Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 2.2

0
298

Di động ong ong vang lên, chính là anh hàng xóm Lý Hùng Mạnh, người cũng như tên, vô cùng cao lớn thô kệch hùng dũng!

“Buổi tối có về ăn cơm không? Tôi có làm sườn xào chua ngọt nè.” Cùng tiếng nồi chảo chạm nhau leng keng vang lên.

“Tôi ra ngoài có việc, buổi tối không về được cậu ăn một mình đi”, Lưu Tiểu Niên hoàn toàn không có chút tâm trạng ăn uống nào.

“Tôi chừa cho cậu một phần.’’ Lý Hùng Mạnh thực hào sảng nói.

“Tôi thực…ách..’’ trong đầu Lưu Tiểu Niên bỗng loé lên một ý tưởng, trộm nhìn Cố Khải bên cạnh, cố ý phóng đại thanh âm, “Cưng à, anh muốn ăn sủi cảo, em gói cho anh đi!’’

“Đại gia nhường cậu một tấc, cậu liền muốn một thước à?’’ Lý Hùng Mạnh mạnh mẽ kháng nghị.

“Anh còn muốn canh rong biển nữa’’. Lưu Tiểu Niên mạnh mẽ gật đầu.

Lý Hùng Mạnh đứng trong bếp câm nín. “Được được, rảnh tôi làm cho cậu’’.

“Bảo bối thật tốt’’, thanh âm Lưu Tiểu Niên tràn ngập dịu dàng, chính là cái loại hạnh phúc có vợ hiền đảm đang đáng yêu. “Trở về đưa em đi mua váy hồng!’’ Lưu Tiểu Niên cố gắng nhớ lại tình tiết trong truyện của mình, dùng sức hôn mạnh điện thoại một cái rồi tắt.

Xoảng!

Cái xẻng trong tay Lý Hùng Mạnh rơi xuống đất, cảm giác như liêu xiêu trong gió, biểu tình hoàn toàn câm nín. “Cậu ta trúng tà sao?’’

Bên này Lưu Tiểu Niên cúp điện thoại xong liền quay sang nhìn Cố Khải, mỉm cười giải thích “Là bạn gái của tôi’’.

Cố tổng sắc mặt không đổi, chỉ chăm chăm lái xe, siết tay muốn bóp nát vôlăng rồi… nhưng thông cảm cho tiểu trạch nam cận 300 độ,hoàn toàn không phát hiện.

Cố Khải nén cười đến vất vả, “…A… nghe thanh âm, quả thực, rất….hùng hậu!’’

Hùng hậu?!

Lưu Tiểu Niên bấy giờ mới mơ hồ nhận ra mình để âm lượng rất lớn, thoáng chốc có xúc động muốn nhảy xe.

“Cậu tốt nghiệp đại học L nhỉ?’’ Cố Khải thay đổi đề tài, “Vị hôn thê của tôi cũng vậy’’

Vị hôn thê? Như tìm được cứu tinh mặt mày thoáng chốc hớn hở, “Anh có vị hôn thê?’’

“Vẫn còn chưa đính hôn, có điều chạy không thoát’’. Cố Khải mỉm cười như có như không.

Chẳng lẽ là mình suy nghĩ nhiều? Lưu Tiểu Niên lập tức thả lỏng, viết nhiều ngôn tình sẽ ảnh hưởng IQ mà!

Đầu óc căng như dây đàn nãy giờ được thả lỏng, Lưu Tiểu Niên mới bắt đầu để ý đường đi. Cố Khải lái xe vào một tiểu khu. Lưu Tiểu Niên thấy quen quen mắt, bỗng chốc nhận ra, này là đường vào nhà mình mà!

“Đi thôi, nơi này thực không tệ’’ Cố Khải dừng xe, mang theo cậu vào một quán mì nhỏ.

“Tôi biết’’ Lưu Tiểu Niên vui vẻ, ‘’Nhà tôi ở đây mà’’.

‘’Thật à?’’ ánh mắt Cố Khải ngạc nhiên.

‘’Khu E phòng 1105, tôi có thể mời anh uống trà’’. Lưu Tiểu Niên lắc lắc chìa khoá ‘’Tôi không lừa anh đâu.’’

‘’Được.’’ Cố Khải cười, giúp cậu kéo ghế, “Có điều ăn trước đã’’.

Quán mì nhỏ vẫn rất đông khách, Lưu Tiểu Niên nói ‘’Không ngờ anh biết chỗ này’’

‘’Tôi biết tất cả quán ngon trong thành phố này’’ Cố Khải vừa châm trà vừa nói

“Tôi cũng vậy’’ Lưu Tiểu Niên vui vẻ, nháy mắt cảm thấy khoảng cách giữa mình cùng tổng tài rút ngắn lại.

