Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 38

0
108

Thứ sáu tan tầm xong, Lâm Bình Bình kéo theo hành lí nhỏ đáng yêu của mình, dưới ánh mắt hâm mộ ghen tị hận của đồng nghiệp, lả lướt đi lên xe du dịch, một đường gió thổi hương bay mặt trời chan hòa tiếng chim ríu rít, tâm tình cũng không tự chủ trở nên đặc biệt đặc biệt tốt, còn luôn miệng mỉm cười!

Vì thế Lạc Vi Nhã trong lòng cảm thán, quả nhiên là người đang yêu a, cứ như vậy khẩn cấp muốn gặp người yêu!

Mấy tiếng đồng hồ trôi qua, mọi người thành công đến ôn tuyền sơn trang () Lâm Bình Bình bởi vì trên xe ăn có hơi nhiều, cho nên vừa xuống xe liền đi thẳng tới toilet, một bên đau bụng một bên thống khổ cảm khái hồng nhan bạc mệnh linh tinh. Lạc Vi Nhã tuy rằng xem như một nửa hán tử, nhưng cũng không thể ở cùng Bình Bình mãi được, cho nên thực rõ ràng mà bỏ qua hắn, sung sướng đi lên nhận phòng trước.

() ôn tuyền sơn trang: sơn trang có suối nước nóng

Đợi lúc Bình Bình đi ra, đại sảnh trống rỗng chỉ còn lại vài người, các em gái tiếp tân hiển nhiên bị sắc đẹp của cậu mê hoặc, hai má ửng đỏ thanh âm uyển chuyển nói “Đoàn của ngài chỉ còn lại một phòng đơn cuối cùng, ở lầu B cách các phòng khác khá xa, nếu như ngài không ngại, tôi liền đổi cho ngài phòng thương gia, không cần trả thêm tiền đâu.”

Kia nhất định rất tốt! Lâm Bình Bình mới đầu có chút buồn bực, sau nghe có thể ở phòng cao cấp, liền lập tức trở nên tâm hoa nộ phóng! Đúng vậy, Tiểu Bạch Liên đơn giản sạch sẽ thanh thoát chính là dễ thỏa mãn như vậy đó!

“Vậy cảm ơn cô.” Lâm Bình Bình cười đến khuynh đảo chúng sinh, em gái tiếp tân thành công bị trúng sét, hô hấp hít thở đều không thông! Tiểu mỹ nhân manh mai điềm đạm a, thật làm người ta trỗi đậy bản năng làm mẹ mà!!

Yêu nghiệt tiếp nhận phòng xong, liền khoái khoái hoạt hoạt tiến vào thang máy, Cùng lúc đó, một đoàn người cũng chậm rãi từ cửa đại sảnh đi ra, nam nhân đi đầu mặc một kiện Armani, tay kéo theo hành lý Rimowa (), biểu tình lạnh lùng anh tuấn, đặc biệt đặc biệt khốc suất cuồng bá duệ!

“Chào Hồ tổng.” Mọi người đều đứng lên cung nghênh thánh giá!

Hồ Vân Phi mở kính râm ra nhìn, nhíu mày “Vì sao chỉ mở vài cái đèn tường thôi?”

“…Bởi vì muốn tiết kiệm năng lượng.” Quản lý sơn trang nhanh chóng giải thích.

Hồ tổng hiển nhiên đối với lý do này rất bất mãn, cho nên lãnh khốc nói “Một giờ sau, quản lý cao cấp tất cả đều đến đây, chuẩn bị họp.”

Mọi người lúc này đều thực không yên, đã sớm nghe nói người này âm hiểm cuồng vọng, nguyên lai là thật sự rất đáng sợ! Mà em gái tiếp tân ngoại trừ không yên lòng ra còn có một tia kích động, phúc hắc cường thế âm lãnh gì gì đó, nghe qua chính là tra công a! Cùng thiếu niên yêu nghiệt nội bát mỹ mạo thụ lúc nãy vừa mới nhận phòng, quã thật vô cùng xứng đôi a a a!!!

Phòng thương nhân cao cấp lầu sáu, Lâm Bình Bình trên giường lớn cọ cọ hai cái, sau đó nhắn tin cho mọi người “ Ha ha ha ha ha ha du lịch gì đó thật sảng khoái a! Các vị cuối tuần vui vẻ, không cần tăng ca quá muộn nha.”

