Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 71

0
64

Vài ngày sau, Lục bác sĩ quả nhiên đi công tác! Để lại đệ đệ một mình lạnh lẽo tịch mịch, đành phải tạm thời về nhà.

Anh cậu đang ngồi trong phòng khách hút thuốc!

“Hôi muốn chết.” Đệ đệ vừa đổi giày vừa oán giận, “Sao hôm nay anh về sớm vậy?”

Ca ca không thèm để ý em trai mình, bởi vì anh cảm thấy vợ mình dạo này có gì đó sai sai!

Vốn nghe ẻm nói tìm được bạn cũ ở cô nhi viện còn cảm thấy cao hứng! Nhưng vì sao mỗi lần gọi điện đều phải nhắc tới Diệp Thanh kia mới được chứ! Này không khoa học! Ngày ngày ở cùng nam nhân khác! Một chút cũng không quan tâm cảm nhận của mình! Ca ca luống cuống dập tàn thuốc! Lại châm một điếu khác! Ánh mắt đặc biệt khí phách!

“Anh không sao chứ?” Đệ đệ sốt ruột.

“Em mau gọi cho Tiểu Niên, nói anh bệnh rồi!” Ca ca ra lệnh cho cậu.

“Sao lại lừa cậu ấy?” Đệ đệ khó hiểu.

“Bớt nói nhiều đi, làm theo lời anh!” Ca ca âm trầm lãnh khốc!

Đờ mờ dữ quá a! Đệ đệ bị dọa cmnr, đành phải ủy khuất trước nanh vuốt, run rẩy bấm điện thoại, thuận tiện mở loa ngoài!

“Alo, ai đấy?” Lưu Tiểu Niên mơ mơ màng màng, hiển nhiên còn chưa tỉnh ngủ.

Trong lòng Cố tổng mềm nhũn, âm thanh của vợ thiệt mềm mại quá đê!!

“Là em.” Đệ đệ nghiêm túc hắng giọng một phát, bắt đầu suy nghĩ tình tiết.

“Tiểu Hi?” Lưu Tiểu Niên ngáp một cái, bọc chăn nằm úp sấp trên giường, “Có chuyện gì không?”

“Anh em bệnh rồi!” Đệ đệ vào thẳng trọng điểm!

Ca ca khen ngợi xoa xoa đầu em mình một chút, làm tốt lắm!

“Bị bệnh?” Lưu Tiểu Niên sửng sốt, lăn từ trên giường xuống, “Bệnh gì?”

Đệ đệ cầu cứu nhìn về phía anh mình, ca ca sờ đầu một cái!

Đệ đệ lập tức hiểu ý, vì thế đặc biệt kịch liệt nói, “Ảnh phát điên!”

“A?” Lưu Tiểu Niên chấn kinh, “Cậu nói ảnh phát cái gì?”

Điên cái đầu của mày! Ca ca hung ác nắm chặt bàn tay.

“Em em em nói lộn rồi anh em phát sốt!” Đệ đệ nhanh chóng rơi lệ giải thích.

“Không nghiêm trọng chứ?” Lưu Tiểu Niên hỏi.

“Ai nói chứ, đặc biệt nghiêm trọng đó!” Đệ đệ nhìn anh mình, “Hơn nữa vừa rồi đột nhiên hôn mê, còn lăn từ cầu thang xuống nữa!”

Ca ca vừa lòng gật đầu, từ từ xem cậu phản ứng.

“Cái gì?!!” Lưu Tiểu Niên bị dọa khóc, “Té có bị thương không?”

“Cánh tay bị gãy lìa!” Đệ đệ nói dối không biên giới.

“Gãy xương?!” Đại não Lưu Tiểu Niên trống rỗng, “Ảnh ảnh ảnh bây giờ đang ở đâu? Có đưa vô bệnh viện chưa? Bác sĩ nói thế nào? Có thể cho ảnh nghe điện thoại của anh được không?”

