Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 31

0
110

Đối lập với Cố tổng thường xuyên đi tập thể hình mà nói, Tiểu Niên tay chân mảnh khảnh quả thật chính là lấy trứng chọi đá. Vì thế anh ôm vợ mình vừa cọ vừa sờ, nghiện đến không thể buông ra!

“Hô…” Lưu Tiểu Niên thở hồng hộc, nằm trên giường dở khóc dở cười

“Cậu sao lại nằm trên giường tôi?” Cố Khải mở to mắt kinh ngạc, đặc biệt đặc biệt dối trá!

“…Bởi vì tôi đến gọi anh rời giường.” Lưu Tiểu Niên 囧囧 hoàn toàn không biết phải giải thích như thế nào!

“Phải không?” Cố Khải khóe miệng giương lên, ngón tay xoa xoa thắt lưng cậu.

“Nhột.” Lưu Tiểu Niên theo bản năng rụt người lại, ngốc hồ hồ bật cười.

Đối mặt với vợ ngốc manh như vậy, thật rất khó nhẫn a! Cố Khải được một tấc lấn một thước, dùng sức ở thắt lưng cậu nhéo một chút.

Lưu Tiểu Niên từ nhỏ sợ nhất là nhột, vì thế vừa thét chói tai vừa trốn, Cố Khải thuận thế đem người một lần nữa áp lên giường, lấy danh nghĩa đùa giỡn để sờ soạng hết bụng đến mông người ta, sỗ sàng ăn đậu hủ đến bất diệc nhạc hồ ().

() bất diệc nhạc hồ: long trời lở đất

Thân thể vợ thực nhuyễn a! Kêu cũng rất êm tai!

Đệ đệ nghe từ trong phòng ngủ truyền tới tiếng cười, khóc không ra nước mắt! Ca ca sao có thể như vậy chứ, chỉ biết lo cho hạnh phúc của mình thôi, còn chưa chịu rời giường đưa mình đi bệnh viện nữa!

Thực khẩn trương!

“Không chơi nữa không chơi nữa.” Lưu Tiểu Niên cười đến chảy nước mắt, nhấc tay đầu hàng.

“Nhận thua rồi?” Cố Khải đè lên người cậu, vươn tay xoa xoa mũi cậu.

Động tác này quá mức sủng nịch, hơn nữa hai người lại mặt đối mặt rất gần nhau, thậm chí còn có thể cảm nhận được hô hấp của đối phương… Lưu Tiểu Niên nháy mắt hoảng hốt, sau đó không hiểu sao mặt đỏ bừng!

“Tiểu Niên?” Cố Khải kinh hỉ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng có nghĩa là gì a? Chẳng lẽ đã thông suốt?

“…Chúng ta đi ăn điểm tâm đi.” Lưu Tiểu Niên ngồi dậy, cảm thấy tim đập thật là nhanh quá đi!

“Đỏ mặt cái gì hả?” Cố Khải ngữ khí thực trêu chọc, nhưng thực tế nội tâm đã sung sướng đến sắp hỏng mất rồi!

“Tôi đi nấu cháo.” Lưu Tiểu Niên cơ hồ là chạy trối chết.

Rõ ràng chính là thẹn thùng nha! Ông trời không phụ lòng người! Cố Khải mừng rỡ như điên ôm gối lăn lộn, ánh rạng đông ngay trước mặt, nhất định phải tiếp tục cố gắng!

Đệ đệ ở phòng khách ai oán hướng lên lầu, đột nhiên thấy tẩu tử quần áo hỗn độn hai má đỏ ửng, một đường lao như điên từ cầu thang xuống phòng bếp, vì thế giật mình há to miệng,! Mọe nó mọe nó! Mới có mười mấy phút đồng hồ ngắn ngủi đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ thân mến ca ca của mình rốt cuộc đã đắc thủ? Nhưng mà thời gian sao lại nhanh như vậy chứ! Đệ đệ vô cùng bất mãn, ngắn như vậy, thật làm mất mặt đàn ông Cố gia! (囧)

Lưu Tiểu Niên trốn trong bếp, cảm thấy tai mình đã nóng đến thiêu đốt, tim đập bang bang kinh hoàng, một màn vừa rồi rất giống như trong tiểu thuyết ngôn tình có biết không! Chỉ cần anh ấy cúi xuống tí nữa thôi, liền có thể hôn rồi! Vừa nghĩ đến khả năng này thôi, Lưu Tiểu Niên đã cảm thấy choáng đầu hoa mắt, đến cháo đã trào ra ngoài cũng không biết.

