Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 39

0
82

Với sự cố gắng của Hồ tổng, bữa cơm này miễn cưỡng coi như hài hòa, ít ra Lâm Bình Bình không có bị dọa khóc, cũng không có hoa dung thất sắc kêu cứu mạng! Cái này có tiến bộ a! Trong khoảng thời gian tiếp theo, Hồ Vân Phi biểu hiện đặc biệt giống như thân sĩ (), dẫn cậu đi quanh núi nhỏ, đi dạo đình giữa hồ (), cho thảo nê mã ăn, kiên nhẫn cẩn thận trước nay chưa từng có!

() tầng lớp trí thức trong xã hội cũ

Lâm Bình Bình lúc đầu còn sợ sẽ bị dẫn đi dã hợp, vẫn luôn lo ngại, sau lại thấy Hồ Vân Phi không có hành vi lưu manh gì, cũng chậm chậm buông xuống cảnh giác, đặc biệt thích ý nằm ở ghế xích đu phơi nắng! Sợ mắt cậu chịu không nổi ánh nắng, Hồ Vân Phi tháo xuống kính râm của mình đặt trên mũi cậu, sau đó ôm trái dừa, giống như hầu hạ thái hậu đưa tới bên miệng cậu, chỉ thiếu chút nữa là nói một câu ‘Lão Phật Gia cát tường’!

Ngẫu nhiên có đồng nghiệp đi ngang qua, nhìn thấy sau đó đều lập tức thức thời quẹo đi chỗ khác, thuận tiện trong lòng cảm khái một phen ‘Sủng nịch công gì gì đó là đáng ghét nhất người ta không có hâm mộ ghen tị hận đâu’ linh tinh toan tính ngôn luận, đặc biệt đặc biệt dối trá!

Tối hôm đó, Hồ Vân Phi đưa Lâm Bình Bình về tới chỗ ở của cậu, sau đó xoay người nhẹ nhàng hôn lên má cậu một cái, “Nghỉ ngơi cho tốt.”

Cmn! Lâm Bình Bình chấn kinh cứng đờ, nghĩ nghĩ nghĩ nghĩ sao lại tự nhiên hôn trộm mình, nhất định là muốn chết!

Hồ Vân Phi ôn nhu như nước nhìn cậu, vạn phần chờ mong tiểu yêu nghiệt này có thể mời mình cùng nhau tình chàng ý thiếp mây mưa một phen!

Kết quả Lâm Bình Bình loảng xoảng một tiếng đóng sầm cửa, ngay cả ‘ngủ ngon’ cũng không nói!

Sát! Hồ tổng thiếu chút nữa là bị cửa đập trúng mũi, quả thực hận đến nghiến răng! Tức sùi bọt mép, hắn đê tiện gọi điện cho phòng cấp điện nước. Giỡn sao, đây chính là địa bàn của lão tử đó!

Vì thế không lâu sau, Lâm Bình Bình đang trong phòng vừa cười nhỏ vừa sung sướng tắm rửa bỗng lâm vào trong bóng đêm hoàn toàn yên tĩnh…

Sát! Cư nhiên lại cúp điện nước?

Yêu nghiệt một thân đầy bọt khóc không ra nước mắt, mọe nó đây mà là khách sạn cao cấp cái gì, nhất định chỉ là lời đồn trên mạng, nhất định phải mạnh mẽ trách cứ một phen! Nhưng mấy chuyện đó là sau này mới tính, hiện tại phải làm sao đây? Bằng không chờ một chút? Nói không chừng từ từ sẽ có người gọi báo! Ôm hi vọng nhỏ nhoi tốt đẹp đơn thuần này, Lâm Bình Bình bọc khăn tắm thực đáng thương ngồi chồm hổm trong nhà tắm, một bên phát run chờ điện, nhưng mà không phải cái gì chờ đợi cũng sẽ đến!

