Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 15

0
191

Đến khi Hồ Vân Phi từ dưới lầu trở về, Lâm Bình Bình vẫn nằm trong chăn chưa ra được.

‘’Đến ăn cơm nào.’’ Hồ Vân Phi ngồi trên giường xoa mũi cậu, tự cho rằng hành động này là vô cùng thân thiết.

Lâm Bình Bình không nói gì, trong lòng hữu khí vô lực dựng thẳng ngón giữa. Lão tử đầu váng mắt hoa, ngươi còn bày cái vẻ mặt d*m đãng kia là để làm gì a.

‘’Phát sốt?’’ Hồ Vân Phi nhíu mày, vươn tay sờ thử trán cậu.

Nóng đến doạ người.

Lâm Bình Bình thực mảnh mai mà rầm rì.

Vì thế giữa trưa, lúc Cố tổng đang trong phòng làm việc bận đến túi bụi, thì đột nhiên nhận được một cú điện thoại.

‘’Giúp tôi xin nghỉ phép.’’ Hồ Vân Phi thực khí phách nói.

Cố tổng không hiểu ra sao nhìn tên hiển thị trên điện thoại, càng thêm khó hiểu ‘’Cậu uống lộn thuốc à? Xin phép tôi nghỉ?’’

‘’Cái kia…Vương Bình Bình? Là nhân viên của ngươi à.’’ Hồ Vân Phi lúc này mới phát hiện, mình cư nhiên còn không biết yêu tinh kia tên gì a.(vãi anh ==)

‘’Ai?’’ Cố tổng nghe không có rõ.

‘’Lý Bình Bình? Trương Bình Bình? Lưu Bình Bình?’’ Hồ Vân Phi không có kiên nhẫn. ‘’Tóm lại là giúp cậu ấy xin nghỉ phép!’’

‘’Ê—‘’ Cố Khải còn chưa nói xong, bên kia đã tắt máy.

CMN! Cố Khải trong lòng bất mãn, sau đó liền điện thoại cho phòng nhân sự. ‘’Bình Bình xin nghỉ phép.’’

‘’Cố tổng, Bình Bình nào?’’ phòng nhân sự hỏi. ‘’Chúng ta ở đây có Trịnh Bình Bình, Kim Bình Bình, Liễu Bình Bình cùng Đặng Bình Bình, còn có Lâm Bình Bình nữa.’’

Cố Khải nghe xong có điểm choáng váng đầu.

“Còn có, xin nghỉ mấy ngày?” nhân viên tiếp tục hỏi

Cố Khải đành phải cúp điện thoại, một lần nữa gọi cho Hồ Vân Phi.

‘’Không rảnh!’’ Hồ Vân Phi đang hưởng thụ lạc thú đút cơm cho Lâm Bình Bình, vì thế hướng điện thoại rống giận.

‘’Không rảnh em gái ông!’’ Cố Khải rít gào. ‘’Rốt cuộc là ông xin cho ai nghỉ, nguyên nhân, xin nghỉ mấy ngày.’’

‘’Uy, em tên gì?’’ Hồ Vân Phi hỏi Lâm Bình Bình.

Lâm Bình Bình nháy mắt rơi cmn lệ, vẻ mặt thống khổ ngậm muỗng cháo. Nội tâm sinh ra cảm giác khuê nữ bị cầm thú ăn tươi nuốt sống.

Tên tiện nhân kia cư nhiên đến tên mình cũng không biết oa oa oa!

‘’Không khóc không khóc, ngoan, em tên cái gì Bình Bình?’’ Hồ Vân Phi không hề áy náy hỏi tiếp.

‘’Lâm.’’ Lâm Bình Bình hữu khí vô lực trả lời hắn.

‘’Lâm Bình Bình, xin phép một tuần.’’ Hồ Vân Phi tiếp tục hướng điện thoại nói chuyện.

‘’Này anh điện thoại cho ai vậy?’’ Lâm Bình Bình có dự cảm không lành.

Hồ Vân Phi khoát tay, ý bảo cậu im lặng.

‘’Xin một tuần?’’ Cố Khải nhíu mày. ‘’Lí do gì?’’

‘’Ẻm bị tôi làm đến phát sốt, không thể xuống giường được.’’ Hồ Vân Phi trước giờ đều vô liêm sỉ.

‘’Im miệng đi!!!!’’ Lâm Bình Bình hét chói tai, đoạt lấy điện thoại từ trong tay hắn, nhìn vào mày hình, cư nhiên là Cố Khải!

Vì thế cậu liền muốn ngất đi cho rồi.

