Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 13

0
105

Lưu Tiểu Niên bị tiếng thét này dọa hết hồn, sắc mặt trắng bệch thiếu chút nữa ngất xỉu!

Dựa theo trình tự bình thường trong tiểu thuyết ngôn tình, lúc này Cố tổng nên phát huy khí phách vạn phần mà ôm vợ vào lòng! Nhưng sự thật chính là không chịu thua kém, tổng tài anh tuấn không làm gì hết, bởi vì tổng tài cũng bị doạ sợ chết khiếp!

Liền sau đó em trai anh dùng tốc độ của siêu nhân điện quang mà lủi lên giường!

‘’Á!’’ Lưu Tiểu Niên vì bất ngờ mà không nhìn rõ người lên giường là ai, vì thế vung tay liều mạng đánh hắn.

‘’Đừng đánh, là em là em.’’ Cố Hi uỷ khuất vạn phần ôm đầu.

…Lưu Tiểu Niên tinh thần chưa định đại não hỗn loạn, cùng Cố Hi bốn mắt nhìn nhau.

Cố Khải đã kịp phản ứng, rít gào hỏi em trai. ‘’Chuyện gì xảy ra?’’

Đệ đệ thất kinh, ngoan ngoãn báo cáo. ‘’Trong phòng tắm anh có hạt đậu.’’(không hiểu sao trong phòng tắm lại có đậu ==)

Lưu Tiểu Niên rối rắm, đậu mà cậu đang nói có phải hạt đậu mình biết không?

‘’Hạt đậu?’’ Cố Khải hiển nhiên cũng không hiểu.

‘’Ân, chính là hạt đậu! Pea! Màu xanh đó! Tròn tròn đó!’’ Cố Hi dùng sức khoa tay múa chân.

‘’Lão tử biết cái gì là hạt đậu.’’ Cố Khải rống giận đánh cậu.

‘’Thật đáng sợ.’’ Cố Hi che ngực.

Lưu Tiểu Niên: ….

‘’Hạt đậu thì có gì đáng sợ chứ!’’ Cố Khải nghiến răng nghiến lợi, quả thật vô cùng muốn đem em mình ném vào bồn cầu, nhưng xét thấy có vợ mình ở đây, cho nên tận lực bày ra vẻ mặt ôn hoà.

‘’Chẳng lẽ các ngươi đều chưa xem qua ‘hạt đậu biến thái kéo người’ à?’’ Cố Hi ngồi giữa ca ca cùng tẩu tử, đặc biệt có cảm giác an toàn.

Lưu Tiểu Niên: ….

Cố Khải đầu nổi gân xanh.

‘’Hay không?’’ Lưu Tiểu Niên đột nhiên hỏi.

‘’Đặc biệt hay.’’ Cố Hi điên cuồng gật đầu. ‘’Cậu có muốn xem không?’’

‘’Không muốn!’’ Cố Khải rít gào.

“Em lại không hỏi anh.’’ Cố Hi biểu tình vạn phần uỷ khuất, dùng ánh mắt chờ mong nhìn tẩu tử.

‘’Vậy tốt quá.’’ Lưu Tiểu Niên vui vẻ đáp ứng.

‘’Tốt cái con…tốt.’’ Cố Khải tận lực cưỡng chế không rít gào, cười như sói bà ngoại(). ‘’Hơn nửa đêm rồi, mau ngủ đi.’’

() chắc trong cô bé quàng khăn đỏ

‘’Anh mệt rồi?’’ Lưu Tiểu Niên hỏi.

Cố Khải nhanh chóng gật đầu. ‘’Đúng vậy!’’

‘’Vậy anh ngủ ngon.’’ Lưu Tiểu Niên bước xuống giường, nhìn Cố Hi nói ‘’Chúng ta ra phòng khách xem đi.’’

Cái đệt… tình tiết thần kì gì vậy a! Cố Khải nháy mắt hoá đá, đành trơ mắt nhìn phu nhân cùng đệ đệ mình mặc áo ngủ vui vẻ ra khỏi phòng.

Rõ ràng chính là sai kịch bản trầm trọng, Cố Khải tức sùi bọt mép, đành trong lòng đem em trai ra mà hung hăng chà đạp.

Buổi tối này ca ca không có qua tìm, bởi vì ca ca ngạo kiều!

