Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ – TỔNG TÀI – CHƯƠNG 43

0
71

Thứ sáu giờ tan tầm, trước công ty treo một tấm biểu ngữ màu đỏ, nghênh đón các đồng nghiệp nghỉ phép trở về.

Vì muốn thể hiện Nghỉ phép gì đó chúng tôi một chút cũng không hâm mộ đâu linh tinh tình cảm sâu đậm, Khương tổ trưởng cố ý bớt một chút giờ làm, dẫn theo một đám nhân viên mặt đầy khổ bức đến xếp hàng nghênh đón Lâm Bình Bình cùng Lạc Vi Nhã trở về.

Nhưng thẳng đến khi người trên xe buýt xuống hết, bọn họ cũng chỉ nhìn thấy Lạc Vi Nhã, Khương tổ trưởng thực buồn bực “Bình Bình đâu?”

Lạc Vi Nhã hâm mộ ganh tị hận chỉ chỉ, một chiếc xe màu đen cao quý tiến vào, rõ ràng chính là xe của Hồ tổng tà mị cuồng quyến.

Mọi người không hẹn mà cùng nhau đồng loạt chậc chậc lưỡi, thói đời là như vậy a, công khai ân ái cmn là! Đáng! Ghét! Nhất!

“Còn say xe không?” Hồ tổng dừng xe lại, hỏi Lâm Bình Bình đang ngồi ở ghế phó lái.

“Choáng.” Lâm Bình Bình quyết đoán gật đầu. Vạn nhất mình nói không sao liền bị hắn áp đảo thì biết phải làm sao! Oa oa oa cầm thú là đáng sợ nhất a!

“Vậy đừng đến công ty, anh đưa em về nhà.” Hồ Vân Phi hôn hôn trán cậu “Sớm một chút nghỉ ngơi.”

“Anh vẫn là để tôi xuống xe đi, tôi còn muốn về văn phòng thu thập đồ đạc.” Lâm Bình Bình khóc không ra nước mắt, chính mình sao lại mệnh khổ như vậy, rõ ràng đang yên đang lành ngồi trên xe, lại bị hắn mạnh mẽ lôi xuống, ánh mắt oán hận của mọi người có thể giết chết người a…

“Anh đi cùng em.” Hồ Vân Phi tắt máy xe.

“Không, không cần đi.” Lâm Bình Bình lắp bắp “Tôi đêm nay còn muốn cùng đồng nghiệp liên hoan.”

Vừa dứt lời, Đào Nhạc Nhạc liền sung sướng lao tới cửa xe “Bình Bình ca hôm nay chúng ta cùng nhau đi hát karaoke rồi sẽ không đợi anh đâu anh sớm một chút cùng Hồ tổng trở về nghỉ ngơi đi! Hẹn gặp lại!”

“Tôi tôi tôi tôi vì cái gì phải cùng hắn trở về nghỉ ngơi a!” Nhìn bóng đáng chạy như bay của Nhạc Nhạc, Lâm Bình Bình quả thật lệ rơi đầy mặt. Cậu kéo cửa xe muốn đi theo, tôi cũng là thành viên Phấn hồng manh manh thủy tinh tâm a tôi cũng muốn đi hát mà oa

“Đồng nghiệp em đã nói rồi, cho nên ngoan ngoãn theo anh về nghỉ ngơi đi.” Hồ Vân Phi một phen ôm lấy eo nhỏ của cậu, khóa trái cửa xe.

“Cứu mạng a!” Lâm Bình Bình hoảng sợ quá độ theo phản xạ có điều kiện bắt đầu thét chói tai.

Mọi người quả thật muốn khóc, ban ngày ban mặt ở trong xe chơi trò chơi bắt cóc khẩu vị nặng này, sao có thể như vậy chứ! Rất không có giới hạn!

Vì thế yêu nghiệt nhìn thấy đồng nghiệp của mình vừa cười vừa nói, một bên cắn hạt dưa một bên nhìn ra cửa, hoàn toàn không để ý tiếng kêu cứu của mình.

Cmn đây là loại đồng nghiệp gì vậy chứ! Lâm Bình Bình sợ ngây người! Cư nhiên thấy chết không cứu! Quả thật là mất hết thiên lương!

Hồ tổng cười đến đau dạ dày, mở máy xe bắt đầu chạy đi.

“Tôi không muốn về nhà.” Lâm Bình Bình lấy dũng khí kháng nghị.

Ngoài dự liệu của cậu, Hồ tổng cư nhiên sảng khoái gật đầu “Được, không về nhà em.”

“Thật sự?” Lâm Bình Bình vui vẻ “Kia kia kia thả tôi xuống xe.”

Hồ Vân Phi nắm chắc tay lái, trực tiếp lái xe lên làn đường cao tốc.

