Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 37

0
158

Quan hệ đương nhiên rất tốt! Không chỉ là bạn thanh mai trúc mã, mà còn sắp trở thành dâu nhà em! Đệ đệ trả lời, “Nhất định rồi! Bọn em thân như người một nhà!”

“Cậu ấy năm nay… bao nhiêu tuổi?”

“Lớn hơn em một chút.” Đệ đệ hơi mất hứng, cmn sao ảnh cứ hỏi tẩu tử mình mãi vậy!

Nhìn ra cảm xúc của cậu, Lục Triển Phong không hỏi nữa, thức thời thay đổi đề tài.

Mà ở trong công ty, thành viên tổ trò chơi Phấn hồng manh manh thủy tinh tâm đang tiến hành một màn bóc thăm bầu chọn kịch liệt!

Nguyên nhân rất đơn giản, gần đây công ty đang chuẩn bị tổ chức một chuyến du lịch để làm phúc lợi cho nhân viên, phân cho mỗi ngành chọn ra hai người tham gia. Tổ trò chơi theo quy tắc ưu tiên phái nữ, đem một vị trí tặng cho em gái duy nhất trong tổ Lạc Vi Nhã, còn vị trí còn lại thì bốc thăm quyết định!

“Không ngờ chúng ta thế mà cũng có lúc phải cạnh tranh.” Tiểu Mã thở dài, “Nếu có thể, tôi muốn anh em của tôi trúng thưởng, chứ không phải tôi.”

“Tôi cũng vậy.” Đào Nhạc Nhạc xoa xoa tay, nhìn chằm chằm hộp đựng thăm, muốn tìm ra lá thăm có ghi chữ.

“Đáng ghét, tôi không muốn đi du lịch đâu.” Lâm Bình Bình hờn dỗi, “Đi đường mệt mỏi lắm.”

“Chính là, còn không bằng ở lại đây viết nhạc cho mấy cảnh game, cống hiến cho công ty!” Trương Hữu Nhạc bước dáng bắn cung hoạt động gân cốt.

Mấy người còn lại không chịu lạc hậu, đều đạo đức giả tỏ vẻ bốc thăm gì đó quả thực không sao cả, du lịch thì tính cái gì? Tình nghĩa huynh đệ mới là quan trọng! Toàn bộ trong phòng làm việc bảy miệng tám lưỡi tranh nhau nói, đặc biệt ầm ầm!

“Mấy người im miệng cho tôi!” Khương Đại Vệ bộ mặt dữ tợn, “Một, hai, ba… Bắt đầu!”

Vừa nghe Khương tổ trưởng ra lệnh, lập tức chiến hỏa nổi lên bốn phía, mọi người ùa lên liều mạng cướp đoạt lá thăm mình nhìn trúng từ sớm, thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng “Đệt”, “Mọe nó ai nhéo tay tao” linh tinh không hài hòa ngôn luận, tình hình chiến đấu thập phần thảm thiết!

Bởi vì Lâm Bình Bình thật sự rất mảnh mai, đơn bạc, đến nỗi Đào Nhạc Nhạc nhỏ tuổi nhất cũng giành không lại, nên cuối cùng đành phải ủy khuất vạn phần nhặt cái thăm rơi trên mặt đất, oa oa oa khi dễ người ta quá đi!

Sau khi mở thăm ra, trong phòng làm việc nhất thời tiếng kêu than dậy khắp đất trời, thở dài không dứt, mọe nó tại sao tất cả đều là giấy trắng vậy chứ! Vì thế mọi người bắt đầu khiển trách nhân phẩm tổ trưởng Khương Đại Vệ, tỏ vẻ nhất định là do hắn quấy rối, lấy quyền mưu tư vân vân…, đi ra ngoài giở trò với thùng thăm!

Khương Đại Vệ bị đưa ra bàn tán rơi lệ, “Bình thường ông đây đối với các người không tệ cơ mà! Các người sao lại có thể làm vậy chứ! Huống hồ tôi cũng lấy trúng mẩu giấy trắng mà!”

