Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 33

0
164

Tuy rằng quá trình vô cùng thê thảm, nhưng cuối cùng Cố tổng vẫn thành công làm tốt một mâm chân gà.

Cố Hi cũng đặc biệt cao hứng, bởi vì cậu tự thấy công của mình là đặc biệt lớn! Bất quá ca ca nhất mực cho rằng đây hoàn toàn là do sức mạnh của ái tình, cùng đệ đệ một văn tiền cũng không quan hệ.

Đệ đệ vô cùng nóng giận trừng mắt liếc ca ca một cái! Qua cầu rút ván! Tiểu nhân!

“Em, đi khắc cho anh một cái hoa cà rốt.” Ca ca phân phó.

Đệ đệ muốn hộc máu “Anh nghĩ em biết cái kỹ năng này hả?”

“Em không phải đi học nghệ thuật sao?” Ca ca vẻ mặt khó hiểu.

Nghệ thuật kiến trúc cùng khắc hoa cà rốt một văn tiền cũng không quan hệ có biết không! Đệ đệ cảm thấy có điểm buồn, mình cmn như thế nào lại có một ca ca man rợ như vậy a!

“Nhanh lên.” Ca ca lại còn thúc giục.

Đệ đệ phẫn nộ trả lời “Em là ở Paris học nghệ thuật, không phải ở phương Đông học nấu ăn.”

Ca ca nghe vậy thực đáng tiếc “Biết vậy sớm đưa em đi học nấu ăn rồi.”

Đệ đệ:…

Nếu khắc hoa ca rốt đã trở thành hi vọng xa vời, Cố tổng đảnh bỏ qua bước này, trên chân gà trang trí một ít rau thơm, còn cắt nhỏ rất đẹp.

Cố Hi giật mình, ca ca mình mặc dù bên ngoài tinh anh đạo mạo, nhưng với gia chính thì đích thị là một tên mù tịt, đột nhiên trở nên khéo tay tinh tế như vậy, cậu nhất thời có chút không tin nổi.

Đương nhiên bữa tối chỉ có chân gà thì không được, cho nên ca ca ra lệnh cưỡng chế đệ đệ làm thêm vài món ăn. Vì để không che giấu hào quang của đĩa chân gà, cho nên những món khác hôm nay chính là tỏi xào lan tây, rau muống, phượng vĩ chiên, khổ qua xào cùng canh rau xà lách, trên bàn cơm một mảng xanh mượt, đặc biệt sinh cơ bừng bừng! Mà đĩa chân gà kia đương nhiên bắt mắt vạn phần, như Hoàng Hậu rực rỡ ngồi ở giữa, đặc biệt đặc biệt quyến rũ!

Sau đó hai huynh đệ liền bắt đầu ngồi vào bàn cơm nhìn thời gian, mắt thấy còn khoảng năm phút nữa Lưu Tiểu Niên sẽ về nhà, thì đột nhiên nhận được một tin nhắn – – Cố tổng Cố tổng, tôi hôm nay cùng tổ trò chơi ra ngoài chơi, trễ một chút mới về nhà, anh không cần đợi cơm ↖(^ω^)↗!

Quát! Đờ! Hợi!

Cố Khải nháy mắt liền trong gió hỗn độn, cái gì gọi là trời không chiều lòng người a!

“Làm sao vậy?” Đệ đệ bị biểu tình của ca ca làm kinh ngạc một chút, nghiêng người nhìn điện thoại, sau đó đồng tình nhìn ca ca mình, vận khí cũng quá kém rồi!

Cố tổng sâu sắc cảm thấy mình sắp tức đến hộc máu rồi, cư nhiên lại không về nhà ăn cơm. Chính mình vội vội vàng vàng về nhà làm cơm có còn ý nghĩa gì chứ. Nên cho dù có dùng văn tự bán manh() nhắn tin thông báo cho mình rồi, thì cũng không thể dễ dàng tha thứ được.

Cái này hình như có chú thích đâu đó rồi mà thôi rảnh quá nên nói lại cho ai chưa biết, bán manh: bán moe moe: nhỏ nhắn, ngây thơ, đáng yêu, cái này cấp cao hơn kawaii luôn đó!