“Tiểu Niên.” Đệ đệ đi đứng bất tiện, chỉ có thể ngồi ngoài phòng khách kêu lớn “Cháo tràn rồi a.”

“Ách…” Lưu Tiểu Niên hoàn hồn, chạy nhanh đem nồi nhấc khỏi bếp, trong lòng liều mạng an ủi chính mình. Chỉ là hai nam nhân vui đùa thôi a, mình trước kia cũng ở kí túc xá nam đùa giỡn ầm ĩ, cho nên căn bản không có ý nghĩa gì khác đâu! Nhất định là do mình suy nghĩ nhiều. Sau năm phút tự an ủi, nhiệt độ trên mặt rốt cuộc cũng hạ một chút, Lưu Tiểu Niên vỗ vỗ mặt mình, bưng cháo cùng đồ ăn sáng ra.

Cố Khải đang từ trên lầu đi xuống, tây trang thẳng tắp cravat ngay ngắn, tóc nhẹ nhàng khoan khoái chỉnh tề, lại còn nghiêm túc gọi điện thoại, cùng cái người đùa giỡn như trẻ con trên giường khi nãy nhất định là hai người!

Lưu Tiểu Niên nhẹ nhàng thở ra, anh ấy như vậy, mới là bộ dáng bình thường nên có.

Nhưng mà cậu không biết được, bộ dạng nghiêm túc hiện tại của Cố Khải chỉ là đang giả vờ, bởi vì anh cảm thấy vợ nhất định sẽ rất khẩn trương. Cho nên là một ôn nhu công đủ tư cách, nhất định phải cho vợ suy nghĩ, cho cậu đủ thời gian nhận rõ sự thật.

Đệ đệ cùng ca ca luôn luôn tâm linh tương thông, cho nên tuy rằng rất muốn biết âm thanh d*m đãng kia rốt cuộc là do cái gì gây ra, nhưng vẫn kiên quyết nhịn xuống không hỏi. Bởi vì cậu sợ bị ca ca d*m ngược chính mình, càng sợ ca ca không chở mình đến bệnh viện!

Trên bàn cơm giống như trước cùng nhau hòa bình hữu ái, mọi người trầm mặc nhai nuốt, lựa chọn đem việc kia trực tiếp quên đi.

“Muốn tôi đưa cậu tới công ty trước không?” Ăn xong bữa sáng, Cố Khải hỏi Lưu Tiểu Niên.

Đệ đệ nhất thời khẩn trương, ca ca mà đưa tẩu tử đến công ty trước, mình nhất định sẽ đến bệnh viện muộn nha. Vạn nhất để Lục bác sĩ đợi lâu, tức giận không thèm để ý đến mình nữa thì biết làm sao!

May mắn Lưu Tiểu Niên cũng thực tri kỷ, chủ động từ chối “Tôi tự mình đi được rồi, anh đưa Tiểu Hi đến bệnh viện trước đi.”

“Cũng được.” Cố Khải không miễn cưỡng cậu “Đi đường cẩn thận.”

Lưu Tiểu Niên ngoan ngoãn gật đầu, Cố Hi cảm kích nhìn tẩu tử mình, cmn thật hiền thục a! Rất chi là tri kỷ!

Trong bệnh viện có rất nhiều người, Cố Khải lái xe tìm chỗ đỗ, đệ đệ thì không kiềm chế nổi tâm tình nhộn nhạo của mình, bám vào kính xe si mê nhìn chằm chằm vào mấy bóng áo trắng trong kia.