Cố Khải cầm điện thoại, hỗn độn trong gió.

‘’Cố tổng.’’ Lưu Tiểu Niên ở ngoài cửa kêu.

Cố Khải nháy mắt khôi phục hình tượng nam tinh anh khí phách bất phàm. ‘’Vào đi.’’

‘’Này là văn án đã được chỉnh sửa lại.’’ Lưu Tiểu Niên đem văn kiện đưa anh, có chút không yên giải thích. ‘’Bởi vì trước đây chưa từng viết, cho nên không có kinh nghiệm.’’

‘’Viết rất tốt.’’ Cố Khải dối trá khen ngợi.

Lưu Tiểu Niên biểu tình == ‘’Anh chỉ vừa xem qua đề mục thôi.’’

‘’Đề mục phi thường tốt.’’ Cố Khải vẻ mặt nghiêm túc.

‘’Đề mục là của Khương tổ trưởng chọn.’’ Lưu Tiểu Niên chột dạ. ‘’Anh ấy nói đề mục tôi chọn không thích hợp.’’

‘’…’’ Đậu! Một chút cũng không hiểu ý người a. Cố Khải trong lòng điên cuồng đem Khương Đại Vệ ngược đãi một phen, sửa em gái cậu!

‘’Kỳ thật đây là phương án được mọi người thảo luận kỹ lưỡng, mọi người đều làm việc rất chăm chỉ a.’’ Lưu Tiểu Niên giải thích.

‘’Nhân vật đặt ra rất thú vị.’’ Cố Khải cẩn thận đọc kỹ.

‘’Cái kia là do Lâm Bình Bình nghĩ ra.’’ Lưu Tiểu Niên trả lời.

…Cố tổng đau trứng. Cmn sao cứ khen sai người a!

‘’Đầu mối cũng rất rõ ràng, nút thắt cũng hợp lý.’’

‘’Ân, là do tổ trưởng đề nghị.’’

‘’Cơ cấu giải thưởng cũng không tệ, có ý tưởng.’’

‘’Tiểu Mã suy nghĩ thật lâu mới nghĩ ra đó.’’

‘’Cảnh cuối cùng quả thật…’’ Cố Khải còn chưa nói xong, liền thấy Lưu Tiểu Niên hai mắt sáng ngời, vì thế trực tiếp ném tiết tháo qua một bên mà điên cuồng ca ngợi, ‘’Đặc biệt cẩn thận, hơn nữa sở hữu nhân vật cũng rất tốt, có năng lực đoán trước nhu cầu người dùng, quả thực hoàn mỹ!’’

‘’Nhã tỷ cũng rất vừa lòng.’’ Lưu Tiểu Niên gật đầu nói.

Đệt! Cố Khải thấy chính mình vừa bị lừa.

‘’Phần báo cáo này tốt như vậy sao?’’ Lưu Tiểu Niên không yên hỏi anh.

Cố Khải lật trang kế, nhíu mày nói. ‘’Vì cái gì nhân vật chính lại thay đổi trang phục ở ngoài trời như thế này?’’ Này cũng quá kỳ quái rồi, trò chơi dành cho mấy em gái tuổi teen, ai lại khát khao đến mức muốn ở ngoài trời thay quần áo a.

‘’Đây là do tôi nghĩ ra.’’ Lưu Tiểu Niên chột dạ trả lời.

‘’Rất tốt!’’ Cố Khải chân thành khen ngợi.

‘’Biểu tình vừa rồi của anh lại không phải thế.’’ Lưu Tiểu Niên có cảm giác thực thất bại.

‘’Quả thật rất tốt, cảm giác rất kích thích.’’ Cố Khải liều mạng tìm ưu điểm.

Lưu Tiểu Niên càng uể oải, thà rằng đừng giải thích. Rất kích thích gì đó, nghe qua cứ như ý tưởng của một tên biến thái a.

‘’Tôi sẽ sửa lại cho anh.’’ Lưu Tiểu Niên cảm thấy chính mình thực có lỗi với mọi người, càng có lỗi với Cố Khải hơn, áy náy chồng chất áy náy, vì thế thời điểm Lưu Tiểu Niên bước ra, liền cúi người hướng Cố Khải cúi chào.

Tổng tài hỗn độn trong gió ngồi trên ghế, CMN em cúi chào làm gì, anh cũng không phải tượng liệt sĩ!

Mợ nó sao mình lại ngu ngốc như vậy.

Vì thế ngày hôm đó, Lưu Tiểu Niên gửi tin nhắn cho Cố Khải, nói mình phải tăng ca.