“Ê!” Lâm Bình Bình nóng nảy “Anh mang tôi đi đâu?”

“Nghe lời em, không về nhà em.” Hồ Vân Phi khóe miệng giương lên “Cho nên đành phải về nhà anh.”

“Nhà anh?” Lâm Bình Bình nháy mắt liền hỏng mất! Ngay cả sắc mặt cũng trắng bệch! Trong đầu tự động não bổ ra hình ảnh một tòa thành âm trầm, trước cửa có mấy cái cây khô, trên đỉnh có quạ đen cùng dơi lượn lờ qua lại! Sau đó khi cánh cửa đá cũ nát được đẩy ra, bên trong nhất định toàn bộ đều là dụng cụ SM dính đầy máu, nói không chừng còn có quản gia đầu bạc tay cầm roi da, quỳ một gối xuống đất nói thân mến chủ nhân, từ hôm nay cứ để tôi thay ngài dạy dỗ tiểu thụ mỹ mạo cường liệt này đi!

A a a ta sát…Lâm Bình Bình bị chính tưởng tượng của mình dọa đến muốn tè ra quần! Cậu khóc bắt lấy Hồ Vân Phi, “Van cầu anh, buông tha tôi đi!”

“Đừng làm rộn.” Hồ Vân Phi nhíu mày, “Đây là đường cao tốc!”

Oa oa oa! Lâm Bình Bình rối rắm buông tay ra, thê thảm tuyệt vọng nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm thấy được chính mình thật sự là hồng nhan bạc mệnh…

“Em rốt cuộc sợ cái gì?” Hồ Vân Phi thật sự không thể lý giải.

“Thân thể tôi vẫn luôn không tốt, dễ bị đau dạ dày, còn dễ té xỉu.” Lâm Bình Bình hướng địch nhân giở khổ nhục kế, ý đồ tranh thủ sự đồng tình của đối phương.

“Có rảnh mang em đi khám bác sĩ, uống mấy thang thuốc Đông y điều trị một một chút.” Hồ Vân Phi hiển nhiên không để ý đến hàm nghĩa ẩn sâu trong câu nói của cậu!

“Làn da tôi cũng không tốt, rất dễ lưu lại vết bầm.” Lâm Bình Bình tiếp tục đáng thương suy nhược! Nghĩ thầm nói như vậy, hắn hắn hắn hẳn là sẽ không phát rồ lên ngược đãi mình nữa!

“Phải không?” Hồ Vân Phi vui vẻ, “Trở về thử xem.”

Thử xem? Cư nhiên lời nói ra lại phản tác dụng! Lâm Bình Bình nhất thời ngũ lôi oanh đỉnh, hỗn độn trong gió ngồi trên ghế! Làm sao bây giờ, tên d*m ma này nhất định sẽ trói mình trên bàn, dùng roi da tinh tế tàn nhẫn quất mình!

“Anh không được đánh tôi a!” Lâm Bình Bình khàn cả giọng.

Tay Hồ tổng run lên, kinh ngạc liếc nhìn cậu một cái, “Anh đánh em làm gì?”

Bởi vì anh là đồ biến thái a! Lâm Bình Bình trong lòng mảnh mai rít gào, nhưng mà không có dám nói ra, đành phải ôm khăn tay khóc đến nghẹn ngào không thôi!

Hồ Vân Phi hoàn toàn không hiểu rốt cuộc cậu đang nghĩ gì, bất quá yêu nghiệt này khóc thật sự rất khôi hài, không đùa một chút thì thật có lỗi với bản thân!

Vì thế sau khi ra khỏi đường cao tốc, hắn đem xe đậu vào trong ngõ.

“Anh anh anh muốn làm gì?” Yêu nghiệt cảnh giác vạn phần lui vào góc xe.

Hồ Vân Phi không nói hai lời, đem người kéo lại mãnh liệt hôn một phen!

Cứu cứu cứu mạng a! Lâm Bình Bình lệ rơi đầy mặt ở trong lòng thét chói tai, bất luận thế nào cũng đẩy không ra, chỉ mơ mơ hồ hồ nghe được một trận tiếng kim loại va chạm, sau đó…dây lưng liền bị tháo ra a!

“Anh cái tên cầm thú này!” Lâm Bình Bình khóc đến sắp ngất!

“Đều tại em không tốt, khóc câu nhân như vậy.” Hồ Vân Phi kéo lưng ghế nằm xuống, ở cổ cậu cắn một cái.

“Oa oa oa!” Vận mệnh bị người nắm trong tay, Lâm Bình Bình một chút cũng không dám động.

Hồ Vân Phi cố nén cười, lại ngăn chặn bờ môi cậu, nếu còn để cho yêu tinh này phát ra loại âm thanh kia, đại khái chính mình sẽ không nhịn cười nổi.

