Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 3.2

0
272

Trong phòng làm việc ríu ra ríu rít, các đồng nghiệp nam đi ngang qua cũng hiếu kỳ, nên nửa giờ sau, toàn thể công ty đều truyền tai nhau Cố tổng là GAY có gu thẩm mỹ vô cùng đặc biệt, bạn trai chính là tay bút vàng của tổ ngôn tình – Tiểu thỏ hồng loli – tên thật là Lưu Tiểu Niên, 22 tuổi, xấu lạ! Sắp đến công ty làm việc!

Tin tức truyền đến tổ trò chơi “Phấn hồng manh manh thủy tinh tâm”, nam nữ trong tổ ngoại trừ kinh hoàng, còn có một thứ cảm xúc mà các tổ khác không cách nào lĩnh ngộ ―― Lo sợ, Cố Khải là cấp trên lạnh lùng nổi danh khắp công ty, nếu phục vụ bồ của ổng không tốt, không chừng cả tổ đều bị phê bình đó!

Thành ra buổi chiều hôm ấy, Cố Khải và Lưu Tiểu Niên ở nhà chơi trò chơi, còn người có liên can trong công ty thì một mảng hỗn loạn.

Tổ trưởng tổ trò chơi “Phấn hồng manh manh thủy tinh tâm” – Đại Vệ chọn vị trí tốt nhất cho Lưu Tiểu Niên, đổi ghế nhựa thành kiểu ghế dành cho sếp, bàn làm viêc bóng loáng, máy tính cấu hình mạnh, giá sách sắp xếp gọn gàng, thậm chí còn móc tiền túi mua một chậu cây cảnh nhỏ dưới lầu. Cố trang hoàng cho cái góc nhỏ này thực xinh xắn lại vô cùng đáng yêu.

“Mấy người thấy sao?” Đại Vệ vừa lau mồ hôi vừa hỏi.

“Tôi thấy thiếu!” Lâm Bình Bình bày ra bộ dáng yêu nam lắc lắc ngón trỏ, “Thiếu quyến rũ.”

Vừa nói vừa đem chuỗi hạt thủy tinh hồng phấn của mình treo một bên góc máy tính của Lưu Tiểu Niên. Bộ tạo hình – Lạc Vi Nhã đích thân chấp bút, phác họa một thỏ hồng loli lóng lánh, do bộ lập trình – Tiểu Mã ra trận, đổi một chủ đề máy tính đáng yêu cho Lưu Tiểu Niên. Các bộ phận còn lại nghe được tin đều chạy tới hóng hớt, tiếng vào tiếng ra đóng góp ý kiến, vậy nên chỗ ngồi của Lưu Tiểu Niên dần xuất hiện mấy thứ quái gở kiểu như giỏ đồ ăn vặt, kem dưỡng ẩm, bình xịt khoáng, hồ cá, gấu bông, cốc hoạt hình, vòng lắc . . . . Cuối cùng tập thể tổ trò chơi còn đập ly xông tới bộ tài chính, từ đó moi được một lò sưởi mini cùng đôi dép bông.

“Tôi thấy chúng ta cần phải hát một bài hoan nghênh cậu ấy.” Bộ hiệu ứng âm thanh Trương Hữu Nhạc xoa tay, “Tôi có thể soạn một bài, đặt tên là Nguyện cậu và Cố tổng thiên trường địa cửu, cửu địa thiên trường.”

Đề nghị này bị mọi người nhất trí phản đối, lý do rất đơn giản, vì Cố tổng vẫn chưa chính thức thừa nhận Lưu Tiểu Niên là bạn trai, chứng tỏ ảnh muốn giữ bí mật! Nếu đã vậy, tốt nhất là không nên vạch trần, mọi người chỉ cần tự ghi chú trong lòng sự thật, Tiểu thỏ Hồng loli Lưu Tiểu Niên chính là Cố phu nhân, như vậy là đủ!

Đương nhiên, Lưu Tiểu Niên vĩnh viễn sẽ không biết mà cũng không có khả năng biết tất cả mấy thứ này, sau khi tiễn Cố Khải về, cậu lập tức chạy đi báo tin vui cho hàng xóm Lý Hùng Mạnh biết trước tiên, sau đó về phòng lôi ra bộ tây trang duy nhất trông kha khá của mình, treo thẳng thớm trong tủ áo.

Cố Khải lái xe về đến nhà, nằm ra sofa phòng khách mà cười nghiền ngẫm.

“Vui như thế, thượng được rồi?” Cố Hi mang dép đi trong nhà từ trên lầu đi xuống.

“Anh còn chưa nói với cậu ấy.” Cố Khải ngồi dậy.

“Tại sao?” Cố Hi lấy làm khó hiểu, “Anh tìm Tiểu Hiên đã lâu, em cứ tưởng lần này anh sẽ dẫn cậu ấy về nhà.”

“Chuyện này phải từ từ mới thành.” Cố Khải vuốt cằm, “Cậu ấy không giống như trong trí nhớ của anh lắm, nhưng ngày càng đáng yêu.”

“Mặt anh trông thật d*m đãng.” Cố Hi biểu tình vừa ghét bỏ vừa khinh bỉ.

“Không nói với em nữa.” Cố Khải đứng lên, “Anh đi đọc sách.”