“Hay là em nhắn tin gọi cậu ấy về nha?” Đệ đệ có chút lo lắng, ca ca mình có chịu nổi đả kích này không ta…

“Không cần, để em ấy đi chơi vui vẻ đi.” Cố Khải vô lực phất tay “Ăn cơm.”

Nhìn biểu tình mất mát của thân ái ca ca, đệ đệ trong lòng chua xót, cho nên tính lén lút nhắn tin cho tẩu tử mình.

“Đừng lộn xộn.” Ca ca tịch thu điện thoại của đệ đệ, nhưng cũng không rít gào như bình thường nữa.

Đệ đệ vô cùng kinh hoàng, bình thường mình mà lộn xộn chen vô chuyện tình cảm của ca ca, nhất định sẽ bị ảnh hung hăn d*m ngược một phen, cmn sao hôm nay lại dịu dàng như vậy! Đừng nói bị đả kích đến phát ngốc rồi nha?

“Anh à” Đệ đệ kéo ghế, nhu thuận ngồi gần ca ca mình “Anh còn có em mà.”

“Lão tử cũng có bị thất tình đâu” Thật ra cũng không phải chuyện lớn gì, chẳng qua chịu chút đả kích mà thôi.

Ăn xong cơm, ca ca liền trở về phòng làm việc xem văn kiện. Đệ đệ sau khi rửa chén xong, mấy lần lén lút đứng ngoài cửa nhìn ca ca mình, thấy anh cứ duy trì một tư thế, cho nên không khỏi cảm thấy lo lắng. Cuối cùng chịu không nổi, bèn gửi cho tẩu tử mình một tin nhắn – khi nào anh về nhà?

Nhưng mà Lưu Tiểu Niên lúc này đang ở bên bờ sông ăn tiệc thịt nướng, cùng đồng sự vui vẻ cười nói, căn bản là không rảnh xem di động, đến tin nhắn đệ đệ gửi cũng không xem được!

“Bình Bình a, Hồ tổng đối với cậu thật tốt.” Lạc Vi Nhã đột nhiên cảm khái một câu.

Lâm Bình Bình đang uống nước suýt một hơi phun ra hết, cmn đang êm đang đẹp sao lại đột nhiên nhắc tên tra nhân kia a a a, quả thật vô cùng đáng sợ!

“Các ngươi ở bên nhau bao lâu rồi?” Lạc Vi Nhã hưng trí bừng bừng hỏi.

Những người còn lại trong tổ trò chơi lập tức vây lại lắng nghe, đặc biệt đặc biệt tự giác! Đúng vậy đây chính là sức mạnh to lớn của bát quái a! (bát quái: Nhiều chuyện á :]] )

“Đáng ghét! Ai ở bên hắn chứ.” Lâm Bình Bình thẹn quá hóa giận.

“Cậu như thế nào lại không thành thật như vậy chứ!” Khương Đại Vệ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, ghét bỏ vỗ đầu cậu một cái.

“Tôi thật sự cùng hắn không quan hệ.” Lâm Bình Bình khóc không ra nước mắt “Mọi người tin tưởng tôi đi.”

“Có quỷ mới, mới, mới tin tưởng anh a!” Đào Nhạc Nhạc lắp bắp nói đến thực lao lực.

“Sát! Cậu mới tới thì biết cái gì.” Lâm Bình Bình phẫn nộ.

“Tất cả mọi người đã nói em biết rồi.” Đào Nhạc Nhạc vừa mới uống rượu nói thực khó khăn, nhưng mà đại não vẫn rất thanh tỉnh “Bọn họ nói Hồ, Hồ, Hồ–”

“Hồ Vân Phi.” Tiểu Mã chờ không được, chủ động giúp cậu nói tiếp “Hồ Vân Phi là bạn trai của cậu.”

“Đúng đó!” Đào Nhạc Nhạc nhanh chóng gật đầu.

“Đúng cái đầu cậu!” Lâm Bình Bình hung thần ác sát “Ai cũng không được nhắc đến tên hắn trước mặt tôi!”

“Nga, thì ra là cãi nhau.” Lạc Vi Nhã giật mình“Trách không được…”

“Trách không được cái gì?” Lâm Bình Bình hỏi.

