Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 28

0
114

Ca ca nhất thời cảm thấy khí huyết nghịch hành (chắc là máu dồn lên não đó) cmn sao mình lại có tên đệ đệ ngu xuẩn như vậy a! Mình cũng đâu có ngốc đâu chứ!

Vì thế anh thở dài, biểu tình càng trầm trọng thêm.

“Anh.” Đệ đệ kinh hoảng nhìn hắn “Anh rốt cuộc là làm sao vậy?”

Ca ca hít sâu một hơi, quyết định bằng bất cứ giá nào cũng phải nói ra, cho nên nghiêm túc nhìn đệ đệ “Cuộc đời giống như một viên đá tròn đang lăn vậy, đôi lúc không tránh khỏi có vài chỗ khuyết nhỏ, nhưng vì không tròn vẹn như vậy mới có thể lăn chậm, do đó thưởng thức được nhiều phong cảnh mỹ lệ bên đường hơn, em hiểu chưa?” (má ơi tui chém khúc này đó a, ảnh nói gì em ảnh còn hổng hiểu nói chi tui ”!!!)

Hiểu em gái anh!!!! Đệ đệ rốt cuộc thành công bị dọa phát khóc, ôm lấy ca ca liều mạng lắc lắc “Anh nhất định là trúng tà rồi! Tỉnh đi a tỉnh đi aaaa!”

Cmn tình tiết sao lại phát triển theo hướng này a! Ca ca hóa đá bất động như rối gỗ, đầu óc hỗn độn nhìn đệ đệ, nhìn qua rất giống như bị ma nhập.

Vì thế đệ đệ càng hoảng sợ, tay chân luống cuống tháo ra bùa hộ mệnh trên cổ mình nhét vào miệng ca ca hô to “Tà linh lui tán.”

“Cố Hi!” Ca ca rốt cuộc tạc mao, khôi phục khí phách bạo lực của ngày xưa.

“Anh.” Cố Hi nhẹ nhàng thở ra, sau đó lệ rơi đầy mặt nhào vào lòng ngực ca ca “Anh có biết không, mới nãy anh bị trúng tà đó.”

Ca ca cảm thấy bản thân có hơi muốn khóc.

“Cuối tuần đi chùa dâng hương đi.” Đệ đệ khóc thành mặt mèo nhỏ “Trai giới tắm rửa, đi cầu vài đạo bùa bình an.”

“Em vẫn là nên đi ngủ sớm một chút.” Ca ca vô lực nói.

“Vâng.” Đệ đệ nhu thuận tiến vào trong chăn, nghĩ nghĩ lại nói “Anh ngàn vạn lần không thể xảy ra chuyện nha.”

Ca ca trong lòng chua xót, cmn anh mà có chuyện gì được chứ, người có chuyện là em mới đúng.

Sau khi ra khỏi phòng đệ đệ, vừa vặn đụng phải Lưu Tiểu Niên đang bưng khay điểm tâm ngọt đi tới.

“Cố tổng.” Lưu Tiểu Niên cười tủm tỉm chào hỏi, trong miệng còn điểm tâm đang nhai khiến hai má phồng phồng lên.

“Trễ như vậy còn ăn sao?” Cố Khải xoa đầu cậu.

“Tôi còn vài chương truyện chưa viết xong, đã đói bụng.” Lưu Tiểu Niên mặc áo ngủ, tóc hơn rối loạn, đặc biệt đáng yêu.

Vì thế Cố tổng trực tiếp đem chuyện của em trai ném qua một bên. “Đang viết bộ nào?”

“…Tổng tài mến thượng tiểu ngoan miêu.” Lưu Tiểu Niên vô tư nói

Đm! Tiêu đề sao lại phù hợp thực tế như vậy a! Cố Khải nháy mắt nhộn nhạo, đón lấy khay bánh, thân thiết nắm lấy tay vợ kéo đi “Cho tôi xem với.”

