Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 26

0
165

Phía trước cách đó không xa, có một nam nhân hào hoa phong nhã, tay bưng hai ly nước trái cây, ánh mắt đầy sủng nịch đang cùng nữ sinh chọn giường, vẽ nên một bức tranh tình nhân rất đẹp đẽ.

Lục Triển Phong? Cố Khải có chút giật mình, sao hắn lại xuất hiện ở đây chứ, mà nữ sinh đó là ai?

“Anh nhìn cái gì vậy?” Lưu Tiểu Niên tò mò đứng lên, hướng theo ánh mắt của Cố Khải “A, Lục bác sĩ.”

“Ừ.” Cố Khải lấy lại tinh thần, trong lòng quả thật chính là ngũ vị tạp trần! Cmn đệ đệ mà biết chuyện này có thể chạy đi thắt cổ hay không ta?

“Muốn qua đó chào hỏi không?” Lưu Tiểu Niên hỏi.

“Không cần.” Cố Khải lắc đầu, trong lòng còn đang suy tính không biết phải nói sao với đệ đệ mình về chuyện này. Mình rõ ràng đã tra trước tư liệu về Lục Triển Phong, hắn còn chưa có bạn gái mà, không phải mới ra ngoài mấy ngày đã có bạn gái chứ? Chẳng lẽ là em gái? Chị? Bác? Em họ? Bà nội? Cố tổng suy nghĩ bay tán loạn, liều mạng vì em trai mình tìm cách, sau đó liền thấy Lục Triển Phong mỉm cười tiến lên, hôn hai má cô bé kia, tay trong tay thân thiết rời đi.

Ôi đệt! Sự thật máu chảy đầm đìa trước mắt, Cố tổng đành phải bi thường rơi lệ, cùng em trai yêu dấu bi ai một phen.

“Anh biểu tình thật kỳ quái.” Lưu Tiểu Niên lo lắng nhìn anh. “Không có việc gì chứ?”

“Không có việc gì.” Cố Khải lắc đầu. “Đi, chúng ta đi chọn sofa.”

“Nhưng mà sắc mặt của anh rất không tốt.” Lưu Tiểu Niên lo lắng nhìn anh. “Đi uống nước nghỉ ngơi một chút nha?”

“Cũng đúng.” Nói thật, Cố Khải hiện tại hoàn toàn không có tâm tình đi chọn đồ nội thất này nọ nữa.

Thời điểm ngồi trong quán Cafe, Cố Khải gửi tin nhắn cho Cố Hi—Đang làm gì vậy?

Đệ đệ rất nhanh liền thiên chân vô tà trả lời – Đang vẽ tranh, anh sao rồi?

Ca ca châm chước câu chữ — Vẽ gì vậy?

Đệ đệ gửi một cái biểu tượng vừa thẹn thùng vừa sung sướng – (@[email protected]) vẽ Lục bác sĩ!

Đệt! Ca ca hỏng mất rồi, cứ như vậy biết lo liệu làm sao đây?

Một phút đồng hồ sau, đệ đệ nhận được tin nhắn – sao không thử vẽ thiên nhiên mỹ lệ đi? Thế giới này rất lớn cũng rất đẹp, em vĩnh viễn sẽ không biết hết, khoảng khắc chuyển hạ đẹp đẽ biết bao nhiêu!

Phắc! Đệ đệ kinh ngạc nhìn chằm chằm màn hình, này là cái tình huống quỷ dị gì đây? Người bên kia có thật là ca ca tàn bạo của mình hay không?

Mà lúc này ca ca đang điên cuồng dùng di động lên mạng tra làm cách nào để an ủi người vừa mới thất tình, muốn dùng những triết lý sâu sắc giúp đệ đệ mình thức tỉnh tâm hồn đang say đắm!

“Anh.” Cố Hi trong lòng không yên, cho nên điện thoại cho ca ca mình “Anh đang làm gì vậy?”

“…” Cố Khải không muốn nói tin tức bi thảm này qua điện thoại, bởi vì anh sợ đệ đệ sẽ tự mình hại mình, cho nên do dự nói. “Anh chỉ muốn thử xem tin nhắn gửi có được hay không thôi.”

Đm! Đệ đệ câm nín “Em đang vẽ, tay dính đầy than chì, anh đừng quấy rầy em nữa.”

Quấy rầy? Ca ca đặc biệt bất mãn, cái này là đang thể hiện sự quan tâm yêu thương đó có biết không? Nếu là bình thường, anh nhất định sẽ rít gào trấn áp đệ đệ, nhưng mà lần này không giống, bởi vì đệ đệ đang bi thảm thất tình! Cho nên ca ca dùng vẻ mặt ôn hòa nói “Ngoan, nghe lời anh, em nên đi ngắm thiên nhiên mỹ lệ nhiều hơn.”

…Đệ đệ vừa mờ mịt vừa buồn bực, ông này trúng tà hay sao a?

“Cuối hè đầu thu, là thời điểm thiên nhiên tươi đẹp nhất.” Ca ca thanh âm vô cùng ôn nhu “Đây là lúc trên mỗi nhành cây đều là lá vàng, thật khó có thể nhận ra, lúc mùa hè nó đã từng có màu xanh tươi đẹp.”