“Van cầu anh, đừng khi dễ tôi nữa.” Lâm Bình Bình ánh mắt giống như tiểu hạch đào, tội nghiệp cầu xin tha thứ.

Đại khái là vẻ mặt của cậu thật sự rất kinh hoảng, Hồ Vân Phi mềm lòng, hắn dừng lại động tác, cúi đầu hôn nhẹ chóp mũi cậu, “Đứa ngốc.”

Lâm Bình Bình ủy khuất chà chà miệng, lại còn vừa chùi vừa khóc!

“Anh đối với em là thật tâm.” Hồ Vân Phi ghé vào tai cậu nói nhỏ, ngữ điệu thâm tình lại ôn nhu, “Chúng ta thử một lần, được không?”

Nhất định không tốt a a a! Đứa ngốc mới tin! Lâm Bình Bình đẩy hắn ra ngồi dậy, sắc mặt tái nhợt nói, “Anh cho tôi xuống xe đi.”

Hồ Vân Phi nhìn cậu vài giây, như là không đoán được cậu cư nhiên lại cự tuyệt không chút do dự nào như vậy, cmn vừa rồi ngay cả mình còn bị khiến cho cảm động a! Em ấy sao lại một chút phản ứng cũng không có?!

“Tôi thật sự rất sợ anh.” Lâm Bình Bình không dám nhìn hắn.

“Thật sự không định cho anh cơ hội?” Hồ vân Phi nhíu mày, ngữ khí trở nên có chút lạnh.

Lâm Bình Bình cúi đầu cam chịu.

Bị cùng một người cự tuyệt hai lần, còn kiên trì nữa sẽ không khỏi rất dọa người… Hồ Vân Phi biểu tình có chút tự giễu, ngón tay ấn xuống nút mở khóa xe, “Đi đi.”

Lâm Bình Bình mở cửa xe, chạy xuống cũng không thèm quay đầu nhìn lại.

Người này, đại khái thật sự phải bỏ qua rồi…

Vào lúc ban đêm, bất luận Lâm Bình Bình có ngủ được hay không thì Hồ Vân Phi vẫn bi kịch bị mất ngủ! Mười giờ lên giường, thẳng đến đêm khuya vẫn còn trằn trọc, nhắm mắt liền nhớ lại khuôn mặt yêu nghiệt kia, đang tội nghiệp nói anh buông tha tôi đi.

Sát! Hồ tổng dùng sức trở mình, sao lúc sáng mình lại để cho em ấy chạy mất chứ! Lẽ ra phải hung hăng làm em ấy đến chết mới đúng, xem em còn dám nói chia tay hay không!

Kỳ thật cũng không tính là chia tay, nghiêm khắc nghĩ lại, hoàn toàn là do em ấy xui xẻo, rơi vào tay mình, sau đó bị quấn lấy không thể chạy thoát. Điểm ấy Hồ tổng cũng tự mình hiểu được.

Lại qua nửa tiếng, hắn rốt cuộc táo bạo ngồi dậy, mở di động muốn tìm vài tình nhân cũ, một đám danh sách lướt qua, nhưng một chút hứng thú cũng không có.

Chẳng lẽ sau khi hưởng qua thịt cá, sẽ nuốt không trôi rau xanh đậu hủ? Hồ tổng có chút nhớ nhung chửi má nó, mình từng gặp nhiều người thú vị hơn so với yêu nghiệt kia nhiều, như thế nào bây giờ lại thành rau xanh, quả thực thấy quỷ!

Tóm lại ở nhà cũng buồn phiền, Hồ Vân Phi đơn giản gọi vào một số, gọi Cố Khải ra!

“Đã trễ thế này, cậu còn làm cái quỷ gì?” Ngồi trong quán rượu Cố Khải bất mãn oán giận, “Cho dù ngày mai là cuối tuần, tôi cũng có rất nhiều công việc phải làm!”

“Là huynh đệ thì câm miệng!” Hồ Vân Phi tự mình rót rượu.

“Cậu bảo tôi đến, chẳng lẽ không phải để nói chuyện phiếm sao?” Cố Khải đoạt lấy ly rượu, “Nói trước, nếu cậu định uống rượu giải sầu thì hoàn toàn có thể uống một mình!”

“Tôi không gọi cậu đến nói chuyện phiếm, mà là gọi cậu đến trả tiền.” Hồ Vân Phi hiển nhiên đã uống không ít, nói chuyện có điêm hàm hồ.

“Tại sao tôi phải trả tiền?” Cố Khải trừng to mắt, “Tôi cũng không phải cha cậu!”

“Lâm Bình Bình của công ty các người, thật là một tiểu yêu tinh!” Hồ Vân Phi chụp cái bàn! May mắn không gian tương đối độc lập, không có người ngoài thấy.

“Hai người chia tay?” Cố Khải hỏi thực trắng trợn!

