình Bình gõ đầu hắn một cái, hấp tấp chạy như điên xuống lầu, “Tại sao anh tới đây?”

“Đón em tan tầm a.” Hồ Vân Phi ôm cậu.

“Đang ở công ty đóóóóóóó!!!!!” Lâm Bình Bình hoảng sợ, dùng sức né hắn ra! Oa oa oa lỡ bị đồng nghiệp nhìn thấy thì sao!

“Lên xe rồi nói.” Hồ Vân Phi mở cửa xe.

“Tôi còn đang trong giờ làm.” Lâm Bình Bình cường điệu.

“Đếm tới ba, bằng không ông đây cưỡng hôn em, một”

Lâm Bình Bình “rẹt” một phát xông vào cửa xe!!!! Đặc biệt lả lướt nhanh chóng!

Vậy còn tạm được. Hồ tổng thực vừa lòng, ngồi ở ghế lái đằng trước hung hăng ôm hôn một phen!

“Anh rốt cuộc muốn làm gì vậy.” Lâm Bình Bình cảm thấy mình sắp khóc tới nơi, “Tối hôm qua đã nói sẽ để tôi an ổn đi làm mà.”

“Anh cũng đâu định cướp em về đâu.” Hồ Vân Phi bật cười, “Thật sự chỉ là muốn tới đón em, kết quả trên đường không kẹt xe nên tới sớm thôi mà.”

“Tôi có thể tự về nhà, đón tôi làm gì.” Lâm Bình Bình than thở.

“Như vậy sao được, lỡ bị người khác chiếm tiện nghi thì biết làm sao.” Hồ Vân Phi ôm lấy cậu, “Dù sao anh chỉ còn được nghỉ nửa tháng thôi, về sau mỗi ngày đều sẽ đón em tan tầm.”

“Bác sĩ nói anh phải nghỉ ngơi nhiều.” Lâm Bình Bình bất đắc dĩ.

“Mặc kệ.” Hồ Vân Phi ôm sát cậu, “Trước khi chính thức theo đuổi được em, anh muốn dùng hết mọi cách đối xử với em thật tốt!”

“Sau khi theo đuổi được thì sao?” Lâm Bình Bình nhìn hắn.

“Đối xử với em tốt gấp bội.” Hồ Vân Phi hôn môi cậu một cái, “Hơn nữa em còn có đặc quyền nổi giận với anh!”

Lâm Bình Bình hỗn độn trong gió, cái cái này mà cũng là đặc quyền hả?!

“Đương nhiên tính!” Hồ Vân Phi chủ động giải thích, “Nếu bây giờ em nổi giận với anh, anh rất có thể sẽ nổi nóng!!”

“Hậu quả gì?” Tiểu Bạch Liên khiếp sợ hỏi.

“Thượng em!” Hồ tổng khí phách trả lời.

“Hu!” Tiểu Bạch Liên co rụt cổ lại.

“Nhưng nếu em đáp ứng ở bên cạnh anh, cho em tùy ý đánh anh đá anh.” Ngữ khí Hồ tổng hoàn hoãn lại.

Gạt người! Lâm Bình Bình dùng ánh mắt tỏ vẻ hoài nghi.

“Không tin thì thử một lần?” Hồ Vân Phi cầm tay cậu, hôn lên một cái.

“…Không!” Tiểu Bạch Liên vẫn cự tuyệt!

“Cân nhắc chút đi, không cần suy nghĩ đã nói không, cũng rất có thể làm anh nổi nóng đó!” Hồ tổng tà mị cười, “Em chắc chắn khẳng định như vậy?”

“Anh anh anh uy hiếp tôi!” Lâm Bình Bình khóc lóc kể lể.

“Cho nên sao?” Hồ Vân Phi đè ép cậu.

Tiểu Bạch Liên lệ rơi đầy mặt, quá bá đạo rồi a!

Hồ Vân Phi nắm tay trái của cậu qua, đeo một chiếc nhẫn vào ngón áp út.

Lâm Bình Bình nhất thời mở to hai mắt! Cái cái nồi gì đây!!

“Đếm tới ba, không gỡ ra coi như em đã đồng ý.” Hồ Vân Phi ngồi lại ghế, “Một, hai”

Lâm Bình Bình vừa giật tay lại, Hồ tổng liền bẻ bẻ nắm tay, khớp xương kêu lên rắc rắc, quanh thân lập tức dâng lên hàn khí!!!!

Hu! Tiểu Bạch Liên đành phải gãi gãi đầu.

“Ba!” Khóe miệng Hồ tổng giương lên, chồm qua hôn lên mắt cậu một cái, “Đếm xong rồi, chúc mừng em.”

Lâm Bình Bình hận không thể té xỉu.

