Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 20

0
124

“Thuốc giả?” Hồ Vân Phi hoảng sợ, ôm cậu vào ngực.”Đừng khóc đừng khóc nói anh biết làm sao vậy?”

Lâm Bình Bình bi bi thiết thiết, thương tâm muốn chết “Đau chết mất!”

Hồ Vân Phi hoàn toàn không hiểu này là cái tình huống gì, đành phải trước ôm người vào nhà, vừa lừa vừa dỗ dành suốt nửa ngày, rốt cuộc khiến cậu đứt quãng thuật lại sự việc.

Nói ngắn gọn, hôm qua Lâm Bình Bình thật vất vả mới vượt qua được trở ngại tâm lý, lấy tư thế cực kỳ đáng khinh ngồi vào chậu ngâm, nơi đó nháy mắt trở nên đau đến đòi mạng, trên đầu như có sao bay loạn xạ.

Nhìn cậu khóc thành mặt bánh bao, Hồ Vân Phi liều mạng nắm chặt tay mới không cười ra tiếng, cmn như thế nào lại ngốc như vậy a! Cái loại tình huống này, nghĩ đến đã muốn cười năm phút.

“Anh còn dám cười.” Lâm Bình Bình thẹn quá thành giận đá hắn “Hỗn đản (), đều do anh làm hại.”

() Đồ cà chớn, tại để nguyên bản nghe hay hơn nên không dịch ra

“Ngoan, anh sai rồi, anh sai rồi, anh sai rồi, được chưa?” Hồ Vân Phi dỗ dành bảo bối “Mang em đi bệnh viện nha.”

“Hừ!” Lâm Bình Bình ngạo kiều căm tức hắn.

Hồ Vân Phi đứng dậy, đi vào cái toilet hỗn độn kia, cầm lên bình thuốc lớn chỉ còn có nửa bình.

“Trước đây dùng có bị như vậy không?” Hồ Vân Phi vừa đọc hướng dẫn sử dụng vừa hỏi Lâm Bình Bình.

Phắc làm mọe gì có trước đây! Lần đầu tiên của lão tử phải cho tên cầm thú nhà ngươi rồi còn gì! Lâm Bình Bình ủy khuất nói “Trước đây chưa từng dùng”.

“Chưa từng dùng?” Hồ Vân Phi nhíu mày “Vậy sao còn có nửa bình?”

“Bởi vì tôi hôm qua rót nửa bình.” Lâm Bình Bình bị hắn hỏi cảm thấy không hiểu ra sao.

Hồ Vân Phi thở dài, chỉ số thông minh thật đáng thương a!

“Làm sao vậy?” Lâm Bình Bình không hiểu.

“Hướng dẫn sử dụng có ghi, mỗi lần chỉ được dùng nửa nắp.” Hồ Vân Phi giúp cậu mặc quần áo. “Em dùng cả nửa bình, không đau mới là lạ.”

Lâm Bình Bình bi phẫn giật mình, nhớ tới hôm qua lúc mình chạy ra khỏi tiệm thuốc, hình như thấp thoáng có nghe nắp bình gì đó.

Đệt! Mình sao lại gặp nhiều bi kịch như vậy a! Nhân sinh quả thật vô cùng tịch mịch.

“Hẳn là không có việc gì lớn.” Hồ Vân Phi đỡ cậu đứng dậy. “Chúng ta đi bệnh viện, đừng lo lắng.”

“Tôi còn phải đi làm.” Lâm Bình Bình nhìn đồng hồ

“Không sao” Hồ Vân Phi thực rõ ràng “Anh giúp em xin phép.”

“Vậy còn anh? Anh cũng không đi làm?” Lâm Bình Bình hỏi

“Em như vậy, anh sao còn tâm tình đến công ty?” Hồn Vân Phi giúp cậu khóa cửa “Đi thôi,”

Thời điểm chờ thang máy, Hồ Vân Phi tự nhiên đưa tay sang, cầm tay phải của cậu.

