Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 10

0
143

Nhờ party hồ bơi này, quan hệ của Lưu Tiểu Niên cùng Cố Khải gần thêm một chút, đồng nghiệp đối với quan hệ của hai người cũng xác định thêm một chút.

Cho nên tại diễn đàn bát quái QQ, mọi người đều dùng hoàng hậu nương nương thay thế cho Lưu Tiểu Niên. Mặc dù tên này có hơi tam tục, nhưng cũng vô cùng thích hợp, bởi vì trước giờ Cố Khải luôn là hoàng thượng.

Bởi vì thường xuyên gọi như vậy, cho nên Lâm Bình Bình ở văn phòng đang thống kê số lượng cơm trưa cho mọi người, trực tiếp hỏi Lưu Tiểu Niên ‘’Nương nương ngài muốn ăn gì?’’

Lưu Tiểu Niên chú tâm đánh máy, hoàn toàn không có ý thức hắn đang gọi mình.

Bất quá mà nói, chỉ có não tàn mới tự động đem cái danh xưng ‘’nương nương’’ này để tự gán cho mình a.

‘’Nương nương?’’ Lâm Bình Bình lặp lại lần nữa.

Lưu Tiểu Niên như trước không có phản ứng. Càng thần kỳ hơn mọi người trong văn phòng cũng đều không có phản ứng, bởi vì mọi người đã sớm quen với cách xưng hô đó rồi.

Lâm Bình Bình đành phải đứng lên đẩy đẩy vai cậu.

‘’Hả?’’ Lưu Tiểu Niên thực mờ mịt nhìn cậu.

‘’Trưa cậu muốn ăn cái gì?’’ Lâm Bình Bình ghi trên giấy note.

‘’Cơm thịt cùng nước ngọt là được rồi” Lưu Tiểu Niên trả lời, tiếp tục cuối xuống đánh chữ. Năm giây sau đột nhiên ngẩng đầu lên, thực kinh ngạc nhìn hắn ‘’Cậu vừa rồi gọi tôi là gì?’’

Lâm Bình Bình sửng sốt một chút, trong đầu bỗng ầm vang lên một tiếng.

Mọi người trong văn phòng cũng vang lên một tiếng trong đầu.

Khương Đại Vệ hi sinh đứng lên nói. ‘’Hắn gọi cậu là Niên Niên.’’

‘’Đúng đúng, tôi gọi cậu là Niên Niên.’’ Lâm Bình Bình điên cuồng gật đầu. ‘’Tôi thấy gọi như vậy thân thiết hơn.’’

‘’Phải không?’’ Lưu Tiểu Niên nhíu mày. ‘’Tôi nghe như thế nào cũng không giống.’’

‘’Giống!’’ Lâm Bình Bình vì chứng thực lời mình nói, quay sang Khương Đại Vệ nhãn mị như tơ mà gọi ‘’Vệ Vệ.’’

Khương Đại Vệ phối hợp cười tươi như hoa.

‘’Nhã Nhã’’ Lâm Bình Bình tiếp tục phong tình vạn chủng.

Kỹ thuật tạo hình Lạc Vi Nhã thẹn thùng cúi đầu.

‘’…’’ Lâm Bình Bình đưa mắt nhìn Tiểu Mã, trên mặt biểu tình cực độ rối rắm. người này tên là Mã Bát Mã, tên kỳ dị đến độ giống như mẹ ghẻ đặt vậy. Thật giống như tổng thống Mỹ Obama(), dù gọi Mã Mã() hay Bát Bát() đều thấy thực đau trứng.

() chú thích ở cuối truyện

‘’Tôi ra ngoài mua cà phê.’’ Tiểu Mã thức thời chạy ra.

‘’Cậu xem, Niên Niên.’’ Lâm Bình Bình thật thành khẩn nhìn sang Lưu Tiểu Niên. ‘’Gọi như vậy có phải rất thân thiết không?’’

‘’…Hình như vậy.’’ Lưu Tiểu Niên hoàn toàn mờ mịt, đành phải thuận theo trả lời cậu.

Nguy hiểm qua đi, mọi người trong văn phòng đều đồng loạt thở ra một hơi.

Cmn cùng tiểu tình nhân của tổng tài ở chung phòng, người ta thật sự rất sợ hãi nha.

Lát sau, thư ký tổng giám đốc đứng trước cửa văn phòng nói. ‘’Có người tặng Cố tổng chút đặc sản, Cố tổng gửi cho mọi người. Mọi người gần đây công tác thật vất vả.’’