“Đi làm tiếp đi, còn mười lăm phút nữa.” Hồ Vân Phi xoa xoa đầu cậu.

Lâm Bình Bình tâm tình thực phức tạp, nhẫn gì đó… Tới lúc về tới văn phòng vẫn còn ngây người.

“Thế nào?” Các đồng nghiệp trong phòng đồng loạt vểnh tai lên chuẩn bị nghe bát quái!!

“Không có gì.” Nhưng mà nhân vật chính của bát quái lại không chịu phối hợp, chỉ lo nằm dài trên bàn héo hề hề.

“A!!!!!!” Đào Nhạc Nhạc đột nhiên kêu to.

“Kêu cái quỷ gì!” Khương Đại Vệ bị hù hết hồn.

“Nhẫn!!!!!!!” Đào Nhạc Nhạc kích động vạn phần!

Lâm Bình Bình khẩn trương nắm chặt tay, nhắm cửa văn phòng chạy ra ngoài!

Đâu có dễ vậy hả cưng! Trong vòng ba giây yêu nghiệt đã bị nhóm hán tử trong phòng áp lên bàn! Ngay cả cánh tay cũng bị bẻ ra sau lưng.

“Cứu mạng a… Đau…” Lâm Bình Bình hữu khí vô lực.

“Đờ mờ! Là nhẫn thiệt nè chời!” Đào Nhạc Nhạc bốc tay trái của cậu lên, quả thực phải lệ nóng doanh tròng, “Không ngờ cậu mới đi xuống mười mấy phút thôi mà lúc về đã trở thành phụ nữ có chồng rồi!”

Mấy người còn lại trong văn phòng cũng đặc biệt sôi trào! Khương Đại Vệ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, “Ngay cả cầu hôn cũng không có mà cậu đã đáp ứng hắn rồi sao! Quá tùy tiện!”

“Nhẫn là tôi tự mua, dưới lầu bán năm đồng một cái.” Lâm Bình Bình còn đang hấp hối nói xạo.

“Cartier đó á á!!!!” Đào Nhạc Nhạc lấy ra mười đồng, “Tôi trả gấp đôi, bán cho tôi đi!!!”

“Tôi trả hai mươi!” Lạc Vi Nhã nhấc tay.

“Ba mươi!”

“Ba mươi lăm!”

“Năm mươi!”

“Đừng cãi cọ nữa!” Khương Đại Vệ hào khí vạn trượng, “Tôi trả một trăm!”

“Mọi người đang mua gì đó?” Cửa phòng làm việc đột nhiên vang lên tiếng trêu chọc.

Cái đm á á á!!!!!!!!! Tất cả mọi người chợt cảm thấy lạnh sống lưng, ‘soạt’ một phát về chỗ ngồi!!!

Khương tổ trưởng vẻ mặt tươi cười, “Hồ tổng anh tới rồi!”

Hu hu hu! Tiểu Bạch Liên quần áo không chỉnh từ trên bàn đứng lên.

Hồ Vân Phi nhướng mày.

Mẹ của ta ơi! Đào Nhạc Nhạc nhanh chóng chạy qua, ba chân bốn cẳng giúp Lâm Bình Bình chỉnh quần áo, “Cậu xem chỗ này nhăn hết rồi nè ha ha ha ha ha ha…”

“Hồi nãy mọi người đang làm gì đó?” Hồ Vân Phi đẩy Đào Nhạc Nhạc qua một bên, ngữ điệu ôn nhu cài cúc áo cho Lâm Bình Bình, ánh mắt lại quét qua mọi người.

“Gia! Tụi này chỉ đang giỡn thôi a!” Đào Nhạc Nhạc lệ rơi đầy mặt!

“Bọn tôi đang hâm mộ đó mà, Bình Bình quả nhiên rất có phúc!!!!!!!!!!!” Lạc Vi Nhã đập bàn!

“Đúng a!” Tiết tháo của Khương tổ trưởng hoàn toàn biến mất, “Cậu ấy quả nhiên là có tổ tiên tích đức, mộ phần xanh cỏ!!”

Lâm Bình Bình: các người còn dám dối trá hơn chút nữa không…

“Hâm mộ nên đè em ấy lên bàn?” Ánh mắt Hồ tổng khiến người khác rùng mình!

“Cứu mạng!!!!!” Đào Nhạc Nhạc bị hù cmnr! Mang nước mắt đầy mặt lăn ra sau lưng Khương tổ trưởng!

“Bọn tôi đang thay anh giáo huấn cậu ấy!!!” Khương tổ trưởng biểu tình vô cùng đau đớn, “Cậu ấy có thể gặp được Hồ tổng đã là ông trời ban phước rồi, lẽ ra phải mau chóng thu thập của hồi môn chuẩn bị đồ cưới, vội vàng theo anh về dinh mới đúng! Sao còn có thể lấy nhẫn của anh vậy chứ!!”

