Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 19

0
179

Lời vừa nói ra, đệ đệ liền nhận thức được lời này rất không ổn, cmn mình sao lại nói ngu như vậy a!!!

Lục Triển Phong cười cười lắc đầu “Hảo hảo nghỉ ngơi đi.”

Đệ đệ khóc không ra nước mắt, ánh mắt chăm chú nhìn người trong lòng mình ra cửa.

Anh ấy nhất định nghĩ mình là bệnh thần kinh ! ╥﹏╥

Vì thế lúc ca ca bưng ly nước trở về, liền thấy đệ đệ mình biểu cảm phức tạp nằm trên giường.

“Lục bác sĩ đi rồi?” Cố Khải hỏi.

“Anh!” Đệ đệ đột nhiên thê lương kêu lên.

Cố Khải bị dọa đến hoảng sợ. “Lại làm sao?”

“Em có thể bị thất tình.” Đệ đệ bi quan phỏng đoán.

“Quen hồi nào mà thất tình?” Ca ca khinh bỉ hỏi

Đệ đệ rưng rưng căm tức nhìn ca ca mình.

“Được rồi được rồi, không khóc.” Cố Khải ngồi bên giường. “Nói anh biết, vì sao thất tình?”

Đệ đệ nghẹn ngào nói. “Bởi vì em kêu anh ấy gọi em mẫu hậu.”

Anh cậu cười văng nước miếng.

“Anh còn cười?” Đệ đệ đau lòng muốn chết.

“Không sao đâu, có khi hắn lại cảm thấy em thật đáng yêu.” Ca ca an ủi.

“Thật vậy sao?” Đệ đệ thực thống khổ

“Đương nhiên là thật.” Ca ca nghiêm túc. “Có khi nào anh lừa em chưa?”

Đệ đệ ghét bỏ nhìn anh. “Anh chính là thường xuyên gạt em.”

Đệt! Ca ca dựng thẳng ngón giữa một cái.

“Anh giúp em đem vài cái áo ngủ tới đây đi.” Đệ đệ quyết định cá chết lưới rách(). Không đúng….là liều chết một lần.

()giống như mất cả chì lẫn chài (chắc vậy, ai có câu trả lời chắc chắn thì giúp tui với)

“CMN đó là áo ngủ cái nồi gì, rõ ràng là váy, động tới là rách.” Ca ca nghiêm khắc cự tuyệt. “Em không được phép mặc.”

“Anh là cái đồ man rợ không có tế bào nghệ thuật.” Đệ đệ căm phẫn.

Ca ca hùng hổ tiến đến d*m ngược đệ đệ một phen.

Tiếng kêu thảm thiết không ngừng bên tai, ca ca thực tự hào nghĩ, đừng tưởng tìm tên bác sĩ kia bảo vệ thì ta không dám dạy dỗ ngươi!

Mà cùng lúc đó trong công ty, tổ trò chơi đang nghẹn họng nhìn trân trối em trai chuyển phát nhanh đang cầm một bó hoa hồng vĩ đại tiến vào văn phòng. Không đến mười phút sau, trong phòng đã biến thành một biển hoa vĩ đại. Đặc biệt vui mừng! Đặc biệt giống như lễ quốc khánh!

Tất cả mọi người đều cho rẳng đây là hoa Cố tổng gửi cho nương nương. Cho nên đều dùng ánh mắt sáng tỏ mà ái muội nhìn nhau, hiểu hết rồi nha, ân ân ái ái gì đó quả thật chính là đáng ghét nhất!!!

Lưu Tiểu Niên không biết gì hết, hiển nhiên còn đang đứng một bên xem náo nhiệt.

Cuối cùng sau khi một hộp sôcôla hoa hồng lớn được đưa vào xong, em trai chuyển phát nhanh lấy ra đơn ký nhận, đặc biệt rung động hỏi. “Xin hỏi vị nào là Lâm Bình Bình tiên sinh?”