Rất đê tiện rất đê tiện rất rất đê tiện!!! Các đồng nghiệp trong phấn hồng manh manh thủy tinh tâm đều lửa giận vạn trượng giơ điện thoại lên, sau đó lại héo hề hề mà bỏ xuống, vẫn là không nỡ đập a! Nhưng mà này cũng không trở ngại mọi người hung hăng trả lời đại loại như “Chúc ngươi bạo cúc khoái trá”, “Hoa cúc nhất định phải phấn nộn nga”, “Trĩ rồi nhớ đi tìm bác sĩ”, “Thiêu đốt đi, hoa cúc” linh tinh… Oán khí hâm mộ ghen tị hận bốc lên ngút trời!

…Shit! Lâm Bình Bình tắt đi động, cảm khái một chút lòng người thật đáng sợ! Sau đó liền đứng ra cửa sổ, say mê vạn phần nhìn ra cảnh đẹp tình thơ ý họa ngoài cửa sổ, cuối hè đầu thu, vạn vật lại chuẩn bị nghênh đón mùa đông lạnh giá, tràn ngập cảm xúc thương cảm!

Đột nhiên từ tầng tầng cây xanh hiện ra một bóng đen, Lâm Bình Bình đang thương cảm một nửa bỗng sửng sốt, nếu như mình không lần thì cái kia là…Hồ… Cái kia a?! Cmn cmn cmn thật đáng sợ a!! Yêu nghiệt sợ tới mức hoa cúc căng thẳng, nhìn lại đã thấy không một bóng người, chỉ có một mảng rừng trúc sàn sạt rung động!

Kia nhất định là ảo giác! Lâm Bình Bình lấy lại bình tĩnh, mình gần đây không làm chuyện gì táng tận lương tâm, ông trời nhất định sẽ không trừng phạt đâu. Bất quá nghĩ lại, chính mình cư nhiên lại ảo giác người kia, có thể nói hắn đối với nội tâm mảnh mai của mình tạo thương tổn lớn thế nào. Lâm Bình Bình tựa cửa sổ hối tiếc, nhịn không được lại tự chua xót một chút đêm đầu tiên mạc danh kỳ diệu đáng sợ kia.

Bữa tối khí phách ở sơn trang toàn mãn hán được long trọng khai mạc. Hải sản sơn trân bày đầy bàn, nhìn qua thật khiến người không nhịn được ngón trỏ động đậy a! Mọi người một bên ca ngợi Cố tổng thật tốt, một bên ăn đến đặc biệt hạnh phúc. Nhưng mà Lâm Bình Bình buổi trưa bụng có chút yếu, cho nên cũng không dám ăn nhiều, chỉ có một dĩa rau xanh cùng canh đạm bạc, đặc biệt thê lương! Hán tử ngồi cùng bàn cũng vô cùng không có lương tâm, mặc dù ngoài miệng cũng dối trá an ủi một chút, nhưng trong lòng lại điên cuồng vỗ tay, thiếu đi một người, mình được nhiều hơn một phần a a a!!

Một lúc sau, Lâm Bình Bình quả thật chịu không nổi hương khí xông lên kia, đành phải nhịn đau mà rời đi, một mình ở hoa viên đi dạo. Sắc trời tối dần, gió nhẹ cũng dần dần biến lạnh, yêu nghiệt sợ run cả người, quyết định đi ngâm suối nước nóng một chút.

Bởi vì là sơn trang mới mở, cho nên khách đến cũng không nhiều, suối nước nóng lại càng không có nhiều người, huống hồ Lâm Bình Bình lại cầm trong tay vé V.I.P, cho nên càng có thể vào phòng tắm xa hoa. Nhiều nguyên nhân như vậy, hiệu quả hiển nhiên chính là nguyên một phòng tắm rất lớn chỉ có một mình cậu, đặc biệt đặc biệt xa hoa!

Nhân sinh thật sự là tươi đẹp quá đi! Lâm Bình Bình tựa vào vách, thỏa mãn thở ra một cái, ngâm mình trong nước ấm áp trong veo, sóng gợn lăn tăn, yêu nghiệt nhịn không được vuốt ve một chút da thịt của mình, trơn bóng nhẵn mịn a!!