Đệ đệ không yên nhìn anh trai mình — Còn muốn gạt nữa không?

Ca ca tựa trên ghế sofa, bình tĩnh ăn quả hạch.

Đệ đệ yên tâm, tiếp tục hưng trí bừng bừng nước miếng tung bay nói, “Anh em không chịu đi bệnh viện!”

“Gãy xương còn không chịu đi bệnh viện!” Lưu Tiểu Niên sốt ruột, “Ảnh đâu rồi?”

“Còn đang tăng ca.” Trong giọng nói đệ đệ tràn ngập sùng kính!

“Đưa điện thoại cho ảnh!” Lưu Tiểu Niên khó thấy giận dữ.

Ca ca lãnh khốc lắc đầu, muốn trừng phạt vợ một chút!

“Không được, lúc anh em đang làm việc không thích bị quấy rầy.” Đệ đệ ngầm hiểu!

“Nhưng mà ảnh bị gãy xương đó!” Lưu Tiểu Niên hoang mang lo sợ!

Đại khái là cảm thấy tẩu tử có chút đáng thương, vì thế đệ đệ kéo tình tiết trở về một chút, “Chuyện kia, thật ra anh em cũng không chắc là bị gãy xương, chỉ là tay ảnh sưng lên mà thôi, anh đừng quá lo lắng!”

“Bị cảm tới mức lăn từ cầu thang xuống, sao còn không chịu đi bệnh viện chứ!” Âm thanh Lưu Tiểu Niên mang theo tiếng khóc nức nở, rốt cuộc đang làm gì vậy hả!

Đờ mờ khóc thiệt rồi? Tay ca ca cứng đờ, quả hạch lăn lông lốc dưới sofa.

“Làm sao vậy?” Ba ba nghe được động tĩnh, đẩy ra cửa phòng ngủ khép hờ.

“Bác trai mau khuyên ảnh đi.” Lưu Tiểu Niên nhìn thấy cứu tinh, ánh mắt đỏ hồng nhanh tay đưa di động cho ông.

Khuyên cái gì? Ba ba không hiểu ra sao nhận di động, “Chuyện gì?”

“Ba.” Cố Hi thực 囧, sao đột nhiên lại biến thành ba mình rồi!

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Cố ba ba nhất thời mờ mịt.

“Không có chuyện gì hết!” Đệ đệ hoàn toàn không biết nên giải thích sao, cậu đặc biệt thê thảm nhìn anh mình — Làm sao bây giờ!

Ca ca cũng cảm thấy hình như có chút hơi quá!

“Sao Tiểu Niên nói anh con hôn mê gãy xương?” Đột nhiên trong lúc đó, tiếng ba ba gầm gừ hỗn loạn như bão tuyết mãnh liệt truyền tới!

Hu! Đệ đệ rất không trượng nghĩa ném di động qua cho anh trai! Ba mình thấy gê quá đi!

“Ba à con không sao.” Ca ca đành phải nhận điện thoại.

“Nếu không sao thì Tiểu Niên khóc cái gì!” Ba ba vừa lo lắng sợ hãi vừa khẩn trương, “Sao không chịu đi bệnh viện?”

“Ba nhỏ tiếng một chút a.” Cố khải đau màng nhĩ, “Con lừa em ấy thôi!”

“Con lừa Khụ!” Ba ba rít gào được một nửa, đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai, vì thế im miệng kịp thời nói, “Có chuyện gì?”

“Chọc em ấy một chút thôi, không ngờ thực sự dọa khóc.” Ca ca bất đắc dĩ, “Con thực sự không sao, không tin thì chúng ta video call.”

Con mình thiệt là nhàm chán a! Cố ba ba đồng tình nhìn thoáng qua con dâu! Dạy ra một đứa con trai như vậy, xin lỗi con dâu nha!

“Ba nói em ấy cánh tay con không bị gì nghiêm trọng, không có việc gì cả.” Cố khải dặn dò ba mình, “Ngàn vạn lần đừng nói là con gạt em ấy nha!”