Cmn tên này điên thật rồi! Đệ đệ tóc gáy dựng thẳng, tay chân luống cuống nói “Có phải anh vừa chịu đả kích nặng nề hay mới cùng tẩu tử cãi nhau đúng không? Anh ơi em sai rồi em sẽ không chọc ghẹo anh nữa anh ngàn vạn lần không được có chuyện nha ô ô ô.”

Sát này là phản ứng gì đây? Quả thật là trăng sáng chiếu cống nước () nha! Ca ca hít sâu một hơi, tận lực giữ bình tĩnh nói “Anh không sao!”

() trăng sáng mà chiếu dưới cống rất uổng phí vẻ đẹp của nó, ý anh Khải là nãy giờ anh nói với Cố Hi nhiều như vậy nhưng lại không có tác dụng gì, uổng công a…

“Anh!” Đệ đệ đến tay cũng run rẩy “Anh xác định là không có việc gì?”

“Anh thật sự không có việc gì.” Ca ca sâu sắc cảm thấy mình bại dưới tay đệ đệ, nhìn trời nói “Anh chỉ là nhìn thấy mấy câu nói có ý nghĩa, muốn cùng em tâm sự một chút.”

“…” Đệ đệ không biết mình phải nói gì cho đúng nữa.

“Ăn cơm xong nghỉ ngơi nhiều một chút, đừng vẽ nữa.” Ca ca quyết định tối nay về nhà mới cùng đệ đệ nói chuyện.

Đệ đệ biết điều vâng dạ, sau đó tắt điện thoại tiếp tục vẽ Lục bác sĩ! Cmn đẹp trai quá đi! So với anh trai còn đẹp hơn!

“Này, nước xoài với tuyết lê.” Lưu Tiểu Niên đi mua thức uống trở về, đưa một ly cho Cố Khải.

“Cảm ơn.” Cố Khải tiếp nhận ly nước, cảm thấy chính mình thật sự rất hạnh phúc, ít nhất là cho dù ở nhà hay ở công ty, tùy thời đều có thể để mắt đến vợ.

“Sắc mặt anh trắng quá, có phải do mệt mỏi hay không?” Lưu Tiểu Niên có chút áy náy, anh ấy ngày thường đi làm đã rất vất vả, cuối tuần mới có thời gian rảnh rỗi, nên hảo hảo ở nhà nghỉ ngơi mới đúng.

“Không có, chỉ là nghĩ tới chút chuyện ở công ty thôi.” Cố Khải thuận miệng tìm lý do.

“Anh đừng mãi nghĩ tới công tác, như vậy thực vất vả.” Lưu Tiểu Niên nhìn Cố Khải “Cho dù anh rất lợi hại rất tài giỏi, cũng cần phải nghỉ ngơi nha.”

Cố Khải cười cười, vươn tay xoa đầu cậu.

“Bằng không tuần sau đi leo núi đi?” Lưu Tiểu Niên thử thăm dò hỏi “Phía nam có vùng núi rất đẹp, ít người đến, không khí đặc biệt tốt.”

Cố Khải kinh ngạc, cái này là chủ động hẹn hò?

“Được không?” Lưu Tiểu Niên đáy mắt có chút kỳ vọng, đến chính cậu cũng không nhận thấy.

“Đương nhiên!” Cố Khải mừng như điên, cmn đi chơi về người yêu thành lão bà (), nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc rồi aaaa!!!

() lão bà là vợ

“Quyết định vậy nha.” Lưu Tiểu Niên cười tủm tỉm, hai mắt cong cong như vầng trăng nhỏ.

Cố Khải trong lòng sôi trào, tựa như thấy được ánh mặt trời của cách mạng thành công đang ló dạng. Hào quang sặc sỡ! Sáng lạn một mảng! Đi núi nha! Tốt nhất là trên núi gặp mưa to, mình cùng em ấy bị vây trong hang động, vợ lạnh run, đành phải cởi sạch quần áo ướt đẫm lui vào trong ngực mình sưởi ấm! Sau đó thẹn thùng nói Cố tổng dù sao cũng nhàn rỗi, không bằng chúng ta làm chút chuyện vui vẻ đi! Anh muốn người ta quỳ hay nằm?

Cmn tư thế nào anh cũng thích hết! Cố Khải yên lặng siết chặt nắm tay! Sau đó liền lấy điện thoại ra xem dự báo thời tiết bảy ngày sau, đặc biệt khẩn cấp!

Số liệu cập nhật của CCAV—cuối tuần, mưa lớn kèm gió mạnh.

Yay! Quả thật chính là thần phật giúp đỡ! Thiên thời địa lợi nhân hòa gì đó rất cấp lực có biết hay không a!

“Anh lại suy nghĩ chuyện công ty?” Lưu Tiểu Niên nghiêng đầu hỏi.

Cố Khải bình tĩnh lắc đầu, cmn em đừng bán manh như vậy nữa được không? Nếu không lão tử liền bảy ngày cũng không đợi được đó.

