Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 11

0
213

Lưu Tiểu Niên cũng không quan tâm em trai Cố tổng có thêu hoa hay không, cái cậu quan tâm chính là mấy ngày tới đây sẽ phải sống ở đâu!

‘’Tới nhà tôi ở đi.’’ Cố Khải nói đến thản nhiên, nhưng trong lòng cmn như có đàn gà nhốn nháo chạy qua.

‘’Vẫn là thôi đi.’’ Lưu Tiểu Niên xua tay từ chối, ‘’Tôi ở nhà Lý Hùng Mạnh là được rồi.’’

Tốt em gái em! Cố Khải hung ác nhìn về phía Lý Hùng Mạnh. ‘’Nhà cậu có mấy cái giường?’’

‘’Một cái a.’’ Lý Hùng Mạnh thực vô tội bị làm bia đỡ đạn.

Một cái giường làm sao mà ngủ! Cố Khải nháy mắt liền tạc mao. Anh đằng đằng sát khí nhìn Lý Hùng Mạnh. ‘’Cậu có bạn gái chưa?’’

‘’Có’’ Lý Hùng Mạnh gật đầu.

‘’Hiện tại đang ở đâu?’’ Cố Khải tra hộ khẩu.

‘’Nước Mỹ’’ Lý Hùng Mạnh hoàn toàn không biết vì cái gì mà vị mặc tây trang đi giày da kia đối với sinh hoạt của mình lại có hứng thú như vậy, đành phải quy tội cho thú vui quái dị của kẻ lắm tiền.

Nước! Mỹ!

Cho nên hắn trường kỳ không được thoả mãn khao khát của nam nhân! Cố tổng trong lòng cảnh báo nổi lên. Đoạn đưa mắt nhìn Lưu Tiểu Niên, càng nhìn càng thấy phu nhân nhà mình như hoa như ngọc, so với nữ tử còn ôn nhu mềm mại hơn mấy phần, tên kia lỡ đâu nửa đêm thú tính nổi lên làm vấy bẩn tâm can bảo bối của mình thì phải làm sao!

‘’Làm sao vậy?’’ Lưu Tiểu Niên bị nhìn đến hoảng sợ.

‘’Đến nhà tôi ở đi.’’ Cố Khải dỗ dành cậu. ‘’Thuận tiện cho cậu xem cuộc sống chân chính của tổng tài là như thế nào, dùng làm tư liệu viết tiểu thuyết.’’

‘’Việc này tôi tự mình tưởng tượng ra là tốt rồi.’’ Lưu Tiểu Niên kỳ thật không muốn ở cùng Cố Khải lắm, bởi vì sợ sẽ gò bó.

‘’Tốt cái …tốt’’. Cố Khải tận lực điều chỉnh cảm xúc, rốt cuộc thành công đem cái chữ ‘’mông’’ đầy bạo lực kia nuốt vào. Cmn nhất định không thể bạo lực nha, trước mặt là vợ cưng ngây thơ sáng lạn của mình, chứ không phải thằng em mặt dày, lỡ doạ chạy mất rồi sao!

Cố Khải nghiêm túc nhìn cậu. ‘’Có một số việc không thể dựa vào tưởng tượng là được, phải thể nghiệm thực tiễn.’’

‘’Tỷ như?’’ Lưu Tiểu Niên hỏi.

Tỷ như cảm giác cùng tổng tài nắm tay này! Cùng tổng tài hôn nhẹ này! Cùng tổng tài lên giường này! Cố Khải trong lòng thầm sôi trào một phen, sau mới nghiêm túc nói. ‘’Tỷ như cùng tổng tài ăn sáng này, không phải mỗi này đều dùng huyết yến() tơ vàng cực phẩm của Thái Lan để súc miệng đâu, thứ đó tôi thấy cũng chưa từng thấy qua.’’

‘’…Cái kia là do tôi tự bịa ra.’’ Lưu Tiểu Niên thở dài.