“Được rồi, con nghỉ ngơi cho tốt đi! Nhớ ngoan ngoãn nghe lời bác sĩ đó!” Ba ba rất phối hợp với con mình, sau khi bịa vài câu liền cúp máy, hiền lành nhìn con dâu, “A Khải gãy xương không quá nghiêm trọng, đã gặp bác sĩ rồi, đừng lo lắng.”

“Con nghe hết rồi.” Lưu Tiểu Niên buồn bã nói, vành mắt vẫn còn đỏ bừng, nhưng biểu cảm đã chuyển từ lo lắng sang phẫn nộ!

“Hả?” Cố ba ba hóa đá cmnr!

“Di động của con âm lượng rất lớn!” Lưu Tiểu Niên căm giận chôn mình vào chăn, thiệt là giận quá đi mà! Dọa mình vui lắm sao! Làm hồi nãy mình sợ muốn xỉu luôn!

Ba ba khuyên hai câu không hiệu quả, đành phải gọi điện cho con trai lớn.

Sau khi nghe xong, Cố khải giống như bị đóng băng, xong phim cmnr! Đệ đệ thấy tình thế không ổn, nhanh chóng chạy về phòng mình, sợ lát nữa anh mình giận cá chém thớt! Anh trai mình là người phi thường bạo lực đó biết không!

Sau khi ca ca lấy lại bình tĩnh, run rẩy gọi điện cho vợ, lần một cúp máy lần hai cúp máy, lần thứ năm rốt cuộc Lưu Tiểu Niên cũng bắt máy.

“Cục cưng à, giận thiệt rồi hả?” Cố khải cẩn thận hỏi, ngữ khí nịnh nọt.

“Hứ!” Lưu Tiểu Niên dùng sức đấm gối đầu một cái!

“Ngoan, anh sai rồi mà.” Cố tổng đặc biệt không khí phách, quả là một thê nô đúng chuẩn!

“Khi không anh gạt em làm gì!” Lưu Tiểu Niên ngồi xếp bằng trên giường, vẫn còn đang mất hứng!

“…Bởi vì anh không thích Diệp Thanh kia!” Cố khải đơn giản thẳng thắn, đúng vậy mình đang ghen tị đó! Thì sao hả!

“Hắn?” Lưu Tiểu Niên giật mình, “Cái đó và chuyện anh giả bệnh thì có liên quan gì chứ!”

“Nếu lúc anh gọi điện cho em mà toàn nói về người khác thì em có buồn không?!” Cố tổng đưa ra giả thuyết thuyết phục!

“Ơ?” Lưu Tiểu Niên sững sờ một chút, sau đó có chút chột dạ, nếu nếu nếu nói như vậy, mình hẳn là sẽ tức giận!

“Biết mình sai ở đâu chưa?” Cố tổng được một tấc lại muốn tiến một thước!

“Tụi em chỉ là bạn tốt.” Lưu Tiểu Niên không lo lắng giải thích, sau đó ngoan ngoãn nhận sai, “Được rồi sau này em sẽ chú ý.”

Vợ quả nhiên rất ngoan ngoãn nghe lời a! Cố tổng cảm thấy vừa lòng, “Ngoan, hai tuần sau anh qua đón em về nhà.”

“Đón em?” Lưu Tiểu Niên rất bất ngờ, “Nhưng mà bác trai nói anh bề bộn nhiều việc a.”

“Đúng lúc phải sang đó họp, sẵn tiện đưa em về.” Âm thanh Cố tổng ôn nhu, “Có nhớ anh không?”

“Có.” Lưu Tiểu Niên nằm úp sấp trên giường gật đầu, cười có chút ngố. Tới đón mình về gì đó… hạnh phúc quá đi à!

