Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 29

0
105

Cái gì gọi là ăn hàng, chính là cho dù không đói vẫn có thể ăn không ngừng nghỉ, ví như Lưu Tiểu Niên chẳng hạn! Cậu một tay cầm bánh, một tay cầm đũa, miệng còn không ngừng nhai đậu hoa Cố Khải đưa tới.

Nhìn cái miệng đô đô nhỏ nhắn dính đầy dầu của vợ, Cố tổng cmn suy nghĩ không thể kềm chế nổi, cmn thật muốn đến hôn một chút! Nhìn qua có vẻ rất mềm mại a! Hôn lên nhất định sẽ rất thích! Hôn lưỡi gì đó mình nhất định không hề mong chờ chút nào đâu a!

“Ai nha có hành nè!” Lưu Tiểu Niên oán giận.

Cố tổng lập tức thể hiện tinh thần trung khuyển cực độ, xoát xoát đem hành lựa ra không còn một mảnh, tốc độ đặc biệt nhanh, quả thật chính là cầm đũa như bay.

“Anh cũng ăn đi.” Lưu Tiểu Niên có chút ngại ngùng, rõ ràng chính anh ấy muốn đi ăn khuya, mà nãy giờ toàn mình ăn không!

“Tôi xem cậu ăn.” Cố Khải ánh mắt đặc biệt ôn nhu.

“Anh xem tôi ăn làm gì chứ.” Lưu Tiểu Niên đỏ mặt lên, ăn cơm có gì đẹp đâu mà nhìn!

Phắc! Chẳng lẽ là thẹn thùng? Cmn vợ lúc xấu hổ nhìn dễ thương quá đi a! Cố tổng mừng rỡ như điên, lại múc ra thêm một chén cháo, ngữ khí tràn ngập yêu thương “Ăn cái này.”

“Không ăn.” Lưu Tiểu Niên lần này không há mồm, vô cùng kiên định lắc đầu.

Vật nhỏ được sủng ái mà trở nên kiêu ngạo này, cư nhiên dám cả gan ngỗ nghịch! Cố tổng trong lòng thở dài, cứ ỷ vào quả nhân thương ngươi chiều ngươi, tội này nhất định không thể tha được.=))))

Lưu Tiểu Niên đương nhiên không biết được trong đầu Cố Khải đang tự bổ não ra loại hình cung đấu đầy kịch tính đầy cẩu huyết, cậu chỉ biết ánh mắt tổng tài đang nhìn mình rất kinh khủng, vì thế thử hỏi “Chúng ta trở về đi?”

“Không.” Cố Khải một hơi cự tuyệt “Ngồi một chút nữa”.

“Nhưng mà chúng ta đều ăn xong rồi, thật nhiều người còn đang đợi kìa.” Lưu Tiểu Niên nhắc nhở.

Cố Khải nhìn xung quanh, quả thật đang có nhiều người đứng, ánh mắt rực lửa nhìn tìm bàn trống, như sắp biến thành sói tới nơi!

“Đi bộ về nha?” Cố Khải đứng lên “Ăn hơi nhiều, đi bộ tiêu thực.”

“Ngày mai còn phải đi làm mà” Lưu Tiểu Niên xem đồng hồ “Rạng sáng rồi.”

“Tôi còn không sợ muộn, cậu sợ cái gì?” Cố Khải bất mãn.

“Anh đương nhiên không sợ.” Lưu Tiểu Niên ==! Ai dám chấm công anh chứ.

“Ngày mai cho phép cậu muộn.” Cố Khải xoa đầu cậu, vẻ mặt đậm chất nhà giàu mới nổi.

“Anh thật bá đạo.” Lưu Tiểu Niên oán giận.

Cố Khải vui vẻ “Ừ, bá đạo tổng tài mến thượng tiểu ngoan miêu.”

“Cái gì a.” Lưu Tiểu Niên dở khóc dở cười “Không cho phép anh nói tên tiểu thuyết của tôi nha.”