Má ơi lạnh lạnh lạnh quá! Lâm Bình Bình bị đông lạnh đến răng đập lập cập, cuối cùng thật sự chịu không nổi, đành phải dùng khăn mặt xoa lung tung, bọc cái khăn bị bôi đen đi ra cửa phòng tắm, thong thả đi về phía giường, một bên đi một bên nghĩ ngàn vạn lần không cần xui như vậy chứ oa oa oa, bất quá bọt xà phòng không sạch sẽ có thể không tốt cho da hay không a, sáng mai thức dậy lỡ đâu da thịt khô khốc, mình nhất định cùng Hồ Vân Phi liều mạng…Nghĩ nghĩ sau đó yêu nghiệt một chân thành công vấp phải túi du lịch, bẹp một phát ngã nằm sấp trên thảm!

Nha! Lâm Bình Bình cực kỳ không tao nhã kêu một tiếng, còn chưa kịp đứng lên, cửa phòng liền thần kỳ mở ra, một luồng sáng cũng theo đó rọi lên mặt!

“Ai?” Lâm Bình Bình sợ đến hồn bay lên trời, theo bản năng nhắm mắt lại.

Nhìn người đang quỳ trên thảm, Hồ Vân Phi hô hấp nháy mắt trở nên ồ ồ. Ánh đèn pin chiếu lên thân thể nhỏ bé, làm cho làn da non mềm sáng bóng như ngà voi hiện ra, thắt lưng cùng đường cong tuyệt đẹp, cái mông cao cao đang nhếch lên, trắng nõn bóng loáng, nhìn qua quả thực làm cho người ta nhịn không được muốn một hơi nuốt vào.

Vì thế trước khi Lâm Bình Bình kịp mở to mắt ra nhìn đã bị hắn đem cả người bế lên giường.

“Cứu mạng!” Yêu nghiệt nhất thời hoa dung thất sắc, liều mạng đẩy hắn.

“Vừa rồi té có đau hay không?” Hồ Vân Phi một bên ngăn chặn thân thể cậu, một bên ghé vào lỗ tai cậu ái muội hỏi.

“Tôi tôi tôi tôi…Anh cái tên hỗn đản này!” Lâm Bình Bình thành công bị dọa khóc!

“Ngoan, anh sẽ cho em thực thoải mái.” Hồ Vân Phi hôn đôi môi cánh hoa của cậu, có chút vội vàng duyện hôn cắn xé, trời biết, chính mình muốn làm như vậy không chỉ mới ngày một ngày hai thôi đâu!

“Anh…mau tránh ra…ngô…” Miệng Lâm Bình Bình bị hắn ngăn chặn, một chữ cũng không nói nên lời, đành phải hung hăng cắn hắn một chút. Mùi máu tươi nháy mắt tràn ngập trong miệng lưỡi, nhưng Hồ Vân Phi không chỉ không lùi bước, ngược lại còn bị kích thích, càng thêm không khống chế được.

Mấy lần trước sở dĩ Lâm Bình Bình có thể thành công đẩy lui tên tra công này, hoàn toàn là bởi vì Hồ tổng vẫn còn lý trí sự thật chứng minh nếu Hồ Vân Phi cố ý muốn làm chuyện gì, thì yêu nam căn bản là…không hề có sức lực đánh trả, sức chiến đấu lũy thừa âm vô cùng!

Tiểu bạch hoa thuần khiết đối tình hình mờ mịt không biết đã gặp phải cao thủ, cho dù trong lòng có kháng cự, thân thể vẫn là thành thực trong tay hắn run rẩy phóng thích, Hồ Vân Phi khóe miệng giương lên, nâng cậu lên quỳ ghé vào trên giường.

