Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 24

0
160

Xe của Hồ tổng giám trông cũng khí phách y như hắn, lại còn thoải mái, ghế ngồi rộng rãi có thể ngủ luôn trong đấy! Lâm Bình Bình ủy khuất dựa lưng vào ghế, tay chộp lấy di động, chuẩn bị tinh thần, tùy thời gọi 110 (sđt cảnh sát bên Trung), hết sức căng thẳng!

“Đầu gối có đau không?” Hồ Vân Phi vừa lái xe vừa quay ra hỏi.

Lâm Bình Bình thần kinh đang căng thẳng tột độ, nhất thời không để ý hắn nói cái gì!

“Bình Bình?” Hồ Vân Phi huơ huơ tay trước mặt.

“Hả?” Lâm Bình Bình hoàn hồn, quay ngoắt đầu qua nhìn hắn, vô cùng, vô cùng kiên định nói, “Không!”

“Không cái gì a” Hồ Vân Phi vừa bực vừa buồn cười.

“Cái gì cũng không!” Lâm Bình Bình vừa nói vừa lủi lủi ra phía cửa, “Mau thả tôi xuống xe!”

Nhìn vẻ mặt tràn đầy địch ý kia, Hồ Vân Phi tức giận nghiến răng, xưa nay tuyệt đối chưa bao giờ hắn kiên nhẫn với ai như vậy, tên tiểu yêu kia thực không thấu hiểu nhân tình, cố chấp như vậy, đích thị là muốn chết! Chỉ hận không thể hung hăng ngược ẻm đến khóc! CMN!

“Anh cái tên bại hoại này, nhanh cho tôi xuống xe!” Lâm Bình Bình lại còn không biết sống chết mà la lên.

Hồ Vân Phi đen mặt, đỗ xe bên đường

A? Lâm Bình Bình trong lòng có chút kinh ngạc, sao lần này lại dễ dàng nghe lời mình? Chẳng lẽ lương tâm trỗi dậy, động lòng thương người? Phải tranh thủ mà chạy trốn khỏi hắn! vươn tay vừa định kéo cửa xe, lại bị một cánh tay rắn chắc kéo lại, ấn sâu vào ghế.

“Anh làm cái trò gì vậy!” Nhìn gương mặt kia càng ngày càng áp sát, Lâm Bình Bình cả người run rẩy, “Tôi cảnh cáo anh, tôi tôi tôi… ưm…”

Hồ Vân Phi vận chút sức cắn lên đôi môi mềm tựa cánh hoa kia, đến khi nhìn Bình Bình đau đến nhíu mày lòng mới thoải mái, say mê hôn ngấu nghiến.

So với tiểu yêu nghiệt ngây thơ kia, Hồ tổng về kỹ năng hôn đã thuộc hàng cao thủ, lần này lại không hề có ý lấy lòng cậu, bởi vậy không quá một phút, Lâm Bình Bình choáng váng mặt mày, não trống rỗng, thở hổn hển nhũn người trên ghế.

“Sao tính tình em lại cố chấp như vậy?” Hôn xong, Hồ Vân Phi ghé vào lỗ tai cậu thở dài, choàng hai tay ôm lấy thân hình nhỏ bé yếu ớt kia, “Nói xem, anh không tốt chỗ nào chứ?”

Anh làm gì cũng tốt, nhưng tui không phải thể loại thích tham gia cái trò chơi này đâu! Lâm Bình Bình quả thực muốn khóc, sau khi uống say không hiểu vì sao bị đè đã đủ buồn bực, lại đưa tới thêm một cái đuôi, CMN muốn đuổi cũng đuổi không được!

Nhìn khóe mắt cậu ửng đỏ, Hồ Vân Phi không nói nữa, nhẹ nhàng hôn trán cậu, mắng yêu một câu, “Ngốc tử!”

Lâm Bình Bình quay đầu ra cửa sổ, không thèm để ý tới hắn, cũng không thèm trả lời.

Trong bệnh viện, đệ đệ đang vô cùng thống khổ nhìn ca ca, đặc biệt bi thiết!

“Mày xem tiền đồ của mày này!” Cố Khải vạn phần khinh bỉ, giúp cậu thu dọn đồ đạc, “Đi thôi.”

“Em còn cố ý mặc quần lót khiêu gợi nữa đó a!” Đệ đệ khóc lóc kể lể.

