Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 18

0
125

Thời gian tốt đẹp luôn rất ngắn ngủi, mặc dù đệ đệ vô cùng lưu luyến, nhưng cũng đành luyến tiếc chia tay, bởi vì cậu tạm thời không tìm được lí do nào khác, cho nên đành phải tạm thời để bác sĩ Lục chạy mất.

“Thế nào?” Ca ca đến hỏi tình hình chiến đấu.

Đệ đệ vô cùng tự hào “Em cho anh ấy nhìn mông em.”

…CMN sao mình lại có đứa em trai như vậy a! Ca ca vô cùng bất mãn.

“Tẩu tử sao còn chưa đến a.” Đệ đệ rất đói bụng.

“Mọe nó có thể hay không trong nhà bị nổ gas?” Ca ca nháy mắt sắc mặt tái nhợt.

Đệ đệ khinh bỉ nhìn anh. “Đã nói anh bớt đọc tiểu thuyết ngôn tình lại rồi!”

“Đó đều là của vợ tao viết!” Ca ca thực kiêu ngạo.

“Anh xem lại chỉ số thông minh của mình đi.” Đệ đệ vô cùng đau đớn.

Ca ca trả lời một cách mỉa mai “Quen biết chưa được một ngày liền cho người ta nhìn mông, nghe qua là biết chỉ số thông minh rất cao!!”

Đệt! Đệ đệ bị phản kích tới câm nín, đành phẫn nộ nói. “Chân em bị thương anh liền khi dễ em.”

“Đây mới gọi là khi dễ nha” Ca ca xắn tay áo, đi đến bắt đầu chà đạp đệ đệ.

Đệ đệ vừa tức giận vừa buồn cười lại chân đau không cử động được, nhiều loại xúc cảm giao tạp, vì thế ngao ngao rên rỉ.

Ca ca bị dọa sợ đến chấn động, âm thanh này cũng quá kinh cmn khủng rồi!

Đệ đệ bị anh cậu chọt lét nhột đến không thể kiềm chế, hắc hắc lặng lẽ cười nhìn như đứa ngốc. Cố Khải xem đến dở khóc dở cười, đưa tay gõ đầu cậu. “Đồ ngốc.”

Không khí ôn nhu quay lại, đệ đệ làm nũng ôm lấy ca ca “Em thích bác sĩ kia.”

“Ừ, anh giúp em tìm hiểu.” Cố Khải xoa đầu em trai mình.

“Về sau em với anh ấy sẽ làm hôn lễ ở đâu a?” Đệ đệ thực buồn rầu.

Cmn khát khao quá rồi đó! Ca ca nghiêm túc giáo huấn “Phải rụt rè.”

“Em là rất rụt rè rồi đó.” Đệ đệ thực thẹn thùng.

“Bây giờ muốn làm gì nhất?” Ca ca khinh bỉ hỏi.

“Ngắm trym anh ấy!” Đệ đệ đặc biệt hưng phấn trả lời.

Ca ca nháy mắt nổi giận. “CMN này mà gọi là rụt rè à?”

Đệ đệ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

“Tóm lại trước khi anh điều tra hắn rõ ràng, em không được làm gì hết, biết chưa?” Ca ca thận trọng dặn dò.

Cố Hi rất phối hợp gật đầu, thầm nghĩ ngày mai mình có nên mặc áo ngủ khí chất của mình hay không ta, áo bệnh viện quả là vô cùng khó coi, ảnh hưởng nghiêm trọng mình phát huy nhan sắc!!

“Anh vừa mới nói gì với em?” Ca ca véo mặt đệ đệ mình.

“Đau.” Đệ đệ bất mãn kháng nghị.

Ca ca tiếp tục ngược đãi cậu.

Đệ đệ đau đến không ngừng ngao ngao kêu, sau đó tẩu tử cậu liền bước vào!

“Hai người–” Lưu Tiểu Niên có chút hỗn độn, sinh bệnh chẳng phải nên an tịnh mà tĩnh dưỡng sao?

“Ai nha thật thoải mái!” Đệ đệ lần này phản ứng thần tốc, tràn ngập cảm kích nhìn ca ca mình. “Cảm ơn anh giúp em mát xa.”