“Đúng vậy đúng vậy, rất là không nên!” Mọi người được nước hùa theo, kịch liệt gật đầu!

Lâm Bình Bình ( T o T ): Ê…

“Là vậy à.” Hồ tổng sờ sờ cằm, khóe miệng giương lên, “Tối nay mọi người cùng nhau ăn cơm đi?”

Ăn cơm?! Lập tức trong mắt mọi người tràn ngập mong đợi!!!

“Khách sạn Tài Phú, phòng 8888.” Hồ Vân Phi ôm chầm Lâm Bình Bình, “Tôi đãi!”

“Được!!!” Văn phòng lập tức biến thành một biển sung sướng! Đờ mờ Hồ tổng thiệt cấp lực đó nha!!!!!!

“…” Lâm Bình Bình dở khóc dở cười.

“Em xem, tất cả mọi người rất thích anh nga.” Hồ Vân Phi ghé vào tai cậu nói nhỏ, “Cho nên em cũng phải nhanh nhanh thích anh mới được.”

Lâm Bình Bình ngẩn người, ngẩng đầu nhìn hắn.

Hồ Vân Phi đáy mắt vẻ mặt thực ôn nhu.

Lâm Bình Bình cùng hắn nhìn nhau hai giây, đột nhiên bật cười.

“Cười cái gì?” Hồ Vân Phi hỏi.

Lâm Bình Bình lắc đầu, cảm thấy mình… hình như không sợ hắn như lúc trước nữa!

Khách sạn Tài Phú là địa bàn của Hồ tổng, cho nên tổ viên nhóm Phấn hồng manh manh thủy tinh tâm được đãi ngộ như quàng thượng! Mọi ngời nâng chén uống rượu cảm khái hàng nghìn hàng vạn, ngành chúng ta đúng là như có cây ngô đồng() a! Nương nương lần lượt xuất giá gì đó vô cùng cấp lực!

() Ngày xưa người ta hay nói cây ngô đồng là nơi phượng hoàng đậu, mang ý nghĩa may mắn, quý xờ tộc :3

“Anh đừng uống rượu a.” Lâm Bình Bình nhỏ tiếng nhắc nhở hắn.

“Yên tâm đi, anh tự biết chừng mực.” Hồ Vân Phi xoa đầu cậu, “Cùng mọi người ăn thoải mái đi, cứ ăn thật ngon, không cần để ý tới anh.”

Lâm Bình Bình múc một chén canh cá nhỏ, chậm rãi lọc xương. Từ góc độ của Hồ Vân Phi, vừa vặn có thể nhìn thấy cái tai tinh xảo cùng cái mũi thanh tú, còn có đôi môi cánh hoa mềm mại tươi mát mọng nước.

Sau đó Hồ tổng liền HIGH! Vì thế hắn giơ chén rượu lên quơ quơ, cùng Khương tổ trưởng trao đổi ánh mắt một chút!

“Bình Bình tôi mời cậu một ly!” Tổ trưởng quả nhiên rất cấp lực!

“Tôi?” Lâm Bình Bình hoảng sợ, đem chén canh cá đã lọc sạch xương tới trước mặt Hồ Vân Phi, nhanh tay giơ chén rượu lên.

“Cám ơn cậu đã làm việc vất vả!” Lý do của Khương Đại Vệ thực hợp lý!

Lâm Bình Bình đành phải ngoan ngoãn uống hết!

Những người còn lại cũng vô mời rượu giúp vui, tửu lượng Lâm Bình Bình vốn không cao, sau khi uống hết bảy tám chén liền thành công nằm dài trên bàn!

Vì thế Hồ tổng liền mang cậu rời khỏi, mọi người đều cắn nắm tay, kế tiếp phát sinh gì gì đó ấu ấu ấu ấu… Mười tám cộng gì đó thích nhứt!

“Chóng mặt.” Lâm Bình Bình được Hồ Vân Phi trực tiếp đưa lên phòng khách sạn, đèn còn chưa bật, hai người đã lăn lên giường!

“Ngoan, anh đi bật đèn.” Hồ Vân Phi định đứng lên.

“Không!!” Lâm Bình Bình buộc chặt cánh tay, ngay cả chân cũng vòng lên lưng hắn!

“Vội vã vậy sao?” Hồ Vân Phi vui vẻ.

“Sau này anh đừng làm tôi sợ nữa.” Lâm Bình Bình ủy khuất vạn phần.

“Là em không nghe lời trước a.” Hồ Vân Phi hôn trán cậu, “Ngoan, nói thật đi, có thích anh không?”