CMN! Nhà ngươi đổi quần lót làm gì! Ca ca chấn kinh!

“Em sợ lỡ đâu bác sĩ Lục thú tính nổi lên chịu không được” Đệ đệ thẹn thùng, thể loại tình tiết cuồng dã thú tính xé phăng quần áo đi, mình không hề chờ mong đâu nha!

Ca ca lo lắng nhìn đệ đệ, nằm hoài một chỗ cũng có thể khiến người ta thần kinh à?

“Em nhất định phải câu dẫn Lục bác sĩ!” Đệ đệ nắm chặt tay đầy quyết tâm!

“Lục Triển Phong rốt cuộc có gì tốt mà mày vừa gặp liền xem trọng?” Ca ca thật sự buồn bực điểm này, cũng đâu phải đẹp đến phong vân biến sắc, nhất định không đẹp bằng mình!

“Tình yêu làm sao có thể nói rõ ràng được đây.” Đệ đệ say mê mơ màng nói.

“….” Ca ca cảm thấy mắt dần mờ đi, đúng là em trai lớn rồi không thể giữ trong nhà!

“Có phải anh không đồng ý Lục bác sĩ với em ở bên nhau nên mới phái người đuổi anh ấy đi?” Đệ đệ đột nhiên nghĩ ra cái khả năng đó, vì thế hoảng sợ nhìn đại ca!

Ca ca không nhịn được, hung hăng vỗ đầu đệ đệ một chút, “Đuổi cái đầu mày, nhanh cùng lão tử trở về nhà, còn oai oái thêm một câu nữa lập tức chém chết!”

Đệ đệ cảm thấy hết sức thương tâm, bị anh bế lên xe lăn.

“Anh đúng là cái loại bố mẹ tàn nhẫn thời phong kiến!”, Đệ đệ sầu não than thở lên án ca ca.

Cố Khải mặt không biến sắc , nhẹ tay đẩy, làm cho xe lăn có nghiêng về phía trước một chút.

“Á!” Đệ đệ nhất thời trọng tâm bị lệch đi, nghiêng về phía trước, mọe nó gương mặt thanh tú của ta a!

Cố Khải lao tới ấn em trai anh trở lại xe lăn, uy hiếp “Còn dám nói nữa không?”

Đệ đệ ủy khuất mở miệng, “Em là người bệnh a!”

“Tao rất thích khi dễ người bệnh!” Đại ca trừng mắt.

Đệ đệ sợ hãi ngậm miệng, anh trai cậu thật biến thái!

Cửa thang máy leng keng mở ra, Cố Khải vừa mới chuẩn bị giúp Cố Hi đi vào, ngẩng đầu lên lại thấy Hồ Vân Phi và Lâm Bình Bình ở bên trong, chuẩn bị bước ra!

“Hai người…?” Cố Khải sửng sốt.

Lâm Bình Bình xém nữa khóc lên, mọe nó chẳng hay ho chút nào! Trên đời này có rất nhiều bệnh viện! Bệnh viện lại có rất nhiều tầng! Vậy mà còn có thể gặp người quen!

“Chân em ấy bị thương, tôi dẫn đến đây kiểm tra thế nào” Hồ Vân Phi mặt không biến sắc.

“Cậu cũng gãy xương?” Đệ đệ đột nhiên sinh ra cảm giác đồng cảm

Lâm Bình Bình xấu hổ, “Chỉ là đầu gối bị rách mà thôi”

Đệt! Đệ đệ nhất thời cảm thấy cả nhân loại đều hạnh phúc hơn mình!

Đầu gối bị rách cơ à! Cố Khải khinh bỉ liếc Hồ Vân Phi một cái, cái đồ không tiết tháo!

Hồ Vân Phi thầm tự hào đắc ý, tôi chính là làm cái loại việc kia đến mức ẻm rách đầu gối đó, thì đã sao!

Đắc ý cái đầu cậu! Cố Tổng nghiêm túc nhìn Lâm Bình Bình, “Có xin nghỉ phép chưa?”

Lâm Bình Bình chột dạ lắc đầu.

“Ê!” Hồ Vân Phi nhìn Cố Khải, “Là tôi tự ý ôm em ấy ra đây, có chuyện gì cứ tìm tôi.”

