Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 12

0
109

Ăn xong bát mì, Lưu Tiểu Niên xoay người muốn đi rửa chén, liền bị Cố Khải ngăn lại. ‘’Không cần a, ngày mai sẽ có người giúp việc đến rửa.’’

Nghĩ sao mà cho vợ làm cái việc nặng này a.

‘’Không sao.’’ Lưu Tiểu Niên vén tay áo lên. ‘’Rất nhanh liền xong.’’

‘’Cậu đừng rửa.’’ Cố Khải hướng lên lầu rống. ‘’Cố Hi!’’

Đệ đệ kia mặc áo ngủ nhiều lớp phất phới, nhìn qua rất giống tiên nữ trong phim, tao nhã mà chạy như điên xuống. ‘’Có việc gì a?’’

‘’Đi rửa chén.’’ Cố Khải khí phách phân phó.

Đệ đệ đáng thương biểu tình vạn phần uỷ khuất, lúc ăn cơm thì không thấy động tĩnh, cư nhiên rửa chén liền nhớ tới mình.

‘’Vẫn là tôi rửa cho.’’ Lưu Tiểu Niên thực ngượng ngùng.

‘’Không sao.’’ Cố Khải nhẹ nhàng ôm lấy vai tiểu đệ nhà mình, thâm tình nói. ‘’Tiểu Hi từ nhỏ rất thích làm việc nhà, không cho đệ ấy rửa thì đệ ấy sẽ tức giận.’’

Cố Hi trong lòng rơi lệ, cái công việc chán chết này a, ai mà có cái sở thích biến thái như vậy chứ.

‘’Nhanh đi rửa đi, không ai giành với em đâu.’’ Cố Khải ‘hiền lành’ nhìn tiểu đệ của mình – nhanh lăn đi rửa bát cho lão tử!

Cố Hi đành phải cười như hoa nhìn Lưu Tiểu Niên. ‘’Tôi thực sự rất thích rửa bát, một ngày không rửa liền sống không bằng chết.’’

Lưu Tiểu Niên yên lặng quy nạp cái tư tưởng nghệ thuật gia đều có những suy nghĩ kì quái như vậy.

‘’Chúng ta đi ngủ.’’ Cố Khải kéo Lưu Tiểu Niên hướng lên lầu.

Cố Hi một bên rửa bát một bên phun tào. Ngủ em gái anh! Ngủ em gái anh! Ngủ em gái anh! Ngủ em gái anh!!!!!

‘’Đêm nay nghe nói trời sẽ mưa to.’’ Cố Khải đứng ở cửa, giọng thực ôn nhu mà nói.

‘’Vâng.’’ Lưu Tiểu Niên trước sau như một không phụ lòng mong đợi của mọi người, tuyệt nhiên không hề lĩnh hội được thâm ý sâu xa của câu nói kia.

Cố Khải tiếp tục quanh co lòng vòng. ‘’Sẽ có sấm sét.’’

‘’Tôi sẽ nhớ đóng chặt cửa sổ.’’ Lưu Tiểu Niên vẫn thực ngốc manh.

Cố Khải yên lặng nuốt lệ vào tim, em đóng cửa sổ làm gì a, cửa sổ cmn gì chứ, có người ôm bên cạnh không phải sẽ an toàn hơn sao.

‘’Ngủ ngon.’’ Lưu Tiểu Niên phất tay với anh.

Cố Khải giả chết đứng ở cửa không chịu ra, trong lòng điên cuồng tìm lí do.

‘’Còn có việc?’’ Lưu Tiểu Niên thử thăm dò hỏi.

‘’Cậu không sợ sấm sét sao?’’ Cố Khải ánh mắt tràn ngập tha thiết chờ mong.

‘’Không sợ nha.’’ Lưu Tiểu Niên trả lời.

Mịa nó em sao lại không sợ a! Này không khoa học có biết không! Cố Khải thực khẩn trương.

‘’Anh…sợ sấm sét sao?’’ Lưu Tiểu Niên nhìn vẻ mặt anh mà đoán.

Cmn anh mà sợ sét đánh sao? Cố Khải trong lòng rít gào, sau đó dùng vẻ mặt cô dâu bé nhỏ mới về nhà chồng mà nói. ‘’Ưm, tôi sợ.’’