Chậc! Ca ca cảm thấy sắp hỏng mất, mình sao lại có đệ đệ ngu xuẩn mê trai như vậy chứ!

Lúc trong thang máy, đệ đệ ôm điện thoại điên cuồng chỉnh tóc tai, còn vô cùng khẩn trương ôm lấy tay áo ca ca mình.

Nhìn khuôn mặt đệ đệ nhỏ nhắn đỏ bừng, ca ca sâu sắc cảm thấy Lục Triển Phong quả thực là một tên khốn a! Anh đưa tay ôm lấy vai đệ đệ mình, cảm thấy lòng đặc biệt đặc biệt chua xót!

Bởi vì đã hẹn trước, cho nên hai người cũng không cần phải xếp hàng chờ đợi, trực tiếp tiến vào khu vực làm việc.

“Anh ấy nhất định rất muốn gặp em.” Đi trên đoạn hành lang dài, đệ đệ vô cùng thẹn thùng “Cho nên mới không để chúng ta xếp hàng lâu.”

“Không xếp hàng bởi vì lão tử đã đưa nhiều tiền hơn.” Ca ca khinh bỉ nhìn cậu, quả thật là bị ma quỷ ám ảnh, tên nam nhân áo trắng kia rốt cuộc có cái gì tốt chứ!

“Đáng ghét!!!” Đệ đệ bất mãn trừng ca ca mình, cái đồ man rợ một chút cũng không lãng mạn!

“Cố tổng, Tiểu Hi.” Lục bác sĩ đang ngồi sau bàn làm việc xem bệnh án, thấy hai người tiến vào, theo thường lệ chào hỏi, thật ôn nhu a ôn nhu!

Ca ca thản nhiên gật đầu, đệ đệ thì như trong dự kiến xuân tâm nảy nở, thanh âm đặc biệt mềm mại “Chào Lục bác sĩ.”

“Nằm lên giường đi.” Lục Triển Phong đứng lên.

Sát! Ca ca mở to hai mắt nhìn, nhanh như vậy liền đi đến trọng điểm?

Nhưng mà đệ đệ đã xấu hổ ngồi trên giường, ngoan ngoãn nghe lời nằm xuống.

Ca ca chỉ đành ở trong lòng chửi bậy!

“Có còn đau hay không?” Lục Triển Phong xoa bóp chân Cố Hi.

“Đứng lâu một chút thì sẽ hơi đau.” Cố Hi nhu thuận trả lời.

“Anh đã xem ảnh Xquang của em, đã muốn không có việc gì, bất quá cần thường xuyên luyện tập mới nhanh hồi phục được.” Lục Triển Phong cúi đầu ghi bệnh án, mặt nhìn nghiêng cực kì anh tuấn!

Đệ đệ ngắm đến mãnh liệt mênh mông, cmn đẹp trai quá đi à! Càng ngày càng thích rồi, biết làm sao đây!!!

Ca ca nhìn ánh mắt của đệ đệ, cảm thấy vô cùng lo lắng. Vì thế bao nhiêu oán niệm đều đổ hết lên người Lục bác sĩ, đặc biệt cao quý lãnh diễm hỏi Lục Triển Phong “Lục bác sĩ cuối tuần đã công tác ở đâu vậy?”

“Đi Thiên Tân.” Lục Triển Phong đóng nắp cây bút lại, từ trong tủ lấy ra một cái hộp nhỏ “Tặng cho em.”

“Cho em?” Đệ đệ kinh hỉ.

“Món quà nhỏ nhưng rất đáng yêu, anh cảm thấy em nhất định sẽ thích.” Lục Triển Phong cười cười “Mở ra xem thử đi.”

“Cảm ơn.” Đệ đệ kích động đến tay cũng phát run.

Thiên Tân? Ca ca trong lòng khinh bỉ, nói dối không chớp mắt! Vì không muốn đệ đệ mình ngày càng lún sâu, anh quyết định dao sắc chặt đay rối, đau một lần còn hơn đau mãi mãi, chính là đạo lý này.