Vì thế Cố Khải cũng theo cậu tăng ca, biến mình thành hình tượng đặc biệt bận, quả thật chính là Cố tổng trăm công ngàn việc.

Các đồng nghiệp trong lòng đều hiểu, cảm khái vạn phần. Trò chơi cosplay nhân viên văn phòng gì đó, đại hôi lang() tổng tài công cùng tiểu bạch thỏ thư ký thụ gì đó, nghĩ thôi đã thấy kích thích mãnh liệt rồi a.

() Hôi: xám, lang: sói. Hôi lang là sói xám.

Sắc trời ngày càng tối, trên hành lang chỉ còn vọng lại tiếng bước chân của bảo vệ tuần tra. Cố tổng trong phòng điên cuồng trang điểm ăn mặc một phen, sau đó liền chấn định tinh thần đi xuống văn phòng của Lưu Tiểu Niên dưới lầu. Đêm dài tĩnh lặng không một tiếng động, quả thật chính là nơi bồi dưỡng gian tình tuyệt vời. Cố Khải vừa đi vừa nghĩ, gặp phu nhân mình rồi sẽ nói cái gì đầu tiên? Nói xin chào? Mợ nó nghe qua rất ngu a! Nói cậu đang làm gì đó? Nghe như thiểu năng! Nói cậu ăn gì chưa? Sát! Sao cứ giống như thanh niên cán bộ tri thức a, vừa thấy mặt liền hỏi ăn gì!

Đấu tranh tư tưởng nửa ngày, Cố Khải quyết định cái gì cũng sẽ không nói, mỉm cười là được rồi. Toàn thế giới đều biết, mình cười lên đặc biệt có khí chất.

Vì thế Cố tổng mang theo nụ cười đặc hữu nam tinh anh, tao nhã đẩy cửa bước vào.

Lưu Tiểu Niên đang húp mì ăn liền rột rột.

Cố Khải nháy mắt liền hóa Sparta! Lão tử bữa tối bên ánh nến cũng đã chuẩn bị tốt, có hoa hồng có rượu vang, còn có tiếng violon êm ái. Em thì ở đây ăn mì ăn liền. Đậu! sao một chút phối hợp cũng không có a.

‘’Cố tổng?’’ Lưu Tiểu Niên có chút ngoài ý muốn đứng lên. ‘’Sao anh còn chưa về?”

“Thấy nơi này sáng đèn nên tới xem thử” Cố Khải tha qua một cái ghế, ngồi xuống cạnh cậu.

Mọi người đều biết mì ăn liền quả thật chính là loại thức ăn thần kỳ. Mặc kệ ăn vào mùi vị như thế nào, thì lúc nấu lên mùi hương cũng đặc biệt quyến rũ. Mùi thịt kho tàu từng đợt từng đợt chui vào lỗ mũi, cho nên bụng Cố tổng nháy mắt điên cuồng kháng nghị.

‘’Anh chưa ăn cơm?’’ Lưu Tiểu Niên hỏi.

Cố Khải gật đầu, vừa định nói chúng ta ra ngoài ăn bữa tiệc lớn đi, thì Lưu Tiểu Niên dã dùng tốc độ ánh sáng mà lôi ra một ly mì.

‘’Chưa thấy qua loại này, chắc là hương vị mới.’’ Lưu Tiểu Niên rót nước nóng vào. ‘’Không biết anh có thích không nữa.’’

Cố Khải đành phải đem lời sắp nói nuốt xuống, CMN sao không biết hiểu ý người a!

‘’Tôi đã đem cảnh sửa lại một chút, sẽ không có cảnh dã ngoại.’’ Nhân lúc chờ mì chín, Lưu Tiểu Niên mở PPT cho anh xem.

‘’Kỳ thật dã ngoại rất tốt.’’ Cố Khải nghiêm túc khen ngợi. ‘’Tôi suy nghĩ một chút, thấy dã ngoại đặc biệt tốt.’’

‘’Tốt chỗ nào?’’ Lưu Tiểu Niên hỏi anh.

CMN làm sao mà anh biết tốt ở điểm nào, Cố Khải trong lòng rít gào, này là Idea của em nha. Nếu người hỏi câu này là người khác, anh nhất định sẽ nổi điên, nhưng này là vợ a, cho nên Cố Khải đành phải căm tức ăn một ngụm mì to.

Hương vị kỳ quái tràng ngập khắp khoang miệng, Cố Khải rất không tao nhã, một ngụm phun ra.

‘’Ối!’’ Lưu Tiểu Niên hoảng sợ, vội lấy khăn tay đưa cho anh.