Khoảnh khắc bị giữ lấy, Lâm Bình Bình khóc đến tê tâm liệt phế, trong thoáng chốc cảm thấy mình giống như liệt sĩ cách mạng, đang bị địch nhân nghiêm hình tra tấn! Oa oa oa sáng mai ta nhất định phải dùng thuốc nổ cùng hắn đồng quy vu tận()! Lâm Bình Bình trong lòng liều mạng kêu gào! Cư nhiên lại bị cường bạo a, còn có thiên lý hay không! Lệ rơi đầy mặt…

() Đồng quy vu tận: cùng nhau chết, giống kiểu đánh bom liều chết a

Trận tàn sát bừa bãi như mưa rền gió dữ vẫn còn tiếp tục, Hồ tổng uy mãnh khí phách thành công tìm được tử huyệt của yêu nghiệt, vì thế thanh thuần tiểu bạch liên rốt cuộc không thống chế được, một bên trong lòng phẫn nộ, một bên uyển chuyển rên rỉ.

Cmn âm thanh vừa rồi là gì đây, nhất định không phải do mình phát ra này không khoa học a a a! Lâm Bình Bình lừa mình dối người điên cuồng lắc đầu, đây không phải tiếng của mình, mình mới không phát ra âm thanh ghê tởm như vậy!

“Kêu rất êm tai.” Hồ Vân Phi cúi người ôm chặt cậu, hung hăng động hai cái, “Bảo bối nhi tiếp tục đi.”

Tiếp tục cả nhà ngươi! Lâm Bình Bình hai mắt đẫm lệ mông lung căm tức hắn! Khuôn mặt xinh đẹp cùng ánh mắt điềm đạm, nếu không khi dễ chính là có lỗi với bản thân. Vì thế Hồ tổng cuồng dã hơn, rốt cuộc thành công đem Tiểu Bạch Liên thuần khiết làm đến hồn bay lên trời, thành công bị hôn mê!

Đêm nay trôi qua thảm thiết vạn phần, cho nên ngày hôm sau Lâm Bình Bình đương nhiên vắng cuộc hẹn với đồng nghiệp, bất quá mọi người đều tỏ vẻ lý giải, tối hôm qua không cần phải quá kịch liệt như vậy đâu a!

Ánh mặt trời ấm áp chiếu vào cửa sổ, Tiểu Bạch Liên mơ mơ màng màng rầm rì, hướng l*ng ngực người bên cạnh rụt vào.

Hồ tổng thực vừa lòng, tay khẽ sờ cái lưng trần trụi của cậu.

Lòng bàn tay ấm áp vuốt ve trên lưng mình, thật thoải mái a! Lâm Bình Bình thích ý cọ cọ, cùng tay hắn dựa vào càng gần, sau đó cảm thấy bàn tay ôn nhu kia vuốt ve chậm rãi theo lưng đến mông, sau đó liên tục dời lên phía trước, cầm cái của mình…

Sát! Lâm Bình Bình đột nhiên cả kinh, hoảng hồn mở to mắt, đây nhất định là ác mộng!

“Chào buổi sáng.” Hồ tổng thực thú vị nhéo nhéo, “Vật nhỏ thật có tinh thần nha.”

“Anh anh anh anh anh!” Lâm Bình Bình hốc mắt đỏ bừng, như thế nào lại có người xấu tính như vậy!

Hồ Vân Phi thực rõ ràng áp lại, nhấc đầu chôn ở…cái gì kia…chân…trong lúc đó…

Này này đây cũng quá đáng khinh a! Lâm Bình Bình nháy mắt liền hỏng mất, thân thể cứng ngắc động cũng không dám động, trong lòng điên cuồng đón gió rơi lệ khàn cả giọng, cmn đây là ai a sao lại có thể như vậy như vậy…A a a a a! Cứu mạng!

“Mùi vị không tệ.” Sau khi xong việc, Hồ tổng cười đặc biệt tà mị!

Lâm Bình Bình nằm ở trên giường, quyết định sau khi trở về liền thắt cổ…

“Bảo bối à em thật sự hảo ngọt.” Hồ Vân Phi ý đồ xấu chưa hết, hôn xương quai xanh cậu một cái.