“Hắn luôn ở quán ăn đối diện nhìn cậu.” Lạc Vi Nhã nói ra lời kinh người

“Gì?” Lâm Bình Bình nhất thời hoa dung thất sắc, soạt một cái xoay đầu qua nhìn.

Sau đó liền kỳ diệu nhìn thấy Hồ Vân Phi đứng ở cửa tiệm đối diện.

Vì thế Lâm Bình Bình nháy mắt liền hóa đá.

Hồ tổng đương nhiên sẽ không dự đoán được cậu sẽ đột nhiên mãnh liệt quay đầu như vậy, cho nên sửng sốt một chút, chờ anh kịp phản ứng, Lâm Bình Bình đã muốn đứng dậy bỏ chạy.

Tổ viên [Phấn hồng manh manh thủy tinh tâm] nhất thời cũng không biết nói gì, cmn phản ứng dữ dội này cũng quá dọa người rồi! Hồ Vân Phi thoát lực, dở khóc dở cười nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn yếu ớt này.

“Mau đuổi theo a!” Tổ viên nhiệt tình hướng dẫn, làm vài người qua đường cũng hiếu kỳ ngoái nhìn theo.

“Ách…” Hồ Vân Phi có chút quẫn, đuổi theo?

“Mau, nhanh lên a.” Đào Nhạc Nhạc nói chuyện lắp bắp, không tự chủ được đứng lên, vươn tay chỉ vào Lâm Bình Bình, biểu tình đặc biệt cấp tróc!

Hồ Vân Phi bất đắc dĩ, trời biết, mình hôm nay thật sự chỉ muốn đến ăn một bát mì thôi mà, vì cái gì lại nháo một trận lớn như vậy chứ? Bất quá vì không chịu nổi ánh mắt khiển trách của mọi người, cho nên đành phải mang áo khoác đuổi theo.

Lâm Bình Bình chưa bao giờ hận thân thể yếu đuối của mình đến nhường này, cmn chạy một chút tốc độ cũng không có, mới đó đã bị người giữ lại.

“Em chạy cái gì vậy?” Hồ Vân Phi vừa tức vừa buồn cười.

“Cứu mạng!” Lâm Bình Bình thét chói tai

“Kêu cái gì? Anh đã nói sẽ không tìm em nữa mà.” Hồ Vân Phi nghiến răng nghiến lợi, yêu nghiệt này rốt cuộc có nghe hiểu lời mình không chứ?

“Vậy anh sao lại theo dõi tôi?” Lâm Bình Bình cảnh giác nhìn hắn “Biến thái!”

“Em suy nghĩ nhiều rồi.” Hồ Vân Phi bất đắc dĩ “Anh từ nhỏ đã thích ăn ở đây, hoàn toàn không liên quan tới em.”

“Vậy sao anh không ăn đồ của anh đi, còn đi nhìn tôi làm gì?” Lâm Bình Bình không tin, rõ ràng là tà tâm bất tử!

“Không phải em cũng nhìn anh sao?” Hồ Vân Phi buông tay.

“…Hừ!” Lâm Bình Bình không nghĩ ra lời nào để phản bác, đành phải dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn hắn.

“Được rồi, trở về đi, đồng nghiệp em còn đang đợi.” Hồ Vân Phi cùng cậu nói lời từ biệt “Anh về nhà.”

Về thì về đi nói tôi làm gì! Lâm Bình Bình không thèm để ý đến hắn, đặc biệt tiêu sái quay người trở về, áo sơmi cùng quần bò, chân dài, thắt lưng tinh tế, mông cũng thực cong.

Hồ Vân Phi nhìn chằm chằm bóng lưng cậu, cảm thấy có chút tiếc hận. Thật vất vả mới tìm được người làm mình hài lòng, không ngờ lại trải qua một hồi chuyện tình chẳng đâu vào đâu. Nhớ lại biểu tình ngày đó cậu vừa khóc vừa nói đó là lần đầu tiên… Thật sự vừa đau vừa ngược a!