“Không được đâu.” Lưu Tiểu Niên cơ hồ rơi lệ “Còn chưa viết xong, vẫn còn sơ sài lắm.”

“Sơ sài cũng phải xem.” Cố Khải kiên định kéo người vào phòng.

Lưu Tiểu Niên hoàn toàn không lay chuyển được, đành phải để mặc anh ngồi trước máy tính của mình.

“Hiên Viên Long Tường?” Cố Khải tán thưởng “Tên nam chính hay nha.”

Lưu Tiểu Niên: …

Cố Khải tiếp tục xem đến hưng trí bừng bừng, nam chính nữ chính trải qua thật nhiều hiểu lầm cùng đau khổ, rốt cuộc cũng hạnh phúc bên nhau. Đêm tân hôn, Hiên Viên Long Tường nhìn thê tử mỹ lệ của mình, hôn lên địa phương đáng yêu…

“Sao tới đây hết rồi?” Cố Khải cảm thấy thiếu thiếu khó chịu, H văn bị cắt là khó cmn chịu nhất a! (tinh thần xôi thịt cũng thật cao ==)

“Bởi vì tôi xuống lấy bánh ngọt.” Lưu Tiểu Niên thành thật trả lời.

“Nơi này là địa phương đáng yêu nào a?” Cố Khải vô sỉ hỏi

Lưu Tiểu Niên có điểm hỏng mất “Môi.”

“Viết thật hay!” Cố Khải vỗ bàn

Lưu Tiểu Niên hỗn độn hỏi anh “Tôi có thể viết tiếp không?”

“Viết đi.” Cố Khải thực hào phóng.

“Nhưng mà anh đang ngồi trên ghế của tôi.” Lưu Tiểu Niên dở khóc dở cười.

Bởi vì anh đây muốn ôm em, Cố Khải trong lòng rít gào, nhưng đành phải tiếc nuối đứng lên.

Lưu Tiểu Niên gõ không tới mười chữ, cảm thấy sau lưng mình cứ như có ánh mắt sáng quắc bắn tới, vì thế đặc biệt bất đắc dĩ quay đầu lại nhìn “Anh không đi nghỉ sao?”

“Tôi không mệt.” Cố Khải ngồi bên giường “Muốn giúp cậu.”

Theo giúp tôi làm gì aaaa! Lưu Tiểu Niên khóc không ra nước mắt, bị ảnh nhìn chằm chằm như vậy, mình căn bản một chữ cũng không viết ra được a!

“Không viết nữa?” Thấy cậu bất động nửa ngày, Cố Khải thực săn sóc hỏi

“Ừ.” Lưu Tiểu Niên đóng lại bản word. “Không viết nữa.”

“Vậy cùng đi ăn khuya nha.” Cố Khải hẹn

“Bây giờ?” Lưu Tiểu Niên giật mình “Đã mười giờ.”

“Mười giờ là thích hợp nhất để ăn khuya.” Cố Khải đem bánh đặt lên bàn “Đi thôi.”

Nhưng mà –”

“Không có nhưng mà.” Cố tổng ngạo kiều lại khí phách “Tôi xuống lầu đợi cậu, thay quần áo rồi đi xuống nha.”

Lưu Tiểu Niên buồn bực, sao lại bá đạo như vậy…

Bất quá tuy rằng không muốn đi, nhưng đối phương lại là lão đại của mình, lại lưu mình trong nhà, vô luận thế nào cũng không có đạo lý cự tuyệt, đành phải thay quần áo đi xuống lầu.

Vợ thật nhuyễn nhu nghe lời a! Cố Khải thực sung sướng “Đi thôi.”

“Anh thơm quá a” Lưu Tiểu Niên khụt khịt mũi, kinh ngạc nói

Đương nhiên! Còn phải nói sao! Kỳ thực Cố tổng không chỉ dùng nước hoa, mà còn sửa sang kiểu tóc, thay quần áo mới, đây là sức mạnh ái tình đó biết không! Anh bình tĩnh nói sang chuyện khác “Muốn ăn gì?”