Đối phương vừa cường đại lại vô sỉ, so với mình căn bản là không cùng level! Lâm Bình Bình đã muốn hoàn toàn buông tha phản kháng, quả thực chính là tâm như tro tàn! Cậu phát ra âm thanh giống như du hồn “Đó là mùi sữa tắm…” Đặc biệt ai oán!

Hồ Vân Phi bật cười, nhẹ nhàng ôm cậu vào phòng tắm, cẩn thận ôn nhu rửa phía sau, lại mang đến một ít cháo lỏng cùng rau củ.

“Ngoan, há mồm.” Hồ tổng dùng muỗng đút hắn.

Lâm Bình Bình gắt gao ngậm miệng, dùng ánh mắt phẫn nộ trách cứ hành vi phát rồ d*m ngược của hắn tối hôm qua!

“Không ăn?” Hồ Vân Phi nhướn mày.

“Hừ!” Lâm Bình Bình đặc biệt có cốt khí từ sau lần từ biệt đầu tiên.

“Hoặc là ăn cháo, hoặc là lại bị anh làm một lần.” Hồ Vân Phi đem muỗng để lại vào bát, “Cho em ba giây để suy nghĩ, một, ba, hết giờ.”

“Ê, ê!” Lâm Bình Bình hoa dung thất sắc, “Anh anh anh không có đếm số hai!”

Hồ tổng suýt nữa cười đến phun ra, nhưng hắn vẫn thành công nhịn được, như trước phụng phịu, “Kia có ăn hay không?”

“Không…không ăn.” Lâm Bình Bình vẫn là cao ngạo lựa chọn tôn nghiêm!

“Tốt lắm.” Hồ Vân Phi cầm chén để lên bàn, sau đó bắt đầu mở cúc áo.

“Anh anh anh muốn làm gì…Cứu mạng!” Lâm Bình Bình quả thật là hồn phi phách tán, cư nhiên cư nhiên làm thật a! Chẳng lẽ không phải chỉ là muốn uy hiếp mình thôi sao oa oa oa!

“Yên tâm, anh nhất định sẽ không làm em đau.” Hồ Vân Phi rất có tư thế tra công, đặc biệt tà mị cuồng quyến!

Không đau mới là lạ a, nơi đó đều đã sưng lên ngồi còn đau huống chi là làm…Oa! Lâm Bình Bình lại bị dọa khóc đến hai mắt đẫm lệ khóc không thành tiếng nhìn Hồ tổng nhận thua, “Tôi muốn ăn cháo!”

“Không còn kịp rồi.” Hồ Vân Phi bốc cằm cậu lên, ở trên mặt cậu hà một hơi, “Bây giờ không được chọn nữa.”

“Không cần a!” Lâm Bình Bình nghẹn ngào vạn phần tôn nghiêm hoàn toàn biến mất, “Van cầu anh cho tôi ăn cháo đi ô ô ô…”

Hồ Vân Phi cơ hồ cười đến đau bụng, yêu tinh kia cũng quá đáng yêu đi! Mắt thấy cậu sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, Hồ tổng rốt cuộc cũng thiện tâm buông tha cậu, sau đó đem bát cháo một lần nữa bưng đến.

Lâm Bình Bình hoàn toàn không muốn ăn, đầu óc cũng tạm thời thoái hóa, hoàn toàn không thấy rau củ có mùi vị gì. Nhưng vẫn thực ủy khuất há to mồm mà nuốt, lo sợ lại bị tên d*m ma này nhào đến làm gì đó…

Tối hôm qua nhất định là hắn cố ý bảo người ta cúp điện! Loại hành vi vô sỉ này, quả thực chỉ có phần tử khủng bố mới làm được!

Thật đê tiện!