Vì muốn bò lên giường vợ, doạ người một chút cũng không sao a, đại trượng phu phải không câu nệ tiểu tiết!

‘’Anh chờ một chút.’’ Lưu Tiểu Niên chạy vào phòng ngủ, ngồi xuống lục lọi trong balô, lộ ra mông nhỏ cong cong cùng vòng eo mảnh mai, vì thế Cố tổng cuồng dã mà nuốt nước miếng.

‘’Này tặng cho anh.’’ Lưu Tiểu Niên nhét vào tay hắn một cái túi nhỏ.

‘’Đây là gì?’’ Cố Khải khó hiểu.

‘’Hoa Kỳ lục quân chuyên dụng, nút bịt tai cản tạp âm().’’ Lưu Tiểu Niên thực thành khẩn. ‘’Đeo nó vào rồi cho dù âm thanh có lớn tới đâu thì anh vẫn sẽ không nghe thấy.’’

Cố Khải liêu xiêu theo gió nhìn nút bịt tai, vì cái gì tình tiết luôn phát triển theo chiều hướng mà mình không thể đoán trước được như vậy chứ!

‘’Ngủ ngon rồi nha.’’ Lưu Tiểu Niên lãnh khốc vô tình, nhốt Cố Khải ngoài cửa.

‘’Oa, haha!’’ Cố Hi đứng ở hành lang, có chút vui sướng nhìn người gặp hoạ.

Cố Khải không nói hai lời, liền xông lên hành hung đệ đệ nhà mình một chút.

….

Cố Hi khóc kháng nghị. ‘’Em chưa nói gì hết nha.’’

‘’Đánh mày chính là vì mày không nói đó.’’ Cố Khải khí phách từ trên người cậu đứng lên, cảm thấy tâm tình rộng mở trong sáng.

Đúng vậy, đánh em trai chính là tốt như vậy đó.

Vì thế Cố tổng thoả mãn mà đi ngủ.

Quả nhiên nửa đêm trời đổ mưa to, sấm chớp rầm rập một cái tiếp một cái, Cố Khải nằm trên giường trằn trọc d*c hoả đốt người, chờ đợi Lưu Tiểu Niên bị sấm chớp đánh thức, sau đó mặc áo ngủ thỏ con đáng yêu, lộ ra mảng lớn cổ cùng xương quai xanh tinh xảo, nói Cố tổng người ta rất sợ, anh mau ôm người ta ngủ đi.

Cmn quả thực rất đẹp nha, Cố Khải hưng phấn ôm gối ôm, ở trên giường lăn lộn qua lại, sau đó tiếp tục ảo tưởng một lúc sau, vợ mình sẽ chủ động cởi bỏ cúc áo, nói Cố tổng người ta không cởi quần áo ra được, bởi vì trên quần lót có cái đuôi xù đáng yêu…

Kia nhất định có thể a! Cố Khải kích động đến mắt phiếm lục quang, liều mạng vuốt ve gối ôm.

Sau đó cửa phòng liền thực sự bị đẩy ra!

Cố Khải nháy mắt từ trên giường ngồi dậy!

Thân mến đệ đệ hiện ra ngoài cửa!

‘’Đệt, sao lại là mày?’’ Cố Khải giận dữ.

Cố Hi biểu tình uỷ khuất vạn phần. ‘’Em sợ a.’’

‘’Mày sợ cái rắm.’’ Cố Khải đem gối ném qua.

‘’Em thực sự sợ sấm sét a.’’ Cố Hi ôm gối, vô hạn thống khổ mà nhìn thân mến ca ca.

Vì thế Cố Khải rút ra hai tờ giấy, vo thành viên nhỏ, ‘’Đem cái này nhét vào tai sẽ không sợ nữa.’’

Cố Hi cực độ rối rắm. ‘’Anh nói đem nó nhét vào tai là sao?’’

‘’Anh sao có thể nói như vậy.’’ Cố Khải thực nghiêm túc. ‘’Đây là tình yêu anh hai dành cho em a.’’

‘’…’’ Cố Hi trong lòng phun tào. Em cảm tạ cả nhà anh!

Lại một trận sấm sét đánh tới, Cố Hi bị doạ cho phát run, bất chấp tất cả mà chân trần nhảy lên giường anh cậu.