“Vậy, bây giờ có thể đi rồi chứ?” Cố Khải thuận thế ôm lấy bờ vai Lưu Tiểu Niên, nội tâm gào thét thích quá đi thích quá đi thích quá đi a!!! Cmn thân thể thực nhỏ bé mảnh khảnh nha! Không biết lúc cởi sạch còn đẹp cỡ nào nữa! Mông nhỏ vểnh vểnh gì đó nhất định vô cùng cấp lực!

Đm! Nghĩ thôi đã chịu không nổi rồi! Cố tổng nhiệt huyết sôi trào, yên lặng ôm người sát thêm một chút.

Lưu Tiểu Niên không lay chuyển được anh, đành phải ngoan ngoãn bị anh ôm ra ngoài. Theo lý mà nói hai nam nhân kề vai sát cánh cũng thực bình thường, nhưng mà ôm chặt quá đi, vai đau quá!

Cố Khải lúc này đang suy nghĩ tung bay! Nếu đã ôm được rồi, thì bước tiếp theo nên trực tiếp đè người xuống hay là nên thổ lộ trước đây? Mọe nó nửa đêm cô nam quả nam, nếu không có gì phát sinh thì đúng là có lỗi với chính mình!

Đi khỏi quán ăn huyên náo, con hẻm nhỏ trở nên im lặng hơn, chỉ còn vài ánh đèn đường mờ mờ ảo ảo. Cố tổng có chút kích động nghĩ, loại cảnh tượng này trong phim chính là lúc dùng để ôm hôn kịch liệt đó nha, nhất định bằng bất cứ giá nào cũng phải như thế! Vì thế Cố tổng hít sâu một hơi, cúi đầu hôn nhanh đỉnh đầu vợ mình một cái. Cảm thấy chính mình đang khẩn trương đến hít thở không thông!

Thế nhưng Lưu Tiểu Niên một chút phản ứng cũng không có, hiện tại còn đang xem tin nhắn. Bởi vì hai người chiều cao chệnh lệch khá lớn, Cố Khải lại hôn rất nhanh, cơ bản là chỉ vừa đụng tới tóc đã dùng vận tốc ánh sáng rút lui, cho nên cậu hoàn toàn không cảm nhận được, nhiều nhất là thấy thân thể Cố Khải lung lay một chút thôi.

Đm! Cố Khải thất vọng nghĩ, sao lại như vậy được! Tốt xấu gì cũng là nụ hôn đầu mà!

“A, một giờ trước Lâm Bình Bình có gửi tin nhắn cho tôi.” Lưu Tiểu Niên lầm bầm lầu bầu.

Cư nhiên còn nói về nam nhân khác, Cố Khải cảm thấy rất không vui.

“Hẹn tôi ra ăn khuya, còn là ở nơi này.” Lưu Tiểu Niên giật mình, thật trùng hợp đi?

“Lâm Bình Bình sao lại nửa đêm hẹn cậu ra ngoài?” Cố Khải cảm thấy có chút nguy hiểm, chẳng lẽ vợ mình bị người khác nhắm vào?!

“Không phải cậu ấy, là tổ trò chơi, đáng tiếc tôi lại không thấy tin nhắn.” Lưu Tiểu Niên bỏ điện thoại vào túi quần. “Bất quá nói không chừng có thể gặp được.”

Vừa dứt lời, từ trong ngõ nhỏ bỗng tiến ra một số lượng người hùng hậu, đang vô cùng náo nhiệt cùng dũng mãnh tiến ra.

“Mọi người nói xem, có phải bọn họ đang cá nước thân mật, cho nên thấy tin nhắn cũng không thèm xem không?!” Tiểu Mã đang đặc biệt sung sướng bổ não ra đủ loại hình ảnh, sau đó liền thấy Cố Khải cùng Lưu Tiểu Niên đứng ở đằng trước.

Cái đệt! Tiểu Mã giật mình há to mồm, cmn ảo ảnh như này cũng quá chân thật rồi!

“Đó có phải lão đại cùng nương nương không?” Khương Đại Vệ hỏi.

Cmn không phải ảo ảnh? Tiểu Mã tâm tình hỗn độn lại cảm thấy có chút may mắn. Lúc nãy may mà âm thanh không quá lớn a!

“Làm sao bây giờ? Hay là chúng ta bỏ chạy đi?” Lạc Vi Nhã khẩn trương, loại chuyện hơn nửa đêm chia rẽ uyên ương này rất dễ bị ăn đập đó!