‘’Còn có tình cảm anh em nữa, không phải đều chỉ có giả dối hai mặt, mà còn nhiều loại tình cảm khác.’’ Tỷ như tiện nhân nhà mình, nó trừ bỏ nghệ thuật ra thì không còn biết cái gì khác. Suốt ngày chỉ biết bán manh ép mình đầu tư cho phòng trưng bày của nó, bảo nó đi tranh giành gia sản, không khác gì bảo nó tự cung().

() vâng chính là tự thiến đấy ạ —

‘’Là biên tập bảo tôi viết như vậy.’’ Lưu Tiểu Niên biện giải.

‘’Cho nên để viết được một bộ tổng tài khác biệt, cậu nhất định phải đến ở nhà tôi.’’ Cố Khải biểu tình nghiêm túc. ‘’Đây là lệnh, cũng là nghĩ cho tương lai trang web.’’

Này trọng trách trên đầu nha. Cho nên Lưu Tiểu Niên đành rầu rĩ đến phòng ngủ thu dọn đồ đạc.

‘’Anh là lãnh đạo của Tiểu Niên?’’ Lý Hùng Mạnh rốt cuộc hậu tri hậu giác.

Cố Khải đối với cái từ ‘’lãnh đạo’’ này không có hảo cảm, nói ra liền nghĩ tới nhà cách mạng Tôn Trung Sơn thế hệ trước, mặc áo lam, cầm ca sứ tráng men, từ trên núi xuống cùng nhân dân đàm đạo việc quân, một chút cũng không fashion có biết không!

Vì thế anh phi thường lãnh diễm hừ một tiếng. ‘’Ờ’’

‘’Tiểu Niên thường xuyên nhắc đến anh nha.’’ Lý Hùng Mạnh là lần đầu tiên nhìn thấy người thật từ trong tạp chí bước ra, cho nên thực khao khát cùng anh bắt chuyện.

‘’Phải không?’’ Cố Khải vui sướng. ‘’Cậu ấy nói gì về tôi?’’

‘’Hắn nói anh thật hiền lành.’’ Lý Hùng Mạnh nói ra lời kinh người

Cố Khải nháy mắt muốn phun máu. Mọe nó sao lại dùng cái từ bình thường kia để hình dung a.

‘’Cảm ơn anh giúp chiếu cố Tiểu Niên nha.’’ Lý Hùng Mạnh đơn giản nói lời cảm tạ.

Cố Khải cực độ khó chịu. Ta chiếu cố vợ ta, mi cần gì phải cảm ơn ta chứ, làm chuyện dư thừa.

‘’Tôi thu thập xong rồi!’’ Lưu Tiểu Niên mang theo vali nhỏ từ trong phòng ngủ đi ra.

‘’Đi thôi.’’ Cố Khải từ trong tay cậu tiếp nhận vali.

‘’Tôi đi trước, ngày mai sẽ trở lại dọn dẹp.’’ Lưu Tiểu Niên nhìn Lý Hùng Mạnh. ‘’Hôm nay cảm ơn cậu.’’

‘’Khách khí cái gì chứ. Nga, đúng rồi!’’ Lý Hùng Mạnh chạy vào nhà, bưng ra một hộp thịt viên. ‘’Làm cho cậu một phần này.’’

‘’Oa, cảm ơn.’’ Lưu Tiểu Niên tâm tình uể oải rốt cuộc cũng tốt lên một chút.

‘’Đi đi, trên đường cẩn thận’’ Lý Hùng Mạnh đứng ở cửa, vẻ mặt vô cùng hiền lành nhìn theo bóng lưng hai người rời đi. Nhìn qua chính là phong thái của một vị mẫu thân hiền lành thục đức, cuối tuần đưa con gái mình cùng con rể song song trở về nhà.

Ngồi trong xe, Lưu Tiểu Niên bụng đói rầm rì kêu, cho nên mở hộp thịt viên ra, hỏi Cố Khải có muốn ăn cùng không.

‘’Không cần!’’ Cố Khải vì cái từ ‘’hiền lành’’ bình thường kia mà vẫn còn tức giận. Trên đời thiếu gì từ ngữ tốt đẹp, cao lớn uy mãnh ngọc thụ lâm phong tài trí song toàn oai hùng tráng kiện túc trí đa mưu phong lưu phóng khoáng. Cậu ta cư nhiên lại đi chọn cái từ hiền lành. Kia chẳng phải là cái từ vẫn thường dùng để hình dung bà nội sao!