“Đừng khách khí, này là việc anh nên làm.” Cố Khải giúp đệ đệ đắp chăn, đặc biệt đặc biệt hòa ái.

Lưu Tiểu Niên nhẹ nhàng thở ra, lấy thức ăn từ trong hộp giữ nhiệt.

Cố Khải mở ra giường bàn nhỏ, giúp cậu bày biện.

“Cảm ơn anh.” Đệ đệ đặc biệt nhu thuận.

“Cũng không có gì.” Lưu Tiểu Niên đem muỗng đưa cho cậu. “Từ từ ăn.”

“Tôi ăn cái gì đây?” Ca ca thực khẩn cấp, cứ như bị đói mấy trăm năm.

“Chúng ta qua bàn trà bên kia ăn.” Lưu Tiểu Niên cầm theo hộp cơm khác. “Không có nhiều thời gian nên tùy tiện làm, anh đừng để ý.”

Cố tổng nghiêm túc lắc đầu, điên sao mà để ý, thích còn không kịp!

Trên bàn ăn Cố Hi là măng tây cùng canh xương có bỏ thêm ngô thanh đạm, còn có cơm cuộn (chém a). Còn trên bàn trà bên kia là thịt kho đậu hủ cùng với canh hành.

Cmn sao lại hiền thục như vậy a! Cố Khải cảm thấy tim mình như bị hạnh phúc nhồi đầy đến mức sắp tràn ra !

Người một nhà cùng ăn đến vô cùng tốt đẹp, phòng bệnh yên lặng mỹ lệ chỉ có tiếng nhai nuốt hài hòa, Cố Khải thâm tình gắp miếng ngon nhất cho Lưu Tiểu Niên “Ăn nhiều một chút.”

“Cảm ơn Cố tổng.” Lưu Tiểu Niên tiếp nhận chén canh, cảm kích cười cười.

Đệ đệ ngồi trên giường thở dài, cmn sao còn gọi Cố tổng a! Tiến độ chậm như bị nguyền rủa vậy!

Vì thế đệ đệ quyết định giúp anh cậu một phen.

Sau khi cơm nước xong, đệ đệ tìm cớ đuổi ca ca đi mua đồ, còn mình thì thần thần bí bí gọi tẩu tử đến bên giường.

“Làm sao vậy?” Lưu Tiểu Niên hỏi.

“Anh có biết vì sao em té từ trên tường xuống không?” Cố Hi hạ giọng hỏi.

Lưu Tiểu Niên cũng bị cậu làm cho khẩn trương lên. “Vì sao?”

“Bởi vì gần đây em chiêm tinh.” Cố Hi nói ra lời kinh người.

…Lưu Tiểu Niên hỗn độn gật gật đầu.

“Vậy anh có biết lúc ấy em nhìn thấy gì không?’ Cố Hi tiếp tục làm ra vẻ thần bí.

Lưu Tiểu Niên bị hù đến sửng sốt. “Xem được cái gì?”

“Em thấy được kiếp trước của anh cùng anh trai em!” Cố Hi đặc biệt thận trọng nhìn Lưu Tiểu Niên.

Lưu Tiểu Niên thật sự không biết mình nên biểu cảm như thế nào luôn.

“Thật ra anh là một con hồ ly tinh chín đuôi.” Đệ đệ nghiêm túc vỗ bàn một cái.

“Tôi?” Lưu Tiểu Niên dở khóc dở cười.

“Mà anh trai em chính là một pháp sư chuyên bắt yêu.” Cố Hi biểu tình thực ngưng trọng.

Lưu Tiểu Niên =”= =”=, pháp sư…trong Harry Porter? Cảm giác vô cùng kỳ quái a!

“Dựa theo quy luật của trời, anh trai em phải đặt anh dưới Ngũ Hành Sơn. Nhưng đáng tiếc ảnh lại đem lòng yêu anh.” Đệ đệ phiếm tình miêu tả. “Sau khi Ngọc đế nghe được liền vô cùng tức giận, vì thế hạ lệnh đem anh trai nhập vào vòng luân hồi, nhận đủ mọi tra tấn, vạn tiễn xuyên tâm trải qua mọi gian nguy vượt qua mọi chông gai, đau đớn đến tê tâm liệt phế.”