Lưu Tiểu Niên nghĩ nghĩ “Đi ăn lẩu nha? Tôi biết có nhà hàng ma lạt năng () rất ngon.”

“Được!” Cố Khải vui vẻ đáp ứng.

“Lại còn rất rẻ nữa.” Lưu Tiểu Niên nhắc nhở.

“Không sao.” Cố Khải hoàn toàn không ngại, cmn sao lại để ý chứ, thích còn không kịp nữa là! Cùng ăn ma lạt năng gì đó, nhất định vô cùng kích thích!!!

“Vậy đi thôi.” Lưu Tiểu Niên giúp anh lấy áo khoác trên sofa “Nơi đó không có chỗ đỗ xe, chúng ta đón xe đi nha.”

Mọe nó vợ hiền thục quá đi! Cố Khải cảm thấy mình thật hạnh phúc! Hai người đi ăn khuya gì đó, lãng mạn lắm biết không!

Quán ma lạt năng mà Lưu Tiểu Niên nói ở hơi hẻo lánh, nhưng lại rất nổi tiếng, cho nên tài xế taxi cũng biết, không khó tìm. Tùy rằng đã sắp rạng sáng, nhưng vẫn còn vô cùng náo nhiệt, bàn ghế bày ra đến tận bên ngoài.

“Muốn ăn gì?” Cố Khải hỏi “Tôi đi gọi.”

“Để tôi đi cho.” Lưu Tiểu Niên đứng dậy. “Nơi này tôi rất quen thuộc, lần này tôi mời anh.”

“Được.” Cố Khải vô cùng vui vẻ, ngồi trên ghế nhìn Lưu Tiểu Niên đi vào trong.

Vợ thật có khả năng nha! Ăn cơm cũng tự mình trả tiền! Cố tổng bỗng sinh ra niềm hạnh phúc khi được bao dưỡng! (Cố tổng anh là công nha, bị bao dưỡng cũng vui được, em khinh bỉ anh)

Một lúc sau, hai phần ma lạt năng lớn được bưng lên, còn có bia, hương khí bốc lên vô cùng phong phú.

“Cậu không phải dị ứng cồn sao?” Cố Khải hỏi.

“Là gọi cho anh.” Lưu Tiểu Niên lắc lắc cái chai trong tay. “Tôi uống trà lạnh.”

Cố Khải tiếc nuối, loại tình tiết rượu say loạn tình tốt đẹp gì đó, bỏ lỡ thật đáng tiếc nha.

“Ăn cái này.” Lưu Tiểu Niên gắp một khối thịt đưa cho Cố Khải, “Ăn thật ngon.”

Uy cơm gì đó thật tốt cmn đẹp! Cố Khải vừa mở miệng, Lưu Tiểu Niên tay lại run lên, viên thịt bẹp một cái rớt xuống bộ Armani thời thượng.

“Thực xin lỗi” Lưu Tiểu Niên có chút 囧.

“Không sao hết.” Cố Khải hoàn toàn không ngại, nhanh lên uy tiếp cho chồng yêu đi.

“Anh vẫn là tự mình ăn đi.” Lưu Tiểu Niên đưa đũa cho anh.

Sát! Cố Khải đặc biệt mất hứng, cúi đầu hung ác cắn một ngụm to, sau đó rất không anh tuấn phun ra, cmn sao lại nóng như vậy chứ!

“Không sao chứ?” Lưu Tiểu Niên hoảng sợ.

Cố Khải biểu tình thực rối rắm “Không sao không sao.”

Tuy nói vậy, nhưng mà lẩu vừa múc trong nồi ra rất nóng, đương nhiên không thể không sao, Lưu Tiểu Niên chạy tới lấy một ly nước đá đưa qua “Uống nhanh một chút.”

Cố Khải ùng ục uống một hơi hơn nửa ly, mới cảm thấy hơi nóng trong miệng giảm xuống một chút.

“Mở miệng cho tôi xem thử.” Lưu Tiểu Niên lo lắng.