“Chạy em gái bà.” Lâm Bình Bình khóc không ra nước mắt, “Ông chủ phất tay với chúng ta kìa.”

“Ngàn vạn lần không được khẩn trương.” Khương tổ trưởng phân phó mọi người, sau đó tập thể làm ra tâm trạng vui sướng ngoài ý muốn, đầy tươi cười nghênh đón, đặc biệt dối trá.

“Chào sếp!” Khương Đại Vệ nhiệt tình như lửa, “Sếp đi ăn khuya một mình sao?”

…Đệt! Mọi người còn lại trong tổ trò chơi đặc biệt khinh bỉ nhìn thoáng qua hắn.

Cố tổng cũng không để ý hắn nói sai, vô cùng khí chất thuận miệng hỏi “Đi chơi sao?”

“Ừ ừ ừ!” Mọi người đồng loạt gật đầu.

“Thực xin lỗi, tôi không thấy tin nhắn của cậu.” Lưu Tiểu Niên có chút tiếc nuối.

“Không sao không sao.” Lâm Bình Bình liều mạng xua tay, cmn may mà cậu không phát hiện a! Lỡ đâu nhìn thấy rồi, bỏ ông chủ chạy đi, thì tôi nhất định sẽ bị sa thải đó oa oa oa!

“Có người mới?” Cố Khải cảm thấy có người lạ mắt.

“Phải a phải a, hôm nay vừa mới đến.” Khương Đại Vệ đem hắn đẩy ra phía trước “Đào Nhạc Nhạc, ngươi tên gì mau nói Cố tổng biết.”

…Nhóm tổ viên hoàn toàn tuyệt vọng đối với tổ trưởng mình!

“Tôi tôi, tôi tên là không khẩn trương.” Đào Nhạc Nhạc hai tay liều mạng nắm góc áo“Năm nay năm mươi hai tuổi.”

Cố Khải: …

Lưu Tiểu Niên giật mình “Cậu nhìn rất trẻ mà.”

“Không, không phải.” Đào Nhạc Nhạc muốn khóc lên “Tôi tôi tôi mới hai mươi lăm.”

Cố Khải câm nín, đây là loại người gì đây a!

“Đừng khẩn trương.” Khương Đại Vệ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Đào Nhạc Nhạc “Chậm một chút…nói.”

“Được rồi được rồi, mọi người đi chơi vui vẻ.” Cố Khải quả thật không có tâm tình nghe hắn tự giới thiệu “Chúng tôi đi về ngủ trước.”

Sát! Tất cả mọi người có chút đau trứng, đi về ngủ, lão đại quả nhiên khí phách!

“Phải đi về sao?” Lưu Tiểu Niên có chút do dự, kỳ thật cậu rất muốn cùng đồng nghiệp đi chơi nha!

“Không được phép đi.” Cố Khải nhìn ra tâm tư của cậu, nghiêm khắc cự tuyệt.

“…Được rồi.” Lưu Tiểu Niên héo hề hề, đành cùng mọi người vẫy tay từ biệt.

Đồng nghiệp vẻ ngoài thực bình tĩnh, nhưng thật ra nội tâm đều sôi trào! Má ơi cẩu huyết y như trong phim a! Nghiêm khắc tinh anh công mến thượng đáng yêu ngốc manh thụ, muốn bao nhiêu cẩu huyết có bấy nhiêu cẩu huyết.

Nhìn theo lão đại cùng nương nương rời đi xong, Đào Nhạc Nhạc đột nhiên nghiêm túc nhìn Khương Đại Vệ nói “Tôi tên Đào Nhạc Nhạc, năm nay hai mươi lăm tuổi”

Mọi người ăn ý lướt qua hắn, cùng nhau hòa thuận vui vẻ đi vào quán đồ nướng.

“Chờ tôi một chút a!” Đào Nhạc Nhạc rơi lệ đuổi theo, cmn bồi mình luyện tập một chút cũng không được, đồng nghiệp mới không tốt chút nào!

Ngã tư đường yên tĩnh lại có gió lạnh, đi không tới nửa giờ, Lưu Tiểu Niên liền nhăn mũi hắt hơi một cái.

