Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 17

0
95

Trong phòng tắm tiếng nước sàn sạt, Cố tổng trong phòng ngủ tâm viên ý mãn, luôn có ý muốn vọt vào!

Hình ảnh dòng nước nhẹ nhàng lướt qua mông nhỏ linh tinh gì đó, chỉ là nghĩ thôi đã muốn phun máu mũi a! CMN sao còn chưa chịu cúp điện chứ ’’

‘’Anh’’ Đệ đệ ăn mặc chỉnh tề, đột ngột xuất hiện trước cửa phòng Cố Khải.

‘’Không cho phép đi ra ngoài!’’ Cố Khải một hơi cự tuyệt.

‘’…Em không có ra ngoài nha.’’ Đệ đệ thần bí ghé vào tai anh mình nói nhỏ. ‘’Em ra bên ngoài, giúp anh tắt công tắc nguồn điện.’’

Quả nhiên thời khắc mấu chốt vẫn là em trai cấp lực nhất.

Huynh đệ đồng lòng, hợp lực đồng tâm! Ca ca hung hăng ôm đệ đệ mình một chút.

Vì thế đệ đệ mang theo sự kì vọng cùng khen ngợi của ca ca, xuất phát!

Một phút, hai phút, năm phút đồng hồ sau, ánh đèn ấm áp vẫn chói lọi, ca ca lo lắng nhìn đồng hồ, thời gian thấm thoát trôi qua cực nhanh như thoi đưa, cmn sao lại lãng phí thời gian như vậy chứ, cứ như vậy quần áo đều muốn mặc xong rồi đó có biết không?

Trong lúc ca ca đang nóng lòng xoay vòng vòng, thì di động đột nhiên vang lên, vừa bắt lên nghe chính là tiếng khóc thê thảm của đệ đệ “Anh, cứu mạng… em bị té từ trên tường xuống!”

Chết tiệt!!! Cố tổng vội cầm điện thoại chạy ra ngoài.

Công tắc nguồn điện của Cố gia đặt ở trên cao, đệ đệ vì không với tới nên đành phải đứng trên một tảng đá lớn để leo lên, kết quả liền oanh liệt ngã xuống.

Lúc này cậu đang nằm trên hồ nước, hai mắt ầng ậng nước nhìn anh mình.

“Sao mày lại ngốc như vậy chứ!!” Ca ca kéo đệ đệ từ trong hồ nước lên.

Đệ đệ đùi phải bị thương, khóc đến đứt ruột đứt gan, CMN ông đây không phải vì anh mà bị té hay sao!

“Đừng khóc đừng khóc.” Cố Khải đem người bỏ vào trong xe. “Chúng ta đi bệnh viện”

“Anh…” Đệ đệ ôm hộp khăn giấy, ánh mắt thê lương nhìn anh mình, đặc biệt phiếm tình hỏi “Nếu sau này em tàn phế. Anh sẽ chiếu cố em cả đời chứ?”

“Sẽ không.” Cố Khải hung ác giúp cậu cài dây an toàn.

Đệ đệ lập tức khóc càng thêm thương tâm.

Cố Khải vừa khởi động xe, di động chợt vang lên, là Lưu Tiểu Niên gọi. “Anh đi đâu vậy?”

…Cố Khải lập tức kịp phản ứng, CMN mình cư nhiên lại bỏ quên vợ a!! Tuy rằng rất muốn nói vài lời tình thoại, nhưng ca ca dù sao bản chất cũng không quá cầm thú như vậy, anh chạy xe ra ngoài sân, nói “Tiểu Hi té bị thương, cậu nghỉ ngơi trước đi, tôi đưa em ấy đi bệnh viện.”

“A?” Lưu Tiểu Niên hoảng sợ. “Không sao chứ? Anh đến bệnh viện nào?”

“Không có việc gì.” Cố Khải nhìn sắc mặt trắng bệch của Cố Hi, trong lòng thật khẩn trương, đệ đệ mình chính là đóa hoa đáng yêu a!!