Toàn văn phòng nháy mắt ồ lên, cmn cư nhiên không phải cho nương nương. Dám khoe khoang hạnh phúc trước mặt nương nương, chán sống rồi a! Đáng đem ra xử bắn mười lần!!

Lâm Bình Bình hoa dung thất sắc “Là cho tôi?”

“Phiền ngài kí tên.” Em trai chuyến phát nhanh đưa đơn ký nhận ra, người nhận ghi rõ ràng là Lâm Bình Bình.

“Tôi không cần. Đây không phải của tôi.” Lâm Bình Bình liều mạng lắc đầu. Cmn cái kiểu tặng hoa máu chó này, không cần nghĩ cũng biết là ai. Buổi sáng thật vất vả mới trốn ra khỏi khách sạn được, cũng không muốn dính dáng gì tới tên bại hoại vô sỉ kia chút nào nữa đâu. Mông đau quá a!!!!!

Em trai thật khó xử nhìn những người còn lại. “Xin hỏi ai có thể kí nhận giúp?”

“Các ngươi không được ký.” Lâm Bình Bình phẫn nộ cảnh cáo. “Tôi không muốn nhận.”

Kết quả một giây sau đó, tất cả mọi người đều hùng dũng đứng lên, giành nhau ký nhận, tranh thủ chút hạnh phúc khi có người theo đuổi. (cái công ty này chắc toàn dân ế lâu năm =)))))

Lâm Bình Bình khóc không ra nước mắt, Cmn có nên từ chức hay không aaaaaaa…

Di động vang lên, mở ra là một tin nhắn—Bảo bối, xuống lầu với anh được không?

Lâm Bình Bình sắc mặt trắng bệch, chạy ra cửa sổ nhìn xuống, liền thấy một chiếc xe màu đen đứng trước cửa công ty, dưới ánh mặt trời rạng rỡ sinh uy, giống y hệt chủ nhân nó, vừa khí phách vừa vô sỉ!

Lâm Bình Bình điên cuồng gửi tin nhắn—anh cách xa tôi một chút!

Hồ Vân Phi rất nhanh trả lời—Chẳng lẽ đêm đó anh hầu hạ không tốt?

Lâm Bình Bình mặt đỏ như thiêu đốt—Không được nhắc lại việc kia, tôi uống rượu, cái gì cũng không biết.

Hồ Vân Phi giật mình—Nguyên lai là không biết, vậy đêm nay chúng ta tiếp tục.

Lâm Bình Bình hết chịu nổi, lao ra khỏi văn phòng, tất cả mọi người nhìn nhau, đã xảy ra chuyện gì đây a?

“Anh không cần đến đây tìm tôi.” Lâm Bình Bình chạy xuống lầu, phẫn nộ trách cứ Hồ Vân Phi.

Hồ tổng giám đem người kéo vào trong xe, đóng sập cửa lại mạnh mẽ hôn xuống.

“Anh cái tên biến thái này!” Lâm Bình Bình quá sợ hãi, dùng sức giãy dụa muốn chạy.

“Ngoan, bảo bối anh sai rồi, anh sai rồi được chưa?” Hồ Vân Phi chặt chẽ áp cậu dưới thân. “Buổi sáng tỉnh dậy không thấy em đâu, anh thật sự rất lo lắng đó.”

“Lo lắng em gái anh!” Lâm Bình Bình lung tung đá hắn.

“Đừng nhúc nhích!” Hồ Vân Phi ánh mắt có chút tức giận.

Lâm Bình Bình thành công bị dọa sợ, vẻ mặt sợ hãi nhìn hắn.

Phắc dữ quá đi!

“Em nơi đó bị thương chưa lành. Cứ giãy dụa như vậy sẽ đau đó.” Hồ Vân Phi mềm giọng dỗ dành, “Nghe lời.”

“Câm miệng.” Lâm Bình Bình thực không còn chút khí lực nào trừng hắn.

“Có còn khó chịu không?” Hồ Vân Phi ghé vào tai cậu thấp giọng hỏi nhỏ.

