Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 16

0
91

Trong phòng nháy mắt sáng choang như ban ngày, Lưu Tiểu Niên nhất thời không thích ứng được, theo phản xạ có điền kiện nhắm chặt hai mắt lại.

Cố tổng nhất thời nghĩ, mịa nó này là đang đợi ta hôn xuống mà! Mịa nó này là đang đợi ta hôn xuống mà! Mịa nó này là đang đợi ta hôn xuống mà! Mịa nó này là đang đợi ta hôn xuống mà!!!

‘’Chói quá a’’ Lưu Tiểu Niên thấp giọng than thở, cố gắng đem mắt hé ra thành một đường chỉ nhỏ.

Vì thế Cố Khải đành phải đem cất biểu tình đói khát trở về.

Đúng vậy, Cố tổng chính là không chịu thua kém mà mất mặt như vậy đó!

‘’Hiện tại đi đâu ?’’ Cố Khải hỏi.

‘’Về nhà đi’’ Lưu Tiểu Niên trong lòng ngực anh dùng sức đẩy ra, cảm thấy có hơi hỗn độn.

Cố tổng hoàn toàn không muốn trở về, vì ở nhà còn có tiểu tiện nhân Cố Hi kia quấy rối, một chút cũng không lãng mạn!

Vì thế anh đặc biệt ngạo kiều nói ‘’Không!’’

‘’Vì sao vậy ?’’ Lưu Tiểu Niên không hiểu ra sao.

‘‘Bởi vì tôi còn chưa ăn cơm!’’ Cố Khải biểu tình vô cùng nghiêm túc.

‘’Không thì… đi ăn lẩu.’’ Lưu Tiểu Niên đề nghị.

‘’Được!’’ Cố Khải tâm hoa nộ phóng, ăn lẩu aa, Cái miệng nhỏ đô đô bị nóng đến đỏ hồng gì đó mình một chút cũng không nghĩ đến nha! Tốt nhất là bị nóng đến không chịu nổi, bèn nhu thuận nhào vô lòng mình làm nũng, quệt cái miệng nhỏ nhắn cầu thân thân an ủi, sau đó cọ đến cọ đi lắc lắc mông nhỏ nói người ta vẫn còn nóng, muốn đem quần áo cùng quần lót nhỏ cởi ra!

‘’Cố tổng.’’ Lưu Tiểu Niên rối rắm nhìn anh ‘’Sao lại cười thành như vậy?’’

Cố Khải nháy mắt hoàn hồn ‘’Không có gì, tôi đã lâu chưa ăn lẩu.’’

…Lưu Tiểu Niên nửa tin nửa ngờ, có người ăn lẩu thôi mà lại cười đáng khinh vậy sao!

‘’Đi thôi.’’ Cố Khải trấn định đứng lên.

‘’Chờ tôi dọn đồ cái đã’’ Lưu Tiểu Niên hướng balo thu dọn tư liệu, lại không cẩn thận làm rơi cây bút xuống dưới bàn, vì thế quỳ rạp xuống nhặt lên.

Áo thun cuộn lên một chút, như ẩn như hiện lộ ra eo nhỏ, quần thể thao không có thắt lưng, nhìn qua rất dễ cởi…

Bà nó! Cố Khải tay trái chặn tay phải, trong lòng nghiêm khắc giáo d*c nó, điên sao có thể tùy tiện lột đồ người khác như vậy , nhanh tỉnh táo lại đi!

Bút còn chưa nhặt xong, chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Lưu Tiểu Niên nhìn vào màn hình. ‘’A, là Tiểu Hi.’’

Cố Khải nhất thời cảnh giác mở to hai mắt, tiểu tiện nhân kia bây giờ điện thoại làm gì a!

‘’Anh đang ở cùng anh trai em phải không?’’ Cố Hi sung sướng hỏi.

‘’Ừ’’. Lưu Tiểu Niên hỏi “Cậu thì sao?”

‘’Em đang ở nhà, vừa mới kêu cái lẩu, cùng ăn đi?’’