“Cậu sao lại trở về?” Khương Đại Vệ nhìn Lâm Bình Bình, lắp bắp kinh hãi “Chẳng lẽ còn chưa làm hòa nữa?”

“Này không khoa học!” Lạc Vi Nhã chụp cái bàn!

“Nghiêm khắc cảnh báo, về sau không được nhắc đến hắn trước mặt tôi nữa.” Lâm Bình Bình ngồi về vị trí, hung hăng đem một khối thịt lớn nhấm nuốt, một chút cũng không để ý nước chấm dính đầy quai hàm.

Bình thường nếu như yêu nghiệt làm hành động không tao nhã như vậy, chính là nói lên tâm trạng của hắn vô cùng không tốt! Cho nên mọi người thức thời im lặng, thuận tiện trong lòng thở dài, tình yêu gì đó thật đúng là một tiểu yêu tinh nghịch ngợm a!!!

Bởi vì hôm nay không phải cuối tuần, nên buổi tiệc này cũng không kéo dài quá lâu. Lưu Tiểu Niên về đến nhà còn chưa tới mười giờ rưỡi. Trong phòng khách đèn đuốc sáng trưng, Cố Hi đang không yên lòng ngồi xem TV.

“Anh về rồi.” Cố Hi nhìn thấy tẩu tử mình, rốt cuộc cũng nhẹ nhàng thở ra.

“Ân, bên ngoài ồn ào nên tôi cũng không chú ý đến di động, lúc xem được thì đã sắp về đến nhà rồi, cho nên không trả lời.” Lưu Tiểu Niên ngồi bên cạnh cậu “Như thế nào bây giờ còn chưa đi nghỉ?”

Bởi vì em đang đợi anh đó! Đệ đệ nghiêm túc nhìn tẩu tử “Anh hôm nay sao lại không về ăn cơm chứ”

“Bởi vì công ty có liên hoan, hơn nữa tôi cũng đã nhắn tin báo Cố tổng.” Lưu Tiểu Niên giải thích.

Cư nhiên còn gọi là Cố tổng?! Đệ đệ nhất thời cảm thấy ca ca rất đáng thương. Loại tiến độ này rất không được nha! Cho dù sẽ bị mắng đi nữa, mình nhất định cũng phải thông suốt cho tẩu tử! Đệ đệ thành khẩn nói “Hôm nay anh tôi nấu cơm cho cậu.”

“Cố tổng nấu cơm cho tôi?” Lưu Tiểu Niên bị chấn kinh rồi “Cậu đừng đùa nha.”

“Đương nhiên không đùa.” Đệ đệ đứng lên “Tôi mang cậu đến phòng bếp”

Đĩa chân gà kia như trước hoàn toàn đầy đủ không chút sứt mẻ, bởi vì Cố Khải một đũa cũng không dám ăn, cho nên Cố Hi nhất định cũng không dám ăn. Màu trắng của bàn cùng màu tương của đĩa chân gà, còn có trang trí thêm vài nhánh rau thơm đáng yêu, vô cùng bắt mắt!

“Anh tôi nói anh thích ăn chân gà, cho nên cố ý học nấu.” Đệ đệ thay ca ca mình phẫn nộ “Ai ngờ anh lại không về nhà!”

Lưu Tiểu Niên cảm thấy có chút mơ mơ hồ hồ, không tự chủ nhớ lại tin nhắn lúc trưa của Lý Hùng Mạnh — lãnh đạo của cậu gần đây giảm cân đến đói thảm, hay là hắn bệnh đến phát sốt rồi? Cư nhiên đem chân gà cậu ăn dư từ trong tay tôi đoạt đi.

Thích ăn chân gà… chính mình trước đây cứ nghĩ là vui đùa thôi, chẳng lẽ, anh ấy thật sự làm cho mình?

Lưu Tiểu Niên siết chặt di động, cảm thấy hốc mắt nóng lên.

Đệ đệ đứng bên cạnh thực khẩn trương, cmn đỏ mắt rồi. Ca ca mình lần này có tiến triển lớn rồi a!

Sát! Nếu được như vậy là tốt rồi! Tình tiết cẩu huyết thỉnh thoảng áp dụng cũng rất công hiệu!

HẾT CHƯƠNG 33

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here