Lưu Tiểu Niên đương nhiên không biết Cố Khải đang cực độ rối rắm trong lòng, nghe anh nói không cần bèn ngoan ngoãn cúi đầu ăn một mình.

Thịt viên tròn vo, vàng óng ánh, phát ra mùi hương mê người, cùng hương vị tuyệt hảo, Lưu Tiểu Niên ăn không dừng lại được.

Cố Khải yên lặng nuốt nước bọt, cmn hình như rất thơm đó nhaa.

‘’Thịt heo viên?’’ Cố Khải ‘không chút để ý’ hỏi.

‘’Còn có cá nữa.’’ Lưu Tiểu Niên ăn đến miệng bóng loáng.

‘’Có nhân bên trong sao?’’ Cố Khải tiếp tục hỏi.

‘’Có nhân chút đậu hủ.’’ Lưu Tiểu Niên tiếp tục trả lời.

‘’Còn nhiều không?’’ Cố Khải trong lòng thực khẩn trương. Sao em còn không chịu cho anh một miếng.

‘’Không nhiều lắm.’’ Lưu Tiểu Niên lắc lắc hộp.

‘’Phải không?’’ Cố Khải hung ác nhìn cái hộp.

Lưu Tiểu Niên bị ánh mắt của anh làm cho hoảng sợ, cho là anh không thích mình ăn trong xe, cho nên nhanh chóng đóng nắp lại, giấu trong vali.

Này quả thực là cmn mà. Cố Khải trong lòng rơi lệ, đành phải hỗn độn theo gió mà tiếp tục lái xe.

Xe chạy đến tiểu khu biệt thự, Lưu Tiểu Niên có chút ngạc nhiên nhìn bốn phía.

‘’Đi xuống trước đi, tôi đi cất xe.’’ Cố Khải thay cậu mở cửa xe.

Lưu Tiểu Niên ngoan ngoãn ôm hành lí đứng ở cửa chờ, dưới chân là cỏ thực mềm mịn, vì thế nhịn không được rạo rực.

Từ trong lùm cây bay ra một bóng trắng, âm u hỏi. ‘’Ngươi là ai?’’

‘’AAAA!!!!!!!’’ Lưu Tiểu Niên hét chói tai.

‘’AAAA!!!!!!!!!!!!!’’ bóng trắng kia so với cậu hét còn to hơn nữa.

‘’Cố Hi!’’ Cố Khải phẫn nộ chạy đến. ‘’Em làm cái gì đó?’’

‘’Em chưa làm gì hết đó!’’ Cố Hi trên mặt đắp mặt nạ dưỡng da, biểu tình thập phần uỷ khuất nhìn anh cậu. ‘’Em đang muốn hái hoa cúc.’’

‘’Tao còn chưa chết, nửa đêm mày mặc đồ tang đi hái hoa cúc làm khỉ gì?’’ Cố Khải phẫn nộ rít gào.

‘’Đây là áo ngủ em mới mua!’’ Cố Hi biểu tình uỷ khuất nói.

‘’Đi thay ngay cho lão tử!’’ Cố Khải kéo Lưu Tiểu Niên vào nhà.

‘’…Khách của anh?’’ Cố Hi ngạc nhiên đi phía sau.

‘’Ân, xin chào.’’ Lưu Tiểu Niên mỉm cười với cậu. ‘’Vừa rồi thật ngượng quá!’’

‘’Không sao không sao.’’ Cố Hi hỏi. ‘’Anh tên gì?’’

‘’Lưu Tiểu Niên’’

‘’AAAA!!!!!!!!!!!’’ Cố Hi lại lớn tiếng kêu lên.

Lưu Tiểu Niên sợ tới run người.

Cố Khải hung ác trừng em trai nhà mình một cái, tiểu tiện nhân ngươi dám nói, dám nói ngươi nhất định phải chết nhất định phải chết!

‘’Tôi cảm thấy tên anh đặc biệt dễ nghe.’’ Cố Hi thực thành khẩn nói.