‘’Mịa nó!’’ Cố Khải giận dữ. ‘’Sao mày có thể tuỳ tiện bò lên giường người khác như vậy chứ, một chút quan niệm trinh tiết cũng không có, nhanh lăn xuống cho lão tử.’’

‘’Không.’’ Cố Hi vẻ mặt kiên định. ‘’Đây là nhà của em.’’

‘’Vườn hoa dưới lầu cũng là nhà của mày a.’’ Cố Khải uy hiếp. ‘’Có cần tao ném mày xuống dưới không?’’

‘’A!!!!!!’’ Cố Hi đột nhiên kinh thiên động địa mà hét to lên.

Cố Khải bị hoảng sợ, liền đem gối chặn lên mặt cậu. Ta giết a, trong nhà có đứa em thần kinh, nỗi đau này ai có thể hiểu?

‘’Anh mưu sát người nha.’’ Cố Hi bất mãn đem người đẩy ra.

‘’Hơn nửa đêm mày kêu cái rắm.’’ Cố Khải kinh hồn chưa tan, ‘’Lỡ đâu đánh thức em ấy rồi sao.’’

“Hôm trước em mới xem xong phim kinh dị, vai nữ chính bị con nhện biến thái kia chôn trong vườn hoa.’’ Cố Hi thực uỷ khuất. ‘’Ai kêu anh làm em sợ.’’

‘’Được rồi được rồi, mau ngủ đi, sáng mai tám giờ liền trở về.’’ Cố Khải xét thấy da mặt em trai anh quá dày, vì thế đành phải chia cho cậu nửa cái giường.

Cố Hi cảm thấy mỹ mãn, vừa định duỗi tay tắt đèn thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Cố Khải phản ứng thần tốc, trước khi Cố Hi kịp thét chói tai lần thứ hai thì đã bưng kín miệng cậu, dùng ánh mắt cảnh cáo cậu – tiểu tiện nhân ngươi im miệng cho ta.

‘’Cố tổng.’’ Lưu Tiểu Niên ở trước cửa cẩn thận kêu lên.

Cố Khải trấn tĩnh nói. ‘’Làm sao vậy?’’ Kỳ thật trái tim đã muốn nhảy ra ngoài.

‘’Anh không sao chứ?’’ Lưu Tiểu Niên giọng có chút lo lắng. ‘’Tôi hình như vừa mới nghe có tiếng thét chói tai, lại thấy bên này còn mở đèn, cho nên muốn xem một chút.’’

Cố Khải hung ác trừng đệ đệ của mình một cái.

Cố Hi rưng rưng nhìn anh, em cũng không cố ý nha.

‘’Có cần tôi giúp gì không?’’ Lưu Tiểu Niên thấy bên trong không tiếng động, tiếp tục truy vấn.

Cố Hi liều mạng lắc đầu.

Sau đó cậu thấy thân mến ca ca của mình hai má đỏ ửng, kích động nhảy xuống giường. ‘’Cậu chờ một chút.’’

Anh muốn làm gì a, Cố Hi khó hiểu, dùng khẩu hình miệng hỏi anh.

Cố Khải ném cậu ném vào toilet. ‘’Không được ra ngoài.’’

Đệt! Cố Hi giận tím mặt, vừa mới chuẩn bị kháng nghị một chút thì liền thấy Cố Khải rút ra một tập ngân phiếu. ‘’Triển lãm tranh của em anh sẽ đầu tư chính.’’

Cố Hi khinh thường nói. ‘’Nghệ thuật gia không hề bị tiền tài cám dỗ.’’

‘’Thêm hai mươi phần trăm.’’ Cố Khải khoanh tay nói.

‘’Anh yên tâm, em tuyệt đối không ra ngoài.’’ Cố Hi nghiêm túc giơ tay lên thề.

Cố Khải nhanh chóng đến trước gương sửa sang tóc tai, sau đó cởi bỏ hai cúc áo, lộ ra cơ ngực rắn chắc.

Cố Hi trong lòng dựng thẳng ngón giữa, mọe nó anh có thể khát khao hơn nữa hay không chứ!

Cố Khải đi đến cửa, hít sâu một hơi, sau đó bày ra bộ dạng phi thường anh tuấn, mở cửa ra.