Nhớ tới cái buổi tối chả ra làm sao kia, hốc mắt Lâm Bình Bình có chút đỏ.

Hồ Vân Phi không nói gì thêm, chỉ chặt chẽ ôm người vào lòng.

Sau tan sở, Lâm Bình Bình cũng không có nhiều kháng cự, để Hồ Vân Phi đưa mình về nhà.

Nhà trọ độc thân cao tầng, trang trí thực đáng yêu, trên tường còn có gắn mấy quả ô mai() mập mập tròn tròn .

Hồ Vân Phi bật cười.

Cười em gái anh! Lâm Bình Bình phẫn nộ mở tủ lạnh, lấy đồ uống đưa cho hắn.

“Em thật đáng yêu.” Hồ Vân Phi kéo cậu vào trong ngực, hôn xuống đôi môi mềm mại kia. “Anh đến ở cùng em nha?”

“Anh dám!” Lâm Bình Bình căm tức nhìn hắn. “Tôi đây nhất định sẽ thắt cổ.”

…Hồ Vân Phi nhíu mày. “Vì cái gì?”

Anh cái tên bại hoại vô sỉ còn dám hỏi vì cái gì à? Lâm Bình Bình chột dạ quay đầu nhìn “Bởi vì phòng tôi rất nhỏ.”

“Được rồi.” Hồ Vân Phi bỏ đồ uống trên tay xuống, xoay người ôm cậu lên.

Lâm Bình Bình nhất thời thất kinh thét chói tai “Cứu mạng a!!!!!”

Hồ Vân Phi dở khóc dở cười “Cứu mạng?”

“Thả tôi xuống !” Lâm Bình Bình liều mạng giãy dụa, sắc mặt trắng bệch.

Hồ Vân Phi thở dài “Sợ anh đến vậy sao?”

Lâm Bình Bình không ngừng thét chói tai

Hồ Vân Phi đầu đầy hắc tuyến, bỏ cậu xuống đất.

“Anh đi ra ngoài.” Lâm Bình Bình lui tới góc tường, cảnh giác mười phần nhìn hắn.

“Anh chỉ muốn xem miệng vết thương của em một chút thôi mà” Hồ Vân Phi giải thích.

Đệt! Xem miệng vết thương? Còn không phải muốn lột quần tôi sao? Lâm Bình Bình cảm thấy mình nhìn ra quỷ kế của hắn, vì thế liều mạng phất tay. “Không cần, anh dám lại gần tôi liền nhảy lầu.”

Hồ Vân Phi bất đắc dĩ. “Được rồi anh đi, em nhớ phải bôi thuốc đúng giờ, có biết chưa?”

“Đã biết đã biết.” Lâm Bình Bình thuận miệng có lệ, nhanh chóng đuổi người đi.

CMN người này thật đáng sợ! Lâm Bình Bình tựa vào góc tường mãnh liệt tự trách, mình điên hay sao còn cho hắn vào nhà? Sát! Chắc vừa rồi giãy dụa quá nhiều, mông đau quá a!

Lâm Bình Bình cẩn thận bò tới ghế sofa nằm sấp một chút, cảm thấy vẫn không thoải mái, vì thế đến tủ tìm chút thuốc.

Làm một tiểu thụ trong sáng thuần khiết, trước đây chưa từng có kinh nghiệm, trong nhà đương nhiên không chuẩn bị sẵn thuốc trị thương, thuốc cảm mạo gì đó may ra còn có. Vì thế Lâm Bình Bình đành phải mặc áo khoác, tính toán đi xuống lầu mua thuốc.

Lần đâu tiên trong đời đi mua loại thuốc này, Lâm Bình Bình có một loại cảm giác chột dạ không nói nên lời. Cậu rón rén đến cửa hiệu thuốc định lẻn vào, ai ngờ là cửa cảm ứng tự động, vừa bước chân vào đã không ngừng kêu to “Hoan nghênh quý khách”

C-M-N!!! Lâm Bình Bình bị sợ đến sửng sốt.

“Xin hỏi ngài cần gì?” trong quầy có một em gái đứng lên, đại khái khoảng 20.