“…Ờ.” Lưu Tiểu Niên thực lo lắng nhìn hắn.

“Mà anh!” Cố Hi phẫn nộ chỉ vào Lưu Tiểu Niên. “Sau khi chuyển kiếp liền quên anh trai em.”

Đệ đệ cảm thấy người bình thường nghe được đoạn cố sự này, sẽ đặc biệt đặc biệt áy náy.

Nhưng mà Lưu Tiểu Niên lại chạy trối chết. “Tôi đi uống nước.”

Cố Hi nghẹn họng trân trối ngồi trên giường, CMN sao không giống trong kịch bản gì hết vậy! CMN sao mới đó đã bỏ chạy rồi! CMN còn chưa kể đến đoạn cao trào a!

Cố Khải mang theo túi đồ uống đi lên, liền thấy vợ sắc mặt tái nhợt chạy như điên, vì thế hoảng sợ. “Làm sao vậy?”

“Anh…anh xác định Tiểu Hi chỉ bị gãy chân?” Lưu Tiểu Niên thực lo lắng nhìn Cố Khải. “Tôi cảm thấy đầu cậu ấy hình như cũng có vấn đề luôn rồi.”

Cố Khải nghiến răng nghiến lợi “Nó lại nói với cậu cái gì?”

“Cậu ấy nói tôi là hồ ly tinh, còn anh là pháp sư.” Lưu Tiểu Niên trong gió hỗn độn.

Mọe nó tiểu tiện nhân kia! Cố Khải vẻ mặt ôn hòa an ủi Lưu Tiểu Niên. “Không có việc gì, em trai tôi từ nhỏ sức tưởng tượng đã vô cùng phong phú.”

“Anh xác định?” Lưu Tiểu Niên lo lắng. “Tôi thấy vẫn nên cho cậu ấy chụp CT não đi”

“Tôi sẽ lo sau” Cố Khải có lệ. “Được rồi, cậu về nhà nghỉ ngơi chút đi, gần đây tổ trò chơi mọi người đều bề bộn công việc.”

“Vậy còn anh?” Lưu Tiểu Niên hỏi.

“Tôi buổi chiều giúp Tiểu Hi tìm người chăm sóc, ngày mai mới đi làm.” Cố Khải xoa đầu cậu. “Đi đi, đừng lo lắng.”

“Ân, vậy anh chiếu cố Tiểu Hi cho tốt, có việc gì liền gọi cho tôi.” Lưu Tiểu Niên dặn dò.

Cố Khải gật đầu, thực ôn nhu nhìn cậu ra khỏi bệnh viện.

Giây sau đó liền như hung thần chạy vào phòng bệnh.

Đệ đệ ánh mắt phiếm tình nhìn anh trai của mình.

“CMN mày đây là cái biểu tình gặp quỷ gì?” Ca ca thành công bị dọa tới ghê tởm.

“Chân em bị gãy, thật đáng thương nha.” Đệ đệ liều mạng tranh thủ chút đồng tình từ ca ca mình “Vì sao mà gãy ta?”

“Làm sao tao biết được!” Ca ca vô cùng vong ơn bội nghĩa.

“Em rõ ràng chính là vì anh.” Đệ đệ thực ủy khuất.

“Mới nãy nói gì đó?” Ca ca hung ác ngồi bên giường. “Nhắc lại, một chữ cũng không được bỏ sót.”

Vì thế đệ đệ đành phải đem chuyện tình xưa đẹp đẽ kia kể lại lần nữa.

Cố Khải nghe đến phát khóc, CMN tưởng toàn thế giới đều có chỉ số thông minh như mày à!

“Có phải rất cảm động hay không?” Cố Hi nhìn biểu tình rối rắm của anh trai mình, thực mong chờ hỏi.

“Cảm động em gái mày.” Cố Khải đem người ấn xuống giường. “Từ nay về sau mày câm miệng luôn cho ông.”

Đệ đệ bị anh cậu đánh đến kêu ngao ngao, cảm thấy sống không bằng chết. Một giây sau, ca ca ở trên người đột nhiên bị đẩy ra.