Cố ba ba núp ở cửa nhìn lén, sau đó bất giác cảm thấy con trai mình quá là lợi hại! Vốn nghĩ rằng con dâu thực sự giận, thật không ngờ mới mấy câu đã cười trở lại!

Con hơn cha thì nhà có phúc gì đó chính là đây chứ đâu!

Tới buổi trưa, Diệp Thanh lại đến nhà tìm Lưu Tiểu Niên rủ đi đánh cầu lông, nhưng lại bị cậu phá lệ cự tuyệt.

“Thật có lỗi, nhưng mà… hôm nay tớ có việc.” Thật ra trong lòng Lưu Tiểu Niên cũng rất luyến tiếc, dù sao thì người biết mình trên đời này cũng không nhiều lắm. Nhưng đặt mình vào hoàn cảm của Cố khải mà nghĩ, cậu vẫn kiên quyết cự tuyệt lời mời của Diệp Thanh.

“Đúng rồi, Tiểu Niên phải chơi cờ nhảy với bác.” Cố ba ba cũng thay con dâu che giấu!

“Vậy à.” Diệp Thanh buông vợt, lơ đễnh nói, “Tớ có thể ở nhà cậu chơi một lát không? Xe bus một tiếng nữa mới tới, tớ muốn đón xe về nhà.”

Nói đến vậy rồi làm sao có thể cự tuyệt được, huống chi bình tĩnh xem xét lại thì Diệp Thanh cũng không làm gì sai. Lưu Tiểu Niên có chút do dự, Cố ba ba bất đắc dĩ rộng lượng một chút, “Đương nhiên có thể.”

“Cảm ơn.” Diệp Thanh ngồi trước máy tính, cười với Cố ba ba và Lưu Tiểu Niên, “Không cần quan tâm đến tớ, hai người cứ đi chơi cờ đi.”

Lưu Tiểu Niên cảm thấy hơi có lỗi với hắn, chơi cờ cũng không yên lòng. Cố ba ba thắng liên tiếp ba bàn cũng thấy có chút không thú vị, vì thế xuống lầu định gọi Diệp Thanh lên cùng ăn điểm tâm ngọt, lại nhìn thấy hắn đang lật xem album ảnh trên máy tính.

Tất cả đều là hình chụp trước đây, màu hơi hơi ố vàng, có cả hình vợ chồng Trầm Dịch lúc còn trẻ đang ôm con trai cười vui vẻ sáng lạn.

“Bác trai.” Nhìn thấy Cố ba ba xuất hiện, Diệp Thanh có chút xấu hổ, nhanh chóng bấm tắt cửa sổ.

“Cùng ăn một chút gì đi.” Tuy rằng không vừa lòng hắn tự ý lục lọi đồ của người khác, nhưng Cố ba ba cũng không nhiều lời.

“Không cần.” Diệp Thanh đứng lên, “Cháu phải đi.”

Cố ba ba gật gật đầu, cũng không giữ hắn lại, thuận tiện âm thầm tính toán về sau nếu hắn còn thường xuyên tìm tới cửa như vậy, chắc mình phải đưa Tiểu Niên đi nơi khác du lịch, tránh để bị người lừa gạt gì đó… Thiệt là lo lắng quá đi mà!

Diệp Thanh cũng coi như thức thời, vài ngày sau không đến nữa. Cố khải từ miệng cha mình biết được chuyện này cũng thấy thoải mái, tuy rằng như vậy hơi có lỗi với vợ… Nhưng chờ sau khi mình đến Mỹ rồi cùng đi gặp Diệp Thanh kia cũng không muộn a! Cố tổng ngồi trong văn phòng tự an ủi.

“Lão đại.” Khương Đại Vệ gõ cửa tiến vào, “Thứ bảy tổ bọn tôi ra ngoài liên hoan, anh muốn đi cùng không?”

“Thứ bảy?” Cố khải nhìn lịch ngày, “Tôi không rảnh, thứ bảy là sinh nhật Vân Phi, đã hẹn cùng nhau uống rượu rồi.”