Lưu Tiểu Niên biểu tình lo lắng. ‘’Anh vừa rồi làm sao vậy?’’

‘’Tôi gặp ác mộng.’’ Cố Khải nghiêng người nhường đường. ‘’Vào đi, bên ngoài có gió.’’

Lưu Tiểu Niên hoàn toàn không cảm nhận được ý đồ của anh, ngoan ngoãn theo vào phòng ngủ. Bất đồng với phong cách xa hoa của phòng khách, phòng ngủ của Cố Khải theo phong cách đơn giản hơn.

‘’Nhìn gì thế?’’ Cố Khải hỏi.

‘’Trang hoàng thật đẹp nha.’’ Lưu Tiểu Niên chỉ vào cái đèn bàn. ‘’Cái này đẹp.’’

Cố Hi ngồi trên bồn cầu vô cùng tự hào, thật biết thưởng thức nha, chính là ta tự mình thiết kế đó!

‘’Có muốn hay uống chút….nước không?’’ Cố Khải tận lực đem chữ ‘’rượu’’ kia nuốt xuống.

Mẫn cảm cồn gì đó, quả thật vô cùng vướng bận.

‘’Không cần, tôi liền trở về.’’ Lưu Tiểu Niên có chút囧, hơn nửa đêm chạy qua phòng người khác uống nước, nghe qua rất giống bệnh thần kinh.

‘’Bằng không cùng nhau ngủ?’’ Lời này quả thật như sét đánh giữa trời quang, ngay cả Cố Khải cũng giật mình, mình cư nhiên lại đem lời trong lòng nói thẳng ra.

Cố Hi trong toilet hoá đá, lời thổ lộ thô tục như vậy, sao một chút khí chất cũng không có a!

Lưu Tiểu Niên cũng sợ ngây người. ‘’Cái gì?’’

‘’Dù sao cũng không ngủ được, cùng chơi một chút đi.’’ Cố Khải kéo ngăn kéo ra lấy đồ vật này nọ.

Cố Hi ghé vào sàn toilet, theo khe cửa khiếp sợ mà nhìn trộm ra. Cmn không phải là tìm dịch b*i tr*n đi. Cmn không phải là tìm dịch b*i tr*n đi. Cmn không phải là tìm dịch b*i tr*n đi. Cmn không phải là tìm dịch b*i tr*n đi. Cái tình tiết này bản thân mình một chút cũng không chờ mong nha, cmn vì cái gì còn không nhanh một chút!

Liền sau đó hắn nhìn thấy ca ca mình lấy ra cái Ipad

Con mẹ nó! Đệ đệ cảm thấy chính mình bị lừa gạt.

‘’Bây giờ chơi trò chơi?’’ Lưu Tiểu Niên thực kinh ngạc.

‘’Công ty vừa chế tạo APP mới, đây là bản thử nghiệm.’’ Cố Khải ngồi trên giường. ‘’Lại đây cùng nhau chơi đi.’’

Lưu Tiểu Niên ngoan ngoãn bò lên trên giường.

Sao lại đáng yêu như vậy a. Cố Khải siết chặt tay kiềm chế. Hận không thể dùng vận tốc ánh sáng mà đem người đặt dưới thân, kiểm tra tình trạng phát d*c của cậu. (==||||)

‘’Chơi cái gì?’’ Trải qua tình huống như vậy, Lưu Tiểu Niên một chút buồn ngủ cũng không còn.

Có thể chơi rất nhiều trò tình thú nha. Cố Khải đáng xấu hổ sờ sờ cằm. Cosplay bác sĩ bệnh nhân gì đó, mình không hề chờ mong chút nào đâu!

‘’A, anh cũng có trò Temple run nha.’’ Lưu Tiểu Niên vò vò đầu, tóc mềm tán loạn, nhìn qua đáng yêu như con mèo nhỏ.

Cố Khải khoé miệng giương lên, vừa định nói vài câu tâm tình, thì cmn cửa toilet đột nhiên mở ra!

Giây tiếp theo đó, em trai anh hét chói tai mà chạy như điên ra.

HẾT CHƯƠNG 12

() nút bịt tai cản tạp âm trong lục quân, seach gu gồ ra cái này hông biết phải hông nữa, ai biết chỉ ta với =”=

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here