“Quào!” Đệ đệ giật mình mở to hai mắt! Lâm Bình Bình khóc không ra nước mắt, đây mà là cách giải thích của người bình thường sao!

Ca ca cũng bình tĩnh lắp bắp kinh hãi, mọe nó hai người chắc phải khát khao lắm rồi mới có thể ban ngày ban mặt điên loan đảo phượng, làm tới rách đầu gối, sau đó dắt tay nhau vào bệnh viện… Phắc! quả thật không thể tưởng tượng nổi!

Nhìn biểu tình của tổng tài nhà mình, Lâm Bình Bình nản lòng thoái chí, tâm như tro tàn, chả còn hơi sức để giải thích, như người gỗ để tên d*m ma kia tùy ý mang mình đi.

Khám và chữa bệnh trong phòng, Lâm Bình Bình ngồi trên ghế cho y tá xử lí vết thương, suy nghĩ hoảng hốt như đi vào cõi thần tiên thiên ngoại, quyết định cuối tuần này nhất định phải đi dâng hương đổi vận oa oa oa!

Cô y tá một bên giúp Bình Bình bôi thuốc, một bên nghĩ, con trai thời nay làn da đều đẹp như vậy sao, mềm quá đàn hồi quá, tuyệt đối là thụ!

“Còn đau không?” Hồ Vân Phi đi nộp tiền thuốc về, ôn nhu hỏi.

Y tá trẻ nháy mắt kích động lên, quả nhiên là thụ mà! (Hủ, hủ everywhere =)))

“Không đau” Lâm Bình Bình không thèm nhìn mặt hắn.

Y tá trẻ nghĩ thầm, ân, ngạo kiều thụ!

“Cô gì ơi.” Hồ Vân Phi nhíu mày, “Chỉ là bôi thuốc vào vết thương thôi, có cần bôi nhiều vậy không?”

“Ách, thực xin lỗi thực xin lỗi!” Tiểu y tá hoàn hồn, ngượng ngùng giùp Bình Bình lau bớt mớ thuốc bị bôi dư.

Hồ Vân Phi cười lắc đầu, “Lần sau gặp người nhà bệnh nhân khó tính, thì sẽ không dễ nói chuyện như tôi đâu”

Người đàn ông lăn lộn thương giới thành thục trầm ổn, cử chỉ tao nhã tươi cười, đối với vị cô nương vừa ra trường mà nói quả thật hấp dẫn muốn chết! Đã vậy hắn còn cố ý cười cười gần gũi, tiểu y tá mặt lập tức liền đỏ ửng, tay chân luống cuống!

Lâm Bình Bình trong lòng hung hăng oán thầm, không tiết tháo! Chỉ biết câu dẫn người ta! D*m ma! Biến thái! Lưu manh! Hừ!

Hồ Vân Phi đương nhiên không biết Lâm Bình Bình đang suy nghĩ gì, nhìn vết thương của cậu đã được xử lí xong, định cùng nhau đi ăn cơm, kết quả lại bị người ta cự tuyệt.

“Anh đưa em về nhà.” Hồ Vân Phi dẫn cậu xuống bãi đỗ xe.

“Không!” Lâm Bình Bình liều mạng lắc đầu, “Tôi tự đón xe về!”

“Anh nói lần cuối, tự mình bước lên xe, hoặc bị anh bế lên!” Hồ Vân Phi sắc mặt có chút biến đen, nhẫn nại hống cả một ngày, như thế nào vẫn chống đối mình!

Lâm Bình Bình thành công bị hù đến héo rũ, người trước mặt thể trạng khỏe mạnh rắn chắc, nếu chọc giận hắn đối với mình chẳng lợi lộc gì! Hảo hán không chấp nhặt thiệt thòi trước mắt, đành ngoan ngoãn lên xe.

May mà Hồ Vân Phi lần này cũng không làm gì nữa, chỉ an phận đưa Lâm Bình Bình về tận nhà.

“Gặp lại sau!” Xe vừa dừng bánh, Lâm Bình Bình lập tức mở phăng của xe mà chạy.

“Quay lại đây!” Hồ Vân Phi lôi cậu trở vào xe, đè cả người lên, nghiến răng nghiến lợi, “Đến câu cảm ơn cũng không có?”

“…Cảm ơn.” Lâm Bình Bình co thành một cuộn, tội nghiệp nhìn hắn.