Nếu thực sự là chia thì cũng tốt rồi, này căn bản là hắn tự mình đa tình a! Càng thật đáng buồn chính là, lần này mình lại thật lòng… Hồ Vân Phi đầu đau muốn vỡ ra, tay lung tung đánh vào đầu như đánh bao cát!

“Vân Phi hôm nay làm sao vậy?” Chủ quán bar bưng mâm trái cây đến, thực kinh ngạc hỏi.

“Đại khái là thất tình.” Cố Khải không hề đồng cảm ăn trái cây, “A, xoài này không tệ, được, lấy cho tôi mười bao.”

“Ê!” Chủ quán không biết nói gì, “Đường đường là tổng tài của một tập đoàn lại đến quán bar nhỏ của tôi lấy xoài, quá phận rồi nha!”

“Ăn rất ngọt, Tiểu Niên nhất định sẽ thích.” Cố Khải hiện tại hoàn toàn chỉ biết có vợ! Biết rõ hết thảy mọi sở thích hơn nữa còn đang nhớ thương vợ!

Chủ quán bar không nói gì, một bên đi ra phòng bếp phía sau lấy xoài, một bên oán thầm nói thương yêu gì đó quả nhiên thật hung tàn, khiến cho hai đại nam nhân nửa đêm không ngủ được, một người điên cuồng đánh vào đầu như đánh bao cát, một người vơ vét xoài, cái loại tình tiết nghịch thiên này a…

Tối hôm đó Hồ Vân Phi say đến bất tỉnh nhân sự, Cố Khải rất không trượng nghĩa cự tuyệt đưa hắn về nhà, trực tiếp đẩy hết cho chủ quán. Sau khi về nhà đã là sáng sớm, ngủ một giấc thẳng đến mười hai giờ.

“Anh bỏ lỡ bánh việt quất() tẩu tử làm rồi.” Đệ đệ tiếc nuối thở dài.

“Tiểu Niên đâu?” Cố Khải một bên đánh răng một bên hỏi.

“Đi siêu thị, nói phải nấu vịt kho gừng().” Đệ đệ nhu thuận nhìn anh trai, “Em sẽ không quấy rầy hai người nữa!”

“Em muốn di đâu?” Ca ca cảnh giác nhìn cậu!

“Đi xem triển lãm tranh.” Đệ đệ xấu hổ túm túm vạt áo, “Em hẹn Lục bác sĩ cùng đi.”

Nhìn biểu tình d*m đãng trên mặt em trai, ca ca vô lực thở dài, “Đi thôi đi thôi.” Đúng là em trai lớn rồi không thể giữ trong nhà nữa mà!

Bởi vì vắng mặt đệ đệ, nên vịt kho gừng có hơi nhiều, Cố tổng tri kỷ gắp cho vợ một cái đùi, “Ăn nhiều một chút.”

“Ân.” Lưu Tiểu Niên chọt chọt cái đùi, ngẩng đầu nhìn anh, “Cái kia, nửa đêm hôm qua anh đi ra ngoài a.”

“Phải a, đi uống rượu.” Cố Khải lơ đễnh trả lời.

“Cùng ai a?” Lưu Tiểu Niên vừa ăn vừa hỏi, nhìn gừng thành thịt vịt mà gắp, cư nhiên cũng không thấy cay!

Có thể thấy cậu rất khẩn trương a a a! Kỳ thật tim cậu đã đập đến sắp hỏng luôn rồi!

Hả? Cố tổng sắc bén nghe ra ý tại ngôn ngoại(), vì thế cố ý trả lời mơ hồ, “Cùng vài người bạn.” Đúng vậy Cố tổng chính là thích chơi xấu như vậy đó!

() Ý tại ngôn ngoại: Thâm thúy, ý nằm ở ngoài lời nói, ngoài câu chữ phải tự suy ngẫm mới hiểu thấu. Ý nói xa xôi.

“Là vậy à?” Lưu Tiểu Niên cúi đầu chọt chọt đùi vịt, “Mấy người a?”

“Khoảng bảy tám người.” Cố tổng nghiêm túc nói dối.

“Vài nam nhân nha?” Đùi vịt đã bị cậu chọt đến nát bấy! Ngàn vạn lần cầu cho anh ấy trả lời mình là ‘Toàn bộ đều là nam nhân a’ linh tinh!

Cố tổng thiếu chút nữa cười đến phun ra, hỏi vòng vo như vậy làm chi a!

“Nói nha.” Lỗ tai Lưu Tiểu Niên hồng lên, nhưng vẫn thực bướng bỉnh không chịu buông tha anh!

Khuya khoắt, nếu anh ấy cùng nữ nhân khác uống rượu, mình liền…khóc về nhà!

HẾT CHƯƠNG 43

Chú thích

Bánh việt quất

Vịt kho gừng

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here