‘’Mì gì vậy?’’ Cố Khải cầm ly nước điên cuồng súc miệng, mợ nó đây quả thật chính là hương vị Acid Sunfuric!

‘’Là mì Khang sư phụ–‘’ Lưu Tiểu Niên nói được một nửa liền dừng lại, sau đó hỗn độn trong gió nhìn bao bì.

Cố Khải cũng hướng mắt nhìn lên —- Sát! Mì gà Khang sư thái! Mì Khang sư thái là cái gì?

‘’Đại khái là …hàng nhái.’’ Lưu Tiểu Niên thực chột dạ nhìn anh. ‘’Thực xin lỗi, lúc mua không để ý.’’

‘’Không có việc gì.’’ Trừ việc bị hấp diêm vị giác ra, thì anh còn phải cảm ơn sự nhầm lẫn này, anh sung sướng mời vợ ‘’Ra ngoài ăn với tôi đi.’’

‘’Không cần, tôi cũng không đói lắm.’’ Lưu Tiểu Niên cự tuyệt.

Cố Khải bất mãn nhìn cậu, không đói mà đi ăn mì hả!

‘’Tôi làm cho xong công việc đã.’’ Lưu Tiểu Niên giải thích, ‘’Ăn chút bánh qui là được rồi.’’

‘’Không được.’’ Cố Khải nghiêm túc cự tuyệt anh.

‘’Tôi thực sự không—Á!!!!’’ Lưu Tiểu Niên còn chưa nói xong, thì cả toà nhà một mảnh tối đen, vì thế cậu cả kinh kêu lên.

Cố Khải quả thực mừng muốn khóc! Chú ở phòng điện lực, con cảm tạ cả nhà chú!

‘’Tối quá.’’ Lưu Tiểu Niên nhất thời không thích ứng được với bóng tối.

Nhưng mà Cố tổng đã thích ứng được, này là sức mạnh của tình yêu chăng? Thấy bóng người mơ hồ trong bóng đêm, liền hung hăng bế lên, đặt người lên bàn.

Rốt cuộc cũng ôm được rồi a! Quả thực muốn khóc! Mềm quá đáng yêu quá eo thon quá!

‘’Cố tổng!’’ Lưu Tiểu Niên bị hoảng sợ.

‘’Đừng sợ, có tôi ở đây.’’ Cố Khải kiên định an ủi.

‘’Tôi không sợ.’’ Lưu Tiểu Niên trong ngực anh giãy dụa. ‘’Anh đặt tôi lên cái gạt tàn thuốc.’’

‘’…’’ Đệt! Đúng là dũng sĩ diệt mood mà. Cố Khải buông người ra một chút, bất quá vẫn không buông tay.

‘’Chúng ta ra ngoài đi.’’ Lưu Tiểu Niên đề nghị.

‘’Không!’’ Cố Khải một ngụm cự tuyệt.

‘’Vì sao chứ?’’ Lưu Tiểu Niên khó hiểu

Cố tổng anh tuấn trả lời. ‘’Bởi vì tôi sợ!’’

Lưu Tiểu Niên có cảm giác ==!

‘’Chúng ta đợi có điện rồi ra.’’ Cố Khải say mê ôm chặt cậu.

‘’Chúng ta ở nơi này không phải càng khủng bố hơn sao?’’ Lưu Tiểu Niên lí giải.

‘’Cậu chưa từng xem qua phim kinh dị ‘hành lang’ à?’’ Cố Khải nghiêm túc hỏi.

‘’…Tôi chỉ mới xem qua ‘lưỡi cưa’ thôi’’ Lưu Tiểu Niên thành thật trả lời anh.

‘’Cuối hành lang, không chừng sẽ có ma nữ không đầu đợi chúng ta.’’ Cố Khải doạ.

Lưu Tiểu Niên sợ run cả người.

‘’Cho nên chúng ta đừng ra ngoài.’’ Cố Khải ôm chặt người vào lòng. Thích đến d*c tiên d*c tử.

‘’Ưm.’’ Lưu Tiểu Niên ngoan ngoãn đáp ứng, chóp mũi cọ cọ ngực Cố Khải, mùi nươc hoa thật dễ chịu a.

Bốn phía im lặng một mảng, cơ hồ có thể nghe được tiếng tim đập của hai người.

Tốt nhất là cúp điện luôn đi.

Cố Khải trong lòng thầm nghĩ.

Sau đó một giây sau.

Đệt mợ có điện!

눈눈

HẾT CHƯƠNG 15

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here