‘’…Cảm ơn.’’ Lưu Tiểu Niên đầu đầy hắc tuyến, loại đối thoại này thực sự rất kỳ cmn quái.

‘’Được rồi được rồi, em mau về phòng ngủ đi.’’ Cố Khải không kiên nhẫn phất phất tay.

Cố Hi lưu luyến không rời, lại bị thân mến ca ca đuổi về phòng ngủ.

Cố Khải mặc dù rất muốn nhốt Lưu Tiểu Niên vào phòng của mình, bất quá lý tính vẫn thắng thú tính, thay cậu an bài một phòng nhỏ ở cách vách mình.

‘’Tạm thời ở đây đi.’’ Cố Khải thay cậu đổi drap giường mới. “Ngày mai sẽ có người đến dọn dẹp lại.’’

‘’Không cần, như vậy đã tốt lắm rồi.’’ Lưu Tiểu Niên nhìn căn phòng xa hoa, lòng có chút bất an.

‘’Rửa mặt đi rồi đi ăn khuya.’’ Cố Khải nói.

‘’Không cần làm phiền, vừa rồi mới ăn thịt viên nên không đói bụng.’’ Lưu Tiểu Niên thực ngượng ngùng lại làm phiền anh.

Nhưng lão tử rất đói nha!!!! Cố Khải trong lòng rít gào, sau ôn nhu nhìn cậu. ‘’Coi như đi với tôi.’’

Lưu Tiểu Niên nhớ tới Cố Khải vẫn luôn theo bồi mình, cái gì cũng chưa ăn, cho nên nháy mắt liền vô cùng áy náy.

‘’Đi ăn cháo nhé.’’ Cố Khải đề nghị.

‘’Không thì tôi nấu mì cho anh nha?’’ Lưu Tiểu Niên thử thăm dò. ‘’Tôi nấu mì rất ngon!’’

Con! Mợ! Nó!!!

Cố tổng anh tuấn cả người sôi trào, cái gì gọi là phía dưới() rất ngon? Một từ có rất nhiều nghĩa nhaaa.

() “hạ diện” là nấu mì còn có nghĩa là phía dưới

‘’Được không?’’ Lưu Tiểu Niên hỏi.

‘’Được!!!’’ Cố Khải trong lòng tự YY đến không kiềm lại được.

Lưu Tiểu Niên cực độ khó hiểu vì sao một bát mì lại làm anh cao hứng đến như vậy, cho nên cho rằng bởi vì anh lâu rồi chưa ăn đồ ở nhà nấu. Nghĩ đến đây lại thấy xót xa, vì vậy ra sức nấu một tô mì ngon nhất có thể.

‘’Mì bò kim chi nha.’’ Lưu Tiểu Niên từ trong tủ lạnh lấy ra hộp thịt bò.

‘’Được, muốn tôi giúp hay không?’’ Cố Khải vén tay áo lên.

‘’Không cần.’’ Lưu Tiểu Niên mỉm cười nhìn anh. ‘’Tôi làm là được rồi.’’

Cố Khải lấy ra cái tạp dề nhỏ, giúp cậu đeo lên người.

Trong nồi, canh sôi sùng sục, toả ra hương vị ấm áp, Lưu Tiểu Niên cầm đũa khuấy đều, sau đó cho hành hoa thái nhuyễn vào, bộ dáng hệt như đang làm thí nghiệm.

Cố Khải tựa vào cửa bếp, không chớp mắt nhìn cậu.

‘’Được rồi!’’ Lưu Tiểu Niên bưng ra một bát mì, đặt lên bàn.

‘’Cậu không ăn sao?’’ Cố Khải hỏi.

‘’Tôi không đói, uống chút canh là được rồi.’’ Lưu Tiểu Niên đem nồi bỏ vào bồn nước. ‘’Anh cũng không nên ăn nhiều, không tốt cho dạ dày.’’

Cố Khải khoé miệng giương cao. ‘’Ừ’’

Bát mì nóng hôi hổi, chính là hương vị tốt nhất trên đời.

HẾT CHƯƠNG 11

() huyết yến là tổ yến làm bằng máu + nước bọt của chim yến

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here