May mà sau khi ăn xong cháo, Hồ Vân Phi cũng không có thú tính nổi lên, sau khi nhìn cậu một lần nữa ngủ, hắn phải đi ký túc xá họp! Bởi vì tà hỏa trong lòng rốt cuộc được thỏa mãn, cho nên Hồ tổng lần này tâm tình tương đối tốt, không chỉ mỉm cười suốt cuộc họp, thậm chí còn hiếm thấy đi đầu vỗ tay! Vì thế cấp dưới đều ở trong lòng cảm khái d*c cầu bất mãn () quả nhiên là nguyên nhân của mọi tội ác, tổng giám phu nhân nhất định phải tiếp tục cố gắng!

() d*c cầu bất mãn: d*c v*ng không được thỏa mãn

Chuyến đi chơi này…., Lâm Bình Bình đều không thể đúng hạn tham gia, bởi vì tiểu cúc hoa của cậu thật sự rất thê thảm, thắt lưng cũng rất đau, cần phải hảo hảo tĩnh dưỡng! Mọi người tuy rằng trong lòng đều biết rõ ràng, nhưng tổ dẫn đầu không thể không làm tròn trách nhiệm, vẫn là quyết định đi thăm Lâm Bình Bình một chút, kết quả còn chưa đi tới cửa đã bị một câu ‘Em ấy tốt lắm mọi người không cần lo lắng tạm biệt không tiễn hẹn gặp lại’ của Hồ tổng đuổi trở về! Tất cả rơi vào đường cùng, đành phải vào giờ cơm trưa gửi tin nhắn cho Cố tổng, đơn giản rõ ràng hồi báo một chút chuyện này!

Cố Khải một bên xem tin nhắn một bên thở dài, cmn người xấu tính như thế a…cư nhiên dám câu dẫn nhân viên công ty mình! Sau đó Cố tổng một bên lòng đầy căm phẫn, một bên nhắn lại bốn chữ ‘Mặc kệ hắn đi’!

Cmn kia còn có thể lo liệu sao, mình cũng không phải cha mẹ hắn, loại chuyện này sao phải quản!

“Ai nhắn tin vậy?” Lưu Tiểu Niên tò mò hỏi.

“Một bằng hữu.” Cố tổng tính toán không cho cậu nghe thấy tên của tên Hồ Vân Phi cuồng t**h d*c này, vợ mình ngoan như vậy, nhất định phải rời xa nguồn ô nhiễm!

“Nga.” Lưu Tiểu Niên cúi đầu tiếp tục ăn cơm, được hai muỗng lại ngẩng đầu, “Bằng hữu nào vậy?”

“…” Cố tổng có chút 囧, cái này cũng muốn hỏi? Anh thuận miệng có lệ nói “Bạn làm ăn thôi.”

“Nga.” Lưu Tiểu Niên lại ăn một muỗng cơm, “Việc buôn bán nha…Nữ đối tác à?”

Cố tổng hơi kinh hãi, em ấy vừa rồi hình hình như là cố ý tăng thêm …chữ ‘nữ’? Cmn chẳng lẽ đây mới là mục đích chính của em ấy? Hỏi nhiều như thế, chính là vì muốn xác định người nhắn tin cùng mình rốt cuộc có phải nữ nhân hay không? Chẳng lẽ là ghen?!

Sao lại có thể tốt đẹp vậy a! Cố tổng tâm hoa nộ phóng, bình tĩnh trả lời cậu, “Ân, một nữ đối tác rất lợi hại.”

“…Như vậy à, thực trẻ tuổi sao?” Cơm trong chén Lưu Tiêu Niên bị cậu trộn đến lộn xộn.

“Phải a!” Cố tổng liều mạng gật đầu.

Nữ đối tác trẻ tuổi gì đó…Lưu Tiểu Niên ủ rũ ‘Nga’ một tiếng, cúi đầu tiếp tục rầu rĩ ăn cơm, không nói gì nữa.