‘’Trùng hợp thế.’’ Lưu Tiểu Niên một hơi đáp ứng. ‘’Được rồi chúng tôi về liền.’’

‘’Trở về?’’ Cố Khải nghe vậy nổi giận. “Không phải nói cùng nhau đi ăn lẩu sao?’’

‘’Tiểu Hi mới gọi một cái ở nhà’’ Lưu Tiểu Niên cúp điện thoại. ‘’Đi thôi, về nhà cùng nhau ăn.’’

Cố Khải trong lòng rít gào, mọe nó mình sao lại có một đứa em đáng ghét như vậy a!

Trong nhà ngọn đèn ấm áp, lẩu sôi ùng ục, các loại nguyên liệu tươi ngon, còn có đệ đệ một thân tạp dề đáng yêu.

‘’Anh, hai người đã về!’’ Đệ đệ hiền thục tiếp nhận túi của anh trai, hoàn toàn chính là hình mẫu lý tưởng của em trai gương mẫu!

‘’Tôi lên lầu cất đồ.’’ Lưu Tiểu Niên trở về phòng của mình.

‘’Anh, có thanh cua anh thích nè.’’ Đệ đệ nhu thuận bán manh báo cáo.

‘’Thanh em mày!’’ Cố Khải hung hăng nắm chặt tay.

Đệ đệ nhất thời vô cùng ủy khuất ‘’Lại làm sao rồi?’’

Ca ca không nói gì, trực tiếp đem đệ đệ ấn lên sofa ngược đãi một phen! Tiếng kêu thảm thiết không dứt bên tai, Cố Khải cảm thấy thực thỏa mãn! ‘’Hai người đang làm gì đó?’’ Lưu Tiểu Niên đứng trên cầu thang, run rẩy hỏi.

Đệt! Cố Khải nhanh chóng buông đệ đệ ra, vẻ mặt ôn nhu nói. ‘’Về sau đừng ngồi trước máy tính quá lâu, đối với xương cổ không tốt, đều cứng hết rồi.’’

CMN anh mới cứng cả nhà anh đều cứng!!!! Đệ đệ trong lòng điên cuồng phản kích, sau đó ngồi trên sofa ánh mắt lấp lánh, tay ngoan ngoãn đặt trên đầu gối. ‘’Ân, cảm ơn anh hai.’’

Huynh tung đệ hứng, quả thật dối trá không chịu được!

Lưu Tiểu Niên vô cùng cảm động ‘’Tình cảm hai người thật tốt a.’’

‘’Phải đó, anh hai thường xuyên mát xa cho em.’’ Cố Hi đứng lên ‘’Chuẩn bị ăn cơm đi, em đi làm nước chấm.’’

‘’Anh còn có thể mát xa?’’ Lưu Tiểu Niên kéo ghế lại ngồi gần Cố Khải hỏi. ‘’Đúng.’’ Tổng tài dùng ánh mắt tha thiết nhìn cậu. ‘’Cậu cần?’’

‘’Phụt!’’ Cố Hi đứng ở phòng bếp cười ra tiếng, cái gì gọi là cậu cần, mình sao lại có một anh trai dọa người như vậy! Nghe qua rất giống mấy em gái mặc váy da báo ngắn ngủn gợi cảm, nửa đêm gõ cửa khách sạn tìm khách a!

‘’Cũng không phải, tôi thuận miệng hỏi thôi.’’ Lưu Tiểu Niên đưa đồ uống cho anh. ‘’Tôi sợ nhất mát xa, vừa nhột vừa đau.’’

‘’Sẽ không, kỹ thuật của tôi tốt lắm.’’ Cố Khải chân thành đề cử chính mình.

Vì thế Cố Hi một lần nữa bật cười, kỹ thuật tốt lắm gì đó, nhất định có nghĩa khác a!

‘’Tiểu Hi không có việc gì chứ?’’ Lưu Tiểu Niên lo lắng nhìn về phía phòng bếp, vì cái gì cậu ấy luôn phát ra tiếng cười kỳ quái như vậy a.

