Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 21

0
95

Lúc trời đã gần tối, Lưu Tiểu Niên tiếp tục hiền thục về nhà nấu cơm, ca ca theo thường lệ đến bệnh viện thăm em trai.

Kỳ thật đệ đệ gãy xương không nghiêm trọng lắm, hoàn toàn có thể về nhà tĩnh dưỡng, nhưng bởi vì nơi này có ánh mặt trời ôn nhu ấm áp là Lục bác sĩ, cho nên kiên quyết cự tuyệt về nhà! Lúc thì nói đau chân lúc thì than đau đầu, làm sao cũng không thoải mái!

Thời điểm ca ca đi vào bệnh viện, thấy đệ đệ mình đang cầm một quyển sách lớn màu đỏ, tựa đề lóng lánh –Chỉnh hình giải phẫu cùng giải phẫu học

“Em muốn làm gì?” Ca ca chấn kinh.

“Em nhất định phải cùng anh ấy tìm được tiếng nói chung.” Đệ đệ ăn kẹo bạc hà loại mạnh, tận lực làm cho bản thân thanh tỉnh! CMN này chính là sức mạnh của ái tình a!

“Vì cái gì không phải hắn cùng em tán gẫu nghệ thuật?” Ca ca bất mãn, mình sao có thể để đệ đệ làm tiểu thụ ủy khuất được.

Đệ đệ ánh mắt bi thương lên, đặc biệt phiếm tình nói “Bởi vì trong tình yêu, người động tâm trước là người chịu bi thương nhiều hơn”

Ca ca thành công bị dọa tới ghê tởm, run run rẩy rẩy nổi da gà, ngồi qua một bên lên mạng.

Đệ đệ tiếp tục nhìn sách y học, càng xem càng say mê. Lục bác sĩ uyên bác quá a! Cái loại thiên thư() này cũng xem hiểu.

() thiên thư: sách trời, chắc tại Cố Hi coi không hiểu nên mới nói sách y khoa giống sách trời, chỉ mấy người cõi trên coi mới hiểu…

“Anh.” Một lát sau, đệ đệ thẹn thùng nhìn anh mình.

Ca ca giả vờ không nghe thấy, tiểu tiện nhân mỗi lần dùng tới loại ngữ điệu này, nhất định không phải chuyện tốt lành gì.

Đệt! Đệ đệ cầm trái táo đỏ ném qua.

Ca ca thành công bị ném trúng, cho nên anh đành phải quay đầu qua “Làm sao vậy?”

“Đợi lát nữa bác sĩ Lục qua đây kiểm tra, anh nhất định phải trước mặt anh ấy điên cuồng khen ngợi em.” Đệ đệ nghiêm túc dặn dò.

“Mày có ưu điểm gì đáng để khen?” Ca ca khinh thường.

Đệ đệ phẫn nộ “Em toàn thân đều là ưu điểm.”

“Ví dụ như?” Ca ca khinh bỉ nhìn cậu.

“Loại chuyện này làm sao mà nói rõ chứ, ngại lắm a!” Đệ đệ mặt đỏ lên, sau đó diện cuồng ngồi đếm ngón tay “Ví dụ như thanh tú đáng yêu, thông minh lanh lợi, tươi mát rực rỡ, già yêu trẻ mến, có tri thức hiểu lễ nghĩa, cần kiệm việc nhà, am hiểu nhân ý, tình chắc như vàng, bế nguyệt tu hoa linh tinh…”

Ca ca sâu sắc cảm thấy đệ đệ mình quả thật quá vô sỉ.

“Nhờ anh hết đó.” Đệ đệ hai má phiếm hồng, đặc biệt đáng yêu đặc biệt mong đợi nhìn anh trai mình.

Ca ca kiên quyết cự tuyệt.

Đệ đệ lập tức nổi giận “Em chính là vì anh mà bị gãy chân.”

“Nếu không đến bệnh viện, mày cũng không có cơ hội phát tình!” Ca ca lãnh diễm đáp trả.