“Cố tổng.” Lục Triển Phong nhíu mày nhìn Cố Khải “Chân em trai anh bị thương, anh không thể ngồi trên người cậu ấy đâu.”

Đệ đệ nháy mắt tâm hoa nộ phóng, bác sĩ kỵ sĩ anh dũng thắng anh trai tổng tài tà ác, sau đó cùng nghệ thuật gia tươi mát hưởng thụ cuộc sống vương tử với vương tử, hạnh phúc bên nhau đến cuối đời! Tình tiết vô cùng vô cùng đẹp đẽ a!!!!

Ca ca căm giận nhìn thằng em mình.

Đệ đệ hai má đỏ ửng nhìn Lục bác sĩ, ngoan ngoãn giúp anh mình giải thích “Thật em cùng anh trai đang đùa giỡn thôi.”

“Đùa cũng không được, hiện tại chân em không được động vào.” Lục Triển Phong giúp cậu cố định lại chân, sau đó nghiêm túc giáo huấn ca ca. “Về sau không được như vậy nữa.”

“Cảm ơn bác sĩ.”Đệ đệ thẹn thùng cảm tạ.

Cố Khải khinh bỉ nhìn thằng em mình, sau đó bị kinh ngạc một chút, tiểu tiện nhân kia sao lại đem nút áo cởi ra hết thế này?

“Anh, em muốn uống nước.” Đệ đệ lại theo khuôn cũ, không có chút mới mẻ nào hết!

“Uống đi.” Lần này ca ca không phối hợp, trực tiếp đem đống đồ uống mới mua đưa qua.

Ánh mắt đệ đệ thực ai oán.

“Tình trạng hiện tại của cậu ấy tốt nhất nên uống chút nước ấm.” Lục Triển Phong đem đồ uống để lại trên bàn.

Đệ đệ ánh mắt lấp lánh ngàn ánh sao!

Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của mày kìa! Ca ca trong lòng khách sáo với đệ đệ, sau đó bưng chén nước đi ra cửa.

“Có phải làm kiểm tra hay không?” Đệ đệ xấu hổ hỏi.

“Không phải, vừa rồi đi ngang cửa, nghe bên trong ồn ào một mảng, nên vào xem chút.” Lục Triển Phong giúp cậu kê lại gối dựa. “Về sau cố đừng lộn xộn.”

Đệ đệ nhu thuận gật đầu.

“Còn có, phải chú ý phòng ngừa cảm mạo.” Lục Triển Phong giúp cậu cài lại cúc áo. “Bằng không lại bị chích đó.”

Em mới không sợ chích a! Đệ đệ kiêu ngạo nghĩ, mặt càng đỏ hơn.

“Hảo hảo nghỉ ngơi đi, anh đi về.” Lục Triển Phong đứng lên.

“Lục bác sĩ.” Đệ đệ đương nhiên không muốn thả người đi. Nghĩ sao mới đến đã đi, ngồi với mình nhiều một chút không được sao?

“Làm sao vậy?” Lục Triển Phong dừng bước.

“Em cảm thấy tên của anh đặc biệt dễ nghe.” Đệ đệ tìm chuyện để nói.

Lục Triển Phong bật cười. “Cảm ơn.”

“Gọi em là Cố Hi.”

“Đương nhiên anh biết.” Lục Triển Phong nhướng mày. “Triển lãm tranh L có tranh của Cố tiên sinh, rất nổi tiếng.”

“Anh không cần gọi em Cố tiên sinh.” Đệ đệ bất mãn, nghe qua một chút cũng không thân thiết, thật chán ghét a!

“Vậy nên gọi em là gì?” Lục Triển Phong ngữ khí thực ôn nhu, tươi cười trong mắt đệ đệ quả thật chính là quốc sắc thiên hương.

Đệ đệ đại não chấn động, năng lực suy nghĩ không biết đã xuyên tới kỷ nguyên nào rồi.

Vì thế đặc biệt nghiêm túc nhìn Lục bác sĩ nói.

“Gọi mẫu hậu!”

HẾT CHƯƠNG 18

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here