Cố Khải sửng sốt.

“Nhanh lên a” Lưu Tiểu Niên kề sát mặt Cố Khải, trong mắt đầy thật tâm.

Đm! Cố Khải khẩn trương, muốn hay không kề sát như vậy a!

“Nhanh một chút nha.” Lưu Tiểu Niên thúc giục.

Cố Khải gian nan nuốt nước miếng, bốn chữ kia là làm nũng hay sao? Thật là làm nũng hay sao? Thật không phải là làm nũng hay sao??? Ngữ điệu vừa nhuyễn nhu vừa uyển chuyển lại vô cùng đáng yêu, hệt như con chim sơn ca.

“Phát ngốc cái gì vậy?” Lưu Tiểu Niên đến trước mặt anh lắc lắc tay.

Há miệng gì đó mắc kệ là ai làm, đều không có khả năng đẹp bức người, vì thế Cố tổng chỉ đành phải tận lực anh tuấn mở miệng ra.

“Ân, không có bị bỏng, qua một chút là tốt rồi.” Lưu Tiểu Niên kiểm tra xong thì cũng an tâm, “Miệng anh bị nổi đẹn () nha”.

() cái này chắc ai cũng biết rồi ha, mà nếu có ai chưa biết thì cuối chương có hình chú thích, nói trước là nhìn chả đẹp đẽ gì đâu (riêng tui thì thấy ghê ghê sao đó, chắc tại tui hơi bị khiết phích =”=)

Cố Khải phối hợp câm nín, đầu óc hỗn độn, loại chuyện nổi đẹn không hề khí chất này cư nhiên lại bị vợ nhìn thấy, rất không nên!

“Còn ăn được không?” Lưu Tiểu Niên hỏi

“Đương nhiên!” Cố Khải sống chết bảo vệ quyền lợi ăn khuya cùng vợ của mình.

“Cái kia đợi chút bớt nóng rồi ăn.” Lưu Tiểu Niên cầm cái chén nhỏ giúp anh gắp ra vài món “Ăn cái này trước đi.”

Nhìn hành động cẩn thận của cậu, hốc mắt Cố Khải nóng lên, nhớ đến lời thoại kinh điển trong tiểu thuyết ngôn tình – Tiểu yêu tinh mê hoặc người này, quả nhân bị ngươi làm hư mất rồi!

Thật sự là rất phù hợp tình hình hiện tại!

Ngọn đèn ấm áp, trong không khí tràn ngập mùi hương thức ăn mê người, người xung quanh cười cười nói nói, ai ai cũng đều vui vẻ hài hòa.

Cố Khải thay vợ thổi nguội đậu hũ, thầm nghĩ như thế nào mới có thể thật tự nhiên uy cho cậu, nhưng không đợi Cố Khải nghĩ xong, di động lại tích tích vang lên.

“Anh.” Cố Hi thanh âm hoảng sợ vô cùng, “Bây giờ anh có ở nhà không?”

“Không, có chuyện gì?” Cố Khải cũng bị dọa sợ.

“Nhanh lên trở về đi.” Cố Hi khẩn cấp “Anh dạo này âm khí nặng nề, nửa đêm còn chạy ra ngoài, cẩn thận bị oan hồn nhập vào!”

…Định mệnh!

Cố tổng bình tĩnh cúp điện thoại.

“Ai vậy?” Miệng Lưu Tiểu Niên bị nóng đến đỏ bừng, tò mò hỏi.

“Bán bảo hiểm thôi.” Cố Khải thổi nguội đậu hũ, đưa tới bên miệng Lưu Tiểu Niên “Há miệng.”

Lưu Tiểu Niên ngoan ngoãn ngậm muỗng, một bên cảm khái, bán bảo hiểm gần đây thật chuyên nghiệp, nửa đêm rồi còn đi tìm khách!

Cuộc sống quả thật không dễ dàng!

HẾT CHƯƠNG 28

() ma lạt năng

() nổi đẹn

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here