Các đồng chí trong tổ trò chơi đều đồng lòng dựng thẳng ngón giữa trong lòng. Trước đây thức trắng đêm tăng ca cũng không có chút lễ vật nào hết. Này rõ ràng chính là cấp cho Nương Nương thì có.

Nói là đặc sản, thật ra chính là khoai lang cùng thịt heo sấy linh tinh, bất quá đều được đóng gói rất tinh xảo. Lưu Tiểu Niên ôm gói khoai lang sấy, được ăn ngon thật thích thật thích nha.

Máy tính vang lên âm báo tin nhắn, Lưu Tiểu Niên mở ra, là Cố Khải gửi tin nói: Buổi trưa cùng nhau ăn cơm đi.

Lưu Tiểu Niên thật khó xử: tôi gọi cơm bên ngoài rồi.

Cố Khải: theo tôi ăn cơm, buổi chiều thuận tiện đi họp.

Lưu Tiểu Niên giật mình: họp cái gì?

Cho dù phải họp, cũng phải do tổ trường Khương Đại Vệ đi nha.

Cố Khải: quyết định vậy đi. Mười hai giờ gặp tại cửa số ba.

Vừa nói xong, Cố Khải liền sắc bén thoát ra. Lưu Tiểu Niên đầu đầy hắc tuyến, sao lại có người bá đạo như vậy a.

Tan tầm buổi trưa, Cố Khải quả nhiên ở trước cửa đợi cậu.

‘’Anh muốn đi tham gia hội nghị gì a?’’ Lưu Tiểu Niên có chút buồn bực. ‘’Tôi không có quần áo để thay.’’ Áo sơ mi quần bò linh tinh, mặc kệ tham gia hội nghị nào đều rất kỳ quái.

‘’Truyền thông hiện đại cùng truyền thống tụ hội, nên mở hội nghị thôi.’’ Cố Khải thay cậu mở cửa xe. ‘’Chính phủ tổ chức hoạt động, đi cho có là được, không cần quá chú ý.’’

‘’Vì cái gì muốn tôi đi cùng?’’ Lưu Tiểu Niên vẫn rất khó hiểu, cho dù đi theo bồi ảnh họp, thì cũng nên là thư ký hoặc trợ lý nha

‘’…’’ Cố Khải nhất thời bị vấn đề này làm khó. Tuy rằng rất muốn nói vì ông đây yêu em! Nhưng vẫn cố kiềm chế, vì thế nhìn trái nhìn phải mà nói. ‘’Đồ ăn khi nãy có thích hay không?’’

‘’Ưm, khoai lang sấy ăn rất ngon.’’ Lưu Tiểu Niên thành công bị di dời lực chú ý. ‘’Mềm mềm ngọt ngọt ăn rất ngon.’’

Đại khái vì hồi tưởng tư vị mỹ thực kia, Lưu Tiểu Niên nói những lời này mặc kệ biểu tình hay ngữ điệu đều cực độ moe, vì thế Cố đại sắc lang nhịn không được, vươn tay hung hăng nhéo mặt cậu.

‘’Làm sao vậy?’’ Lưu Tiểu Niên thực hoảng sợ.

‘’…Mặt của cậu, hình như hai bên không đều nhau.’’ Cố Khải biểu tình vô cùng nghiêm túc nói.

‘’A?’’ Lưu Tiểu Niên cực độ rối rắm, dùng tay xoa xoa bóp bóp mặt mình. ‘’Tôi thấy bình thường mà?’’

Cư nhiên còn tiếp tục bán manh a! Cố Khải hận không thể đem người trực tiếp áp dưới thân, mọe nó cứ nhịn như vậy, mình sắp biến thành thần kinh rồi a.

‘’Chúng ta trưa nay ăn cái gì?’’ Lưu Tiểu Niên thực thuần khiết hỏi.

Tốp năm tốp ba công nhân ra khỏi cửa, đều hữu tình vô ý mà hướng qua đây xem, Cố Khải đành phải hung ác giúp cậu thắt dây an toàn, ánh mắt đầy bưu hãn nhìn thẳng phía trước, biểu tình hận không thể ăn luôn kính chắn gió. Lưu Tiểu Niên rụt cổ lại một chút, thành thành thật thật không nói gì nữa.

