Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 2.1

0
312

Âm lượng điện thoại quá lớn, Cố Khải thấy rõ vai Lưu Tiểu Niên khẽ run lên.

“Thật xin lỗi, tôi gọi nhầm” Cố tổng bình tĩnh cúp điện thoại.

Lưu Tiểu Niên điên cuồng ôm ly nước uống.

“Tôi có xem qua truyện cậu viết rồi, cậu rất có thiên phú viết truyện tổng tài”, Cố tổng nói thẳng.

Lưu Tiểu Niên suýt phun nước, ai cần cái loại thiên phú chết tiệt này a.

“Công ty tôi có kế hoạch thiết kế game online dành cho thể loại ngôn tình học đường, muốn mời cậu tham gia thiết kế nội dung mở màn” Cố Khải tựa vào sofa, “Tiền lương chắc chắn không làm cậu thất vọng”.

“Game online? Trước giờ tôi chưa từng làm qua” Lưu Tiểu Niên có chút ngoài ý muốn cũng có chút không yên.

“Sẽ có người dạy cậu, chỉ cần cậu đóng góp ý tưởng” Cố Khải đưa Lưu Tiểu Niên một bao văn kiện “Xem qua đi”.

Lưu Tiểu Niên vừa mở văn kiện đã bị một loạt số 0 dọa ngây người.

“Game này rất quan trọng với công ty chúng tôi, hi vọng cậu sẽ tham gia” Cố Khải rất có thành ý.

Được coi trọng như vậy, Lưu Tiểu Niên có chút thụ sủng nhược kinh. (được cưng mà thấy sợ hãi)

“Nếu không còn vấn đề gì nữa, ký tên”, Cố Khải đưa cho cậu một cây bút, cười một cách hiền hòa thánh thiện thuần lương (đơn thuần, lương thiện), gần như một nhà từ thiện, đến trên mặt cũng viết “Anh đây đối xử với em thế nào thì em cũng tự thấy”, cực kỳ đẹp trai điên cuồng quyến rũ.

Vì thế Lưu Tiểu Niên trong lúc mơ hồ đã hạ bút ký tên vào bên B.

“Hợp tác vui vẻ” Cố Khải đạt được mục đích, vui vẻ nâng ly.

Lưu Tiểu Niên cùng anh chạm cốc, nhẹ nhàng nhấp cái miệng nhỏ.

“Cậu không uống rượu?” Cố khải hỏi.

“Tôi bị dị ứng cồn” Lưu Tiểu Niên ngượng ngùng giải thích.

“Vậy bình thường cậu uống gì?”

“…Sữa đậu nành” Lưu Tiểu Niên thành thực trả lời.

Cố Khải bật cười, đưa tay định ấn nút gọi phục vụ, nhưng bị Lưu Tiểu Niên cản lại kịp thời.

“Tôi uống nước là được rồi”, Lưu Tiểu Niên thấy rất xấu hổ, ở nơi thế này mà uống sữa đậu nành, quả thật có chút dọa người.

“OK”, Cố Khải không miễn cưỡng cậu, đáy mắt thấp thoáng ý cười.

Món chính là cá hồi và tôm, Lưu Tiểu Niên lại xoắn xuýt, chỉ ăn cơm không!

“Không thích?” Cố Khải hỏi.

“Không phải” Lưu Tiểu Niên thực xấu hổ, “Tôi bị dị ứng hải sản”.

“Thật xin lỗi, trước khi gọi món quên hỏi cậu”, Cố Khải ngoắc tay gọi phục vụ.

“Không cần không cần” Lưu Tiểu Niên muốn ngăn anh lại.

Đáng tiếc Cố Khải hoàn toàn không quan tâm sự từ chối của cậu, lại gọi một phần sườn cừu nướng.

“Thịt cừu tôi cũng bị dị ứng” Lưu Tiểu Niên rất 囧.

Cố Khải:…

“Thật mà”. Lưu Tiểu Niên sợ anh không tin.

“Vậy cậu thường hay ăn gì?” Cố Khải hỏi.

“Mì trứng cà chua” Lưu Tiểu Niên thành thật khai nhận.

“Có không?” Cố Khải hỏi phục vụ đang đứng một bên.

Phục vụ lắc đầu “Chúng tôi chỉ có mì sốt kem”.

“Có bị dị ứng kem không?” Cố Khải nhìn Lưu Tiểu Niên.

Đúng như dự kiến, gật đầu.

“Đi thôi” Cố Khải đứng lên đi ra ngoài.

“Đi đâu?” Lưu Tiểu Niên đi theo sau anh.

“Dẫn cậu đi ăn mì trứng cà chua” Cố Khải trả lời.

A…màn này hình như có hơi quen quen…

Tổng tài bỏ bữa tiệc xa hoa, cùng nữ chính ra ngoài, chính là tình tiết cẩu huyết điển hình, có điều tổng tài vẫn cứ là tổng tài, còn nữ chính cư nhiên lại biến thành mình.

Này rất kinh khủng biết không!

Bên cạnh thể loại ngôn tình, còn rất phát triển thể loại đam mỹ. Lưu Tiểu Niên tuy không viết, nhưng trong lúc tò mò cũng có đọc qua, kết quả bị các loại tiêu đề sinh động làm mù mắt.

Lúc ấy Thử Miêu couple đang đứng đầu bảng xếp hạng, nhân vật chính là Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, này còn chưa phải cao trào, cao trào chính là ngay chương đầu Triển Chiêu cư nhiên mang thai! Qua chương 3, 4 hắn liền sinh đôi, sau đó từ chương thứ tư đến chương thứ tám là một loạt tình huống nghịch thiên như băng huyết sau sinh, xuất hiện sản nhũ,… Lưu Tiểu Niên tuy từng tự nhận mình là cây viết tam tục nhưng nội tâm đã muốn hết chịu nổi, vô cùng kinh hãi, run rẩy bấm nút thoát.

Từ đó về sau, đam mỹ trong ấn tượng của cậu chính là tập hợp những từ có tính sát thương cực cao như nhân thú, sinh tử, sản nhũ, phụ tử văn, huynh đệ luyến, ngược thân,… so với thể loại kinh dị còn dọa người hơn.

Trách không được đường đường là tổng tài lại đi mời mình ăn cơm!

Trách không được lại ra giá cao như vậy!

Trách không được muốn cùng mình đi ăn mì trứng!

Quả nhiên đã có toan tính cả rồi!

“Đang nghĩ cái gì?” Cố Khải hỏi.

“A?” Lưu Tiểu Niên hoàn hồn “Không…không có gì”

“Lên xe đi” Cố Khải mở cửa xe.

Lưu Tiểu Niên có chút muốn rơi lệ, cư nhiên lại là Lexus, sao đến xe cũng giống như trong tiểu thuyết của mình vậy? Càng nghĩ càng loạn, cảm thấy nhất định phải bảo vệ tốt cho tiểu cúc hoa mong manh, cần phải chứng minh mình chính là Định Hải Thần Châm bình thường tráng kiện, hoàn toàn không phải GAY.

HẾT CHƯƠNG 2.1

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here