Nguyên lai buổi sáng di động báo cái tin tức, là thật nha…Giám đốc tập đoàn Cố thị cùng mỹ nữ tập đoàn Chiêu Thương Bộ ăn cơm cùng nhau gì đó, còn bị chụp hình lại. Trách không được cuối tuần phải cùng nhau đi xem phim, sau lại phải thay đổi…Lưu Tiểu Niên chọt chọt một cái chân giò hun khói, tàn nhẫn khiến nó tách thành hai đoạn!

Cố Khải ở đối diện xem cảm xúc mênh mông, mình và người khác cùng đi ăn cơm, lại không nói gì với cậu ấy a, phản ứng này của cậu…không phải là ghen gì đó chứ?! Chẳng lẽ rốt cuộc thông suốt? Cố tổng ức chế không được trong lòng mừng như điên, cảm thấy cả đầu đều bắt đầu choáng váng!

“Tôi ăn no rồi, anh từ từ ăn.” Lưu Tiểu Niên bỏ lại hơn phân nửa phần cơm, xoay người ra khỏi nhà ăn!

Cố tổng còn đang đắm chìm trong vui sướng, ngồi trên ghế sôi trào đến không thể tự kiềm chế, cmn loại sự thật tốt đẹp này, muốn tiêu hóa hoàn toàn tối thiểu cũng phải mất một lúc a!

Sau khi Lưu Tiểu Niên đi ra khỏi nhà ăn, cũng không có về văn phòng, mà là đang một mình trong hoa viên ngẩn người, buổi sáng xem báo trên di động, mặc kệ là báo lá cải hay báo tài chính kinh tế, toàn là chuyện Cố Khải cùng nữ tổng giám xinh đẹp ăn cơm cuối tuần, đề mục thật sự là hấp dẫn ánh mắt đến không thể nhiều hơn nữa, Tuấn nam mỹ nữ sau giờ họp, hai tập đoàn lớn cùng nhau liên kết? linh tinh tiêu đề còn có thể coi là bình thường! Càng táo bạo hơn còn có Đang tiến vào phòng, đến hai tiếng sau mới đi ra, hơn nữa trong thời gian đó còn cấm phục vụ đi vào miêu tả tràn ngập ảo tưởng…

Hừ! Lưu Tiểu Niên lòng tràn đầy buồn bực, rõ ràng chỉ là cùng đi xem phim thôi mà!

Tùy tay ngắt một nhánh cỏ vò lại, trong lòng càng thêm mất hứng, đơn giản giang rộng tay chân phơi nắng cái bụng! Phơi nắng phơi nắng rốt cuộc ý thức được một chuyện —- hắn cùng phụ nữ khác ra ngoài ăn cơm, mình vì sao lại mất hứng như vậy? Loại cảm giác chua chát rõ ràng này chính là đang cái gì kia…A a a a a!

Lưu Tiểu Niên nhất thời hóa đá, ngay cả một con châu chấu nhảy lên tay cậu cũng không có phản ứng — phải biết rằng, cậu bình thường sợ nhất chính là loại côn trùng màu xanh biếc này!

Xong đời! Lưu Tiểu Niên trong lòng ẩn ẩn cảm thấy, mình đã xuyên từ trang web của các nhuyễn muội qua trang đam! Mỹ!

Không đúng a mình mình mình là đại tác giả ngôn tình nha! Này không khoa học! Lưu Tiểu Niên lừa mình dối người thất kinh xoay vòng vòng tại chỗ, càng xoay càng chóng mặt, sau đó lại nghĩ tới một chuyện khiến cậu càng thêm bi thảm! Lần đầu tiên mình gặp Cố Khải, hắn đã xác minh với mình, hắn có vị! Hôn! Thê! Không! Thể! Chạy! Thoát!

Sau đó Lưu Tiểu Niên càng thêm hỏng mất, quả thực phải lệ rơi đầy mặt! Xuyên qua đến bản đam mỹ còn chưa tính, cư nhiên còn là đam mỹ BE?!!

Còn có thiên lý hay không a!

HẾT CHƯƠNG 39

Chú thích

() Đình giữ hồ, chắc giống vầy

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here