Cố tổng lạnh lùng nói “Tôi cuối tuần đi chọn đồ nội thất, vừa vặn gặp cậu cùng một nữ sinh bên nhau, làm sao có thể đi Thiên Tân? Đừng nói cậu có anh em song sinh nha.”

Đệ đệ nghe thế sửng sốt, luống cuống nhìn ca ca.

Ca ca hướng đệ đệ rít gào, em phải cố gắng chịu đựng, qua lần này, anh nhất định sẽ tìm cho em một người khác tốt hơn!

Sau đó anh liền nghe Lục Triển Phong nói “Đúng vậy, tôi có một em trai song sinh, gọi là Lục Triển Vũ.”

…Shit!

Này là tình huống gì vậy chứ!

Ca ca hỗn độn trong gió!

“Đại khái là cùng Sở Sở đi chọn đồ chuẩn bị kết hôn.” Lục Triển Phong cười cười “Gặp được anh?”

Mọe nó! Sao lại ảo vậy được? Ca ca cảm thấy bản thân phi thường ngu xuẩn!

Im lặng một lát, đệ đệ không hiểu sao cảm thấy hốc mắt mình nóng lên.

“Anh ra ngoài mua nước.” Sau một lúc, ca ca tự giác biến mất, lưu lại cơ hội khoe quần lót mới cho đệ đệ!

Nhìn bóng anh rời đi, Cố Hi ngồi trên giường, tâm tình có chút phức tạp.

“Mở ra xem có thích không.” Lục Triển Phong đến ngồi bên cạnh cậu.

Đệ đệ ngoan ngoãn mở hộp ra, trong hộp là năm tượng đất nhỏ, toàn bộ nhìn vô cùng khờ khạo ngốc nghếch đáng yêu.

“Phốc.” Cố Hi bật cười “Nhìn thật ngốc.”

“Ngốc giống em vậy đó.” Lục Triển Phong xoa mũi cậu, ngữ điệu thực ôn nhu.

Đệ đệ sửng sốt, không tin nổi ngẩng đầu nhìn Lục Ttriển Phong, hành động này, là của tình nhân dành cho nhau?

“Chờ em hồi phục rồi, mời anh đến phòng triển lãm của em làm khách nha?” Lục Triển Phong hỏi.

Kinh hỉ tới tấp đến, đệ đệ liều mạng gật đầu, một chút khí chất cũng không có! Cái mũi cùng ánh mắt đều lên men, không biết mình nên nói cái gì nữa.

“Quyết định vậy đi.” Lục Triển Phong cười khẽ.

Đệ đệ quả thực thần hồn điên đảo, lời lẽ như vậy…anh ấy cũng thích mình đi?

Nguyên lai cả hai cùng tình nguyện, thật tốt thật tốt!

Chờ Cố Khải trở về phòng bệnh, Lục Triển Phong đã đi chăm sóc bệnh nhân khác, đệ đệ thì ngồi bên sofa, nhu thuận phơi nắng.

“Thế nào?” Cố Khải hỏi đệ đệ.

“Đặc biệt tốt.” Cố Hi hăng hái, hận không thể thông báo cho cả thế giới này biết mình và Lục bác sĩ có chung suy nghĩ!

Huynh đệ liên tâm, Cố Khải lập tức đoán được tiểu tiện nhân này tám chín phần đã muốn đắc thủ! Vì thế ca ca nhất thời trong lòng ngũ vị tạp trần, đệ đệ như hoa như ngọc của lão tử a, liền như vậy bị người bắt cóc!

“Chúng ta trở về đi?” Đệ đệ khẩn cấp muốn cùng ca ca chia sẻ chi tiết.

Ca ca có chút hâm mộ cùng ganh tị, cmn sao cả thế giới so với lão tử đều tiến bộ nhanh hơn ? Bại bởi Hồ Vân Phi d*m ma kia còn chưa tính, cư nhiên còn thua cả tên đệ đệ ngốc nghếch, quả thực chính là sỉ nhục!

Lão tử nhất định phải hòa các ngươi! Yên lặng siết chặt nắm tay!

HẾT CHƯƠNG 31

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here