Bốn phía lặng im, chỉ có tiếng nước chảy róc rách, không khí cũng tràn ngập hơi nước, rất thích hợp để nhắm mắt dưỡng thần… Lâm Bình Bình nhắm mắt lại, ảo tưởng chính mình đang được một nam nhân anh tuấn ôm vào ngực, vừa yêu thương vừa thương tiếc nâng niu, cử án tề mi () đêm ngày hoan ca, triền miên triền miên… Hạnh phúc đến vựng vựng hồ hồ.

() cử án tề mi: ý chỉ vợ chồng tôn trọng nhau

Vì thế dợi đến khi Hồ Vân Phi tiến vào, liền nhìn thấy Lâm Bình Bình đầu nghiêng sang một bên, hai má đỏ bừng bừng.

Tai sao lại gặp được ẻm ở đây vậy ta? Hồ tổng hoa hoa lệ lệ lắp bắp kinh hãi một chút, nhìn nhìn lại cảm thấy có chút không đúng, vì thế chạy nhanh lại vỗ vỗ một chút mặt cậu “Uy, không có việc gì chứ?”

Lâm Bình Bình không có phản ứng gì, chỉ là mảnh mai rầm rì một chút.

Đệt! Hồ Vân Phi thô tục mắng một câu, xả ra khăn tắm ôm lấy người, sau đó liền tiến ra ngoài.

Vì thế Lâm Bình Bình liền mơ thấy mình cùng hoàng tử cưỡi ngựa, núi hoa rực rỡ, chim hót hương hoa…nhưng mà có chút xóc nảy a, cũng không chạy quá nhanh, nhất định không phải hãn huyết BMW!

Lần ngất đi này chính là hết nguyên một đêm, khi tỉnh lại thì trước mắt là một mảnh trắng toát, chóp mũi còn truyền đến mùi thuốc sát trùng.

Bệnh viện? Lâm Bình Bình mơ mơ màng màng dụi mắt, lại bị người chặn lại cánh tay “Đang truyền thuốc, đừng nhúc nhích.”

Cmn!!! Lâm Bình Bình bị âm thanh này dọa tỉnh, dùng sức mở to mắt nhìn, cmn quả nhiên là Hồ Vân Phi a a a!!!

“Cứu mạng!!!” Lâm Bình Bình hoa dung thất sắc thét chói tai.

Như thế nào mỗi lần gặp đều nói hai chữ này a! Bệnh viện cũng không thể so với ở nhà, bên ngoài đều là cấp dưới của mình! Hồ Vân Phi thần tình hắc tuyến, theo phản xạ có điều kiện che miệng cậu lại.

Hô hấp không được càng khiến người sợ hãi hơn. Lâm Bình Bình trừng to mắt sợ đến hồn bay phách tán, liều mạng dùng sức giãy giụa, kim truyền dịch cũng suýt văng ra.

Hồ tổng rốt cuộc không nhịn được, cúi đầu cạnh tai cậu thấp giọng rít gào “Còn lộn xộn nữa anh đây sẽ thịt cưng tại chỗ.”

Oa! Lâm Bình Bình nhất thời cứng đờ im miệng, đáng thương hề hề nhìn hắn.

Lạc Vi Nhã vừa tới cửa liền quyết đoán quay về, thuận tiện đem đồng nghiệp đang theo phía sau đuổi về, nhìn lén gì đó, nhất định sẽ bị đau mắt!

“Tôi tôi tôi tại sao lại ở đây? Anh vì sao lại xuất hiện?” Lâm Bình Bình chui trong chăn, ủy khuất vạn phần mờ mịt luống cuống hỏi.

“Em ngâm nước nóng quá lâu, cho nên ngất đi.” Hồ Vân Phi ngồi bên giường, “Anh là phó tổng quản lý nơi này, chuyện này là do anh thất trách, nhân viên của anh sẽ xử lý, nhất định bồi thường cho em.”

“Bồi thường?” Lâm Bình Bình ánh mắt sáng long lanh “Cho nên là… tôi có thể lựa chọn bồi thường ?”

“Phải.” Hồ Vân Phi gật đầu.

Thật tốt quá nha! Lâm Bình Bình biểu tình đặc biệt thành khẩn “Sau này anh có thể đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa không?”

…F**k!

Hồ Vân Phi hung thần ác sát “Là anh đây mới cứu em đó.”

“Đó là do anh thất trách.” Lâm Bình Bình bất khuất nói “Huống hồ anh vừa nói, có thể cho tôi lựa chọn bồi thường.”

“Anh chưa nói.” Hồ Vân Phi đặc biệt khí phách.