Hồ Vân Phi bị vẻ mặt đáng yêu này chọc cười.

“Tôi có thể đi được chưa?” Lâm Bình Bình ủy khuất hỏi.

“Không định mời anh vào nhà uống trà à?” Hồ Vân Phi trừng mắt.

Một chút cũng không muốn! Lâm Bình Bình trong lòng dùng sức kêu gào!

Đương nhiên kháng nghị kiểu này không có tác dụng, kết quả là hai người cùng song song đi lên nhà, rồi còn đi siêu thị mua một đống rau dưa thịt cá!

Nhìn đống đồ ăn trên xe, Lâm Bình Bình quả thật khóc không ra nước mắt, như vậy không hay chút nào a! Không chỉ dẫn sói vào nhà, còn phải nấu cơm cho hắn ăn, sớm biết như thế còn không bằng đồng ý đi ăn ở ngoài với hắn a!

“Thích ăn cá tuyết hay cá tầm?” Hồ Vân Phi vừa mở cửa tủ lạnh vừa hỏi.

“Tôi không biết nấu cơm!” Lâm Bình Bình than thở.

“Không sao, một người biết là được rồi ” Hồ Vân Phi cười cười, “Em rửa chén đi”

Lâm Bình Bình chấn kinh, “Anh biết nấu cơm?”

“Lúc trước lúc làm quản lý khách sạn, có học qua nấu ăn” Hồ Vân Phi thừa dịp bốn phía không có ai khác, đi ngang hôn trán cậu, “Đảm bảo cho em ăn ngon”

Ai mà thèm! Lâm Bình Bình hai tai ửng đỏ, bỏ một bó tỏi to vào trong xe.

Nếu trốn không thoát vụ ăn tối này, ăn xong nhất định sẽ bị cưỡng hôn! Có nên quay lại lấy thêm hủ chao không a oa oa oa….

Vì là nhà trọ cho người độc thân nên bếp nhỏ, Hồ Vân Phi ở trong bếp bận rộn lục đục, Lâm Bình Bình ngồi trên ghế sofa trong lòng không yên mà xem TV, căn bản không biết trên TV đang chiếu cái gì!

Vì thế khi Hồ Vân Phi bước ra, TV vang dội quảng cáo, “Bệnh liệt dương, xuất tinh sớm, không cương, hãy đến bệnh viện Cửu Châu chuyên khoa nam! Mười năm danh tiếng vang dội, nặng đến đâu cũng khỏi, lấy lại nam tính khi xưa!”

Lâm Bình Bình ngồi ngay ngắn trên ghế, mắt không chớp lấy một cái.

Hồ Vân Phi bị chọc cười, “Xem hay lắm à?”

“A?” Lâm Bình Bình chợt hoàn hồn, phản xạ có điều kiện liền gật đầu, “Đúng vậy, hay”

“Hóa ra bảo bối của anh lại phiền não chuyện này à?” Hồ Vân Phi ngồi bên cạnh, ái muội cắn cắn vành tai cậu.

Cái gì phiền não? Lâm Bình Bình không hiểu gì nhìn vào TV, quảng cáo đã chuyển cảnh, một người đàn ông có vẻ đáng khinh mặc áo dài trắng đang cật lực đề cử thuốc chữa bệnh viêm gan, vì thế Lâm Bình Bình chợt nảy ra sáng kiến, liều mạng gật đầu, “Đúng vậy đúng vậy!”

Mọe nó mọe nó! Mau ghét bỏ tui đi!

Hồ Vân Phi chỉ muốn trêu cậu, không ngờ cậu thật sự thừa nhận, trong lòng có chút bất ngờ, “Thật?”

“Đương nhiên là thật!” Lâm Bình Bình phát huy vẻ mặt thê thảm nhìn hắn, “Nếu anh ghét bỏ tôi…”

“Anh sao có thể ghét bỏ em được?” Hồ Vân Phi tắt TV, nghiêm túc nhìn cậu, “Ngoan, loại quảng cáo này không thể tin, cuối tuần này anh sẽ dẫn em đến bệnh viện uy tín!”

Sát! Lâm Bình Bình == lập tức hóa đá!

Mọe nó sao mọi chuyện lại trở thành thế này a!

HẾT CHƯƠNG 24

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here