“Lại xem cái cuốn Đứng lại, nha đầu của ta?” Cố Hi hết lời để nói, “Dù nó có là do Tiểu Hiên viết thì cũng vừa phải thôi chứ, đã xem tròn ba ngày rồi đó!”

“Ba ngày thôi mà.” Cố Khải biểu hiện chả thành vấn đề.

“Nhưng trước đó, anh đã xem Tập đoàn đế quốc hắc đạo, Tổng tài yêu tiểu mèo hoang, Vương gia khả ái đáng xấu hổ, còn cả Yêu nữ đào hôn mau đứng lại suốt ba mươi ngày!” Cố Hi tận tình khuyên bảo, “Anh, xem mấy thể loại truyện này nhiều sẽ bị ảnh hưởng IQ.”

“Anh cảm thấy rất dễ thương.” Cố Khải đi lên thư phòng trên lầu, “Đề cử cho em bộ Phúc hắc Hoàng thượng bất lương Phi, tính tiết rất thú vị.”

Cố Hi phun thẳng một ngụm nước khoáng, cứu mạng, đây rõ ràng là điềm báo chỉ số IQ đã tụt thê thảm!

Sáng hôm sau, Lưu Tiểu Niên vừa gặm bánh bao vừa đi ra khỏi khu nhà, ngẩng đầu thì thấy một cái xe quen quen đang đậu bên đường, Cố Khải vận tây trang thẳng thớm đứng đằng trước.

“Cố tổng?” Lưu Tiểu Niên giật mình đến hai mắt tròn xoe.

“Sáng ra muốn ăn bát mì, không ngờ lại gặp cậu.” Cố Khải mở cửa xe, “Đi thôi, tiện đường chở cậu đi làm.”

“Cảm ơn.” Lưu Tiểu Niên rất cảm kích.

“Sáng sớm đã ăn bánh bao?” Cố Khải vừa khởi động xe vừa hỏi.

“Ừm, hôm qua quên mua sẵn bữa sáng.” Lưu Tiểu Niên ngượng ngùng.

Cố Khải đưa cậu một hộp bánh ngọt và nước trái cây, “Nếm thử xem.”

“Không cần.” Lưu Tiểu Niên quyết đoán lắc đầu, “Tôi không thể ăn đồ của sếp.”

“Đây là sản phẩm mới của bộ phận nghiên cứu thực phẩm, giúp tôi ăn thử đi, không có kem, cũng sẽ không dị ứng.” Cố Khải lấy lý do rất chính đáng.

Lưu Tiểu Niên đành phải ngoan ngoãn nhận lấy, cắn một miếng.

“Thế nào?” Cố Khải hỏi.

“Bánh có hơi khô, nhân quả hạch quá cứng.” Lưu Tiểu Niên tận lực truyền đạt suy nghĩ của mình.

“Mùi vị?”

“Thật ra mùi mật đã rất thơm rồi, mùi ô mai thêm vào trái lại thành thừa.” Lưu Tiểu Niên suy nghĩ trong một giây, “Còn nữa, ngọt quá.”

“Cảm ơn.” Cố Khải cười cười, “Vị giác của em rất nhạy.”

“Vì tôi thích ăn mà.” Lưu Tiểu Niên tiếp tục gặm bánh, “Đáng tiếc cơ địa dị ứng, có rất nhiều thứ không thể ăn.”

Cố Khải không nói gì, nhưng lại lẳng lặng ghi nhớ chuyện này trong lòng.

Do đường hơi kẹt xe, nên lúc hai người đến công ty, đã qua thời gian vào làm mười phút. Thành ra mọi người đều có cơ hội tận mắt chứng kiến tổng tài băng sơn ―― Cố tổng cùng một cậu trai trẻ trung xinh xắn sánh bước, tiếng nói tiếng cười đi vào thang máy.

“Ảnh trên chứng minh quả thật là gạt người mà.” Tâm hồn chụy em được xoa dịu, “Tuy người thật không quá xinh đẹp, nhưng lại rất thanh tú.”

Mười phút sau, Lưu Tiểu Niên thanh tú trong ánh mắt hữu tình vô ý của mọi người, được tổ trưởng “Phấn hồng manh manh thủy tinh tâm” – Khương Đại Vệ đón từ phòng tổng tài về tổ trò chơi.

Các đồng nghiệp đều biểu hiện nhiệt liệt hoan nghênh, Lưu Tiểu Niên trong cơn kích động lại bị bàn làm việc của mình làm cho điếng người, nhìn hồi lâu rồi mới e dè hỏi, “Tôi có thể dọn mấy thứ này ra một bàn trống khác không?”

“Tại sao a?” các đồng nghiệp nhất thời đều khẩn trương, lẽ nào cậu ấy không thích?

“. . . . Chúng không phải là đồ linh tinh của mọi người à?” Lưu Tiểu Niên hết hiểu, thấy mọi người không nói lời nào tưởng rằng họ không muốn, vì vậy hấp tấp giải thích, “Để ở đây cũng được, dù sao tôi cũng không dùng nhiều chỗ, khi nào mọi người cần thì cứ đến chỗ tôi lấy.”

Tập thể đồng nghiệp cảm thấy rất thất bại, Thỏ loli của Cố tổng, quả nhiên không dễ lấy lòng vậy a . . . .

HẾT CHƯƠNG 3.2

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here