May mà bệnh viện cách nhà cũng không xa, Cố Khải rất nhanh làm xong thủ tục, nhìn theo đệ đệ bị đẩy vào phòng cấp cứu.

“Cố tổng.” Lưu Tiểu Niên thở hồng hộc chạy vào. “Tiểu Hi không có việc gì chứ?”

“Cậu sao lại theo tới?” Cố Khải có chút ngoài ý muốn.

“Tôi lo cho cậu ấy” Lưu Tiểu Niên tóc ướt sũng, hiển nhiên chưa kịp thổi khô.

Cố Khải cởi áo khoác mình, khoác lên người cậu.

Hơi thở cùng mùi hương ấm áp bao lấy, mặt Lưu Tiểu Niên thoáng chốc đỏ lên.

“Không cẩn thận từ trên tường té xuống, chân bị thương.” Cố Khải kéo cậu ngồi xuống ghế.

“…Cậu ấy vừa rồi rõ ràng đã đi ngủ, như thế nào lại té từ trên tường xuống?” Lưu Tiểu Niên tâm tư không được lý giải.

Cố Khải bình tĩnh châm một điếu thuốc, Cmn lý do này làm sao mà nói ra a! Em trai giúp anh mình nhìn tẩu tử tắm, vì thế ngã từ trên tường xuống, nghe qua rất giống chuyện khoa học viễn tưởng có biết không!!

“Tiên sinh, nơi này không được hút thuốc.” Tiểu y tá hai má phiếm hồng đi lại nhắc nhở.

“Thật có lỗi.” Cố Khải ấn tắt tàn thuốc, hai mắt lo lắng nhìn về phía phòng cấp cứu.

Tiểu y tá bị biểu tình cuồng dã của Cố tổng chinh phục, nàng ngượng ngùng chạy về văn phòng mở Weibo, oa oa oa trong hành lang bệnh viện chúng ta có anh đẹp trai đang đứng hút thuốc a, quả thật phi thường phi thường anh tuấn!

Bên dưới một đống comment chỉ trích, ngoại hình đẹp thì làm được gì a, ở trong bệnh viện hút thuốc, nghe qua không có chút tố chất nào cả!

Cố Khải hắt hơi một cái!

“Lạnh?” Lưu Tiểu Niên muốn đem áo khoác trả lại cho anh.

“Không cần.” Cố Khải ngăn cậu lại. “Tôi không lạnh.”

“Anh cũng đừng quá lo lắng, Tiểu Hi sẽ không có việc gì đâu.” Lưu Tiểu Niên an ủi.

Cố Khải xoa đầu cậu, không nói gì.

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, rốt cuộc đèn trong phòng phẫu thuật cũng tắt, đệ đệ ngồi trên xe lăn được y tá đẩy ra, đùi phải bị bó thành xác ướp. Đùi bị gãy xương, bác sĩ đề nghị nằm viện trị liệu.

Vì thế đệ đệ bị ca ca đưa vào phòng bệnh cao cấp, đặc biệt xanh vàng rực rỡ.

Nhưng mà đệ đệ vẫn không hài lòng, cậu cảm thấy phòng này rất giống nhà giàu mới nổi, một chút cũng không phù hợp với tố chất của tiểu nghệ thuật gia tươi mát như mình. Vì thế không ngừng kháng nghị với anh mình, cuối cùng ca ca không thể nhịn được, đẩy cậu đến phòng nhiều người bệnh nặng nhìn một phen, vì thế đệ đệ lập tức ngoan ngoãn nghe lời.

“Tôi trở về giúp cậu nấu chút canh bổ xương.” Lưu Tiểu Niên nói. “Đối với xương cốt rất tốt”

Đệ đệ dùng sức gật đầu “Phải bỏ thêm ngô nha.”

Ca ca trừng mắt — được một tấc liền muốn tiến một thước (), lắm yêu cầu!!!

() giống như được voi đòi tiên ấy

Đệ đệ ỷ vào chính mình bị thương, không chút khách khí trừng mắt lại—ảnh là tẩu tử của em, người một nhà sao phải khách khí?

