Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 30

0
109

“Khách sạn?!” Lưu Tiểu Niên ánh mắt soạt một cái sáng lên!

Cố Khải có chút kinh ngạc nhìn cậu, mình không phải là hoa mắt chứ? Thế nào lại thấy vợ thật cao hứng? Hay là em ấy đối với mình đã sớm yêu thích, cho nên mới cao hứng như vậy? Giả thiết này cmn quả thật đặc biệt đặc biệt cấp lực!

Cố tổng anh tuấn sôi trào một phen, loại thời điểm này nhất định phải triền miên nóng bỏng hôn sâu có biết không!

“Có khách sạn thì nhất định sẽ có xe taxi” Lưu Tiểu Niên lầm bầm lầu bầu trong sung sướng, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn, quả thật chính là chạy như bay!

…Hự! Cố tổng cảm thấy mình bị lừa gạt.

Ngay lúc ca ca tâm tình không được tốt, đệ đệ còn không biết điều mà gọi điện.

“Lại làm sao?” Ca ca đang không vui, ngữ điệu đặc biệt cao.

“Anh, sao các anh còn chưa về?” Đệ đệ vô cùng khẩn cấp “Quá nửa đêm trên đường sẽ có nhiều lệ quỷ oan hồn.”

“Mày im ngay cho ông!” Ca ca thật muốn nhanh chóng trở về ngược đãi đệ đệ một phen.

“Em là có lòng tốt nhắc nhở.” Đệ đệ thực ủy khuất. “Hơn nữa anh ngày mai còn phải đưa em đến bệnh viện kiểm tra, nếu không gặp được thì phải làm sao? Em đã hẹn Lục bác sĩ rồi.”

“Ngoan, không gặp được thì đổi bác sĩ khác, đổi một chuyên gia.” Nghe được ba chữ Lục bác sĩ, giọng ca ca lập tức trở nên ôn nhu hơn, đệ đệ mình tốt xấu gì cũng coi như bị thất tình, không thể kích thích nó!

“Em không cần chuyên gia.” Đệ đệ thực kiên quyết. “Em muốn Lục bác sĩ, ngay cả quần lót mới đều đã đổi xong rồi!”

…Ca ca có điểm thoát lực, có em trai thế này thật là hết hi vọng.

“Anh, các anh mau trở về đi.” Đệ đệ giọng nói thực nhuyễn nhu làm nũng.

Ca ca đưa mắt nhìn khách sạn cách đó không xa, cảm thấy đặc biệt không nỡ.

“Về nhanh đi mà.” Đệ đệ tiếp tục lải nhải

“Ngủ đi ngủ đi, bọn anh lập tức về liền.” Thấy vợ đã vươn tay đón taxi, Cố Khải đành phải tâm không cam lòng không nguyện mà tiếp nhận sự thật tàn nhẫn này.

“Nhanh một chút.” Lưu Tiểu Niên mở cửa xe, gọi Cố Khải.

Cố Khải cúp điện thoại, bước nhanh qua.

“Ai trễ như vậy còn điện thoại vậy?” Ngồi trong xe taxi, Lưu Tiểu Niên có chút ngạc nhiên hỏi

“Tiểu Hi, em ấy hỏi sao giờ chúng ta còn chưa về.” Cố Khải trả lời.

“Hai người tình cảm thật tốt.” Lưu Tiểu Niên hâm mộ “Tôi thì không có anh em gì cả.”

Nhưng mà em có anh rồi nè. Cố Khải thương xót nhìn cậu, ngữ điệu của vợ lúc nãy, thật làm người đau lòng mà!

“Bất quá tôi có Hùng Mạnh.” Lưu Tiểu Niên tự an ủi.

Sát! Cố tổng lập tức không vui, vì cái gì đang êm đang đẹp lại nhắc tới tráng hán uy mãnh kia chứ!

