Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 14

0
101

(Chương này có H của yêu nam Lâm Bình Bình á, cấm trẻ em dưới 16 tuổi… Cảm ơn đã dành thời gian đọc lời cảnh báo vô dụng này ==)

Lâm Bình Bình lập tức hoá đá! Mà mãnh nam bên kia vẫn còn điên cuồng gửi các hình JJ qua! Quả thật không thấy giới hạn của liêm sỉ!

Vì thế dưới tình huống cực độ khẩn trương cùng xấu hổ, Lâm Bình Bình đã làm ra hành động vô cùng vô cùng ngu ngốc.

Cậu mãnh liệt đóng máy tính lại, sau đó ôm máy tính bỏ chạy, để lại Hồ tổng một mình trong gió hỗn độn.

Đệt! Tuy rằng Lâm Bình Bình về sau mỗi lần nhớ lại chuyện này đều nhất nhất cho rằng mình lúc đó nhất định não bị nước vào. Nhưng mà chuyện đã xảy ra thì không có biện pháp thay đổi! Thời điểm cậu mang máy tính điên cuồng chạy ra, thành công khiến tổ trưởng an ninh tưởng là kẻ trộm, liền một cước đá bay ra.

“Sao lại là cậu?!” Sau khi thấy rõ mặt, tổ trưởng bảo an thực buồn bực.

Lâm Bình Bình ghé vào hoa viên bên đường, nhìn laptop nằm trong nước, nước suối không ngừng chảy ra như chính nước mắt uỷ khuất của y. Cmn rốt cuộc là vì cái gì a! Hợp đồng không kí được, laptop cũng hư luôn, quả thật là dọa tới bà ngoại cũng phải sợ!

Vì thế tối hôm đó, yêu nam Lâm Bình Bình bèn đi mượn rượu giải sầu.

Ma の Dực chính là quán ăn đêm nổi tiếng nhất thành phố. Không chỉ vì nơi này có đầy đủ các loại rượu mà còn do nhân viên phục vụ mỹ thiếu niên xinh đẹp hấp dẫn, cho nên nơi này 80 phần trăm khách hàng đều là GAY.

Lâm Bình Bình hiển nhiên là khách quen tại nơi này, sau khi chào hỏi nhân viên thân thiết, liền bưng ly cocktail màu hồng nhạt. ngồi trong góc suy ngẫm, càng nghĩ càng ngàn lần vạn lần xót thương cho mình. Cmn hôm nay sao lại thê thảm tới mức này, quả thật chính là hồng nhan bạc mệnh.

‘’Hi’’ Đối diện bỗng nhiên ngồi xuống một người.

Lâm Bình Bình ngẩng đầu nhìn, liền như hít trúng ma tuý mà đứng lên.

‘’Làm gì?’’ Hồ Vân Phi buồn cười nhìn cậu.

CMN sao lại là hắn a! Lâm Bình Bình lần thứ hai nhớ tới cảnh tượng thê thảm ban ngày, vì thế cậu lại rục rịch muốn bỏ chạy, bất quá bị Hồ Vân Phi doạ một câu liền dừng bước.

‘’Dám bỏ chạy tôi sẽ đem sự tình ban sáng nói cho Cố Khải.’’

Đệt! Mợ! Nó!

Lâm Bình Bình đành phải không cam lòng mà ngồi trở về. Trên mặt uỷ khuất không yên, nội tâm điên cuồng dựng thẳng ngón giữa.

‘’Uống gì, tôi mời.’’ Hồ Vân Phi gọi phục vụ.

‘’Anh rốt cuộc muốn gì?’’ Lâm Bình Bình bất cần hỏi thẳng hắn. Dù sao cũng đã rất doạ người rồi, nhiều thêm một chút cũng không sao!