“Tôi về trước.” Lưu Tiểu Niên nhìn Cố Khải. “Thuận tiện mang cơm đến cho anh.”

Cố tổng sung sướng gật đầu, vợ mình thật nhu thuận thật đáng yêu a!!

Đợi cho tẩu tử ra khỏi cửa, đệ đệ ghét bỏ nhìn anh mình. “Biểu tình anh thật đáng khinh!”

Ca ca hung ác nắn nắm tay, “Đừng tưởng mày bị thương thì ông không dám đánh mày.”

Trên hành lang xuất hiện một bóng người, đệ đệ đột nhiên chấn động toàn thân, sau đó liền nhanh chóng đem áo bệnh nhân rộng thùng thình của mình cởi bỏ hai cúc áo, lộ ra bộ ngực nhỏ phấn nộn đáng yêu!

Ca ca buồn bực nhìn cậu. “Làm cái khỉ gì vậy?”

Đê đệ hoàn toàn không chú ý đến anh mình, xấu hổ hướng ra cửa cười “chào bác sĩ Lục”

Ca ca suýt phun nước, CMN này là cái loại ngữ điệu kỳ quặc gì a!!

Bác sĩ mặc áo blouse trắng đeo kính đen, nhìn qua vừa nhã nhặn vừa đẹp trai.

“Anh ấy là bác sĩ phẫu thuật của em, họ Lục.” Đệ đệ thực biết điều giới thiệu. “Lục bác sĩ, đây là anh trai em.”

“Xin chào, tôi là Lục Triển Phong.” Lục bác sĩ cười cười. “Lúc trước từng thấy anh qua bìa tạp chí.”

Đệ đệ rất bất mãn, em cũng thường xuất hiện trên tạp chí a.

“Em trai tôi không có việc gì chứ?” Cố Khải hỏi.

“Không có việc gì, nghỉ ngơi một thời gian là tốt rồi.” Lục Triển Phong hỏi đệ đệ. “Cảm thấy thế nào?”

Ngữ khí vô cùng ôn nhu, đệ đệ liền oanh liệt đỏ mặt.

Ca ca khinh bỉ trong lòng giơ ngón giữa, không có tiền đồ!!!

“Anh, em muốn uống nước.” Đệ đệ nóng lòng đem anh mình đuổi đi.

Ca ca biết điều cầm ly đi ra ngoài, còn cố tình đi lòng vòng, sau quyết định đi ra ngoài uống cà phê, lưu lại không gian riêng tư cho em mình.

Mà ở trong bệnh viện, đệ đệ tim đập điên cuồng như nai con chạy loạn, cmn nhất kiến chung tình chính là đây a! Trên bàn mổ nhìn thoáng qua cũng không thể quên được dung nhan.

“Có còn đau hay không?” Lục Triển Phong nhéo nhéo chân cậu

Đệ đệ ngốc hề hề lắc đầu, sau đó lại gật đầu.

Lục Triển Phong buồn cười. “Rốt cuộc là có đau hay không?”

Cười rộ lên hảo đẹp trai a! Đệ đê hai má đỏ ửng mị nhãn như tơ. “Có đau một chút.”

“Đợi lát nữa y tá lại đây giúp em chích.” Lục Triển Phong khép lại bệnh án, “Có việc cứ ấn cái nút này, anh đi trước.”

CMN sao lại về nhanh như vậy a! Đệ đệ thực khẩn trương, biều tình chân thật nói. “Em thấy có chút phát sốt.”

“Phải không?” Lục Triển Phong ngồi lại giường, vươn tay đo thử nhiệt độ trên trán. “Không có a.”

“Có.” Được anh dùng tay sờ lên trán, đệ đệ càng thêm điên cuồng, quả thật chính là tâm loạn như ma! Vì thế hai má nóng bỏng, nhìn qua rất giống như bị sốt.

Lục bác sĩ từ trong túi áo lấy ra nhiệt kế

Đệ đệ nhanh chóng đem toàn bộ nút áo cởi ra.