“Ai, rốt cuộc là ai đang cầm tờ giấy có ghi chữ?!” Khương Đại Vệ rống giận.

Yêu nam Lâm Bình Bình thẹn thùng vạn phần, quơ lá phiếu có chữ trên tay, “Là tôi bốc trúng!”

“Không nói sớm! Làm mất công người ta la lên!” Khương tổ trưởng vô cùng hâm mộ ghen tị hận mà rít gào.

Lâm Bình Bình vô cùng kích động, đi suối nước nóng du lịch gì đó chỉ là cái cớ thôi, quan trọng nhất chính là có thể ngắn ngủi thoát khỏi người nào đó a! Gần đây hắn ta thường đột nhiên xuất hiện trước mắt mình, rất đáng sợ có biết không! Lần này ít nhất cũng trốn được bảy ngày, nghĩ thôi đã thấy hưng phấn rồi!

Vì để bù lại cho các đồng nghiệp bị thương tâm, Lâm Bình Bình chủ động móc tiền túi, lả lướt chạy đi mua cà phê cho mọi người. Lạc Vi Nhã ngồi ở trên bàn làm việc cảm khái “Thật là có duyên.”

“Chị là đang nói anh Bình Bình sao?” Đào Nhạc Nhạc làm ra vẻ mặt chán ghét.

“Lão nương là nói Lâm Bình Bình cùng Hồ tổng!” Lạc Vi Nhã giận, “Người mới biết cái gì, mau chóng câm miệng!”

Má ơi chụy dữ quá đi à! Đào Nhạc Nhạc rụt rụt cổ, trốn phía sau Tiểu Mã.

“Công ty của chúng ta đi du lịch, liên quan gì đến Hồ tổng?” Khương Đại Vệ khó hiểu.

“Lần này là đi suối nước nóng trong làng du lịch đó.” Lạc Vi Nhã cười rất có thâm ý, “Đó là tài sản mới của tập đoàn Kỳ Hạ”, trước mắt còn đang kinh doanh thử, trên báo nói lãnh đạo chưa tập hợp đủ, cho nên Hồ Vân Phi tạm thời là phó tổng ở đó.”

Mọi người ồ lên, mọe nó này đúng là duyên phận mà! Không những đuổi đi không được mà còn nhiễu loạn triền miên không dứt!

“Mọi người đang cười gì vậy?” Lưu Tiểu Niên tò mò đẩy cửa tiến vào.

Mọi người đơn giản rõ ràng nói tóm tắt cho cậu một chút về đoạn nghiệt duyên này, sẵn tiện thổn thức một chút cuộc sống như phim vân vân…

“Du lịch công ty?” Lưu Tiểu Niên buồn bực, “Vậy tại sao tôi không biết?”

Ách, tất cả mọi người hóa đá như vậy một giây, trong lòng rít gào bởi vì cậu là nương nương a! Dưới một người trên vạn người, còn ham hố chạy tới đây cùng chúng tôi thưởng thức cơ hội này, rất không phúc hậu biết không!

“Bởi vì… cậu còn bản dự thảo cần sửa chữa.” Khương Đại Vệ không hổ là tổ trưởng, nhanh chóng kiếm lấy cái cớ vô cùng hợp lý!

“Đúng vậy đúng vậy, cậu phải ở lại sửa chữa bản thảo!” Mọi người nhẹ nhàng thở ra, đều gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

“Nga, thì ra là vậy.” Lưu Tiểu Niên cũng không nghĩ nhiều, nhưng mà cậu vẫn thực buồn bực, “Sao mọi người đều nhìn qua bản dự thảo của tôi vậy?” Này không hợp lý a, bản dự thảo thôi mà!

Shit! Khương tổ trưởng dùng ánh mắt hung hăng làm nhục tổ viên của mình một chút, mọe nó chứ đồng đội đầu heo!

“Cà phê tới rồi.” Lâm Bình Bình một mình mang hơn mười ly cà phê, thật lao lực dùng bả vai tiến vào. Mọi người đồng loạt đi đến thưởng cà phê, tập thể đem đề tài này ném đi!

