Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 1.2

0
316

Cửa nhà hàng theo phong cách La Mã thực khí phách, Lưu Tiểu Niên do dự nửa ngày, rốt cuộc lấy hết dũng khí bước vào.

Đại sảnh so với cửa lại càng hoành tráng hơn, một loạt em gái phục vụ xinh đẹp mỉm cười cúi đầu hoan nghênh, vì thế tiểu trạch nam nhất thời sinh ra xúc động… muốn đi tiểu!

“Xin hỏi toilet ở đâu?” Lưu Tiểu Niên thấy mình thực dọa người, nhưng nếu giờ không hỏi, đến lúc đó tè ra quần sẽ càng dọa người hơn đó!

“Đi thẳng quẹo phải, cửa có chỉ dẫn” em gái phục vụ rất chuyên nghiệp.

Lưu Tiểu Niên rụt rè đến cửa.

Kéo một cái, không ra.

Kéo hai cái, vẫn không ra!

Vì thế Lưu tiểu thụ của chúng ta thực ai oán nhìn xung quanh.

“Trên cửa có cái nút.” Giọng nam truyền đến bên tai.

“Cám ơn” Lưu Tiểu Niên đỏ mặt, liền nhanh chóng chui vào trong toilet. Sau khi giải quyết liền rửa tay đi ra, lại thấy người đàn ông đứng trước cửa đang nhìn mình.

“Anh làm gì vậy?” Lưu Tiểu Niên bị nhìn đến lạnh người.

“Cậu chính là Tiểu thỏ hồng loli?” Người đàn ông thốt ra câu hỏi kinh người.

Lưu Tiểu Niên hận không thể nhảy luôn vào bồn cầu, đây là bút danh của mình trước đây tại trang web của các nhuyễn muội, sao còn truyền ra ngoài chớ? Lưu Tiểu Niên trong lòng gào thét, thực bi phẫn lại thực kinh hãi!

“Anh là ai?”

“Cố Khải”

“Cố tổng?” Lưu Tiểu Niên lập tức thành công bị dọa sợ, không nghĩ tới trong toilet lại gặp được người mời mình ăn cơm, “Anh… Sao lại nhận ra tôi?”

Trạch nam viết ngôn tình Lưu Tiểu Niên vẫn coi đây là điều xấu hổ, vì vậy chưa bao giờ tham gia các buổi hội tụ tác giả, cho tới giờ cũng chưa lộ mặt, như thế nào bây giờ lại bị nhận ra?

“Tôi thấy ảnh của cậu trên thẻ chứng minh” Cố Khải xoay người ra ngoài “808 sảnh Caesar, đi thôi”.

Lưu Tiểu Niên bị chấn kinh rồi, ảnh của mình trên chứng minh giống y như tên tội phạm cải tạo mới ra tù, xấu đến quỷ thần còn sợ, ảnh thật sự dựa vào cái ảnh đó nhận ra mình?

Lại còn là bản photo!

Sảnh Caesar vô cùng huy hoàng, rất có phong cách đế vương. Lưu Tiểu Niên vốn không cao, ngồi vào sofa lớn lại càng nhỏ đến đáng thương, hơn nữa biểu tình lại đang khẩn trương, đúng chất hình tượng trạch nam điển hình, thật khiến người ta hận không thể ôm vào lòng âu yếm một phen!

Mà Cố tổng bên kia lại vô cùng khí phách, Tây trang thẳng tắp, cravat chỉnh tề, đồng hồ đắt tiền, giày da bóng loáng, cử chỉ tao nhã, hoành tráng hơn chính là, hắn cư nhiên gọi món bằng ngoại ngữ!

Vì thế tiểu trạch nam vốn ngoại ngữ ít ỏi đến đáng thương cảm thấy vô cùng đả kích.

Đợi đồ ăn được mang lên, Cố tổng bắt đầu “Nghe nói cậu muốn trở về viết huyền huyễn?”

“Vâng.” Lưu Tiểu Niên kinh sợ “Bên này hợp đồng của chúng ta đã sắp hoàn thành”.

“Nếu tôi tăng nhuận bút cho cậu lên gấp đôi?” Cố Khải hỏi.

“Tôi quả thật không thích hợp viết ngôn tình” Lưu Tiểu Niên cự tuyệt.

“Gấp mười?” Ngữ khí Cố tổng bình đạm.

Lưu Tiểu Niên thành công bị dọa sợ!

“Gấp mười, đó là còn chưa tính phúc lợi” Cố tổng tiếp tục dụ dỗ, “Tôi có thể đưa cậu trở thành nhân viên chính thức của công ty, không cần trình diện chấm công mỗi ngày, còn có thể tiếp tục làm việc ở nhà, thế nào?”

Tiền bạc rất nhanh phát huy thành công sức hấp dẫn của nó. Lưu Tiểu Niên không có tiết tháo lập tức gật đầu, một hơi đáp ứng, chỉ hận không thể lấy thân báo đáp, ngôn tình quả thật là thể loại đáng yêu nhất quả đất nha!

“Tuy nhiên, tôi có điều kiện” Cố tổng dựa lưng vào sofa, khóe miệng khẽ nhếch.

Biết ngay mà! Kẻ có tiền đều thực âm hiểm, mình làm sao dễ dàng chiếm nhiều tiện nghi vậy chứ!

Lưu Tiểu Niên thực cảnh giác “điều kiện gì?”

“Chờ tôi một chút”, Cố Khải cầm di động bấm một dãy số, liền trực tiếp hỏi “Em cảm thấy cậu ấy thế nào?”

Bên kia điện thoại ồn ào một mảng “Anh hai, phụ nữ có chồng là tốt nhất!”

HẾT CHƯƠNG 1.2

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here