Anh tình nguyện ở trên giường lớn trằn trọc khó ngủ, cũng không chạy qua cách vách tìm vợ nhi! Cmn sao có thể nói đi liền đi! Cmn còn không biết phu xướng phụ tuỳ sao! Cư nhiên còn phạm phải sai lầm này! Nhất định phải nặng chấn phu cương, phải gia pháp hầu hạ! Vì thế Cố tổng một bên ảo tưởng mình đang nghiêm túc dạy dỗ vợ, một bên ngủ đến bất tỉnh nhân sự!

Sáng sớm hôm sau, Cố Khải bị ánh nắng ấm áp làm cho tỉnh dậy, ngồi trên giường duỗi người.

Sau đó anh đột nhiên biến sắc, đưa tay vào chăn sờ sờ.

Mọe nó! Ướt ướt lành lạnh dính dính, cmn chính là cái cảm giác trở về lúc mười tám tuổi!

‘’Anh’’ Cố Hi hưng phấn xuất hiện trước cửa. ‘’Mau xuống dưới ăn điểm tâm. Chúng ta làm hương tiêu phái().’’

‘’Phái em mày!’’ Cố Khải tâm tình rất không tốt.

‘’Đến ăn thôi.’’ Cố Hi cũng không chú ý đến thái độ của anh trai yêu dấu, khoái hoạt nhảy lên giường.

‘’Đệt! Nhanh lăn xuống cho lão tử!’’ ca ca kinh hoàng vạn phần chắn chăn lại, đem đệ đệ run rẩy đá xuống giường.

‘’Tiểu Hiên muốn làm canh bơ cho anh.’’ Cố Hi dùng sức lay động anh. ‘’Có phải kích thích lắm hay không?’’

Cố Khải khóc không ra nước mắt. Mọe nó sao lại có loại em trai não tàn như vậy a.

‘’A!!.’’ Cố Hi đột nhiên hét lên, bởi vì hắn không cẩn thận đem tay vói vào trong chăn của ca ca.

Cố Khải lập tức khẩn trương nhìn cậu.

‘’A!!!!!!!!!!!!.’’ Cố Hi khóc chạy đi rửa tay.

…Ca ca nháy mắt liền hóa Sparta. Tiểu quỷ mày kêu cái rắm! Anh mày chỉ là trong mộng tự HIGH một chút! Cmn mày không phải đàn ông sao! Sao lại còn không hiểu! Cmn cứ la như bị cường bạo không bằng!

Đệ đệ điên cuồng rửa tay nửa ngày, rốt cuộc cũng tĩnh lặng lại. Hơn nữa cảm thấy mình vừa rồi có điểm quá phận. Anh trai thân yêu đã thèm khát như vậy, mình điên sao còn đi kích thích ảnh. Làm một đệ đệ tri kỷ tiểu quần bông, thời điểm này nên hảo hảo cổ vũ anh trai, an ủi anh trai, khai đạo anh trai a. Vì thế đệ đệ cõi lòng áy náy vạn phần ra khỏi toilet, một lần nữa ngồi xuống bên giường anh trai cậu.

Cố Khải đang thay quần áo.

‘’Anh, dáng người anh thật tốt.’’ Đệ đệ khen ngợi anh mình.

Cố Khải lãnh diễm hừ một tiếng. ‘’Cút.’’

Cố Hi uỷ khuất vạn phần. ‘’Vừa rồi em không cố ý mà.’’

‘’Không được phép nhắc lại chuyện vừa rồi.’’ Cố Khải lập tức rít gào.

‘’Chúng ta xuống dưới ăn điểm tâm.’’ Cố Hi nháy mắt cười như hoa, lôi kéo anh trai yêu xuống.

Trong phòng ăn dưới lầu, Lưu Tiểu Niên đeo tạp dề loay hoay trong bếp, chung quanh là ánh mặt trời ấm áp

Cố Khải đứng trên cầu thang nhìn hình ảnh ấm áp này, cảm thấy xuân tâm nhộn nhạo, dừng lại cước bộ nghiêm túc nhìn em trai mình.

‘’Làm sao vậy?’’ Cố Hi hỏi anh trai cậu.

‘’Em ra ngoài mua bánh bao ăn đi.’’ Cố Khải tàn nhẫn phân phó.

Tiểu đệ trái tim thuỷ tim mong manh lập tức tan vỡ. ‘’Vì cái gì a?’’

‘’Bởi vì anh hai quan tâm em.’’ Cố Khải lấy trong túi ra năm đồng lẻ, hiền lành đưa cho đệ đệ. ‘’Ăn nhiều một chút, ăn nhân thịt ấy, đi đi.’’

‘’Em có thể từ chối không?’’ Cố Hi suy yếu kháng nghị.

Cố Khải hung ác nói. ‘’Không thể.’’