‘’Toàn bộ vấn đề là tôi nên hỏi cậu mới phải.’’ Hồ Vân Phi lắc lắc chai rượu , không chút để ý trả lời cậu. ‘’Đầu tiên là chạy tới phòng tôi, sau đó cho tôi xem mấy hình ảnh kỳ kỳ quái quái, cuối cùng không hiểu sao lại mang máy tính thét chói tai chạy đi, suốt quá trình tôi cái gì cũng không có làm.’’

Đệt! Còn ra vẻ! Lâm Bình Bình chột dạ nhìn trời.

‘’Không có gì đâu, tôi vừa rồi vô tình gặp cậu thôi.’’ Hồ Vân Phi rót rượu ra. ‘’Vừa rồi là đùa cậu thôi, tôi sẽ xem như chuyện hôm nay chưa từng phát sinh.’’

“Cảm ơn nhiều.’’ Lâm Bình Bình nhẹ nhàng thở ra.

‘’Sao lại đến đây uống rượu một mình?’’ Hồ Vân Phi hỏi cậu.

Lâm Bình Bình trong lòng rít gào, lão tử tới là để mượn rượu giải sầu!

‘’Nếu có hứng thú, mai tiếp tục tới văn phòng tôi đi.’’ Hồ Vân Phi tựa người vào sofa. ‘’Về phương diện quảng cáo, tôi có thể lo liệu.’’

‘’Thật sự?’’ Lâm Bình Bình lắp bắp kinh hỉ. Cmn có nhầm hay không a, cư nhiên thê thảm như vậy cũng có thể đánh bại trò chơi ‘sư muội ngươi đừng đi’, chính mình thật sự vừa uy quyền lại vừa xinh đẹp nhaa.

‘’Tuy rằng tôi đối với trò chơi này không quen thuộc lắm, nhưng tôi tin tưởng Cố Khải.’’ Hồ Vân Phi rót rượu cho cậu. ‘’Nếu cậu tới hảo hảo trình bày lại, ắt hẳn sẽ không phải vấn đề lớn.

Lâm Bình Bình xấu hổ nhìn hắn ‘’Ngày mai đại khái không được, hôm nay máy tính của tôi bị rơi vào nước, không thì ngày mốt nha?’’ Thanh âm càng ngày càng nhỏ, cuối cùng cơ hồ giống như muỗi kêu. Mợ nó không cần lại một lần nữa làm cho lão tử nhớ lại sự tình ngày hôm nay a.

Nhớ tới cái laptop xấu số ngâm mình trong suối kia, Hồ Vân Phi khoé miệng giương lên. ‘’Được, ngày mốt. Trước tiên cụng ly.’’

Lâm Bình Bình cảm động đến rơi nước mắt, một hơi cạn sạch. Rốt cuộc là ai nói Hồ tổng âm hiểm giả dối, quả thật chính là vô cùng thiện lương nha. So với thần bút Mã Lương() còn muốn thiện lương hơn.

() Mã Lương trong truyện ‘ cây bút thần’, tìm hiểu thêm tại đây

Hồ Vân Phi cười đầy thâm ý, tiếp tục rót cho cậu một ly rượu nữa, hạ quyết tâm chuốc say người ta. CMN thịt ngon dâng tới miệng, không ăn chính là có lỗi với bản thân.

Thời điểm bình rượu thấy đáy, Lâm Bình Bình cũng say đến ngất ngư, ghé lên bàn cọ qua cọ lại mà rầm rì quyến rũ. Hồ tổng d*c hoả sôi trào, vì thế hắn hưng trí đem người đến khách sạn dối diện.

‘’Nóng.’’ Lâm Bình Bình bị rượu đốt đến toàn thân đỏ bừng, vặn vẹo trên giường vô ý thức đem quần áo mình cởi ra.

Vì thế Hồ Vân Phi cho rằng cậu đang câu dẫn mình, liền đem người lột không còn một mảnh.