Bởi vì còn phải tham gia hội nghị, cho nên Lưu Tiểu Niên cùng Cố Khải đến nhà ăn hội trường. Sủi cảo tôm tinh xảo cùng cháo, Lưu Tiểu Niên ăn đến thực thoả mãn.

‘’Uống canh này.’’ Cố Khải đưa cho cậu một chén nhỏ.

‘’Ưm.’’ Lưu Tiểu Niên ngoan ngoãn uống.

‘’Ăn thêm chút đồ nướng đi.‘’ Cố Khải giơ đũa đút cậu.

Lưu Tiểu Niên a ô một hơi nuốt vào.

‘’Cẩn thận nóng.’’ Cố Khải đưa đến một muỗng canh gạo nếp

Lưu Tiểu Niên phồng má thổi thổi, sau đó cẩn thận nuốt xuống.

Phối hợp thật đáng yêu a, Cố Khải tâm tình vô cùng vui vẻ.

‘’Ăn thật ngon!’’ Lưu Tiểu Niên vô cùng thoả mãn.

Cố Khải tranh thủ xoa bóp bụng cậu, cách lớp vải cố tưởng tượng cảm xúc phấn nộn mềm mại kia. Quả thật chính là đại lưu manh, một chút khí chất tổng tài cũng không có.

Đại khái vừa ăn xong nên có chút ngơ, Lưu Tiểu Niên ngốc hồ hồ nhìn hắn cười, một chút kháng cự cũng không có.

Hội nghị chính phủ này vô cùng nhàm chán. Các đại biểu truyền thông lên bục nói đi nói lại, mảng Internet, mảng TV, mảng Radio, ai nấy đều cố tỏ ra khí phách, vẻ mặt ‘’thế giới này không có lão tử thì không thể vận động.’’

‘’Mọi người ở thành phố này đều xem qua báo AA của chúng tôi.’’ Tổng biên tập tờ báo AA rất thoả mãn, đứng trên bục nhìn về tương lai tươi sáng.

‘’Nói dối, tôi chưa từng xem qua.’’ Lưu Tiểu Niên nhỏ giọng lầm bầm.

Khoé miệng Cố Khải giương cao.

‘’Mọi người đều biết, mua sắm trên TV có tương lai rất sáng lạn.’’ Toà soạn báo xuống rồi, đến lượt phía TV bước lên. ‘’Cho nên chúng tôi quyết định trong năm nay, phía chúng tôi sẽ hợp tác cùng nhiều nhãn hàng hơn, thúc đẩy tiêu thụ…’’

‘’Làm gì có người tin mua sắm trên TV a.’’ Lưu Tiểu Niên buồn bực. ‘’Tôi thấy chính là lừa đảo không hơn không kém.’’

Cố Khải vui vẻ hỏi, “Ví dụ như…?’’

‘’Trị tận gốc bệnh tiểu đường, thuốc tăng trưởng cơ bắp, kim cương Nam Phi 998, còn có cái gì mà gối đầu hồng ngoại gì đó.’’ Lưu Tiểu Niên nói đến cả bản thân đều thấy buồn cười. ‘’Đứa ngốc cũng biết là giả a.’’

‘’Vẫn luôn có người nguyện ý tin tưởng, nếu không bây giờ ông ta cũng không đứng ở đây” Cố Khải nói ’’ Hơn nữa ông ta nói cũng không có sai, chẳng qua là sút bóng sát biên, khuếch đại hiệu quả mà thôi.’’

Lưu Tiểu Niên cái hiểu cái không.

‘’Truyền thông là một hố nước sâu, nếu cậu muốn học, tôi lúc nào cũng sẵn sàng dạy cậu.’’ Cố Khải cười nói. ‘’Miễn phí.’’

‘’Hoàn toàn không muốn!’’ Lưu Tiểu Niên liều mạng lắc đầu.

Cố Khải suy nghĩ một chút. ‘’Ừ, không học cũng tốt.’’ Vẫn luôn ngây thơ sạch sẽ như vậy đi, văn phong đáng yêu, sự tình đơn giản, như vậy mới là bộ dáng nên có ở nơi cậu.

Hội nghị được một nửa, Cố Khải ra ngoài nghe điện thoại.

‘’Cố tổng, vừa rồi hàng xóm Lưu Tiểu Niên điện thoại báo, ống nước nhà cậu ấy bị bể rồi.’’ Khương Đại Vệ báo cáo chi tiết.

‘’Bể ống nước?’’ Cố Khải hoảng sợ.