“Cậu ấy xem như anh trai tôi rồi.” Lưu Tiểu Niên ngẫm lại, thở dài “Phòng tôi không biết khi nào thì sửa xong nữa, đã thật lâu không gặp cậu ấy rồi.”

Cố Khải cảm thấy chính mình tiến vào hủ dấm chua, chờ đợi gặp tên đó làm cái gì kia chứ!

“Cậu cũng có thể ở nhà tôi luôn mà.” Cố Khải tận lực khiến cho thanh âm mình thật từ tính. (Kiểu giọng trầm trầm quyến rũ í =))))

“Như vậy sao được.” Lưu Tiểu Niên lắc đầu “Ngại lắm.”

Rốt cuộc có cái gì mà ngại chứ! Em ở nhà chồng em không phải là lẽ đương nhiên sao? Ngại ngùng sao? Cố tổng trong lòng rít gào, em là vợ anh nha! Là! Vợ!

“Bất quá về sau tôi lại đến giúp anh cùng Tiểu Hi nấu canh.” Lưu Tiểu Niên cười tủm tỉm.

Cố Khải hung tợn nghĩ, chỉ nấu canh thôi sao đủ! Mình nhất định phải đem cả tâm hồn lẫn thể xác của em ấy chiếm giữ!

“Buồn ngủ quá .” Lưu Tiểu Niên dụi dụi mắt, lười biếng nheo mắt lại.

Chỉ biết bán manh câu dẫn anh thôi! Cố Khải bất mãn oán thầm một câu, sau đó ôm cậu trong ngực “Ngủ đi.”

“Ách!” Tư thế này rất thân mật, Lưu Tiểu Niên bị hoảng sợ, nhanh chóng ngồi thẳng người lên “Không cần không cần, cái kia… thật ra cũng không buồn ngủ lắm.”

Sát! Cố Khải quả thật muốn phát điên, có vợ đầu gỗ ngốc nghếch như vậy! Mình sớm muộn gì cũng bị bạo phát cho coi, thật không thể khống chế được hiểu hay không! Quả thật không thể nhịn được nữa! Vì thế Cố tổng quyết định nghiêng đầu tựa lên vai Lưu Tiểu Niên.

“…” Lưu Tiểu Niên kinh ngạc nhìn anh.

“Đừng nhúc nhích.” Cố Khải nhíu mày. “Tôi mệt.”

Lưu Tiểu Niên cảm thấy chính mình có chút 囧 nhưng mà cũng không biết phải nói sao nữa, cho nên tùy ý anh biến cậu thành gối đầu, động cũng không dám động.

Hai phút sau, Lưu Tiểu Niên cảm thấy bả vai mình thật đau quá, toàn thân đều cứng ngắc khó chịu, vì thế cẩn thận nghiêng đầu nhìn Cố Khải, phát hiện ra anh đã muốn vù vù ngủ.

Sao lại ngủ nhanh như vậy aaa… Lưu Tiểu Niên khóc không ra nước mắt, cảm thấy được nửa vai mình sắp rớt!

Mà cùng lúc đó, Cố Khải cũng rất khó chịu, tất nhiên là không ngủ được rồi. Vợ không cao lắm, bả vai cũng thật đơn bạc, vì thế Cố Khải đành phải ngồi một tư thế kỳ dị, mới có thể bảo trì không nhúc nhích dựa vào vai cậu. Không đến nửa phút cổ đã bắt đầu đau, quả thật là Mãn Thanh thập đại khổ hình!

Cho dù là như thế, Cố Khải vẫn bảo trì tư thế không đổi, bởi vì anh cảm thấy như vậy rất ngọt ngào! Cho dù cổ có chút đau, cũng là thật đáng giá!

Cố Khải bất động, Lưu Tiểu Niên càng không dám động. Hậu quả chính là khi taxi về đến nhà, hai người tư thế đi đường đều trở nên kỳ quái. Cố Khải vừa đi vừa xoa cổ, Lưu Tiểu Niên càng thảm hại hơn, bước chân lên cầu thang cứ run run, suýt nữa là ngã rồi.