Vì thế đệ đệ đành rơi lệ chạy về phòng ngủ.

‘’Chào buổi sáng.’’ Cố Khải mỉm cười xuống lầu, cùng cái người vừa hung ác uy hiếp đệ đệ mình kia nhất định là hai người. Quả không làm mất mặt giới tiểu công!

‘’Chào.’’ Lưu Tiểu Niên cởi tạp dề ra, nhìn phía sau anh. ‘’Tiểu Hi đâu?’’

‘’Có hẹn, đã đi rồi.’’ Cố Khải nói đến mặt không đổi sắc.

‘’Nga.’’ Lưu Tiểu Niên một chút cũng không nghi ngờ. ‘’Vậy anh ngồi đây trước đi, tôi đem bánh mì lên.’’

Cố Khải ngồi trên ghế, âu yếm nhìn vợ bận rộn chạy ra chạy vào, tâm bỗng sinh ra loại cảm giác hạnh phúc của nam nhân đã kết hôn.

‘’Sắc mặt anh không tốt, có phải hôm qua ngủ quá ít không?’’ Lưu Tiểu Niên thuận miệng hỏi.

Mọe nó đương nhiên ngủ không ngon rồi! Mộng xuân cả đêm! Còn có thể ngủ ngon mới lạ! Cố Khải buồn rầu nhu nhu huyệt Thái Dương. ‘’Gần đây công ty nhiều việc, có chút mệt mỏi.’’

‘’Nếu không hôm nay đừng đi làm.’’ Lưu Tiểu Niên đưa bát đũa cho anh ‘’Nghỉ ngơi một ngày đi, buổi tối tôi hầm canh cho anh.’’

Cố Khải cơ hồ cảm động đến rơi lệ, so ra mới biết, vợ so với em trai quả thật tốt hơn rất rất nhiều.

‘’Vậy còn cậu?’’ Cố Khải hỏi.

‘’Tôi buổi sáng đến công ty, buổi chiều tranh thủ về sớm một chút.’’ Lưu Tiểu Niên bưng hương tiêu phái lên.

‘’Cậu có thể cả ngày không đi làm.’’ Cố Khải không muốn Lưu Tiểu Niên ở công ty một chút nào, ở nhà bồi mình mới là đúng a! Haiz…

‘’Không được, hôm nay tôi phải giao bản thảo.’’ Lưu Tiểu Niên đem canh uống một ngụm to, miệng nhỏ đỏ bừng chu chu ra.

‘’Ăn chậm một chút.’’ Cố Khải buồn cười nhìn cậu.

‘’Sợ trễ, tôi ở nơi này không quen, cho nên muốn đi sớm một chút.’’ Lưu Tiểu Niên giải thích.

‘’Cùng nhau đi, tôi cũng phải đến công ty.’’ Cố Khải khôi phục hình tượng mẫu người tinh anh ‘’Buổi sáng có cuộc họp.’’

Lưu Tiểu Niên đột nhiên nhớ tới một chuyện. ‘’Tại sao tối hôm qua Tiểu Hi ở toilet phòng anh?’’

‘’Bởi vì bồn cầu nó bị hư.’’ Cố Khải nói có lệ.

‘’À.’’ Trên bàn ăn mà nói loại chuyện bồn cầu linh tinh rất 囧! Bởi vậy nên Lưu Tiểu Niên cũng không truy hỏi.

Ở công ty mọi người đang tốp năm tốp ba đi, thì thấy xe tổng tài uy vũ tiến vào.

Sau đó, Lưu Tiểu Niên từ trong xe ôm balô bước ra, ngoan ngoãn đứng bên đường chờ anh đỗ xe.

Mọi người nháy mắt rơi lệ, thật sự ở chung nha…

Mà cùng lúc đó, tại tổ trò chơi ‘phấn hồng manh manh thuỷ tinh tâm’, Lâm Bình Bình đang điên cuồng ăn vận trang điểm, bởi vì hôm nay cậu phải đi lôi kéo hợp đồng quảng cáo.

‘’Cố lên nha.’’ Lạc Vi Nhã giúp cậu dặm thêm phấn

‘’Yên tâm đi!’’ Lâm Bình Bình nắm tay ‘’Ta nhất định đánh bại trò ‘sư muội ngươi đừng đi’, đem tài trợ kéo về!’’

‘’Muốn thêm chút nước hoa không?’’ Khương Đại Vệ nói. ‘’Tôi qua phòng Cố tổng trộm về một chút cho cậu.’’