‘’Cái kia hàng xóm cậu ấy có chìa khoá dự phòng, đã gọi người đến tu sửa. Điện thoại cậu ấy không bắt máy, cho nên đành gọi đến công ty, hi vọng cậu ấy có thể sớm trở về một chút.’’

Cố Khải tắt di động trở về, rất thiếu đạo đức mà có chút…..vui sướng. Thầm mong có thể nghiêm trọng một chút, đến nỗi không thể ở nhà được gì đó, như thế còn gì tốt hơn nữa.

Hội nghị gì đó thành công bị vứt sang một bên Cố Khải lấy xe trưc tiếp chở Lưu Tiểu Niên về nhà.

‘’Tôi tự mình đón xe được rồi.’’ Lưu Tiểu Niên tuy rằng trong lòng vô cùng khẩn trương, nhưng vẫn có chút băn khoăn

‘’Dù sao hội nghị cũng rất nhàm chán. Hơn nữa khu này rất khó đón xe.’’ Cố Khải an ủi cậu. ‘’Cậu đừng có gấp, hiện tại không kẹt xe, chúng ta rất nhanh có thể về đến.’’

‘’Ân, chỉ mong không có việc gì đi.’’ Lưu Tiểu Niên có chút uể oải, mình sao lại xui như vậy a.

Về nhà vừa đẩy cửa ra, Lưu Tiểu Niên cả người như hoá Sparta. Toàn bộ phòng đều là nước. Thảm ướt mẹp bị trôi đến góc phòng, trong phòng ngủ cũng ngập đầy nước, hoàn toàn có thể dùng từ hỗn độn để hình dung.

Cố tổng nháy mắt tim hồng bay phấp cmn phới. Thanh thanh cổ họng tính nói thì một nam tử uy mãnh hiện ra phía sau. ‘’Sao cậu lại không chịu bắt máy?’’

‘’Di động tôi hết pin!’’ Lưu Tiểu Niên khóc không ra nước mắt ‘’Làm sao bây giờ?’’

‘’Còn có thể thế nào, nên vứt thì vứt, nên mua thì mua. Trước hết đêm nay cậu ở nhà tôi đi.’’ Lý Hùng Mạnh thực dũng cảm.

Ngủ ở nhà mi? Cố Khải nháy mắt phun hoả. ‘’Cậu là ai?!’’

‘’Anh…A, tôi có biết anh.’’ Lý Hùng Mạnh vỗ đầu, ‘’Ai nhỉ, nhìn rất quen mắt.’’

Cố Khải cao quý lãnh diễm nhìn hắn một cái. ‘’Phải không?’’

‘’Phải a, tôi từng thấy qua anh trên bìa tạp chí!’’ Lý Hùng Mạnh buồn rầu nhíu mày, sống chết cũng nghĩ không ra.

‘’Cậu cũng xem tạp chí kinh tế tài chính?!’’ Cố Khải dùng ngữ điệu ngạo nghễ nói

‘’Anh chính là cái tên thêu hoa!‘’ Lý Hùng Mạnh vỗ đùi. ‘’Rốt cuộc cũng nhớ ra’’

Cố Khải muốn phun máu, trong lòng rít gào mi mới là tên thêu hoa, mi mới là tên thêu hoa, mi mới là tên thêu hoa, mi mới là tên thêu hoa, cả nhà mi đều là tên thêu hoa.

‘’Hắn là em trai tôi, hơn nữa hắn không thêu hoa, hắn là dùng hoa để sáng tác.’’ Cố Khải nghiến răng nghiến lợi.

Cmn thật sự rất là đê tiện.

HẾT CHƯƠNG 10

() Mã Bát Mã phát âm là /mă bà mă/ chữ ‘bát’ đồng âm với chữ ‘ba’ (phát âm là /bà/) trong ‘baba’ (nghĩa là cha). Còn chữ ‘mã’ gần âm với chữ ‘mẹ’ (đọc là /mà/). Nên nếu gọi là ‘Bát Bát’ hay ‘Mã Mã’ sẽ giống như đang gọi ‘baba’, ‘mama’ vậy =”=

Đây là Mã Bát Mã

Đây là baba (cha)

Đây là mama (mẹ)

() Obama phiên âm sang tiếng Trung là Áo Ba Mã nên cũng tương tự như trên

P/s: máy tính nhà tui hông gõ Hán tự được nên đành chụp hình cho mọi người coi đỡ, mới tập viết nên xấu quắc à…thôi mọi người ráng tưởng tượng vậy ==

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here