Du lịch suối nước nóng cuối tuần xuất phát, vì thế hôm nay Lâm Bình Bình bắt đầu thu dọn hành lý cùng lúc đó, Hồ tổng cũng lấy quần áo trong tủ ra, muốn đi công tác…

“Ăn cơm thôi” Lưu Tiểu Niên mang đồ uống cùng cơm hộp tiện lợi, đẩy ra cửa ban công.

“Tôi nói rồi, cậu cứ ăn cơm ở ngoài trước đi rồi mua cơm hộp về cho tôi sau.” Cố Khải bất đắc dĩ, “Ăn mấy thứ này không tốt, cậu lại rất mẫn cảm.”

“Không có việc gì, cơm tiện lợi chỗ này không khó ăn lắm.” Lưu Tiểu Niên giúp anh mở ra hộp canh, “Hôm nay vì sao lại vội như vậy?”

“Ba tôi hôm nay gọi điện, nói một thời gian nữa phải về Mỹ một lần, tôi lại sắp đi Ý, nên muốn đem văn kiện này nọ sửa sang lại một chút, tránh cho ba ba lại oán giận tôi không quan tâm.” Cố Khải một bên ăn cơm một bên xem máy tính.

“Anh hiện tại lợi hại như vậy, bác trai còn có cái gì không hài lòng chứ?” Lưu Tiểu Niên khó hiểu, có một đứa con có thể lên bìa tạp chí, cao hứng còn không kịp!

“Cậu cảm thấy tôi rất lợi hại à?” Cố Khải khóe miệng giương lên, trong lòng có chút sung sướng.

“Ưm!” Lưu Tiểu Niên dùng sức gật đầu, trên khuôn mặt còn dính một hạt cơm.

Cố Khải đem ánh mắt để trên mặt cậu cảm khái, mọe nó vợ dễ thương quá đi, moe như vậy thật sự không chịu nổi mà!

“Ai nha ăn cái gì cũng đừng xem văn kiện, vừa ăn vừa xem không tốt cho dạ dày.” Lưu Tiểu Niên quyết đoán tắt màn hình máy tính, “Ăn cơm!”

Mọe nó, cư nhiên dám phạm thượng? Chính là cho dù ngỗ nghịch như vậy cũng rất dễ thương a! Cố tổng cảm thấy mình quả thực giống như bị dính bùa mê, lại đi thích tiểu đầu gỗ này đến nỗi sắp bệnh thần kinh! Mình trước nay vẫn luôn thật tinh anh, vì cái gì từ sau khi gặp em ấy lại trở nên khát khao như vậy, d*c hỏa khó nhịn bốc lên, tính cách cũng thay đổi, này tuyệt đối không khoa học!

Sau khi cơm nước xong, Cố Khải ôn nhu xoa đầu Lưu Tiểu Niên, “Đi về trước đi, tôi có lẽ đến khuya mới về.”

“Tôi ở đây với anh.” Lưu Tiểu Niên lấy ra laptop nhỏ của mình, “Vừa lúc tôi cũng muốn sửa bản dự thảo.”

“Sắp chín giờ rồi, về sớm chút nghỉ ngơi đi.” Cố Khải nhíu mày, “Không cần làm việc quá tám giờ.”

Đúng vậy! Vợ mình kiên quyết không thể là tên cuồng làm việc!

“Vốn dĩ tôi cũng chưa viết xong mà.” Lưu Tiểu Niên thực cố chấp, “Hơn nữa anh cấp tôi lương cao như vậy, tôi càng phải cố gắng làm việc.”

“Chẳng lẽ muốn tôi đem lương cậu trừ đi một nửa, mới bằng lòng ngoan ngoãn đi ngủ?” Cố Khải chọc cậu.

“Gì chứ.” Lưu Tiểu Niên dở khóc dở cười, “Không được phép trừ lương tôi nha!”

Tiểu tham tiền gì đó thật đáng yêu nha! Cố Khải yên lặng cảm thán! Mắt lại thấy cậu mở ra bản word, rốt cuộc bất đắc dĩ nhận thua, tắt đi máy tính đứng lên, “Đi thôi, cùng nhau về nhà.”