‘’Không cần.’’ Lâm Bình Bình vuốt tóc, đối với tạo hình hôm nay của mình thực vừa lòng.

Mịa nó thật sự là như hoa như ngọc!

Điểm đến của Lâm Bình Bình chính là trung tâm thương mại mới mở, là nơi giải trí lớn nhất thành phố, khắp chốn đều xanh vàng rực rỡ cái khí chất của nhà giàu mới nổi. Tổng giám đốc kinh doanh tên là Hồ Vân Phi, nổi danh âm hiểm vô sỉ. Vì buổi hội đàm hôm nay, Lâm Bình Bình đã bỏ ra ba ngày chuẩn bị. Nguyên tưởng rằng vạn vô nhất thất(), nhưng mà cậu đã đánh cao năng lực tìm đường của mình, cho nên thành công đi lạc.

() nắm rõ trong lòng bàn tay, không có sơ suất

Trong phòng an ninh, Hồ Vân Phi theo định kỳ mỗi tháng kiểm tra một lần, đột nhiên nhìn đến camera nhà kho thì thấy có một người đang lén lút nhìn xung quanh.

‘’Có trộm?’’ Tổ trưởng tổ an ninh nhất thời khẩn trương. Đệt! Vì cái gì lại canh me ngay lúc lãnh đạo kiểm tra mà xuất hiện a! Vì thế hắn quyết đoán mang một nhóm người uy mãnh vọt đi xem.

Yêu nam Lâm Bình Bình còn đang nghiên cứu xem phải ra ngoài thế nào, thì bị một đám tráng hán chế phục.

‘’Cứu mạng a!’’ Lâm Bình Bình hét chói tai.

‘’Im miệng.’’ Tổ trưởng hung ác nói. ‘’Nói, tới đây muốn trộm cái gì?’’

Trộm mẹ ông! Lâm Bình Bình liều mạng giải thích. ‘’Tôi có hẹn với Hồ tổng, tới đây bàn việc.’’

‘’Bàn việc thì chạy tới kho hàng làm gì?’’ Tổ trưởng mang cậu từ dưới đất lên. ‘’Thành thật khai báo.’’

‘’Bởi vì tôi không biết đường!’’ Lâm Bình Bình lệ rơi. ‘’Danh thiếp cùng tư liệu đều có, đều ở trong bao văn kiện!’’

Hai mưới phút sau, Lâm Bình Bình như nguyện mà ngồi trong văn phòng Hồ tổng. Quần áo từ trên xuống đều là bụi, đầu tóc như ổ gà, cmn quả thật tâm như tro tàn.

‘’Trước giới thiệu chút trò chơi của cậu đi.’’ Hồ Vân Phi nén cười

‘’Ừm.’’ Lâm Bình Bình trước mang máy tính nối với mạng. Chuẩn bị tinh thần chiến đấu.

Nhưng mà, cậu quên một việc.

Chính là QQ của cậu là tải về, mỗi lần nối mạng sẽ tự động đăng nhập.

‘’Ngài trước tiên xem trò chơi của chúng tôi đi.’’ Lâm Bình Bình mở ra PPT (chắc là power point nhẩy ==).

Màn hình đột nhiên nhảy ra một cái khung – ‘chuyện tình kinh thế bất luân-huynh đệ văn-nhân thú-dã ngoại. RMVB’ đã tự động tải xuống, kiểm tra không có virus, xin hỏi có mở ra hay không?

Ta giết aaa! Lâm Bình Bình nhanh chóng tắt cái cửa sổ kia đi, giấu đầu lòi đuôi chà xát hai tay nói. ‘’Hahaha không ngờ lại nhiễm virus. Hồ tổng anh vạn lần đừng để ý nha!’’

‘’Tiếp tục.’’ Hồ Vân Phi thản nhiên nói, tựa hồ không thực để ý.

Lâm Bình Bình nhẹ nhàng thở ra, tiếp tục trình chiếu PPT. ‘’Đây là chủ yếu hướng tới đối tượng nữ sinh. Có 12 nhân vật để lựa chọn’’

Còn chưa nói xong, khung chat QQ đột nhiên nhảy ra!

Cực phẩm mãnh nam cơ bụng tám múi: tiểu tao gần đây cúc hoa có khao khát hay không? Mau khai ra tần số, anh đây cho xem chim to! (Đệt!!!)

HẾT CHƯƠNG 13

() hương tiêu phái: seach gu gồ nói là món ốc hương sấy tiêu, không biết đúng không nữa trước giờ chưa từng nghe quaai biết chính xác thì chỉ ta với a

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here