Oa oa oa! Rõ ràng anh mới nói mà. Lâm Bình Bình dùng ánh mắt lên án hắn!

Tiểu yêu tinh này quả thật làm mình đau đầu mà… Hồ Vân phi bị biểu tình của cậu làm cho d*c hỏa bốc lên, đến là ngứa răng!

“Tôi tôi tôi là người bệnh.” Đại khái là ánh mắt của Hồ tổng rất là tà mị, cho nên yêu nghiệt sợ đến gắt gao ôm chăn, liều mạng nhấn mạnh chuyện mình bị bệnh.

Chờ em khỏe sẽ xử lý sau ! Hồ Vân Phi trong lòng lóe lên ác độc, ngữ điệu ôn hòa nói “Có đói không?”

“Tôi muốn trứng cá muối, còn muống dùng tổ yến súc miệng.” Lâm Bình Bình nắm chặt cơ hội đòi hỏi.

Hồ Vân Phi bị chọc cười, nhịn không được vươn tay xoa nhẹ đầu cậu “Cho anh hôn một cái liền cho em ăn.”

Mơ tưởng! Lâm Bình Bình nháy mắt dùng chăn che miệng, chỉ chừa hai mắt bên ngoài cảnh giác nhìn.

Quả thật có người trời sinh bộ dạng khiếm ngược a! Hồ Vân Phi cảm khái trong lòng một chút, thuận tay nhấn một cái nút.

Hai mươi phút sau, Lâm Bình bình ngậm muỗng oán giận “Này chỉ là cháo trứng bình thường thôi mà.”

“Đây là tổ yến.” Hồ tổng nói chắc như đinh đóng cột.

“Gạt người, còn có trứng đây.” Lâm Bình Bình phẫn nộ lên án.

“Cháo trứng tổ yến.” Hồ Vân Phi dõng dạc.

Oa! Tôi muốn tố cáo anh với sếp a! Lâm Bình Bình một bên buồn bực, một bên hung hăng nuốt xuống một ngụm cháo to.

“Ăn xong anh dẫn em đi ra sau núi.” Hồ Vân Phi vừa giúp cậu bưng bát vừa thuận miệng nói.

Phía sau núi? Lâm Bình Bình sửng sốt một chút, sau đó kinh sợ vạn phần nhìn hắn, chẳng lẽ người này muốn cùng mình dã hợp ()? Sát! Thật đáng sợ!

() dã hợp: xx ngoài trời ế

Vì thế cậu kiên quyết lắc đầu “Không đi!”

“Mang em đi ngắm cảnh đẹp.” Hồ Vân Phi tiếp tục dụ dỗ.

Mà lúc này Lâm Bình Bình đã thành công bổ não ra hình ảnh mình bị hắn đặt ở cây đại thụ trăm năm cởi ra hết quần áo mà hài hòa vận động, vì thế càng thêm chắc chắn “Tuyệt đối không đi!”

“Vậy anh sẽ làm em tại đây.” Mềm mỏng không chịu, Hồ tổng đành phải đổi phương pháp.

Gì?! Lâm Bình Bình sợ đến suýt nữa ngất đi, lấy hết can đảm nói “Anh anh anh dám!!”

“Thử xem anh có dám không.” Hồ Vân Phi cười lạnh.

Lâm Bình Bình nháy mắt rơi lệ, dù đây là địa bàn của hắn, cũng không thể quá mức bá đạo như vậy a oa oa oa! Đây là vi phạm pháp chế xã hội!

“Yên tâm, không động vào em.” Hồ Vân Phi xoa xoa mặt cậu “Mang em đi dạo thôi.”

Anh vừa mới tại đây động vào mặt tui đó thôi! Lâm Bình Bình trong lòng lớn tiếng kháng nghị.

“Đi thôi.” Nhìn cậu nuốt xuống ngụm cháo cuối cùng, Hồ Vân Phi buông bát xuống.

“Anh thật sự không động vào tôi?” Lâm Bình Bình ngồi bên giường, ủy khuất vạn phần cùng hắn xác định.

“Cam đoan.” Hồ Vân Phi nhấc tay.

“Nếu không giữ lời thì phải chịu gì?” Lâm Bình Bình còn muốn vớt vát yêu cầu cuối cùng.

Sau đó cậu liền nhìn thấy Hồ tổng chậm rãi cởi ra nút áo sơ mi.