‘’Nghệ thuật gia, vô phương lý giải.’’ Cố Khải đem đề tài bẻ về, cmn ai muốn thảo luận về tiểu tiện nhân kia chứ, mát xa mới là vấn đề chính nha, ‘’Cậu thật sự không cần thử một chút sao?’’

‘’Không cần.’’ Lưu Tiểu Niên kiên định lắc đầu.

Cố Khải vô cùng nuối tiếc.

‘’Em hiện tại có thể đi ra không?’’ Cố Hi đứng ở cửa bếp tội nghiệp hỏi, tình thoại nói không ngừng nghỉ gì đó thật đáng ghét, đói quá đi!

‘’Đương nhiên a.’’ Lưu Tiểu Niên giúp cậu dọn bàn ghế.

Vì thế Cố tổng đành phải đem những lời sắp nói nuốt xuống.

Đệ đệ ngồi trên ghế, bắt đầu điên cuồng ăn, lỡ đâu anh cậu lại phát điên, đuổi ra khỏi bàn ăn thì biết làm sao!

Có một anh trai cầm thú như vậy, cuộc sống chính là phải luôn luôn lo lắng đề phòng! (╥﹏╥)

‘’Ăn chậm một chút’’ Lưu Tiểu Niên giúp cậu gắp thức ăn.

‘’Khụ!’’ Ca ca hung ác ho khan một chút ‘’Ăn no rồi hả?’’

Đệ đệ quả thật muốn khóc, rưng rưng đôi mắt, cmn em chỉ mới ăn được hai phút thôi mà!

‘’Anh khi dễ cậu ấy như vậy làm gì?’’ Lưu Tiểu Niên cũng nhìn ra manh mối.

‘’Anh hai chưa bao giờ khi dễ em!’’ Cố Hi nghiêm túc sửa đúng cậu.

Lưu Tiểu Niên:…

Bữa tối không khí vô cùng hài hòa, Lưu Tiểu Niên ăn cơm nhìn như con mèo nhỏ, thực im lặng đáng yêu, vì thế Cố tổng nhìn say mê đến không tự kiềm chế được.

Cố Hi yên lặng xích ra xa một chút, tránh bị ánh mắt nóng rực của anh mình sát thương!

‘’Cái này ăn ngon.’’ Lưu Tiểu Niên gắp một khối đậu hủ cá cho Cố Khải.

Cố tổng nháy mắt hạnh phúc đến bay lên!

Cố Hi trốn đến phòng bếp rót nước, anh cậu quả thật ngày càng dọa người.

Nước lẩu sôi ùng ục, một giọt nước bắn ra, trúng bàn tay Lưu Tiểu Niên.

‘A!’’ Lưu Tiểu Niên nhỏ giọng kinh hô.

‘’Làm sao vậy?’’ Cố Khải buông đũa xuống.

‘’Bị phỏng.’’ Lưu Tiểu Niên dùng tay xoa xoa. ‘’Không có việc gì đâu.’’

Em không thể mảnh mai chút được à? Cố tổng nén giận. Cứ như vậy, khi nào anh mới cầm được tay chứ !

Cố Hi đứng ở cửa bếp, quyết định giúp anh trai yêu của mình một phen!

Vì thế ban đêm, Cố Hi bưng một chén canh ngân nhĩ đi tìm Lưu Tiểu Niên, sau đó ‘không cẩn thận’, đem bát canh nghiêm chỉnh đổ lên giường! Chăn nhất thời nhớp nháp, giống như biển nước đường, đến drap giuờng cũng ướt hơn phân nửa! Không sai, bởi vì để bảo đảm, đệ đệ đã lấy cái tô bự nhất trong nhà, nên hiệu quả đặc biệt tốt!

‘’Thực xin lỗi.’’ Đệ đệ dối trá giải thích.

‘’Không sao.’’ Lưu Tiểu Niên khoát tay. ‘’Tôi đổi drap giường mới là được rồi”.