“Sinh nhật Hồ tổng?” Khương Đại Vệ giật mình, “Nhưng chính Bình Bình muốn đi liên hoan lần này đó!”

“Chắc là cãi nhau hử?” Cố khải buông tay tỏ vẻ mình cũng không biết.

Bình thường Hồ Vân Phi có nhân khí đặc biệt cao ở Phấn hồng manh manh thủy tinh tâm, vì thế lúc Khương tổ trưởng trở lại thừa dịp Lâm Bình Bình không ở đó, nhanh chóng báo cho mọi người tin này! Mọi người đều chấn động tỏ vẻ đờ mờ tuyệt đối không thể nào! Nhất định phải giúp Hồ tổng gấp! Cho nên lúc Lâm Bình Bình lả lướt chạy về mới nhận được một tin cực kì bi thảm!

“Sao tôi không thể cùng tham gia liên hoan chứ?” Tiểu Bạch Liên khóc ròng.

“Bởi vì bọn tui vừa mới coi bói xong, thứ bảy cậu không nên đi đâu cả, chỉ có thể ở nhà.” Đào Nhạc Nhạc nhanh chóng mở ra một trang web vừa mới tạo lúc nãy, bên trên viết vài chữ to đen rõ ràng ‘Thiên địa quân thân sư, nam mô a di đà phật’, đặc biệt đặc biệt quyền uy!

Lạc Vi Nhã hỏng mất quay đầu, biết ngay không nên để hắn trang trí web mà, này vốn không phải là trình độ của người bình thường!

“Quy bặc, chu dịch, bát quái, xưng cốt… Đại sư phong thủy Trương Bán Tiên, vì ngài bói toán tiền đồ, bảo ngài gặp dữ hóa lành!” Một trận bối cảnh mơ hồ hùng hồn truyền đến, Trương Hữu Nhạc kiêu ngạo vạn phần!

Vẻ mặt Lâm Bình Bình chán ghét, “Thể loại trang web rừng rú gì đây!”

“Ai nha không nên a!” Đào Nhạc Nhạc hoảng sợ vạn phần, nhanh tay che lại miệng hắn, “Đồng ngôn vô kị đồng ngôn vô kị, Trương Bán Tiên đại nhân xin ngài đại lượng, đừng cùng phàm nhân so đo!”

“Cậu làm gì vậy?” Lâm Bình Bình thật vất vả mới giãy khỏi người hắn.

“Trương Bán Tiên rất linh nghiệm a, cậu đừng nói lung tung!” Đào Nhạc Nhạc cằn nhằn ngồi vào ghế dựa, vô ô tìm kiếm gõ tên Lâm Bình Bình, lập tức xuất hiện vài chữ lớn đen thui.

“Cái gì?” Lâm Bình Bình tò mò đọc thử, “Mọi việc không tốt, huyết quang tai ương?”

“Cậu thấy không, bọn tôi là vì muốn tốt cho cậu thôi.” Trang web thực thô sơ, nhìn lâu nhất định sẽ biết ngay là giả! Vì thế Đào Nhạc Nhạc quyết đoán tắt màn hình, đặc biệt nghiêm cmn túc.

Mấy người còn lại cũng gật đầu, đúng vậy đó! Cậu ngàn vạn lần không thể đi!

“Nói không chừng sẽ liên lụy bọn tôi bị lật xe bus!”

“Ăn cơm trúng độc!”

“Trên đường gặp cướp!”

“Ví rơi xuống wc!”

“Giấy căn cước bị rách!”

“Này!” Lâm Bình Bình đầu đầy hắc tuyến, “Túm lại là muốn tôi ở nhà vào sinh nhật hắn thôi chứ gì, không cần tự nguyền rủa mình vậy đâu.”

Đờ! Mờ! Bị phát hiện rồi?!