Lâm Bình Bình do dự một chút, vẫn là rút tay về.

Không cùng một loại, tất nhiên cũng sẽ không có nhiều gút mắt với nhau. Sự thật rõ ràng, hắn là chỉ muốn tìm bạn giường, mình thì lại muốn tìm một bạn đời bên nhau mãi mãi. Hai người như vậy ở bên nhau, động tâm trước nhất định sẽ là mình, tổn thương nhất đương nhiên cũng sẽ là mình.

Nếu đã đoán trước được như vậy, mình cũng không có lí do gì để mê luyến chút ôn nhu giả dối kia.

Nhìn vẻ mặt đề phòng của Lâm Bình Bình, Hồ Vân Phi khóe môi hơi cong lên, cũng không miễn cưỡng cậu.

Mà lúc này trong biệt thự Cố gia, Cố tổng trong phòng tắm điên cuồng cởi áo ngủ, phải đảm bảo cổ áo đủ rộng để cơ ngực như ẩn như hiện, nhưng nhất định không thể quá d*m đãng! =)))))))

Vợ hiện tại nhất định đang ở phòng bếp bận rộn nấu nướng, cảm giác có gia đình thật tốt! Sau khi tạo hình chuẩn rồi, Cố tổng dùng tư thế anh tuấn nhất đi xuống lầu. CMN nếu hiện tại có phóng viên đài CCAV tới phỏng vấn, mình nhất định sẽ đặc biệt kiêu ngạo nói cho hắn biết, lão tử đang rất hạnh phúc.

Tại phòng bếp thực im lặng, không hề có tiếng bát đũa chạm nhau, Cố Khải có chút buồn bực, chẳng lẽ hôm nay còn chưa rời giường?

CMN! Cố tổng nháy mắt phấn khởi, loại tình huống có thể quang minh chính đại nhìn lén vợ ngủ này quả thật vô cùng hiếm gặp. Nói không chừng còn có thể nhìn cái bụng nhỏ đáng yêu, cái miệng nhỏ nhắn hơi chu ra, cùng cái mông tròn trịa! CMN cũng có khi lõa thể mà ngủ a! Hay căn bản lần này là ẻm âm mưu sắc dụ mình? Cho nên cố ý không dậy nổi, hiện tại đang quỳ trên giường đội tai thỏ, mở to đôi mắt ngập nước nói chủ nhân, cái đuôi người ta đau quá đi!

Phắc hình ảnh vô cùng đẹp đẽ a!!!!!

Cố tổng tự YY đến máu huyết sôi trào, vì thế cuồng dã xông lên lầu, ở trước phòng Lưu Tiểu Niên sửa sang tóc tai, sau đó mới nhẹ nhàng dùng ngón trỏ gõ cửa, âm thanh nhỏ đến không nghe được.

Ngàn vạn lần không được gây âm thanh quá lớn, lỡ đánh thức ẻm thật thì sao.

Trong phòng không có động tĩnh, vì thế Cố tổng yên tâm thoải mái đẩy nhanh cửa vào, chuẩn bị thưởng thức vợ đáng yêu của mình.

Kết quả trong phòng một bóng người cũng không có, chăn đã được xếp chỉnh tề. Cố tổng trong gió hỗn độn. Sao cái tình huống đi trật kịch bản này cứ xảy ra vậy a!

“Tiểu Niên” Cố Khải đi chung quanh tìm.

Trên bàn ăn có bữa sáng cùng một tờ giấy.

Phắc cái cảnh tượng cẩu huyết như trong phim truyền hình! Chẳng lẽ là bỏ nhà đi? Cố Khải như nghe được tiếng sấm giữa trời quang. Trong đầu nháy mắt hiện ra cảnh tượng mình ra sân bay tìm vợ mà không thấy, cuối cùng tê tâm liệt phế mà quỳ rạp xuống đất. Cố tổng run rẩy cầm tờ giấy lên.