Tình một đêm cho tới bây giờ đều không cần nói thêm những lời đa tình, nhất là đối với Hồ tổng là tay phong nguyệt già đời. Hắn đè lên người vẻ mặt đang mờ mịt dưới thân, xoa xoa xương quai xanh tinh xảo.

‘’Nhột!’’ Lâm Bình Bình nhíu mày đẩy hắn ra.

‘’Ngoan, thích tư thế nào?’’ Hồ Vân Phi một bên giúp cậu khuyếch trương, một bên ghé tai hỏi.

Phía sau truyền tới cảm giác dị vật xâm nhập không thoải mái, Lâm Bình Bình vặn vẹo muốn tránh, rốt cuộc đổi lại kích thích mãnh liệt hơn.

‘’Đau.’’ Lâm Bình Bình uỷ khuất, hốc mắt đỏ bừng. Vì cái gì không cho người ta hảo hảo ngủ chứ?

Nhìn biểu tình cậu như đang bị ngược đãi, Hồ Vân Phi muốn bùng nổ. Tiểu yêu tinh muốn mạng người này, đừng trách hắn không ôn nhu.

‘’Nghe lời, thả lỏng một chút.’’ Hồ Vân Phi rút ngón tay ra, chậm rãi tiến vào cậu.

‘’Ô…ô…ô’’ Lâm Bình Bình khóc đến muốn tắt thở.

‘’Trời, bảo bối cừ thật.’’ Hồ Vân Phi thoả mãn hào hển thở, không ngừng hôn hai mắt rưng rưng nước của cậu. ‘’Thật thoải mái.’’

‘’Đau.’’ Lâm Bình Bình giãy dụa.

Hồ Vân Phi rốt cuộc không nhịn được nữa. Dưới thân da thịt trắng nõn, dáng người tinh tế, ngũ quan trời sinh có chút yêu mị, hơn nữa biểu tình hiện tại điềm đạm đáng yêu, chính là muốn mình ăn sống mà.

‘’Tôi muốn đi ngủ.’’ Lâm Bình Bình hỗn loạn kháng nghị, bĩu môi vừa buồn cười vừa đáng yêu.

‘’Làm xong ngủ tiếp.’’ Hồ Vân Phi cố định eo nhỏ cậu, từng chút giữ lấy nơi mềm mại kia, toàn thân mỗi tế bào đều thoả mãn thở ra. Đã từng có nhiều tình nhân, người hoàn mỹ giống như cậu cũng không nhiều, trong khoảnh khắc dâng trào, Hồ Vân Phi đột nhiên nảy ra một ý tưởng—khó gặp được người hợp khẩu vị như vậy, không bằng phát triển thành bạn giường cố định?

Tối đó, Lâm Bình Bình bị quái thú Hồ tổng lăn qua lật lại, trong ngoài ăn sạch sẽ, thẳng đến hừng đông mới có thể nghỉ ngơi. Say rượu còn phải làm lụng quá độ, cậu có cảm giác vô cùng mệt mỏi, ngủ thật sâu, thẳng đến hai giờ chiều mới dậy.

Mờ mịt nhìn lên trần nhà, hình như không phải nhà mình. Nhìn quanh bốn phía, càng khẳng định đây không phải nhà mình.

Nghiêng người muốn ngồi dậy, nửa người dưới như bị xe cán qua, đau đến hít thở không thông. Vì thế sắc mặt Lâm Bình Bình lập tức tái nhợt, trong đầu chợt hiện ra tin tức mình từng xem qua!

–Mỹ thiếu niên như hoa như ngọc bị hạ mê dược trong quán Bar, tỉnh dậy phát hiện mình bị mất thận–

‘’A!!!!!!’’ Lâm Bình Bình hét chói tai. Mợ nó mợ nó. Đau đến như vậy, xác định là không còn thận.

‘’Tỉnh?’’ Hồ Vân Phi nghe được tiếng động, một bên lau tóc từ phòng tắm đi ra.