Đệ đệ ủy khuất cúi đầu, nức nở nói “Tâm tính thiện lương ta đau đớn, trống rỗng…”

“Bớt giả vờ!” Ca ca không chút lưu tình vạch trần.

“Sát! Giúp em một chút chết sao?” Đệ đệ phẫn nộ ngẩng đầu.

“Đúng.” Ca ca thích nhất chính là khi dễ đệ đệ mình.

Đệ đệ cũng hết cách, đành phải buồn bực cúi đầu xem sách y tiếp, thuận tiện trong lòng điên cuồng ngược đãi ca ca mình, thật đáng ghét, mình nhất định phải nhanh chóng gả đi.

“Tiểu Hi.” Lục Triển Phong đẩy cửa bước vào, thuận tiện chào hỏi “Cố tổng”

Cố Khải gật đầu với anh.

“Bác sĩ Lục.” Đệ đệ nhanh chóng đem sách giấu dưới chăn, khôi phục hình tượng tươi mát nhuyễn nhu đáng yêu.

Ca ca trong lòng dựng thẳng ngón giữa, còn có thể dối trá hơn một chút nữa không?

“Đo nhiệt độ cơ thể nào.” Lục Triển Phong ngồi bên giường, lấy ra nhiệt kế.

Đệ đệ thẹn thùng cởi bỏ áo, lộ ra ngực nhỏ đơn bạc, trên còn có một dấu tròn nho nhỏ

“A, bị muỗi cắn?” Lục Triển Phong dùng tay cọ cọ.

“Ân” Đệ đệ thẹn thùng đáp lại, nhìn qua đặc biệt đặc biệt đàng hoàng.

Thật sảng khoái a, sờ thêm vài cái nữa đi!

Nhiệt kế lạnh như băng tiếp xúc làn da, đệ đệ kiềm lòng không đậu rụt lại một chút, sau đó ngốc hồ hồ bật cười.

“Sao lại mẫn cảm như vậy a.” Lục Triển Phong bật cười, giúp cậu cài cúc áo.

Phắc! Từ mẫn cảm này không thể nói lung tung a, là mẫn cảm đó! Ca ca cùng đệ đệ nhất thời trong lòng như có ngựa chạy loạn, này còn không phải cố tình khiêu khích sao! Này còn không phải cố tình khiêu khích sao! Này còn không phải cố tình khiêu khích sao!

“Em cũng ăn kẹo bạc hà này?” giữa lúc ấy, Lục Triển Phong thấy trên đầu giường có túi kẹo.

Cố Hi thầm nghĩ tên ngốc nào lại thích cái loại kẹo này a. Một chút cũng không ngọt! Vừa lạnh vừa cay! Ăn một chút đầu lưỡi đã đau đến năm phút! Tên ngốc mới thích!

“Anh cũng thích ăn.” Lục Triển Phong thuận miệng nói.

Sát! Đệ đệ lập tức biểu tình vô cùng chân thành. “Vâng, em thích nhất loại này.”

“Này tặng em.” Lục Triển Phong từ trong túi áo lấy ra một thanh kẹo. “Vị mới đó.”

Đệ đệ nháy mắt hạnh phúc đến hít thở không thông!

Ca ca lo lắng nhìn đệ đệ, cmn sao đang yên đang lành tự nhiên lại hô hấp dồn dập. Cmn có khi nào khẩn trương tới ngất luôn không!

Quả thật vô cùng mất mặt!

“Anh.” Đệ đệ quay đầu nhìn ca ca mình.

Ca ca trong lòng biết rõ, cầm ly nước đứng lên “Lại muốn uống nước đúng không?”

Đệ đệ hai má ửng đỏ, nhìn qua vô cùng trong sáng sạch sẽ, nhưng ca ca nhìn mặt cậu là đoán ngay được suy nghĩ—mọe nó biết rồi còn chưa chịu đi, làm bóng đèn có gì hay ho sao, có gì hay ho sao?

Tiểu tiện nhân! Ca ca trong lòng dựng thẳng ngón giữa, cầm ly hùng hổ đi ra.

Trò chơi bác sĩ kiểm tra thân thể gì gì là nhàm chán nhất đó!