Lâm Bình Bình nhíu mày, không nói chuyện.

“Nói a.” Hồ tổng chưa từ bỏ ý định.

“Có một chút.” Lâm Bình Bình rốt cuộc mở miệng.

“Chỉ một chút thôi hả?” Hồ Vân Phi bất đắc dĩ, xoa mũi cậu.

“Vậy nhiều thêm một chút.” Lâm Bình Bình than thở.

Hồ Vân Phi bật cười ôm cậu vào lòng hôn hôn, sau đó thực vô sỉ hỏi, “Có thích cùng anh lên giường hay không?”

Lâm Bình Bình như đi vào cõi thần tiên, đang mơ thấy mình phiêu lưu trên biển!

“Anh hầu hạ em có thoải mái hông?” Hồ tổng tà mị cười.

“…Đói.” Biển rộng vô ngần, Lâm Bình Bình cảm thấy mình phiêu lưu đã ba ngày chưa ăn cơm rồi!

“Đói?” Trong mắt Hồ tổng tỏa sáng, “Muốn anh đút em không?”

“Nhỏ quá!!!!!!!!” Lâm Bình Bình biểu tình ghét bỏ, bởi vì cậu chỉ câu được một con tôm!

Nhỏ???!!!!!!!!!!!!!!!!!

Hồ tổng nắm cằm cậu lên cắn răng, “Lặp lại lần nữa thử xem!”

“Ân!” Lâm Bình Bình ngây ngô cười.

Thật sự là thiếu ngược a! Hồ tổng hít sâu một hơi, sau đó…

Cảnh xuân vô hạn, rất X rất XX.

Mà lúc này, đệ đệ đang nhu thuận vạn phần ăn tôm bóc vỏ! Kỳ thật cậu càng muốn ăn cua lớn ở giữa bàn! Nhưng cậu là mỹ thiếu niên hệ u buồn a! cho nên đành phải dùng đũa khí chất ăn tôm bóc vỏ!

“Không ngờ anh lại cùng anh Triển Phong bên nhau.” Kiều Sở sùng bái lại kích động, “Em siêu thích tranh của anh a!”

“Phải không?” Đệ đệ cười tươi mát như gió xuân, “Hẹn em hôm nào đi xem triển lãm tranh nhé.”

“Ân!!!!” Kiều Sở liều mạng gật đầu, hiển nhiên cảm thấy hứng thú cực độ!

Tương đối mà nói, Lục Triển Phong và Lục Triển Vũ dè dặt hơn, hai anh em hầu như không nói gì, chỉ yên lặng cúi đầu ăn cơm.

“Hai người sao lại không nói gì a?” Đệ đệ cảm thấy rất bất mãn, sao lại có anh em như vậy chứ! Mình và anh trai yêu dấu quan hệ rất tốt đó! Anh em ruột mà không nói lời nào với nhau là sao!

“Có gì để nói đâu.” Lục Triển Vũ ngữ khí lãnh đạm.

“Có rất nhiều chuyện này nọ để nói a!” Đệ đệ thực nghiêm túc, “Ví dụ như nói những chuyện trước đây của hai người, em dám khẳng định hai anh em đã từng cùng đi đánh nhau!”

“Thôi đi, trước đây ảnh chỉ biết học bài, đánh nhau đều là tôi đi.” Lục Triển Vũ khinh thường, “Hồi đó lúc ảnh học năm nhất bị đàn anh năm hai lấy gạch đập bị thương đầu, là tôi giúp ảnh báo thù đó.”

“Thiệt vậy á?” Đệ đệ kinh ngạc.

“Phải.” Lục Triển Phong gật đầu, “Từ nhỏ Triển Vũ đã rất tốt với anh.”

“Thôi đi, đều đã qua rồi.” Lục Triển Vũ có chút không kiên nhẫn.

“Có anh em thật tốt!” Đệ đệ cảm khái hàng nghìn hàng vạn, “Hơn nữa em dám chắc anh ấy sẽ không cướp tiền tiêu vặt của anh đâu!”

“Chính ảnh có, mắc gì phải cướp của tôi?” Lục Triển Vũ nhíu mày.

“Anh hai em không quan tâm cái này đâu!” Đệ đệ vừa rơi nước mắt vừa kể lịch sử đen tối, “Ảnh không chỉ cướp tiền tiêu vặt của em, còn cướp chocolate của em nữa!”

Kiều Sở giật mình, “Anh đang nói tổng tài của tập đoàn Cố thị sao? Là cái vị thường xuyên lên kênh tài chính và kinh tế kia đó hả?!”

Loại chênh lệch này… cũng quá lớn a!

HẾT CHƯƠNG 66

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here