Lục Triển Phong bật cười “Không cần cởi hết như vậy đâu, lỡ cảm lạnh thì sao?”

Đệ đệ nhộn nhạo trong lòng, âm mưu dùng thân thể đơn bạc của mình sắc dụ anh!

Lục Triển Phong đem nhiệt kế nhét vào dưới nách, sau đó giúp cậu cài tốt lại nút áo.

Đệ đệ không chịu thua kém mà đại não trống rỗng, cái loại hình ảnh vô cùng tươi đẹp này a!!

Nhiệt kế thành thật biểu thị nhiệt độ cơ thể bình thường, Lục Triển Phong đưa cho cậu xem. “Không có phát sốt nga.”

“Vậy em có cần phải chích không?” Đệ đệ ráng tìm chuyện để nói.

“Đương nhiên, chích là để giảm viêm, không phải để hạ sốt.” Lục bác sĩ thanh âm có từ tính, đệ đệ phải kiềm nén lắm mới không điên cuồng mà nhào qua.

“Vậy anh giúp em chích đi.” Đệ đệ được một tấc lại muốn tiến một thước.

“Anh?” Lục Triển Phong có chút ngoài ý muốn. “Đây là việc của y tá’’

‘‘Không!’’ Đệ đệ một hơi cự tuyệt.

‘’Anh không chuyên nghiệp bằng họ.’’ Lục Triển Phong đối với bệnh nhân rất có kiên nhẫn.

‘’Em đối với y tá có bóng ma tâm lý ().’’ Đệ đệ bịa chuyện. ‘’Trước đây các nàng từng làm gãy kim trong người em’’

() từa tựa như bị ám ảnh

“…” Lục Triển Phong có chút bất đắc dĩ.

“Xin nhờ anh” Đệ đệ biểu tình ủy khuất đáng thương.

“Được rồi.” Lục Triển Phong đáp ứng. “Anh đi phối thuốc.”

Đệ đệ kích động gật đầu, sớm biết như vậy thì đã đi spa rồi. Mông của mình có thể không đủ mềm mịn hay không aaa!!!!

Một lúc sau, Lục bác sĩ mang khay thuốc tiến vào. “Chích đi.”

Đệ đệ thẹn thùng nằm úp sấp trên giường, đem quần kéo xuống một chút.

“Ít quá.” Lục Triển Phong một bên chuẩn bị kim tiêm, một bên liếc nhìn cậu.

Vì thế đệ đệ đặc biệt không hề bị cản trở mà đem quần kéo tới đầu gối, lộ ra mông nhỏ tròn tròn.

Trong lòng vô cùng thích thú a!!!!

Lục bác sĩ có chút hỗn độn, ngồi trên giường dùng cồn nhẹ nhàng khử trùng.

Đệ đệ kích động nắm chăn!

“Đừng khẩn trương.”Lục bác sĩ an ủi. “Sẽ không đau.”

Đệ đệ trong lòng phản bác ai khẩn trương ai khẩn trương ai khẩn trương a, em chính là kích động đó!!

“A!” Thời điểm cây kim chích xuống, đệ đệ nhất thời la to lên.

Lục Triển Phong dở khóc dở cười. “Thả lỏng một chút.”

Đệ đệ kích động nghĩ, những lời này hảo có nghĩa khác a!

“Thả lỏng, rất nhanh liền xong rồi.” Lục Triển Phong thanh âm rất nhẹ, dùng cồn hơi lành lành không ngừng nhẹ nhàng xoa, muốn cho cậu thoải mái một chút.

Đệ đệ hai má ửng hồng, đem đầu vùi vào gối.

Liều lượng thuốc thật sự không nhiều, cho dù đệ đệ vô cùng lưu luyến thời gian, thì quá trình rất nhanh liền qua đi.

“Không đau chứ?” Lục Triển Phong đem ống tiêm bỏ vào khay.

Đệ đệ nằm úp sấp trên giường, thẹn thùng “Dạ” một tiếng.

Làm sao giờ, muốn mời anh ấy đi xem triển lãm tranh của mình quá…

HẾT CHƯƠNG 17

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here