“Cố tổng.” Lưu Tiểu Niên cầm theo hộp cơm đến thang máy, vừa vặn gặp.

Đại khái là vừa bị đệ đệ cùng Lục bác sĩ kích thích một chút, cho nên ca ca nghiêm túc nói với vợ mình “Tan tầm rồi không cần gọi như vậy nữa.”

“….Vậy, vậy gọi là gì?” Lưu Tiểu Niên khó hiểu, hỏi anh.

Ông xã? Honey? Tướng công? Phu quân? Chủ nhân? Cố Khải mênh mông tự YY một chút, sau đó bình tĩnh nói. “Gọi tên tôi đi.”

“Cái kia, có chút không tốt.” Lưu Tiểu Niên cảm thấy như vậy không được lễ phép.

Có cái gì không tốt chứ! Cố Khải thực kiên trì. “Tôi không thích tan tầm rồi còn nghe cậu gọi là Cố tổng.”

Lưu Tiểu Niên bất đắc dĩ nói “Được rồi, nghe lời anh.”

Vợ quả thật vừa mềm mại vừa đáng yêu nha! Cố Khải tâm tình tốt hẳn lên “Hôm nay ăn gì?”

“Canh gà củ từ.” Lưu Tiểu Niên cùng Cố Khải đi đến phòng bệnh. “Tiểu Hi hôm nay có ổn không?” Cố Khải trong lòng phun trào, tiểu tiện nhân kia hiện tại mỗi ngày chuyên chú phát tình, tốt đến không thể tốt hơn.

Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Cố Khải nháy mắt kinh sợ. Bởi vì anh thấy Lục Triển Phong đang lột quần lót em trai mình, mà đệ đệ mình vẻ mặt đang cười vô cùng thẹn thùng d*m đãng.

“Hai người đang làm cái gì?” Giọng ca ca run rẩy, cmn hiệu suất câu dẫn không cần cao như vậy đâu!

Đệ đệ hiển nhiên không ngờ ca ca lại trở về nhanh như vậy, cho nên có chút sửng sốt.

Lục Triển Phong giải thích “Tiểu Hi nói cậu ấy–”

“Không cho nói.” Đệ đệ hoa dung thất sắc, nhanh chóng che miệng người trong lòng lại.

Bác sĩ Lục thực vô tội nhìn cậu.

Đệ đệ khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt thực kiên quyết.

Bác sĩ Lục nhấc tay đầu hàng –được rồi anh không nói.

Ánh mắt đệ đệ đặc biệt ai oán nhìn anh mình.

Ca ca không chút khách khí trừng lại—điên sao có thể tùy tiện để người khác lột quần ra như vậy?

“Anh về văn phòng trước.” Lục Triển Phong thu thập bệnh án “Em ăn tối ngon miệng.”

Đệ đệ nhu thuận gật đầu, ánh mắt thâm tình nhìn theo người trong lòng ra về.

Ca ca hung ác nhéo mặt cậu “Vừa rồi đang làm gì đó?”

Đệ đệ bị nhéo kêu ngao ngao, ánh mắt cầu xin giúp đỡ hướng tẩu tử mình.

Đáng tiếc Lưu Tiểu Niên không hề phát hiện, chuyên chú một bên gọt trái cây, hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt nóng rực của đệ đệ.

Vì thế đệ đệ đành phải thấp giọng nói với ca ca “Em nói với anh ấy em bị trĩ…”

Ca ca nháy mắt liền hỗn độn. “Mày còn có thể vô tiết tháo hơn một chút nữa không? Sao tự nhiên nói mình mắc cái bệnh đáng khinh như vậy!”

Đệ đệ chôn mình trong chăn, có chút ngượng ngùng.

Ca ca chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, mọe nó chỉ biết gấp gáp, một chút cũng không rụt rè.

Chiếu cố đệ đệ cơm nước xong xuôi, Cố Khải thấy Lưu Tiểu Niên có vẻ mệt mỏi, nên bảo cậu về nhà nghỉ ngơi.