— Tôi đi bệnh viện đưa bữa sáng cho Tiểu Hi, sau đó đến công ty luôn. Trong l*ng bàn có sẵn thức ăn, anh hâm nóng lại rồi ăn nha.

Cố tổng nhẹ nhàng thở ra, nhìn vào hình mặt cười phía dưới mà nhộn nhạo, vẽ dễ thương quá, vợ mình thật đáng yêu!

Trong bệnh viện, Cố Hi đang cấp tốc soi gương trang điểm

“Ăn sáng trước đi”, Lưu Tiểu Niên đứng một bên, vẻ mặt =”=||||

“Không!” Đệ đệ một hơi cự tuyệt tẩu tử. Dựa theo quy luật, mỗi buổi sáng đúng chín giờ rưỡi Lục Triển Phong sẽ đến đây, hiện tại đã là chín giờ hai mươi, chính mình còn chưa chuẩn bị tốt, làm gì còn tâm tình mà ăn!

Lưu Tiểu Niên khó hiểu, hiện tại mỗi ngày cậu ấy đều phải nằm bất động trong bệnh viện, sao lại còn phải điên cuồng trang điểm??

Chải tóc xong, Cố Hi còn chưa từ bỏ ý định, từ trong tủ quần áo lấy ra một cái áo ngủ đính kim sa lóe sáng, tranh thủ khiến mình nhìn có vẻ lả lướt hơn!

Lưu Tiểu Niên:…

Cậu tự an ủi mình, đại khái các nhà nghệ thuật gia đều rất quan trọng chi tiết này nọ.

“Bữa sáng ăn cái gì nha?” Sửa soạn xong, Cố Hi mới cảm thấy thực đói.

“Sandwich trứng, còn có sữa cùng salad.” Lưu Tiểu Niên giúp cậu dọn ra một bàn nhỏ. “Cậu từ từ ăn, tôi đi làm.”

“Ân, cảm ơn.” Đệ đệ cười vô cùng đáng yêu, bởi vì cậu thấy Lục Triển Phong đang đi tới hướng này.

Lưu Tiểu Niên cùng Lục Triển Phong trên hành lang bệnh viện gặp thoáng qua, Lục Triển Phong xoay người nhìn cậu, nhíu mày như là nhớ ra cái gì đó.

Đệ đệ còn nằm ở trên giường, tay cầm sandwich tạo ra tư thế tao nhã, cmn chờ đợi thật khẩn trương a! Tay mỏi quá!

Sau đó cậu nhìn từ cửa sổ, thấy Lục Triển Phong đột nhiên xoay người, tựa như rất sốt ruột chạy đi. Sát! Đệ đệ nghẹn họng nhìn trân trối, cmn sao lại bỏ chạy! Cmn sao còn không chịu vào đây!

“Này!” Lục Triển Phong đuổi theo Lưu Tiểu Niên, thở hổn hển giữ chặt cậu.

“Có việc?” Lưu Tiểu Niên có chút ngoài ý muốn.

“…Cậu là người nhà Cố Hi?” Lục Triển Phong hỏi.

“Tôi là bạn Tiểu Hi.” Lưu Tiểu Niên nhìn anh. “Làm sao vậy ?”

“Có thể mạo muội hỏi một chút không. Cậu họ gì?” Lục Triển Phong hỏi thử.

“Tôi gọi Lưu Tiểu Niên.” Đối với bác sĩ của Cố Hi, Lưu Tiểu Niên cũng không có quá nhiều đề phòng.

“Lưu?” Lục Triển Phong tựa hồ đối với đáp án này thật bất ngờ, anh cười cười. “Thực xin lỗi, tôi nhầm người.”

“Không sao.” Lưu Tiểu Niên cười cười “Tôi đi làm, gặp lại sau.”