‘’Bởi vì hôn thê của tôi rất có tâm hồn ăn uống’’. Cố Khải cười.

‘’…Tôi thì là chính mình thích ăn’’. Lưu Tiểu Niên có chút 囧.

‘’Ừ… như nhau cả thôi’’ Cố Khải gật đầu.

Mì trứng cà chua còn có hành tây thái nhuyễn, vừa đẹp mắt lại ngon miệng, Lưu Tiểu Niên còn gọi thêm thịt nấu bí đỏ, hơn nữa còn nói với Cố Khải, thịt phía dưới điểm khoai lang phía trên mới đúng là mĩ vị!

Di động vang lên, Cố Khải ra ngoài nghe máy.

‘’Anh hai, anh thực sự tìm được Tiểu Hiên rồi sao?’’ Thanh âm bên kia thực hoan hỉ.

‘’Không quá khó, đến cô nhi viện là có thể tìm ra’’ Cố Khải đưa mắt nhìn Lưu Tiểu Niên bên kia, ‘’Em ấy hiện tại rất tốt, ngây thơ ham ăn lại rất dễ lừa gạt’’.

Bên kia: ….

‘’…Anh xác thực là đang khen ảnh?’’

‘’Đúng vậy.’’

‘’Em có thể nói chuyện với ảnh không?’’

‘’Không thể.”

‘’Anh, anh,…ê, ê” nghe tiếng điện thoại tút tút, Cố Hi nhất thời câm nín, anh trai cậu, quả thực, muốn tìm bất mãn nhiều năm!

Chờ Cố Khải trở lại bàn, Lưu Tiểu Niên đã thoả mãn uống xong một chén canh.

‘’Ăn xong rồi?’’ Cố Khải ngồi vào đối điện.

‘’Ừm.’’ Lưu Tiểu Niên lau miệng ‘’Anh muốn ăn thêm chè đậu đỏ không?’’

Cố Khải đưa mắt nhìn đống chén bát trên bàn. Gầy như vậy mà sức ăn thực dọạ người.

Vì thế đêm nay, Lưu Tiểu Niên một tay bưng chèn đậu, một tay cầm chìa khoá, vui vẻ rạo rực, lòng không phòng bị mà dẫn sói xám về nhà mình.

Nhà trọ bé bé nhưng rất sạch sẽ, không có sofa, chỉ có vài cái đệm ngồi vứt bừa trên sàn, máy chơi game nối với TV, trên bàn toàn đồ ăn vặt, chính là cuộc sống điển hình của một tiểu trạch nam.

‘’Cậu ở một mình à’’ Cố Khải lơ đễnh hỏi.

“Ừ.” Lưu Tiểu Niên rót cốc nước đưa anh,có chút ngượng ngùng nói ‘’Bình thường cũng ít có khách đến thăm, nên tôi không mua sofa, nhưng mà đệm ngồi rất thoải mái, anh ngồi thử một chút xem.’’

‘’Cậu cũng chơi Ma Huyễn Đại Lục?’’ Cố Khải thấy một tấm đệm ngồi in hình nhân vật trong game.

“Ừm, cái kia là boss huyết tộc, tôi thích Ám Linh Vương hơn, tiếc là hết hàng rồi’’ Lưu Tiểu Niên đem đệm ngồi dọn gọn lại, vẻ mặt đầy ai oán, ‘’Gian thương quả nhiên thích làm hàng limited, tôi xếp hàng lâu như vậy vẫn không mua được”.

Cố Khải bật cười ‘’Những lời này nói sau lưng là được rồi’’

Lưu Tiểu Niên bị nhắc nhở, hậu tri hậu giác nhớ ra người trước mặt là Boss cuối của trò Ma Huyễn Đại Lục, là chủ đầu tư chính.

‘’Ách…cái này…tôi không phải nói anh đâu.’’ Lưu Tiểu Niên có chút 囧.

‘’Nếu cậu thích, tôi tặng cậu nguyên bộ’’ Cố Khải ngồi trên đệm, tiện tay cầm lên một khung hình trên bàn.

Sau mặt kính là hình ảnh đôi vợ chồng trẻ ôm đứa nhóc đáng yêu, cười đến xán lạn.

‘’Kia là cha và mẹ tôi’’ Lưu Tiểu Niên ngồi cạnh Cố Khải ‘’Đáng tiếc tôi không có chút kí ức nào về họ’’.

‘’Không nhớ gì sao?’’ Cố Khải nhíu mày

‘’Nói ra thật khó tin, quả thực vô cùng cẩu huyết.’’ Cách nhiều năm như vậy, Lưu Tiểu Niên đã muốn quen với cuộc sống hiện tại, nhưng ẩn sâu trong lòng chính là tổn thương không thể phai nhoà được.

Nếu vô tình nhắc đến, tim cũng sẽ nhói đau.

HẾT CHƯƠNG 2.2

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here