Khác với tình cảnh ái muội ấm áp của Tiểu Niên cùng Cố Khải, tình cảnh Lâm Bình Bình cùng Hồ Vân Phi bên này quả thật có thể dùng từ thảm thiết mà hình dung.

Buổi sáng tám giờ hôm nay, Hồ Vân Phi lại như thổ phỉ đột nhập vào nhà Lâm Bình Bình, dùng hôn để đánh thức cậu.

“Cứu mạng a!” Lâm Bình Bình sắc mặt trắng nhợt, mơ hồ cảm thấy có người đè lên người mình, cho nên sợ hãi kêu lên.

“Là anh.” Hồ Vân Phi xoa đầu cậu, dở khóc dở cười.

Lâm Bình Bình ngốc hồ hồ cùng hắn nhìn nhau vài giây, sau đó mới dần tỉnh táo lại, cuối cùng còn la lớn hơn nữa “Sao anh lại vào nhà tôi!!!”

Hồ Vân Phi cảm thấy tai ong ong, đành phải cách xa cậu một chút “Nghe lời, hôm nay đến đưa em đi bệnh viện.”

“…Anh vào bằng cách nào?” Lâm Bình Bình buồn bực, hôm qua mình rõ ràng đã khóa trái cửa rồi mà.

“Anh có chìa khóa nhà em.” Hồ Vân Phi hôn hôn má cậu.

“Sao có được?” Lâm Bình Bình khiếp sợ, thời buổi này thổ phỉ đều lợi hại như vậy?

“Hôn một cái đi rồi nói em biết.” Hồ Vân Phi chỉ vào mặt mình, chờ đợi.

Lưu! Manh! Lâm Bình Bình tức giận đẩy hắn ra, đứng lên đi đánh răng rửa mặt.

Hồ Vân Phi ngồi trên giường, có chút buồn cười nhìn bóng dáng gầy gầy của cậu. Ngày hôm qua chính mình đến công ty tìm người, em ấy lại đi công tác, vốn đã muốn đi, kết quả tổ trò chơi phấn hồng manh manh thủy tinh tâm vô cùng nhiệt tình tiếp đón mình, còn tri kỷ dâng lên chìa khóa nhà của Lâm Bình Bình, bảo mình vào trong nhà ngồi đợi!

Cho nên mới nói, đôi lúc đồng nghiệp của tình nhân vẫn vô cùng cần thiết nha!

“Anh mua sữa đậu nành cùng bánh bao, ăn một chút nha.” Hồ Vân Phi theo vào toilet, từ phía sau ôm lấy cậu.

Lâm Bình Bình ngậm bàn chải đánh răng, né qua một bên tránh hắn.

“Chìa khóa là đồng nghiệp của em đưa, cái em để ở công ty đó.” Hồ Vân Phi phiếm tình giải thích. “Không giận nha?”

Cmn cái thể loại đồng nghiệp gì đây a! Lâm Bình Bình cơ hồ muốn khóc!

“Anh đi hâm nóng đồ ăn.” Hồ Vân Phi thức thời không quấy rầy cậu nữa, xoay người đi vào trong bếp.

Nghe tiếng bát đũa chạm nhau, Lâm Bình Bình cảm thấy có chút bất đắc dĩ, bằng không… cứ thẳng thắn với hắn đi? Nói thẳng mình không phải tay chơi già đời gì đó, không muốn chơi cũng không chơi nổi trò chơi này với hắn.

Rửa mặt xong, bánh bao cùng sữa đậu nành đã nóng hổi thơm lừng rồi, có tới hai phần.

“Anh cũng chưa ăn sáng?” Lâm Bình Bình ngồi xuống.

“Đương nhiên, sáu giờ rưỡi đã rời giường.” Hồ Vân Phi cũng không cố tình lấy lòng cậu “Bánh bao tiệm này rất ngon, em ăn thử đi.”

Lâm Bình Bình không yên lòng cắn bánh bao, trong lòng suy tính không biết phải mở miệng như thế nào.

Thấy cậu bộ dạng nặng nề tâm sự, Hồ Vân Phi còn cho là cậu đang lo lắng bệnh tình, vì thế nhẹ giọng an ủi “Không sao đâu, anh đã hẹn bác sĩ rất có tiếng, nhất định sẽ chữa khỏi cho em.”

Lâm Bình Bình dở khóc dở cười nhìn hắn.

“Đừng sợ.” Hồ Vân Phi nắm lấy tay cậu, nhẹ nhàng xoa má.

Lâm Bình Bình rút tay về, hít sâu một hơi chuẩn bị nói thẳng, chợt nghe Hồ Vân Phi nói “bệnh viện khoa sản có chút xa, em tranh thủ ăn đi.”

Lâm Bình Bình trừng to mắt, ngạc nhiên hỏi “Bệnh viện gì chứ?”

“Bệnh viện khoa sản.” Hồ Vân Phi nhìn cậu “Ở phíaTây đó.”

Lâm Bình Bình quả thật muốn khóc.

“Em là bị viêm gan, đi bệnh viện phụ sản làm gì chứ.”

HẾT CHƯƠNG 26

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here