Lục Triển Phong gật gật đầu, cùng cậu phất tay nói lời từ biệt.

Trong phòng bệnh Cố Hi đang điên cuồng ăn sandwich, ăn thật ngon a! So với bên ngoài bán còn ngon hơn vài bậc, tẩu tử mình quả thật vô cùng khéo tay đảm đang! Nước sốt chảy tới ngón tay, đệ đệ rất không hình tượng l**m l**m, dù sao Lục bác sĩ cũng không có ở dây. Mà nhắc mới nhớ, đang êm đẹp tự nhiên ảnh chạy đi đâu vậy chớ?

Chẵng lẽ vì ảnh cảm nhận được tình yêu nóng bỏng của mình, nên bị dọa sợ? Đệ đệ một bên phỏng đoán nguyên nhân đáng sợ này, một bên vẻ mặt ngưng trọng ăn một miệng salad lớn, cũng mặc kệ lá rau đang quệt qua quệt lại trên mặt mình, không có chút khí chất, đặc biệt sa đọa.

“Tiểu Hi” Thời điểm Cố Hi đang dùng sức nhai nuốt, Lục Triển Phong đột nhiên đẩy cửa bước vào.

Cái đệt! Đệ đệ nháy mắt khẩn trương hẳn lên, ngốc hồ hồ nhìn Lục bác sĩ, cả người đều hóa đá. Hơn nữa miệng đang ngậm một đống salad, nhìn qua giống hệt như con sơn dương.

CMN này không phải sự thật! Mình nhất định đang ảo giác. Đệ đệ tự an ủi mình.

“Đang ăn sáng?” Lục Triển Phong bật cười, đưa cho cậu tờ khăn giấy. “Trên mặt dính tương kìa.”

Đệ đệ nhất thời giận dữ và xấu hổ muốn chết, tiếp nhận khăn giấy điên cuồng lau miệng.

“Nơi này cũng có.” Lục Triển Phong rút tờ khăn giấy khác, giúp cậu lau mũi.

Nhìn mặt Lục bác sĩ gần trong gang tấc, đệ đệ tâm loạn như ma, rất muốn cùng anh hôn lưỡi.

“Hôm nay cảm thấy thế nào?” Lục Triển Phong mở bệnh án ra.

Đệ đệ thật ra cảm thấy vô cùng tốt, nhưng vẫn nghiêm túc nói “Bụng có hơi đau.”

“Phải không?” Lục Triển Phong ngồi bên giường. “Làm sao đau?”

Đệ đệ chủ động cởi bỏ áo, lộ ra cái bụng trắng nõn mịn mịn “Nơi này.”

“Nằm xuống, anh thay em kiểm tra một chút.” Lục Triển Phong giúp cậu kê gối.

Đệ đệ nhu thuận nằm xuống, hai má ửng hồng, cứ như mới làm qua việc cầm thú!

“Là nơi này?” Lục Triển Phong tay thực ấm, trên bụng ấn xuống một cái.

Đệ đệ vừa khẩn trương vừa ngứa, cái bụng điên cuồng run rẩy.

“Làm sao vậy?” Lục Triển Phong bị phản ứng của cậu dọa sợ.

Đệ đệ lắc đầu “Không có việc gì.”

Lục Triển Phong tiếp tục trên bụng cậu ấn ấn.

Vì thế đệ đệ rốt cuộc không nhịn được, như bệnh thần kinh cười hắc hắc ra tiếng!

Lục Triển Phong chấn kinh “Em cười cái gì?”

Đệ đệ ca ngợi “Ấn thật tốt, lập tức không đau nữa!”

Lục Triển Phong dở khóc dở cười, “Lần đầu tiên gặp người bệnh như em nha.”

Đệ đệ bị anh nhìn đến tim đập như nai chạy loạn, cmn đẹp trai quá a. Thật muốn một phát cởi sạch mà nhào tới!

HẾT CHƯƠNG 20

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here