CMN! Vì sao hắn lại thân trên loã lồ xuất hiện tại thời điểm này a. Lâm Bình Bình trợn mắt há hốc mồm, biểu tình giống như nhìn thấy Avatar.

‘’Muốn ăn gì nào?’’ Hồ Vân Phi ngồi bên giường, xoay người hôn nhẹ môi cậu.

Lâm Bình Bình não nhất thời không theo kịp, cmn này chính là ảo giác a. Cứu mạng a. Giết người a. Ai có thể nói mình biết này rốt cuộc là sao đi.

‘’Ngoan.’’ Hồ Vân Phi giúp cậu rót nước. ‘’Tối hôm qua biểu hiện thật không tệ.’’

‘’Tối.. qua?’’ Lâm Bình Bình run rẩy hỏi,

‘’Tôi hỏi qua người trong quán rượu, cậu yêu cầu rất cao, bình thường không hay ra ngoài.’’ Hồ Vân Phi nắm hai má mềm mềm của cậu, ‘’Thế nào? Anh được chứ?’’

Hốc mắt Lâm Bình Bình liền đỏ. CMN này không phải là sự thật. CMN này không phải là sự thật. CMN này không phải là sự thật. CMN này không phải là sự thật.

‘’Anh giúp em gọi vài món ăn.’’ Hồ Vân Phi thấy bây giờ cậu còn đang trăm mối ngổn ngang, cho nên cũng không hỏi nhiều.

Lâm Bình Bình ngơ ngác nhìn hắn ra cửa. Đầu óc trống rỗng nội tâm kêu gào, tối hôm qua tối hôm qua tối hôm qua. Trên người dày đặc dấu hôn cùng phía sau đau nhức nhắc nhở mình, cmn sự thật muốn tránh cũng không được, hôm qua sự tình không muốn gì đó cũng đã xảy ra a.

Cho tới bây giờ đều vạn lần mong chờ lần đầu tiên, cư nhiên lại diễn ra lúc mình say đến bất tỉnh nhân sự. Không biết trời trăng gì bị một nam nhân đem lên giường, càng bức khổ hơn là nam nhân kia tin tưởng mình chính là một tay già đời, sẽ không có khả năng không biết đây là lần đầu tiên a a a a!

Lâm Bình Bình cảm thấy mình hiện tại có thể tự tử chết đi.

Ma の Dực này đều là nơi doanh nhân đến, ai cũng có một đoạn thời gian đau khổ chua xót qua đi. Tiểu xử nam Lâm Bình Bình căn bản là không có chỗ đứng, muốn đến không chừng còn bị tập thể khinh bỉ. Cho nên vì muốn dung nhập chỉnh thể, cũng vì lòng hư vinh mà tự bịa đặt cho chính mình một thiên tình sử, đem mình nguỵ trang thành khẩu vị cực khủng thương tổn tiểu cực phẩm GAY. Với vẻ bề ngoài xinh đẹp cùng hành động cao siêu, cùng với kinh nghiệm phong phú, đương nhiên có thể qua mặt nhiều người, Hồ tổng cũng không phải ngoại lệ.

Hiện tại phải làm sao bây giờ? Lâm Bình Bình quả thật khóc không ra nước mắt, chính là vác đá tự đập chân mình. Nói cho hắn biết đây kỳ thật là lần đầu tiên của mình? Tên kia có năng lực thế nào, có bao nhiêu khả năng sẽ mang mình về? Hay biểu hiện như đã quen loại sự tình này, tối hôm qua cũng không quá quan trọng?

CMN, nhưng mà thật sự rất uỷ khuất a. Mình rõ ràng chính là Tiểu Bạch Liên trong trắng thuần khiết, đối phương lại cho rằng mình chính là một đoá kim trản cúc đón gió lay động.

Lâm Bình Bình nằm trong chăn,uỷ khuất nhéo góc chăn. Rốt cuộc tự cho mình xui xẻo, bị chó cắn đi.

HẾT CHƯƠNG 14

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here