Mọi người lập tức tản đi, Khương Đại Vệ đặc biệt nghiêm túc kêu Nhạc Nhạc chuẩn bị mấy bản thiết kế Lạc Vi Nhã đem mấy bản phác thảo mới tới Trương Hữu Nhạc mang tai nghe vẻ mặt tiêu hồn uốn éo theo nhạc ai nấy bận rộn không chịu nổi! Lâm Bình Bình trở về chỗ ngồi, thực bất đắc dĩ nằm dài trên bàn.

“Hai người cãi nhau à?” Cuối cùng Lạc Vi Nhã nhịn không được, thật cẩn thận mở miệng hỏi cậu.

Đờ mờ hỏi thẳng vậy thiệt luôn à! Các ông còn lại trong phòng đều mặc cảm! Nhất trí tỏ vẻ em gái này mới là đờn – ông – đích – thực!

Cãi nhau gì chứ… hẳn là không tính đi. Lâm Bình Bình buồn bã ỉu xìu lắc đầu.

Gần đây không biết vì cái gì, cảm thấy bầu không khí giữa hai người rất kì quái, tuy rằng hắn vẫn đón mình tan tầm, vẫn cùng nhau mua đồ nấu cơm, lại thiếu những lúc cãi nhau ầm ĩ, thậm chí…

Hắn đã liên tục mấy tuần không chạm vào mình aaaaaaa! Tuy rằng mỗi đêm hai người vẫn ngủ chung giường, nhưng mà ngay cả hôn ngủ ngon cũng không có! Càng miễn bàn đến cưỡng hôn hay âu yếm gì gì đó… Mới đầu còn mừng thầm, nhưng liên tục vài ngày đều lạnh lùng thiệt không khoa học mòa! Tiểu Bạch Liên ủy khuất vạn phần, sao lúc mình bắt đầu mở lòng thì hắn lại đột nhiên lạnh lùng chứ! Quá đáng oa oa oa!

“Cho nên thật ra cậu nhớ sinh nhật của ảnh? Nhưng Hồ tổng lại không chịu mở miệng?” Lạc Vi Nhã truy vấn.

Lâm Bình Bình vô lực rầm rì, gián tiếp cam chịu.

Các đồng nghiệp trong văn phòng lập tức thả lỏng tinh thần, bởi vì dựa theo lời nói của tiểu yêu nghiệt mười phần thì hết tám, chín phần là… Hồ tổng đang cố ý chỉnh cậu aaaa! Cái này gọi là ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê đó, mọi người đều vì hoa cúc của Tiểu Bạch Liên mà đồng tình một phen!!

Lúc tan tầm, xe Hồ Vân Phi đã đậu sẵn dưới lầu, Lâm Bình Bình ngồi ở ghế phó lái, trong lòng đặc biệt rối loạn! Lúc trước đều là lo lắng bất an hắn đột nhiên nhào tới, bây giờ lại biến thành buồn bực vì hắn không nhào tới nữa… hu hu hu mình thiệt là sa đọa quá đê!!

“Trong nhà còn đồ ăn, nấu chút gì ăn đại nhé?” Mặc dù Hồ Vân Phi hỏi nhưng lại giống như ra lệnh!

“Ưm… Hay là tụi mình đi coi phim đi?” Lâm Bình Bình khiếp sợ mời hắn, “Gần đây Hollywood có ra phim mới.”

“Không đi.” Hồ Vân Phi khởi động xe, “Mệt rồi, về nhà sớm nghỉ ngơi.”

“Ừm.” Lâm Bình Bình thức thời ngậm miệng, ủ rũ cúi đầu.

Hồ tổng dùng dư quang thoáng nhìn ánh mắt của cậu, khóe miệng không đổi giương lên, tiếc là Tiểu Bạch Liên đang tập trung hối hận cho nên không nhìn thấy!

Sau khi về nhà, Hồ Vân Phi mở máy tính tiếp tục làm việc, ngay cả bữa tối cũng là do Lâm Bình Bình mang vào thư phòng cho hắn.