“…” Lâm Bình Bình trong lòng rít gào, cmn không phải bình thường đều là bác gái hay sao? Vì sao cứ vào thời điểm đặc thù như thế này lại biến mất, thay vào đó là một em gái đáng yêu trong sáng?

Trước mặt nàng làm sao mà nói mấy câu vô sỉ kiểu như “Nứt cúc hoa” gì gì đó chứ! (em cũng là em gái trong sáng aaaaaa)

“Ngài không có việc gì chứ?” Đối mặt với một nam nhân đẹp như hoa, em gái cmn tim đập như nai chạy loạn.

Lâm Bình Bình cực độ rối rắm, gần đây chỉ có duy nhất tiệm thuốc này thôi, mông cmn lại rất đau nhức, phắc có nên mở miệng hay không đây! Phắc cứ kéo dài như thế này cúc hoa có bị hư luôn không đây!!!!!!

“Chàng trai, muốn mua thuốc gì đây?” Bác gái đại khái là vừa ăn cơm xong, vừa xỉa răng vừa bước vào.

Em gái lập tức nhu thuận ngồi bên quầy thu ngân, phỏng chừng là sợ bác gái lấy cớ trừ tiền lương.

Lâm Bình Bình cố lấy dũng khí, cúi đầu hạ giọng nói “Tôi bị nứt hậu môn”

Phắc quả thật muốn khóc!!!

“Nga, nứt hậu môn chứ gì” Bác gái thanh âm cứ như đang cầm loa tuyên truyền giác ngộ cách mạng.

Em gái thu ngân lập tức dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn cậu!

Lâm Bình Bình mặt đỏ tai hồng, dù sao cũng rất dọa người rồi, cậu cùi không sợ lở() nói “Vâng.”

() câu gốc là ‘phá bình phá suất’: bình đã mẻ thì cho bể luôn (= = )

“Mới nứt đây hay đã lâu rồi?” Thanh âm bác gái tiếp tục vang như chuông đồng.

CMN còn phân ra mới hay cũ nữa chứ!!! Lâm Bình Bình trong gió hỗn độn, kia đương nhiên là mới đây rồi, chính là chuyện ngày hôm qua, mới đến không thể mới hơn có biết không!!!

“Về lấy chậu ngâm đi, một nắp nửa chậu nước.” Bác gái đưa ra một cái chai.

Em gái thu ngân đại khái không thể không bổ não cảnh tượng tư thế anh đẹp trai khi “ngâm hậu môn”, trên mặt đỏ ửng một mảng.

Lâm Bình Bình vội vàng đưa tiền, cầm thuốc chạy trối chết.

Bác gái ở sau rống giận. “Quay lại, còn chưa lấy tiền thừa nè.”

Lâm Bình Bình cầm thuốc chạy vội về nhà, trong lòng tràn ngập ủy khuất.

Các tiểu 0 () khác trải qua sự tình kia đều được hảo hảo chiếu cố, tại sao mình lại xui xẻo như vậy chớ! Không ai chăm sóc, cư nhiên đến thuốc cũng phải tự mình đi mua!

() 0 là thụ, 1 là công…chỉ biết vậy thôi còn lý do tại sao thì không rõ a

Ngồi xổm trong toilet ngâm thuốc, Lâm Bình Bình sâu sắc cảm thấy mình đúng là mệnh khổ, trong lòng chua xót!

Sáng ngày thứ hai, Hồ Vân Phi đúng giờ gõ cửa.

“Ai vậy?” Lâm Bình Bình suy yếu đứng lên mở cửa.

“Làm sao vậy?” Hồ Vân Phi nhíu mày. “Sao sắc mặt lại khó coi như vậy?”

Thấy rõ người trước mặt, Lâm Bình Bình òa khóc.

“Tối hôm qua tôi mua phải thuốc giả!”

HẾT CHƯƠNG 19

() quả ô mai: seach thì nó ra trái này, nhìn hơi giống trái đào nhể

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here