“Ân, tôi đi toilet cái đã.” Lưu Tiểu Niên dọn bàn, một mình ra cửa.

“Anh, anh cũng về đi, em ở một mình được mà.” Cố Hi đặc biệt săn sóc, bởi vì hắn muốn tạo cơ hội cho anh hai cùng tẩu tử mình, đương nhiên nguyên nhân chính là vì tạo không gian riêng cho mình cùng bác sĩ Lục.

Đêm dài thanh tĩnh cô nam quả nam, nghĩ tới thôi đã thấy vô cùng nhộn nhạo.

Ca ca khinh bỉ nhìn đệ đệ một chút, thuận tay lấy qua một viên kẹo bạc hà.

“Dừng tay!” Đệ đệ lập tức sợ hãi..

Ca ca bị dọa đến run lên, phẫn nộ trừng đệ đệ “Lại làm sao?”

“Đó là kẹo Lục bác sĩ cho em.” Đệ đệ một phen cướp về. “Không cho anh ăn.”

Ca ca cảm thấy đặc biệt mất mát, sao mình lại có một đệ đệ ngu xuẩn như vậy chớ!!

Một phút, hai phút, mười phút đồng hồ trôi qua, Lưu Tiểu Niên vẫn chưa trở về. Cố Hi thực buồn bực hỏi ca ca mình “Bộ Tiểu Niên táo bón hả?”

Ca ca hung ác trừng mắt liếc đệ đệ mình một cái “Mày câm miệng.”

Đệ đệ thực ủy khuất “Cái này bình thường mà, về sau cho cậu ấy uống nhiều nước một chút.”

Ca ca nhìn đồng hồ, sao đi lâu như vậy a.

Lại qua năm phút, Cố Khải gọi điện thoại, không ai bắt máy

Vì thế ca ca quyết định tự đi ra ngoài tìm.

Trong phòng rửa tay có một đống đại thúc, không hề có vợ mình.

Máy bán nước một đống loli, cũng không có vợ mình.

Cố Khải nhíu mày, gọi điện thoại cho Cố Hi.

Đệ đệ 囧 nói “Còn chưa trở lại nữa.”

“Vậy thì có thể đi nơi nào chứ.” Cố Khải sốt ruột.

Đệ đệ tri kỉ an ủi “Anh yên tâm, tẩu tử sẽ không bị bắt cóc đâu.”

“Cảm ơn mày nhắc tao còn có loại khả năng này!” Cố Khải nghiến răng nghiến lợi.

Đệ đệ đặc biệt ủy khuất, em cũng chỉ là có lòng hảo tâm thôi a…

Sau khi cúp điện thoại, Cố Khải một đường đi thẳng xuống lầu, vừa xuống lại thấy Lục Triển Phong cùng Lưu Tiểu Niên bưng đồ uống trò chuyện, cười cười nói nói ở đại sảnh.

“Tôi về trước, cậu cũng về nhà sớm một chút.” Lục Triển Phong biểu tình vô cùng ôn nhu.

Lưu Tiểu Niên gật gật đầu, cười tủm tỉm từ biệt, sau đó nhìn theo anh đi vào thang máy.

“Đi đâu?” Cố Khải đến bên cạnh, hỏi.

“Ra ngoài mua đồ uống.” Lưu Tiểu Niên đưa ra trà sữa. “Vừa vặn gặp bác sĩ Lục, anh ấy nói tôi nhìn giống một người bạn của anh ấy.”

Phắc! Cố Khải nội tâm nhất thời lâm vào rối rắm, này chính là tình tiết cẩu huyết trong phim truyền hình a! Mặc kệ lớn lên giống bạn gái cũ, bạn tốt hay người thân gì đó, thì mục đích cuối cùng cũng là trở thành người yêu. Này là qui tắc áp dụng cho nam nữ!

Cmn sao lại như vậy nha! Loại tình tiết này cũng quá kỳ lạ rồi!

Cố tổng hoảng hốt cảm thấy như mình đã xuyên tới thế giới trong tiểu thuyết!

HẾT CHƯƠNG 21

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here