“Cám ơn.” Ánh mắt Hồ Vân Phi không rời màn hình, vừa kéo chuột vừa ăn.

“Gần đây công việc bận quá nhỉ.” Lâm Bình Bình đứng bên cạnh tìm chuyện để nói.

Hồ Vân Phi lấy di động gọi điện, “Mike, giúp tôi sửa lại một chút quảng cáo của mấy đối thủ cạnh tranh gần đây, sáng mai phải họp rồi.”

Tiểu Bạch Liên bị bơ ủy khuất vạn phần, tự giác rời khỏi thư phòng.

“Tiểu Niên.” Lâm Bình Bình trốn trong phòng tắm, buồn bực gọi điện.

“Sao vậy?” Lưu Tiểu Niên đang cùng Tim cho nai con ăn.

“…” Lời như này có chút dọa người, Lâm Bình Bình nửa ngày mới có dũng khí nói ra, “Tôi cảm thấy hình như gần đây hắn bắt đầu thấy tôi phiền.”

“Cậu nói Hồ tổng?” Lưu Tiểu Niên đưa cà rốt cho Tim, “Sẽ không đâu, ảnh thích cậu đến thế mà.”

“Gần đây hắn đối xử với tôi đặc biệt đặc biệt lạnh lùng!!” Lâm Bình Bình ngồi trên bồn cầu, cảm thấy dị thường thương cảm!

“Nói không chừng là do ảnh quá mệt mỏi thôi, cuối năm luôn bề bộn nhiều việc mà, cậu phải dành thời gian chiếu cố ảnh.” Tuy rằng là người không có nhiều kinh nghiệm tình trường, nhưng tác giả ngôn tình Lưu Tiểu Niên hiển nhiên quyền uy hơn Tiểu Bạch Liên nhiều!

“Nhưng mà hắn không thèm để ý đến tôi.” Yêu nghiệt ai oán vạn phần.

“Vậy thì cậu chủ động để ý đến ảnh đi.” Lưu Tiểu Niên rất có kiên nhẫn đề nghị, quả thực là chị hai tri kỷ!

Sau khi cúp điện thoại, yêu nghiệt cắn đầu ngón tay hạ quyết tâm, vậy vậy vậy bất cứ giá nào cũng phải khiến hắn chú ý một chút mới được!

Vì thế đêm nay, Lâm Bình Bình điên cuồng tắm rửa sạch sẽ, lại skincare hết nửa tiếng, xác định mỗi một tấc da thịt toàn thân đều đặc biệt mịn màng, mới bọc áo choàng tắm vào phòng ngủ!

Hồ tổng không thèm liếc cậu lấy một cái, sau khi cất sách trong tay lên tủ đầu giường, liền cầm áo ngủ vào phòng tắm!

Oa oa oa! Tiểu Bạch Liên bị tổn thương! Sao tự nhiên mình lại chủ động câu dẫn hắn làm gì chứ càng quá đáng chính là câu dẫn không có hiệu quả! Cậu đứng trước gương cảm thấy thực đau lòng! Quả thực là hỗn độn trong gió!

Tốc độ tắm rửa của Hồ tổng luôn rất nhanh, mười phút sau hắn ra khỏi phòng tắm, liền nhìn thấy Lâm Bình Bình nằm trên giường, cổ áo tắm rộng mở, tựa như đang chờ mình đến xé.

Sau đó… Hồ tổng liền nhào lên? Đương nhiên không có! Bởi vì hắn là âm – hiểm – tà – mị – công!

“Ngủ đi.” Hồ Vân Phi xốc chăn lên, thuận tay tắt đèn.

Ngủ vậy luôn? Lâm Bình Bình cắn môi dưới, nhỏ giọng nói, “Em lạnh.”

Trong bóng tối, âm thanh của tiểu yêu nghiệt vừa mị hoặc vừa khiến người ta đau lòng, hô hấp Hồ tổng cứng lại, thân thể phản ứng nhanh hơn đại não, xoay người hung hăng ôm cậu vào lòng.