Dựa theo tình tiết tiểu thuyết, lúc này tổng tài sẽ không do dự mà cởi áo khoác ra, khoát lên người cậu, vẻ anh tuấn nhất định sẽ tăng theo cấp lũy thừa!

Nhưng mà sự thật rất đắng lòng, bởi vì Cố Khải chỉ mặc một cái áo sơmi duy nhất, nếu cởi ra cả thân trên đều sẽ lộ ra. Vì thế anh chỉ đành hung hăng mắng mình không chu toàn.

“Chúng ta gọi xe đi.” Lưu Tiểu Niên cảm thấy mình có nguy cơ bị cảm.

“Không.” Cố Khải quả quyết cự tuyệt, bàn tay nhỏ bé còn chưa nắm được mà về cái gì!

“Tôi lạnh quá a” Lưu Tiểu Niên có chút 囧!

Cố Khải bất động thanh sắc ôm lấy vai cậu, đặc biệt thâm tình hỏi “Còn lạnh không?”

Lưu Tiểu Niên thành thực hắt hơi một cái.

Sát! Cố Khải có chút hỗn độn, nhưng thấy người trong lòng đã lạnh đến run lên, chỉ đành tâm không cam lòng không nguyện đứng bên đường đón xe.

Một chiếc xe màu đen khí phách dừng trước mặt hai người, Lưu Tiểu Niên nhất thời khẩn trương hẳn lên, nắm lấy góc áo Cố Khải dặn dò “Chúng ta không nên ngồi xe đen, nhìn đã biết không phải người tốt.”

Cmn vợ dễ thương quá đi!! Cố Khải nghiêm túc gật đầu “Ừ.”

Hồ Vân Phi mở cửa xe “Đi đâu?”

“Chúng tôi không đi đâu hết” Lưu Tiểu Niên mở miệng trước, đặc biệt đặc biệt kiên định cự tuyệt.

Cố Khải khóe miệng giương lên không nói chuyện, cmn ngốc muốn chết, thật muốn đè ra hôn lưỡi một phen. (–)

“Vậy hai người đứng bên đường làm chi?!” Hồ Vân Phi thấy khó hiểu.

“…Chúng tôi đứng hóng gió!” Lưu Tiểu Niên thực nghiêm túc.

“Rốt cuộc có lên xe hay không? Tôi còn vội về nhà.” Hồ Vân Phi không kiên nhẫn nhìn Cố Khải.

Anh về nhà liên quan gì tới bọn tôi? Này cũng quá bá đạo nha! Lưu Tiểu Niên rất bất mãn, hung hăng trừng mắt liếc Hồ Vân Phi một cái “Vậy nhanh đi đi, chúng tôi không ngồi xe anh.”

Quả thực không thể hiểu nổi! Hồ tổng đóng cửa xe cái rầm, đạp ga chạy như bay.

“Khụ khụ.” Lưu Tiểu Niên bị bụi làm ho khan, tức giận nắm tay “Lần sau ghi lại biển số xe báo cảnh sát mới được.”

Cố Khải nhịn cười đến vất vả, xoa xoa đầu cậu “Ừm, nghe lời cậu.”

Cmn phụ xướng phu tùy, vô cùng tốt đẹp!

Đuổi Hồ tổng đi rồi, hai người cũng không bắt thêm chiếc xe nào nữa, đành phải tiếp tục đi về phía trước. Lưu Tiểu Niên vừa lạnh vừa mệt, vừa ngáp xong lại hắt hơi, vô cùng thảm!

“Mệt lắm hả?” Cố Khải hỏi

“Không sao hết.” Lưu Tiểu Niên là một tiểu trạch nam ít rèn luyện, chưa từng đi bộ lâu như vậy.

“Phía trước không xa, quẹo vào có một khách sạn.” Cố Khải vẻ mặt bình tĩnh nói, nhìn như không để ý, nhưng thật ra đã khẩn trương đến hít thở không thông!

Cmn động phòng hoa chúc gì đó, nghĩ thôi đã thấy vô cùng kích động rồi.

HẾT CHƯƠNG 29

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here