Này quả thật là ỷ mạnh khi dễ người khác a! Lâm Bình Bình mảnh mai lệ rơi đầy mặt, không cam lòng cùng hắn ra sau núi.

Sáng sớm dương quang ấm áp đến thực thoải mái, hai người chậm rãi đi men theo con đường nhỏ trong rừng, ven đường còn có con suối nhỏ, lá rụng phiêu phiêu, quả thực phong cảnh như họa! Nhưng mà Lâm Bình Bình hiển nhiên lại không có tâm tình thưởng thức, vẫn luôn đề phòng chính mình đột nhiên bị hắn áp đảo, tùy tiện bị đè trên tảng đá mà hung hăng khi dễ linh tinh…

Này thực sự là rất bi ai a! Lâm Bình Bình đón gió rơi lệ, tâm hồn mảnh mai không tư chủ được mà càng thêm trầm trọng một chút.

“Tới rồi.” Ngay tại thời điểm Lâm Bình Bình còn đang tinh thần hoảng hốt, Hồ Vân Phi đột nhiên dừng chân. Tới rồi? Lâm Bình Bình nhất thời toàn thân cứng lại, phản ứng đầu tiên là nghĩ đã đến nơi dã hợp rồi. Vì thế theo phản xạ có điều kiện chuẩn bị gọi cứu mạng, thì chân đột nhiên bị vật nhỏ lông xù cọ cọ.

A? Yêu nghiệt tò mò cúi đầu, vừa vặn nhìn thấy ánh mắt ướt sũng long lanh vô tội đang mở to.

“Nai con?!” Lâm Bình Bình chấn kinh, vươn tay thăm dò sờ sờ đầu nó.

Nai con lười biếng trong lòng bàn tay cậu dụi dụi đầu, đặc biệt đáng yêu!

“Ngoan quá đi!” Lâm Bình Bình kinh hỉ vạn phần.

“Nơi này trước đây là nông trường, sau khai phá thành khu du lịch.” Hồ Vân Phi dưa cho cậu vài củ cà rốt “Có thể đút cho nó.”

Số lượng động vật đích thực là lớn, không đến một phút đồng hồ sau, bốn phía Lâm Bình Bình đã tụ tập một đám nai con thỏ nhỏ linh tinh, thậm chí còn có hai con thảo nê mã 囧囧!

Bị nhiều ánh mắt ngập nước vô tội vây xung quanh nhìn chằm chằm, Lâm Bình Bình cảm thấy tâm mình sắp chịu không nổi nữa, như thế nào lại ngoan ngoãn đáng yêu như vậy a oa oa oa!!!

Hồ Vân Phi tựa vào cây, nhìn cậu ánh mắt sáng long lanh, cảm thấy được…chính mình vẫn là không nhịn được muốn khi dễ cậu ấy!

Vì thế thời điểm ăn cơm trưa, Hồ Vân Phi có ý đồ dẫn cậu đi một nhà ăn bằng gỗ nhỏ nhỏ đáng yêu, dùng mỹ thực cùng một chút rượu vang uy cậu đến ngoan ngoan ngoãn ngoãn, sau đó tìm cơ hội giải thích “Cái kia..buổi tối… thực xin lỗi.”

…Lâm Bình Bình sửng sốt một chút, sau đó lại cảm thấy có chút chua xót. Câu vô lực lắc đầu “Không có việc gì.”

“Vậy em sau này không cần vừa gặp anh đã bỏ chạy.” Hồ Vân Phi nhìn thẳng mắt cậu “Anh đã nói, tuyệt đối sẽ không động vào em.”

Lâm Bình Bình bị hắn nhìn đến tâm loạn như ma, cũng không nói gì nữa.

“Cạn ly?” Hồ Vân Phi giơ lên ly rượu “Uống xong liền tha thứ cho anh.”

Lâm Bình Bình cầm lên ly rượu, liền đến tay cũng run rẩy.

Hồ Vân Phi cầm tay cậu, nâng ly hướng ly của mình rót ra một ít, chỉ chừa lại cho cậu một ít rượu trong ly “Tửu lượng không tốt, về sau không được phép uống nhiều.”

Lâm Bình Bình cúi đầu, nhanh chóng đem rượu trong ly của mình một hơi uống cạn sạch, thanh âm sao lại ôn nhu như vậy a!! Mặt người dạ thú gì đó là đáng ghét nhất !!!

Là! Đáng! Ghét! Nhất!

HẾT CHƯƠNG 38

() Rimowa vali

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here