Trở về vòng tay ấm áp rắn chắc của người yêu, Tiểu Bạch Liên cảm thấy đặc biệt hạnh phúc! Vì thế dùng sức ôm chặt hắn.

Thật ra lúc này Hồ tổng đã muốn giả bộ lạnh lùng trở lại, hắn có chút ảo não bản thân không khống chế được, nhưng mà… Thiệt ra mình đã sớm chịu không nổi rồi a! Mấy bữa nay vốn là muốn chỉnh em ấy, nhưng mà người chịu dày vò nhiều nhất tuyệt đối là mình chứ không ai khác! Vì thế hắn lại siết chặt cánh tay, hận không thể khóa cậu luôn trong lòng mình!

Sau đó hắn cảm thấy thân thể trong lồng ngực có chút run rẩy, sau đó… ngực hình như ẩm ướt.

“Khóc rồi?” Hắn nhỏ giọng nói.

“Gần đây anh không để ý tới em.” Thanh âm Lâm Bình Bình rất nhỏ rất ủy khuất.

“Đứa ngốc.” Hồ Vân Phi vỗ vỗ lưng cậu, “Không có chuyện gì đâu.”

Lâm Bình Bình càng khóc dữ dội hơn, không có chuyện gì sao anh không để ý tới em chứ!

Hồ Vân Phi xoay người đè lên, hôn nước mắt đang rơi của cậu, bắt đầu hơi hơi hối hận lúc trước đối xử lạnh lùng với em ấy.

Thật ra mục đích của mình rất đơn giản, đó là muốn em ấy mau chóng nhận ra đoạn tình cảm này, không còn theo thói quen e ngại mà né tránh nữa. Bây giờ xem ra hiệu quả rất rõ ràng, nhưng mà thấy em khóc thương tâm như vậy, khó tránh khỏi cảm thấy hơi đau lòng.

Hôn môi tinh tế trên mặt nóng bỏng mà lại dịu dàng, Lâm Bình Bình ôm lấy cổ hắn, lần đầu tiên trong đời làm ra tư thế mời gọi.

Hồ tổng đương nhiên sẽ không muốn cũng không cần khách khí, sau khi lột sạch tiểu yêu nghiệt trực tiếp b*i tr*n, ngay cả tiền hí cơ bản cũng trực tiếp bỏ qua.

Nhưng cho dù là như vậy, Lâm Bình Bình vẫn cảm thấy đặc biệt… thỏa mãn! Chỉ cần nghĩ tới người trên thân thể của mình là hắn cũng đã hạnh phúc đến run rẩy.

Trong bóng đêm tiếng thở dốc hỗn độn cùng tiếng thân thể va chạm cuồng dã mà lại kích tình. Tình d*c giống như đại dương mênh mông khôn cùng, lần lượt đưa hai người lên đỉnh. Hai tay Lâm Bình Bình vô lực khoát lên vai hắn, cơ thể bị va chạm tựa như rời khỏi mặt giường, không nói rõ được là thống khổ hay thoải mái, chỉ có thể bị động tiếp nhận, lại bất luận thế nào cũng không muốn thả hắn đi.

Cuối cùng sau khoảng khắc phun trào, Hồ Vân Phi lưu luyến, xấu xa dựa vào ngực cậu không chịu đi.

“Nặng muốn chết.” Lâm Bình Bình đẩy hắn.

“Một chút thôi mà.” Hồ Vân Phi ôm thắt lưng cậu, “Mệt quá đi, vợ để anh nghỉ ngơi một lát, khỏe rồi sẽ ôm em đi tắm.”

Em cũng mệt muốn chết a. Lâm Bình Bình xoa đầu hắn, trong lòng có chút ấm áp.

Vợ gì đó… không có vui gì hết đâu nha!

o(≥v≤)o

HẾT CHƯƠNG 71

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here