“Cẩn thận nha.” Cố Khải nhanh tay đỡ lấy cậu.

“Chân tê quá.” Lưu Tiểu Niên xoa xoa chân.

Cmn thật giống như một tiểu bạch thỏ a! Hoạt bát đáng yêu nhuyễn nhu! Cố Khải trong lòng nhộn nhạo, vừa đỡ cậu vừa lấy chìa khóa mở cửa.

“Anh.” Đệ đệ ngồi trong phòng khách.

“Chân còn chưa khỏi, sao lại tự chạy xuống lầu?” Cố Khải nén giận.

“Đi từ từ cũng không có vấn đề gì.” Cố Hi tắt TV. “Lo cho các anh, lại không ngủ được.”

“Ngồi xuống đi, anh đỡ Tiểu Niên lên lầu trước, rồi xuống giúp em lên.” Cố Khải ôm vợ mình chân còn đang khập khiễng, chậm rãi lên lầu.

“Chân còn tê không?” Cố Khải hỏi cậu.

“Không sao, đại khái là do áp lên dây thần kinh lâu.” Lưu Tiểu Niên lắc lắc chân “Nghỉ ngơi một chút sẽ khỏi.”

“Vậy cậu nghỉ sớm đi.” Cố Khải thật sự rất muốn ôm hôn cậu chúc ngủ ngon, nhưng lý trí vẫn thắng thú tính.

“Ân, ngủ ngon.” Lưu Tiểu Niên phất tay với anh , biểu tình đặc biệt moe.

Cố tổng sâu sắc cảm nhận tình yêu của anh đối với cậu mãnh liệt thêm vài phần. Thẳng đến khi xuống lầu rồi, vẫn đắm chìm trong ánh mắt dễ thương ấy đến không thể tự kiềm chế.

“Anh!” Đệ đệ nhìn thấy biểu cảm đáng khinh của anh mình, kích động ngồi thẳng dậy.

“Biểu tình như vậy là sao?” Ca ca phi thường chán ghét.

“Hai người vừa rồi…tẩu tử ()…không phải là…” Đệ đệ kích động nói năng lộn xộn.

() tẩu tử: chị dâu, mình để y bản gốc luôn tại dù sao thì Tiểu Niên cũng là nam, kêu chị nghe kỳ kỳ 囧

“Mày rốt cuộc muốn nói gì?” Cố Khải nhìn cậu.

“Đến đi đường cũng không đi nổi.” Đệ đệ cầm lấy tay ca ca mình “Anh nói thật em biết, hai người xảy ra chuyện gì rồi?”

Sát! Ca ca yên lặng trầm mặc một chút.

“Trách không được hai người nửa đêm ra ngoài, thì ra là dã hợp.” Đệ đệ nói ra lời kinh người, dùng ánh mắt sùng bái nhìn ca ca mình “Dã hợp gì đó…khẩu vị anh thật nặng!”

“Mày im miệng cho ông!” Cố Khải hung ác nhìn đệ đệ.

“Không cần thẹn thùng nha, kể chi tiết chút cho em nghe với.” Đệ đệ ngồi sát bên ca ca, hưng trí bừng bừng hóng chuyện.

“…Em nghĩ nhiều rồi.” Cố Khải nghiến răng nói.

“Gạt người!” Đệ đệ không tin.

“Gạt em gái mày.” Cố Khải thẹn quá thành giận.

“Thật sự?” Đệ đệ không tin nổi “Tiểu Niên đến đi cũng không đi nổi, hai người lại trễ như vậy mới về, vậy mà anh còn nói là không có chuyện gì à?”

Ca ca cảm thấy mình đang bị kích động! Sau đó hung hăng nâng người đệ đệ lên “Từ nay về sau cấm nhắc lại chuyện này.”