‘’Trong nhà không còn cái chăn nào khác.’’ Đệ đệ thực nghiêm túc.

‘’…’’ Lưu Tiểu Niên ÓÒ mở to hai mắt

‘’Thật mà.’’ Cố Hi thật chân thành. ‘’Cô giúp việc mang đi giặt hết rồi.’’

‘’Kia…cho tôi cái thảm, tôi ngủ sofa được rồi.’’ Lưu Tiểu Niên yêu cầu rất thấp.

Đệ đệ liều mạng lắc đầu. ‘’Không được!’’

‘’Vì cái gì nha?’’ Lưu Tiểu Niên không hiểu nổi.

‘’Bởi vì sofa nhà em rất…quý!’’ đệ đệ kiêu ngạo ưỡn ngực. ‘’Là em thiết kế đó.’’

Lưu Tiểu Niên quả thật không biết phải trả lời như thế nào.

‘’Anh chỉ còn nước ngủ cùng anh trai em thôi.’’ Cố Hi ‘nuối tiếc’ nhìn cậu.

‘’A?’’ Lưu Tiểu Niên có chút xấu hổ

‘’Cũng không còn cách khác, bất quá chỉ một đêm thôi mà.’’ Cố Hi đem tẩu tử mình đẩy đi. ‘’Nhanh lên, chậm nữa anh em ngủ đó.’’

‘’Tôi không thể ngủ cùng cậu sao?’’ Lưu Tiểu Niên ôm khung cửa hỏi.

‘’Không được.’’ Cố Hi trả lời không cần suy nghĩ. ‘’Tôi lúc ngủ có tật xấu… là cắn người!.’’

Mợ nó mợ nó, anh mà ngủ cùng em, anh hai nhất định sẽ chôn em ở vườn hoa đó!!!!

Vì thế thời điểm Cố Khải đang trong phòng xem văn kiện, thì thấy vợ cùng đệ đệ tiến vào.

‘’Làm sao vậy?’’ Cố Khải thấy có chút lạ.

‘’Tiểu Niên đêm nay ngủ cùng anh.’’ Cố Hi thần thái phi dương. ‘’Bởi vì em không cẩn thận làm đổ canh lên giường anh ấy!’’

Lưu Tiểu Niên không nói gì nhìn cậu, sao ngữ điệu một chút áy náy cũng không có, ngược lại còn vô cùng tự hào!

Cố Khải nhãn tình sáng lên.

‘’Em đi ngủ trước, ngủ ngon!’’ Đệ đệ liều mạng nháy mắt với anh trai mình, mịa nó anh phải cố lên nha.

‘’Nếu còn dư chăn, tôi có thể ngủ sofa.’’ Lưu Tiểu Niên có chút không yên.

Cố Khải lập tức cự tuyệt. ‘’Nhà tôi không còn dư chăn.’’

Hai huynh đệ quả thật vô cùng ăn ý.

‘’Đi thôi, nghỉ ngơi sớm một chút.’’ Cố Khải đem văn kiện bỏ lên bàn, tâm viên ý mãn tâm hoa nộ phóng!!!

Đại khái là khí tràng của anh quá mạnh mẽ, cho nên Lưu Tiểu Niên không hiểu ra sao còn có chút sợ hãi, kỳ thật ngủ cùng một đêm cũng không phải chuyện lớn gì…nhưng mà vì cái gì cảm giác lại quái dị như vậy a!!!

Trong phòng ngủ ngọn đèn ấm áp, vì thế ánh mắt Cố tổng càng thêm chói lọi. Anh một bên thu dọn phòng tắm một bên điên cuồng chờ đợi. Tắm đến phân nửa thì cúp điện! Tắm đến phân nửa thì cúp nước! Tắm đến phân nửa thì té ngã! Loại chuyện này CMN nhất định phát sinh nha!

Thiệt là mong cmn chờ quá đi!

HẾT CHƯƠNG 16

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here