“A, anh không tăng ca sao?” Lưu Tiểu Niên ngẩng đầu nhìn anh.

“Về nhà tiếp tục.” Cố Khải đóng laptop của cậu lại, “Hơn nữa về nhà còn có đồ ăn khuya.”

“Chúng ta vừa mới cơm nước xong.” Lưu Tiểu Niên bật cười.

“Tôi thích ăn chè cậu nấu.” Cố Khải bình tĩnh cắt ngang một câu.

“Chúng ta trước đi cửa hàng tiện lợi mua chút bách hợp, gần đây lập thu, canh bách hợp () có thể thanh nhiệt.” Lưu Tiểu Niên đặc biệt hiền thục!

Cố Khải trong lòng nghĩ, sao em lại biết gần đây anh cần thanh nhiệt vậy, thật đúng là tri kỷ!

Khi hai người về tới nhà, đệ đệ đang ở trong phòng khách ngây ngô cười!

Ca ca cảm thấy thực đau đầu, mọe nó không phải thành công mất zin rồi chứ, sao lại cao hứng như vậy!

“Cậu làm sao vậy?” Lưu Tiểu Niên cũng thấy thực giật mình.

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha!” Đệ đệ cuồng tiếu một phen, đặc biệt khí phách!

Lưu Tiểu Niên hỗn độn trong gió liếc mắt nhìn Cố Khải một cái, “Cậu ấy không có việc gì chứ?”

“Không có việc gì, thêm vài lần nữa cậu sẽ quen thôi.” Ca ca sờ sờ đầu cậu, “Đi thay quần áo đi.”

“Ân.” Lưu Tiểu Niên ngoan ngoãn ôm túi sách lên lầu, ca ca thâm tình nhìn chăm chú bóng dáng xinh đẹp của vợ biến mất ở cuối cầu thang, sau đó liền biến đổi vẻ mặt, hung thần ác sát đi tới chà đạp đệ đệ!

“A! Anh làm gì vậy!” Đệ đệ quá sợ hãi.

“Đm! Em có coi lời anh ra gì không!” Ca ca thấp giọng rít gào, “Nghĩ sao có thể dễ dàng cùng người khác lên giường như vậy!”

“Em không có!” Đệ đệ ủy khuất vạn phần, tuy rằng chính mình kỳ thật rất muốn kính dâng thân thể xử nam, nhưng ai kia một chút cũng không cuồng dã phối hợp!

“Vậy em cười ngốc cái gì!” Ca ca nhẹ nhàng thở ra.

“Bọn em ở cùng nhau cả ngày, cùng nhau vẽ tranh cùng nhau ăn cơm, có thể nói nhân sinh lý tưởng.” Đệ đệ đặc biệt thẹn thùng.

Sát! Ca ca bị em trai anh làm cho ghê tởm.

“Em cảm thấy em sắp thành công rồi.” Đệ đệ ôm đệm dựa điên cuồng cọ xát.

Ca ca không nói gì đi lên lầu, cmn đệ đệ động d*c thật đáng sợ!

Một lát sau, Lưu Tiểu Niên mang tiểu dép lê đáng yêu, xuống lầu tính toán nấu chè ăn khuya, lại phát hiện chén bát tối hôm qua vẫn để trong bồn chưa có rửa!

A, cậu có chút ngoài ý muốn nhìn về phía Cố Hi, “Cậu hôm nay sao lại không rửa chén?”

Cmn vì cái gì tôi phải rửa chén? Đệ đệ bị câu hỏi làm cho khó hiểu, vừa chuẩn bị oán giận lên, trong đầu lại nháy mắt chợt lóe, đúng lúc nghĩ tới chuyện ‘mình đặc biệt thích rửa chén, một ngày không rửa liền sống không bằng chết’ này!

Vì thế đệ đệ đành phải rối rắm vạn phần nhìn tẩu tử, thành khẩn nói, “Mỗi lần rửa xong tôi đều thấy luyến tiếc, nên muốn chậm rãi hưởng thụ.”

HẾT CHƯƠNG 37

() Canh bách hợp

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here