“Anh thật làm em thất vọng.” Cố Hi thở dài.

“Lảm nhảm nữa là ông thả mày xuống cầu thang đó.” Cố Khải nghiến răng nghiến lợi uy hiếp.

“…” Đệ đệ ngoan ngoãn ngậm miệng, tự an ủi quân tử trả thù mười năm chưa muộn, đợi chân mình khỏi rồi nhất định sẽ hung hăng khinh bỉ ca ca.

Đêm đó Cố tổng trằn trọc khó ngủ, bởi vì anh cảm thấy vô cùng bất mãn. Vợ tuy rằng đang ở cách vách mình, nhưng em ấy quả thật chính là tiểu đầu gỗ đáng yêu, cư nhiên đối với tình yêu mãnh liệt của mình một chút phản ứng cũng không có. Còn muốn rời khỏi nhà mình, trở về với nam nhân khác! Đệ đệ lại vì một bác sĩ tính hướng không rõ ràng mà thần hồn điên đảo, ngày đêm điên cuồng thương nhớ người ta, quả thật khát khao đến không đành lòng nhìn thẳng!

Nhân sinh quả thật tịch mịch như tuyết… Cố Khải thở dài thật sâu, đứng trước cửa sổ ngắm trời đêm đầy sao, đặc biệt đặc biệt u buồn.

Hậu quả của việc u buồn suốt một đêm chính là ca ca hôm sau không rời giường nổi. Thẳng đến khi đệ đệ trang điểm xong, thẳng đến khi vợ đã làm tốt bữa sáng, Cố tổng vẫn còn vù vù ngủ.

“Cậu đi gọi anh ấy rời giường đi.” Đệ đệ khuyến khích tẩu tử.

“…Vì sao cậu không đi?” Lưu Tiểu Niên mặc tạp dề nhỏ, đứng yên ở cửa bếp không chịu đi.

“Bởi vì chân tôi đau!” Đệ đệ thực nghiêm túc.

Ốm đau gì đó từ trước đến nay vẫn luôn là cái cớ tốt nhất, vì thế Lưu Tiểu Niên bất đắc dĩ buông cái xẻng xúc trứng, tiếp nhận nhiệm vụ vinh quang này!

Phòng ngủ cửa không khóa, bên trong im lặng, gõ cửa cũng không có phản ứng, Lưu Tiểu Niên đành phải đẩy cửa bước vào.

Giữa phòng là giường rất lớn rất lớn, Cố Khải nằm trong chăn ngủ đến thiên hôn địa ám bất tỉnh nhân sự, biểu tình so với bình thường có chút trẻ con, không chút đề phòng, hệt như đứa trẻ lớn.

Lưu Tiểu Niên ngồi bên gọi anh “Rời giường nào.”

Thanh âm thực nhỏ thực nhỏ, Cố Khải không có chút dấu hiệu tỉnh lại nào.

“Cố tổng.” Lưu Tiểu Niên lay lay người anh “Dậy nhanh đi, sắp chín giờ rồi.”

Sau hai ba lần, Cố tổng rốt cuộc mở mắt, có chút mờ mịt cùng cậu đối diện.

“Tiểu Hi hiện tại còn chờ anh dẫn cậu ấy đi—nha” Lưu Tiểu Niên còn chưa nói xong, đột nhiên bị Cố Khải kéo vào trong ngực!

“Chưa tỉnh ngủ.” Cố Khải giọng khàn khàn oán giận, sau đó xoay người đặt vợ dưới thân.

“Buông nha.” Lưu Tiểu Niên 囧 dùng cả tay và chân đẩy người ra.

“…” Cố Khải tiếp tục anh tuấn giả bộ ngủ, sau đó gắt gao ôm lấy thắt lưng cậu, hung hăng cọ cổ hai cái

Cmn thích quá đi!!!!

HẾT CHƯƠNG 30

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here